Tải bản đầy đủ (.doc) (11 trang)

Tầm Tần Ký221

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (67.06 KB, 11 trang )

Tầm Tần Ký
Hồi 221
Dụ địch tiến sâu
Hôm sau Ðằng Dực quay về hậu phương nơi Kinh Tuấn đang giữ, sắp
xếp mọi việc cho ngày mốt.
Hạng Thiếu Long vẫn tuần tra doanh trại như thường lệ. Khi lên cao
quan sát trận địa quân địch, thấy đối phương yên tĩnh đến nỗi không
hợp lý, ngạc nhiên nói, „Phải chăng bọn chúng vẫn cứ thế này."
Trình Quân nói, „Chỉ gần mười ngày nay mới yên ắng như thế, nhưng
đêm hôm kia thì không ngừng quấy rối nhưng chỉ có hai, ba vạn
người."
Hạng Thiếu Long lòng cảm thấy không ổn, nảy ra một ý nói, „Nếu kẻ
địch qua bên kia thì có thể vòng lên thượng du sau đó vượt sông tấn
công vào sau lưng chúng ta chăng."
Trình Quân nói, „Mông đại tướng quân đã sớm nghĩ đến chuyện này,
cho nên đã đặt các đài phong hỏa ở ven sông, nếu thấy được dấu vết kẻ
địch thì lập tức phóng ám hiệu. Huống chi sông Thủy Ðức thì rộng,
nước chảy gấp, hai bên bờ là vực sâu, huống chi không có cầu, kẻ địch
cho dù có ý đó nhưng cũng khó mà thực hiện được."
Hạng Thiếu Long rốt cuộc vẫn không yên lòng, quay sang Châu Lương
nói, „Hãy phái ưng vương qua bờ đối diện thám thính, bay càng xa
càng tốt."
Châu Lương vui mừng nhận lệnh.
Có được ưng vương, Châu Lương dường như trở thành một người
khác.
Trình Quân thấy Hạng Thiếu Long không tin tưởng với phán đoán của
mình, dáng vẻ không tự nhiên, Hạng Thiếu Long thấy thế thì cười rằng,
„Trình tướng quân đừng để chuyện này trong lòng, đạo của chiến tranh
là thiên biến vạn hóa, nhưng không thể thoát khỏi bốn chữ, xuất kỳ chế
thắng, Bàng Noãn có thể lừng danh khắp nơi, tất là người có bản lĩnh,
cho nên ta phải đề phòng bọn chúng có đội kỳ binh mà chúng ta không


ngờ đến được. Nếu ta đoán không lầm, Bàng Noãn sẽ dựng cầu nổi ở
nơi thượng du, hoặc đu dây qua đến khi vượt qua sông thì cất cầu nổi đi
lần mò đến thượng du ở phía sau lưng chúng ta, rồi lắp cầu nổi tiếp, để
cho đại quân vượt sông. Hừ! Hèn gì bọn chúng chờ quân chi viện của
chúng ta đến rồi mới tấn công!"
Trình Quân không thể nào nói được nữa, đồng thời thầm nghĩ ông là
đại tướng quân, tự nhiên thích nói gì thì cứ nói.
Hạng Thiếu Long chỉ khoảng rừng rậm phía bên phải, „Nếu ta là Bàng
Noãn nhất định sẽ sai người giấu những vũ khí nặng ở trong ấy, đến khi
tấn công chúng ta thì lấy vũ khí, sẽ đỡ vất vả hơn."
Trình Quân nói, „Mạt tướng sẽ chú ý nơi ấy."
Hạng Thiếu Long nói, „Trình tướng quân có nghĩ rằng nên đốt chúng
hay không?"
Trình Quân ngạc nhiên nói, „Mảnh rừng đó gần trận địa quân địch, cạm
bẫy rất nhiều làm thế nào mà đến gần để phóng hỏa."
Hạng Thiếu Long chỉ ngọn núi ở bên trái, „Trèo lên ngọn núi kia là có
thể ném mồi lửa xuống, song thời cơ là quan trọng, nếu như đốt mảnh
rừng đó khi kẻ địch tấn công thì sẽ có hiệu quả rất lớn."
Trình Quân giật mình nói, „Mạt tướng đã hiểu."
Hai người lại bàn nhau nhiều sách lược ngăn chặn kẻ địch. Bởi vì chí ít
khi đụng trận với nhau, phải cầm cự mấy ngày mới giả vờ thua trận rồi
rút lui, nếu không bọn chúng sẽ không tin được.
Lúc này Châu Lương mang ưng vương về, vui mừng báo, „Ðại tướng
quân quả thật liệu chuyện như thần, chỉ nhìn phạm vi ưng vương bay
thì có thể biết được đối phương ít nhất cũng có mười vạn tên đang tiến
tới bờ đối diện, cách thượng du ở sau chúng ta mười lăm dặm, đang
chuẩn bị vượt sông đánh lén."
Trình Quân lập tức mồ hôi ướt đẫm trên lưng, hổ thẹn mà nói rằng,
„Mạt tướng sẽ lập tức phòng ngự ở nơi ấy."
Hạng Thiếu Long cười, „Hãy khoan! Đó chẳng phải chúng ta cho đối

phương biết được hành động bí mật của chúng sao."
Rồi đưa tay vuốt ve ưng vương, chỉ thấy ưng vương quay trở lại định
mổ trong tay, khiến Hạng Thiếu Long vội vàng rụt tay về.
Châu Lương ái ngại, „Ðó là bởi tiểu nhân dạy nó không được gần với
người khác, mong đại tướng quân thứ lỗi."
Trình Quân thì lại nghĩ đến chuyện kẻ địch vượt sông thì phục đến sát
đất, hỏi rằng, „Mạt tướng phải làm như thế nào? Ðể cho quân địch lẻn
ra phía sau chặn đứt đường rút lui của chúng ta rồi lại trước sau đánh
kẹp vào, tình thế ấy thật sự nguy ngập vô cùng."
Hạng Thiếu Long tạm thời không trả lời y quay sang Châu Lương nói,
„Châu huynh hãy phụ trách theo dõi hành động của địch ở bờ đối diện,
ban ngày có thể nghỉ ngơi nhưng ban đêm cần phải chú ý hơn."
Châu Lương vui mừng nói, „Vậy tiểu nhân bây giờ quay về doanh trại
nghỉ ngơi được không?"
Hạng Thiếu Long cười lớn, „Chính là như thế!"
Châu Lương đi rồi Hạng Thiếu Long quay sang Trình Quân nói, „Trình
tướng quân không cần lo lắng, chuyện đốt rừng và đối phó với kẻ địch
hãy để cho ta, ông chỉ cần canh giữ doanh trại, mọi người thay phiên
nhau nghỉ ngơi vào ban ngày để ban đêm mới có tinh thần ứng phó với
kẻ địch."
Ðột nhiên vang lên tiếng trống trận từ phía kẻ địch.
Chỉ thấy hàng trăm chiến xa xông ra ngoài, phía sau là hàng vạn bộ
binh, chầm chậm tiến tới. Hạng Thiếu Long than, „Kẻ địch đã biết quân
chi viện của chúng ta đến nên lập tức tấn công nhân lúc ta còn mệt
mỏi."
Quay sang Trình Quân nói, „Giờ đây Trình tướng quân đã hiểu tại sao
phải thay phiên nhau nghỉ ngơi?"
Trình Quân nói với vẻ rất thành thật, „Mạt tướng đã thọ giáo."
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, „Mình đã hơn được y đến hai
ngàn năm kiến thức quân sự, cứ chọn một vài kế trong các trận nổi

tiếng thời cổ đại thì có thể ứng dụng vào được." Rồi cùng mười tám
thiết vệ rời khỏi doanh trại, men theo bờ sông lên phía thượng du.
Quả nhiên đúng như lời Trình Quân nói, cứ cách mỗi mười dặm thì có
một đài phong hỏa, đài cao khoảng năm trượng. Trên đài có dựng một
cây gỗ cao khoảng ba trượng, trên đỉnh cây gỗ này có treo một tấm gỗ
để cho binh sĩ leo lên nhìn ra xa. Mỗi đầu của tấm gỗ này đều có treo
một giỏ lớn đựng đầy củi khô, nếu thấy được tông tích kẻ địch ban
ngày thì đốt khói lên, ban đêm thì đốt lửa nhìn tín hiệu thì có thể biết
được nhân số, cự ly của kẻ địch.
Trên đài có đặt một chiếc trống, đều là những cách báo tin có hiệu quả.
Song, từ lập trường của bộ đội đặc chủng mà nói, nhân lúc trời tối gió
mạnh, chỉ cần mượn những vật có thể nổi được, vượt ngang qua sông
Hoàng Hà thì có thể tránh khỏi những phong hỏa đài này, nghĩ đến đây
chột dạ, đã biết kẻ địch đang chờ đợi gì.
Bọn chúng đang chờ đợi những đêm tối trời, mây đen bao phủ.
Chỉ có như thế bọn chúng mới có thể vượt sông để đánh úp.
Hạng Thiếu Long đến trên thượng lưu mà Châu Lương đã chỉ, phát
hiện nước ở nơi này chảy rất chậm, thế núi không hiểm trở, rất thích
hợp để dùng cầu nổi vượt sông.
ở đây cũng có một đài phong hỏa, có thể thấy khi Mông Ngao đặt ra
những đài phong hỏa quả thật đã suy nghĩ rất nhiều.
Lúc này trong lòng gã đã có tính toán, vội vàng quay về phía doanh
trại.
Tiếng la hét của địch bắt đầu vàng trên trận tiền, song quân Tần ở trong
doanh trại đã quen với chuyện này, những người được nghỉ ngơi đã vùi
đầu ngủ không hề để ý đến tiếng ồn bên tai.
Hạng Thiếu Long đi khắp nơi xem xét cổ vũ sĩ khí, cảm thấy mình
giống như bộ trưởng quốc phòng đi ủy lạo binh sĩ ở trận tiền, đến đâu
ai nấy cũng hoan hô, sĩ khí cũng tăng lên rất nhiều.
Trong chiến tranh cổ đại, sĩ khí có thể quyết định thành bại của cuộc

chiến.
Khi quay về trại chủ soái, thấy Châu Lương đang cho ưng vương ăn
thịt tươi, thì ra y không thể nào ngủ được.
Hạng Thiếu Long cười, „Ðừng lo lắng, một khi trời còn sáng, kẻ địch
sẽ không thể vượt sông cho nên đừng căng thẳng.
Châu Lương thở phào nói, „Vậy thì quá tốt."
Hạng Thiếu Long vào trong trướng ngủ vùi, mơ thấy Kỷ Yên Nhiên và
Hạng Bảo Nhi, lại mơ thấy Cầm Thanh, lúc tỉnh dậy mới biết đó là do
quá nhớ nhung.
Ðêm ấy, kẻ địch tấn công mạnh hơn, dùng máy ném đá để ném những
tảng đá lớn, phá được lớp hàng rào gỗ đầu tiên của quân Tần, lại lấp
được các hố, quân Tần buộc phải lùi về tuyến thứ hai cách đó nửa dặm,
củng cố lại thực lực rồi mới đẩy lùi quân địch, hai bên đều có tử

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×