Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (128.39 KB, 4 trang )
Ăn Để giải Sầu
Thói thường, theo “đường xưa lối cũ”, con
người ta ăn để sống, còn muốn giải sầu thì lại
mượn đến men rượu, hương trà. Thế nhưng đó
là “chuyện cũ bỏ qua”. Bây giờ, người ta lại
dùng một thứ tiêu khiển khác: ăn để giải sầu. Đây là một vấn đề mà
người ta xem là “chuyện nhỏ” nhưng thật tình nó là một việc hệ trọng
cần phải lưu tâm. Giới chuyên môn gọi hiện tượng này là “ăn do cảm
xúc” (emotional eating).
Để chứng minh tác hại về việc ăn để giải sầu, xin bắt đầu bằng một câu
chuyện mà người viết có dịp biết qua. Khi từ New Zealand qua Úc để làm
việc, Amy là một cô gái mảnh khảnh, dáng người dong dỏng cao. Cô khiến
không ít chàng trai phải mòn đế không biết bao nhiêu đôi giày vì phải làm
“cái đuôi” của cô. Rồi một ngày kia, Amy nhận được tin xấu từ quê nhà là
bạn trai cô đã có người tình mới. Thế rồi cô bỗng nhiên đâm ra… nghiện ăn,
cứ mỗi lần đọc lại những bức thư tình hoặc khi thấy bất cứ những dấu vết
của những kỷ niệm xưa thì Amy lại tìm đến thức ăn. Món ăn thông thường
mà cô dùng để giải sầu lại là những món thức ăn nhanh (fast food). Từ một
cô gái mảnh khảnh, chẳng mấy chốc Amy đạt tới trọng lượng 80kg.
Trường hợp của Amy cũng không phải là cá biệt. Theo các chuyên gia dinh
dưỡng thì khoảng 75% trường hợp ăn uống quá độ là để giải sầu. Phần đông
“đương sự” lại là giới trẻ. Đôi khi, lúc chúng ta cảm thấy buồn thì kiếm cái
gì ăn nhấm nháp gọi là “ăn cho đỡ buồn”. Tuy nhiên, nếu bạn thấy hễ mỗi
khi có chuyện buồn, bạn lại tìm tới miếng ăn thì đây cũng là lúc mà bạn cần