Tầm Tần Ký
Hồi 236
Một đoàn ca vũ
Hạng Thiếu Long an toàn chui ra khỏi địa đạo.
Đó là một trong giếng lớn bên cạnh chuồng nuôi ngựa, lối ra là ở giữa
của vách giếng, cách mặt nước khoảng bảy tám tấc, lại thêm có một
phiến đá ở trên miệng giếng. Khi gã ló đầu ra miệng giếng, tuyết đã
ngừng rơi, bầu trời đã xuất hiện, một dãy chuồng ngựa ở bên trái, lại
còn có dãy nhà giành cho người nuôi ngựa.
Loại chuồng ngựa này rất phổ biến, có loại của triều đình, cũng có loại
của tư nhân. Phần lớn ngựa đến từ các vùng ở ngoại thành, dành cho
giới quyền quý và cũng người có tiền mua và thuê.
Hạng Thiếu Long lần mò vào trong chuồng ngựa, đang do dự có nên
thuận tay đánh cắp một con hay không, nhưng lại sợ mục tiêu quá rõ
ráng. Ðột nhiên có tiếng người vọng tới, gã hoảng sợ vội vàng nấp vào
một góc, lấy cỏ che lên người. Vừa lúc đó có hai người bước đến.
Một người bảo, „Trương gia cứ yên tâm, quan trên có dặn, bảo tiểu
nhân lựa bốn con ngựa tốt nhất cho các vị. Hiện nay ở Ðại Lương ai mà
không muốn nhìn thấy tiểu thư của các vị. Tiểu nhân có thể ra sức vì
quý tiểu thư, quả thực rất vinh hạnh."
Hán tử họ Trương rõ ràng rất kênh kiệu, chỉ ừ một tiếng, đến bên
chuồng ngựa gần Hạng Thiếu Long, nói, „Thớt ngựa này rất tốt, có bộ
răng rất đều lại trắng, là loại ngựa gì?"
Người kia nói, „Là loại ngựa thuần chủng ở vùng lộc nguyên phương
bắc, ngựa vừa đẹp vừa có thể chịu đựng được cực nhọc, Trương gia
thật có mắt nhìn ngựa."
Hán tử họ Trương trầm ngâm một lát, nói, „Người đánh xe ngựa mà ta
nhờ các người tìm, đã tìm ra chưa? Lúc này bọn chúng ta quả thật bận
bịu nhiều chuyện, thế mà có một người đột nhiên bệnh chết, khiến
chúng ta phải tìm người khác để thay thế."
Người kia nói, „Có thể làm việc cho tiểu thư và Trương gia, tiểu nhân
làm sao không tận lực, tiểu nhân vừa mới tìm được một người tên
Thẫm Lương, từng đánh xe ngựa cho Vô Ky công tử, lại tinh thông võ
nghệ, bề ngoài nhìn cũng khá lắm, tuyệt đối phù hợp với điều kiện của
Trương gia."
Rồi hạ giọng nói, „Y là bạn của tiểu nhân. Trương gia chắc cũng biết
giờ đây ở Ðại Lương không ai muốn dùng người cũ của Vô Ky công
tử, nếu không với tài của Thẫm Lương, làm sao ngồi chơi xơi nước hai
năm trời."
Hán tử họ Trương ấy lạnh nhạt nói, „Y đang ở đâu?"
Người kia cười giả lả rồi nói, „Y không biết Trương gia lại đến sớm thế
này, chắc là vẫn đang ngủ. Trương gia vào trong nhà uống ngụm trà
nóng trước, tiểu nhân sẽ gọi y đến gặp ngài."
Hán tử họ Trương nói, „Ta nào có thời gian uống trà, ngươi dắt ngựa ra
cho ta, ta sẽ lập tức trả tiền, sau đó ngươi gọi tên kia đến, nếu muộn
đừng trách ta không chờ. Ngươi phải biết rằng chúng ta không phải là
không có người đánh xe khác.
Rồi có tiếng dắt ngựa, hai người đến một chuồng khác.
Hạng Thiếu Long thầm kêu trời đã giúp ta, vội vàng lấy y phục đã đánh
cắp ra thay.
Bộ y phục này chẳng đẹp tý nào, rất phù hợp với thân phận của kẻ nô
bộc như Thẫm Lương.
Sau khi Hạng Thiếu Long giấu bộ đồ cũ ở chỗ bí mật xong, thì người
giữ ngựa kia cũng rời khỏi chuồng ngựa, đi về phía dãy nhà, rõ ràng là
muốn đánh thức Thẫm Lương.
Hạng Thiếu Long bước ra, thấy tên họ Trương ấy săm soi bốn thớt
ngựa, ho khan một tiếng bước tới nói, „Tiểu nhân Thẫm Lương xin
Trương gia thứ tội đến trễ."
Người họ Trương ấy không ngờ gã đến nhau như vậy, đưa mắt nhìn gã
dò xét, lộ vẻ hài lòng, ánh mắt dừng lại ở thanh kiếm huyết của gã, bình
thản nói, „Ta tên Trương Tuyền, là chính quản sự của Phụng tiểu thư,
ngươi đã từng là người đánh xe cho Ngụy Vô Ky, đương nhiên biết quy
củ. Mỗi tháng năm lượng bạc, nếu Phụng tiểu thư hài lòng, ngươi vẫn
có thể ở lại làm lâu dài."
Trương Tuyền này tuổi khoảng ba mươi, mặt mũi rất tinh minh, nhưng
dáng vẻ lại dung tục vô cùng, hình như là một kẻ tửu sắc quá độ, trên
mặt còn có bộ râu rậm.
Hạng Thiếu Long vội vàng chấp nhận.
Trương Tuyền nói, „Thời gian không nhiều nữa, chúng ta đi thôi, tuyết
lại sắp rơi nữa rồi."
Hạng Thiếu Long thầm tạ ơn trời đất, đội nón tre lên, dắt ngựa theo y.
Quá trình rời khỏi thành thuận lợi một cách bất ngờ.
Ðiều đáng tức cười hơn là trong số những kẻ đi đưa tiễn có người
người là tướng quân đại thần, còn tên tội phạm bị truy nã là gã thì ngồi
ở giữa bọn họ.
Chưa ra khỏi thành, tuyết lại rơi. Hạng Thiếu Long đội nón tre lên, lại
còn bịt mặt che gió, cúi mặt xuống, đó chính là trang phục bình thường
của một phu xe, cho nên không ai hoài nghi, điều hay nhất là gã ngồi
đánh xe cho nên không ai thấy được dáng vẻ cao lớn của gã.
Gã vốn lo sợ Phụng Phi sẽ nhận ra, nhưng may mà gã không hề có cơ
hộ gặp mặt nàng.
Vả lại lúc này mặt gã đầy râu, nếu Phụng Phi chú ý nhìn gã, thì cũng
không dễ dàng nhận ra gã chính là Hạng Thiếu Long. Nói ra thật buồn
cười, gã vốn không muốn quấy rầy Ðiền Mỹ Mỹ, nhưng cuối cùng phải
nhờ nàng mới thoát ra khỏi hoàng cung. Gã chàng không muốn liên lụy
đến Phụng Phi, nhưng cuối cùng cũng phải nhờ nàng mới thoát ra được
cửa thành. Lần này có thể nói là tìm được sự sống trong cảnh tuyệt
vọng. Hy vọng mọi chuyện từ nay sẽ thuận buồm xuôi gió, an toàn
quay về nước Tần.
Gã đương nhiên không muốn đến nước Tề, chỉ cần có cơ hội, sẽ lập tức
khoát khỏi thân phận này.
Người Ngụy đối xử hậu hĩ với Phụng Phi, phái một đội ky bình tinh
nhuệ đi theo hộ tống, do một thiên tướng tên là Ngạo Hướng cầm đầu.
Người trong đoàn ca vũ của Phụng Phi rất đông, ngồi chật hơn mười cỗ
xe ngựa. Vũ cơ, nhạc sư, lại thêm nô tỳ, nô bộc, cộng lại đến hai trăm
người, chỉ việc trả lương cho mỗi người cũng rất mệt, có thể nói thu
nhập của Phụng Phi rất nhiều Trong lòng bất đồ nghĩ đến nàng mỹ nữ
tuyệt sắc ở trong thùng xe, nhớ lại cảnh tượng mình đã nói chuyện
riêng với nàng trong tòa tửu lâu ngày ấy.
Nàng giống như một siêu sao trong giới ca nhạc ở thế kỷ hai mươi mốt,
nhưng có thể thưởng thức được tài ca vũ của nàng là quyền lợi của giới
quyền quý, những người dân bình thường thi không được hưởng cái
phúc ấy.
Ðoàn xe ngựa rời khỏi Ðại Lương, vượt qua sông Ðại Câu, tiến thẳng
về phía bắc, khi đến Tế Thủy thì có năm chiếc thuyền lớn đang chờ.
Hạng Thiếu Long mới biết vì sao phải tranh thủ lên đường sớm, bởi vì
lúc này đã gần đến hoàng hôn, khi gã thấy lính nước Ngụy cũng lên
thuyền, trong lòng không khỏi kêu khổ.
Nếu bị buộc đến nước Tề thế này, thật là tai hại. Cứ xoay vòng như thế
thì bốn năm ngày nữa mới vào được biên giới nước Tề, lúc ấy muốn
quay về biên giới nước Triệu là lại phải tốn một khoảng thời gian dài
nữa.
Song lúc này gã không còn sự lựa chọn nào nữa, chỉ đành đánh liều lên
thuyền. Năm chiếc thuyền lớn, người Ngụy chiếm ba thuyền, phía
Phụng Phi chiếm hai thuyền, lúc này Hạng Thiếu Long đã bớt đi nỗi lo
đối mặt với quân Ngụy.
Gã đi theo con thuyền của Phụng Phi, lúc này gã là người có thân phận
thấp nhất trong đoàn, được chia cho một căn phòng có cửa sổ ở dưới
đáy khoang, lại phải chen chúc với những tên phu xe khác, sáu người
phải ở chung một phòng.
Những tên phu xe khác không biết có phải vì gã đã cướp được chân
đánh xe cho Phụng Phi hay không mà liên kết với nhau chèn ép gã, khi
vào phòng thì lập tức cờ bạc, nhưng không hề mời gã tham gia.
Hạng Thiếu Long vui mừng, sau buổi cơm tối thì trùm mền chui vào
một góc, vùi đầu ngủ.
Những kẻ kia lại cố ý nói bóng gió, nhắc đến chủ cũ của gã là Tín Lăng
quân, Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, nghĩ chuyện ấy không hề
liên quan đến mình, mau chóng ngủ khò.
Cũng không biết ngủ bao lâu, đột nhiên thấy ở chân mình đau đớn, mở
mắt ra thì một tên đánh xe là Cốc Minh đã đá vào chân gã. Hạng Thiếu
Long bực bội ngồi dậy, gắt gỏng hỏi, „Chuyện gì?"
Một tên phu xe khác thì ngồi ôm hai đầu gối, dựa vào một góc, rồi hỏi,
„Thẫm Lương nhà ngươi sinh vào năm nào, có phải là năm lợn không,
nếu không làm sao ngủ như con lợn chết thế?"