Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (83.86 KB, 6 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<i><b>Đề bài: </b></i><b>Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè,em</b>
<b>về thăm lại trường xưa.Hãy viết thư cho một bạn học</b>
<b>hồi ấy kể về buổi thăm trường đầy xúc động đó.</b>
<i><b>Thành phố Hồ chí Minh ngày 15 tháng 11 năm 2010</b></i>
<i><b>Bích </b><b>Vy</b><b> thân mến!</b></i>
<i>Đã lâu rồi mình khơng có dịp viết thư thăm cậu,</i>
<i>khơng biết dạo này cậu và gia đình thế nào rồi nhỉ?</i>
<i>Cậu biết khơng, hè vừa rồi,nhân về thăm q mình có</i>
<i>ghé thăm trường cũ - mái trường mà cách đây hai</i>
<i>mươi năm mình và cậu đã từng gắn bó, học tập. Sau</i>
<i>20 năm,mái trường xưa đã có rất nhiều thay đổi,sau</i>
<i>đây mình xin kể lại cuộc viếng thăm đầy xúc động</i>
<i>này.</i>
<i>Lời đầu thư cho mình gửi tới cậu và gia đình lời</i>
<i>chúc sức khoẻ hạnh phúc và thành đạt. Vy biết không,</i>
<i>đứa lớn của vợ chồng mình đã học xong lớp 7 rồi</i>
<i>đấy. Hồi dầu năm học cu cậu có ra điều kiện với mẹ</i>
<i>rằng: "Kết thúc năm học, nếu con đạt danh hiệu học</i>
<i>sinh giỏi, mẹ phải thưởng cho con một chuyến về</i>
<i>thăm quê ngoại đó". Mình đã hứa với con hơn nữa</i>
<i>cũng lâu rồi, kể từ ngày vợ chồng mình chuyển vào</i>
<i>TP Hồ Chí Minh sinh sống mình chưa có dịp về thăm</i>
<i>quê.</i>
<i> </i> <i>Lần này về thăm quê mình thật hạnh phúc bởi có</i>
<i>đầy đủ cả gia đình cùng về, cậu lớn thì háo hức lắm!</i>
<i>Sau 2 giờ bay và 3 giờ trên xe buýt, gia đình mình đã</i>
<i>đầu tiên cậu cảm nhận được vẻ đẹp của một vùng</i>
<i>nông thôn với một bầu trời rộng, những cánh đồng..</i>
<i>Tiếp tục dạo chơi trên quê hương, không biết từ lúc</i>
<i>nào, mình đã hướng tới con đường quen thuộc - con</i>
<i>đường có biết bao kỷ niệm của tuổi học trị. Bỗng cậu</i>
<i>con trai hỏi mình:</i>
<i>- Mẹ ơi! Ngày trước mẹ học ở trường nào?</i>
<i> Mình đưa mắt nhìn con xoa đầu đầy trìu mến:</i>
<i>- Mẹ học ở trường THCS Thọ Nghiệp con à!</i>
<i> Đôi mắt đưa con thơ như sáng lên:</i>
<i>- Trường mẹ có gần đây khơng, mẹ dẫn con đến đó.</i>
<i>Con muốn được biết mái trường ngày xưa của mẹ.</i>
<i> Câu nói rất hồn nhiên của cậu con trai làm mình</i>
<i>xúc động vơ cùng. Một loạt ký ức của 20 năm trước</i>
<i>như ùa về trong mình. Hình ảnh mái trường, thầy cô,</i>
<i>bạn bè, sân trường, hàng cây... tất cả nhừng cái đó</i>
<i>sao thật gần gũi thân thương! Nắm chặt tay đứa con</i>
<i>trai, hai mẹ con tiếp tục rảo bước trên con đường đến</i>
<i>trường.</i>
<i>xanh, mái cổng được lợp bằng ngói lam xây theo kiểu</i>
<i>mái Thái. Ngỡ ngàng hơn khi mình bước vào bên</i>
<i>trong sân trường, tất cả dều đã thây đổi. Nền sân đất</i>
<i>ngày trước đã được đổ betơng và lát gạch đỏ. Hàng</i>
<i>cây vẫn cịn đó, nhưng sau 20 năm nó đã trở thành</i>
<i>những cây cổ thụ già nua, giữa mùa hè oi ả, những</i>
<i>tán lá như làm rợp mát cả sân trường, một cảm giác</i>
<i>êm dịu, nhẹ nhõm, thanh bình như đang lan toả trong</i>
<i>mình và khắp cả sân trường. Thằng con trai mình như</i>
<i>lạc vào một thế giới kỳ diệu. Cu cậu chạy nhảy khắp</i>
<i>sân trường, lắng tai nghe tiếng chim hót liu lo trên</i>
<i>những cành cây phượng vĩ. Chắc cu cậu đang rất tự</i>
<i>hào vì mẹ mình từng được học ở dưới mái trường</i>
<i>này! </i>
<i><b>Vy ơi cậu biết khơng</b>? Mình đã cố gắng tìm lại một</i>
<i>chút của hai mươi năm trước sự cố gắng đó đã đến</i>
<i>khi mình nhận ra cây phượng vĩ cuối sân trường gần</i>
<i>lớp 9B của tụi mình ngày xưa. Cây phượng này 20</i>
<i>năm trước cô giáo chủ nhiệm đã giao cho cậu và</i>
<i>mình trồng và chăm sóc. Giờ dây nó thật tuyệt - thân</i>
<i>xù xì tán lá rộng vươn cao toả mát cả một góc sân.</i>
<i>Mình thật tự hào khoe với cậu con trai:</i>
<i>- Con à! Đây là cây phượng mà 20 năm trước do</i>
<i>chính tay mẹ trồng và chăm sóc đấy. </i>
<i> Cậu con trai nhìn mẹ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ</i>
<i>:- Mẹ của con thật tuyệt.</i>
<i> Khơng biết phượng vĩ có nhận ra mình</i>
<i>khơng, nhưng thực sự mình đã rất hạnh phúc. Mình</i>
<i>đứng lặng dưới gốc cây trong giây nát ngắm nhìn</i>
<i>lịng đầy thương nhớ.</i>
<i>giác một suy nghĩ giấy lên trong mình: "Thế hệ trẻ bây</i>
<i>giờ thật sướng vì được học trong một mơi trường</i>
<i>hiện đại". Mình cịn nhớ ngày xưa phòng học nhỏ bàn</i>
<i>ghế thếu, số học sinh trên lớp đơng chúng mình phải</i>
<i>ngồi 4 người, thậm chí 5 người. Cịn bây giờ mỗi lớp</i>
<i>chỉ có 30 - 35 học sinh, mỗi bàn học chỉ ngồi có 2 em.</i>
<i>Điều kiện học tập của học sinh bây giờ thật tốt. Bước</i>
<i>dần theo dãy hành lang lên tầng hai là hệ thống các</i>
<i>phịng chức năng, nào phịng thực hành mơn Hố,</i>
<i>Sinh, Lý, Tin học... Tất cả các phịng đều có đầy đủ</i>
<i>các trang thiết bị hiện đậi nhất. So với 20 năm trước</i>
<i>thì đây chỉ là một giấc mơ. À cịn nhà chức năng cho</i>
<i>môn TDTT nữa chứ! Bây giờ các em được học thể</i>
<i>thao trong nhà: Cầu lơng. Bóng bàn, bóng chuyền</i>
<i>đều tổ chức trong nhà. Giờ thể dục bây giờ rất an</i>
<i>toàn, chất lượng.</i>
<i> Dần bước tới dãy nhà hiệu bộ - nơi dành cho</i>
<i>giáo viên và cán bộ công nhân viên nhà trường. Từ</i>
<i>xa, mình nhìn thấy một hình bóng rất quen thuộc.</i>
<i>Hình như cơ Thiên An - cơ giáo chủ nhiệm nình năm</i>
<i>lớp 9 cách đây 20 năm. Tiến lại gần thì khơng sai,</i>
<i>đúng là cơ rồi. Mình khúm lúm:</i>
<i>- Em.... em chào cơ...</i> <i>ạ!</i>
<i>Cơ ngước mắt nhìn lên, đẩy cặp kinh cao hơn, cô thản</i>
<i>nhiên:</i>
<i>- Cô đến nhận trường mới phải khơng? Phịng hiệu</i>
<i>trưởng ở dằng kia!</i>
<i>Vậy là cơ khơng nhận ra mình rồi! buồn quá. Mình</i>
<i>trấn tĩnh lại:</i>
<i>- Thưa cô, cô không nhận ra em ư? Em là học sinh cũ</i>
<i>của cơ đây mà. Em là Mai Hồng, là đứa học sinh mà</i>
<i>cô đã chủ nhiệm cách đây 20 năm. Cô cịn nhở</i>
<i>khơng?</i>
<i>những nếp nhăn trên trán cô như duỗi ra, đôi mắt</i>
<i>long lanh, cô lặp bặp:</i>
<i>- Em chính là Mai Hồng đấy ư! Thế này rồi kia à?</i>
<i>Cơ khơng thể nhận ra em nữa!</i>
<i>- Cịn đây là - Cơ chỉ tay về phía cậu con trai mình.</i>
<i>- Vâng thưa cơ đây là con trai lớn của em đấy ạ. Con</i>
<i>chào bà đi!</i>
<i> Cậu con trai vẫn đứng lép sau lưng mẹ thẽ thọt:</i>
<i>- Dạ! Con chào bà ạ!</i>
<i><b>Vy biết không?</b> Cơ thay đổi nhiều lắm! Tóc cơ bạc</i>
<i>những đạo lý. Mỗi chúng ta giờ đều đã khôn lớn</i>
<i>trưởng thành. Những ước mơ xưa giờ đã thành hiện</i>
<i>thực. Nỗi lo toan của cuộc sống khiến ta đôi lúc lãng</i>
<i>quên nhiều thứ. Chỉ riêng ở nơi này,những kỷ niệm</i>
<i>của chúng mình vẫn chờ đợi những học trò xưa . </i>
<i> Thơi thư chưa dài nhưng mình xin dừng bút.</i>
<i>Cuối cùng xin chúc bạn và gia đình ln hạnh phúc,</i>
<i>thành đạt. hen ngày gặp lại mình sẽ tâm sự nhiều</i>