Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (50.93 KB, 2 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học</b>
Thời học sinh là quãng thời gian đệp nhất trong cuộc đồi mỗi
chúng ta. Và với tôi, mà không, đối với tất cả chúng ta; ngày
khai trường đầu tiên sẽ mãi là kí ức đẹp nhất…
Ngầy ấy,cái tuổi còn thơ ngây, trong sáng, ln thích tìm cái
mới lạ. Tối nhớ là năm đó sắp vào lớp một; ba cho tơi một cặp
sách nho nhỏ, xinh xinh có in hinh siêu nhân đủ màu ngộ
nghĩnh. Vì có cặp mới, nên tôi cứ mang và chạy khắp nhà và
còn khoe cả mẹ nữa…
Cuối cùng ngày khai trường cũng đã đến, đó là một buổi sáng
mùa thu trời trong xanh, không một gợn mây. Mẹ gội tôi dạy
sớm, rồi chuẩn bị cho tôi đủ mọi thứ: nào là cặp sách, đồng
phục, sách vở và cả một bữa sang ngon lành. Thế rồi, mẹ nắm
tay tôi cùng đi đến trường…
Hơm nay, hình như mặt trời dậy sớm, ánh nắn bắt đầu nhộm
vàng cả một góc núi, và hoe vàng trên đám cây bên sườn đồi.
Hôm nay tơi mới có dịp nhìn một cách chậm rãi, quan sát kĩ mọi
vật. Đám sương giăng trước mặt như tấm khăng mỏng mẹ tơi
thường chồng. Những hạt sương mai còn đọng đầy trên cỏ và
lá cây. Một cái mạng nhện giăng ngang đường, vài giọt sương
bám lên đó, bắt ánh sáng mặt trời sáng lên lấp lánh. Những bơng
cúc dại và những cánh hoa tím thi nhau mọc ven đường. Những
chú ong đi kiếm ăn sớm vo ve tấu lên mội khúc nhạc vui tai…
Đang mãi ngắm nhìn cảnh vật của trời mùa thu, giọng mẹ
vang lên làm tôi hơi giật mình:” Hơm nay con đã là học sinh lớp
một rồi, phải ngoan vá biết nghe lời thầy cơ, khơng cịn những
đầu tiên. Kết thúc nghi thức chào cờ, thầy hiệu trưởng lên căn
dặn học sinh về những nhiệm vụ của năm học mới; thế rồi, thầy
đánh những tiếng trống đầu tiên. Buổi lể kết thúc và chúng tôi
trở về lớp. Nhìn một chân trời mới, tất cả đều mới và xa lạ, tôi
mếu máo, không biết đôi hàng ướt đẫm từ bao giời. tôi cố lấy lại
căn đảm và tự nhủ:” Bước vào một không gian hồn tồn khác
với ngơi nhà đầy ấp tình thương của ba mẹ, nó như một thế giới
mới của những thiên thần áo trắng đáng yêu, bé nhỏ; không cịn
ba mẹ bên cạnh, tơi như lạc lõng giữa dòng người”…