Tải bản đầy đủ (.doc) (1 trang)

Ngay dau tien di hoc

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (74.51 KB, 1 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

Trường THCS Tân Hiệp A5


ăm nay, em đã là học sinh lớp 8. Tám lần được dự lễ khai trường nhưng buổi khai trường
đầu tiên vào lớp một vẫn để lại trong kí ức em ấn tượng sâu đậm nhất.


N



Đêm hôm trước, em sống trong tâm trạng nơn nao, háo hức. Có một điều gì đó lạ lắm, quan trọng
lắm đang xảy ra trong căn nhà bé nhỏ. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho em.
Những cuốn sách giáo khoa, những cuốn tập bìa in hình rất dễ thương, chiếc bảng nhỏ, phấn viết,
đồ lau, bút chì, cục gơm… đủ cả. Em xếp gọn từng thứ trong chiếc cặp xinh xinh có hai quai để
đeo lên vai cho tiện.


Mọi người thức rất khuya để chuyện trò, bàn bạc. Mẹ mặc thử cho em bộ đồ đồng phục
học sinh tiểu học, áo sơ mi trắng cộc tay bỏ vào chiếc quần tây màu xanh học trị. Đứng trước
gương, em thấy mình lạ q, liền bật cười ngượng nghịu. Bà nội xoa đầu khen: “ Cháu bà lớn rồi,
trông chững chạc nghê! Ngày mai cháu đã là cậu học sinh lớp một, cố học cho thật giỏi, cháu
nhé!”


Sáng hôm sau, mẹ đưa em tới trường. Ngồi sau xe đạp, em nhìn cảnh vật hai bên đường
thấy cái gì cũng mới, cũng lạ. Ngơi trường Tiểu học Tân An 5 chỉ cách nhà gần cây số mà sao
em cảm thấy xa ghê! Trước cổng trường đã có nhiều bạn nhỏ tung tăng hớn hở bên cạnh mẹ cha.
Giăng ngang cổng trường là tấm băng rôn đỏ nổi bật dòng chữ vàng tươi: Chào mừng năm học
mới. Hai hàng cờ đuôi nheo đủ màu phất phới trong gió sớm trơng giống như những bàn tay xinh
xinh đang vẫy vẫy. Niền vui tràn ngập nơi nơi, từ bầu trời trong xanh, từ màu nắng tinh khôi, từ
tiếng chim líu lo trong vịm lá lóng lánh sương thu, từ những gương mặt trẻ thơ ngời ngời hạnh
phúc và tin tưởng.


Trong sân trường, người đông như hội. Các bạn nam tỏ ra mạnh dạn hơn, các bạn nữ ngại
ngùng quẩn bên chân cha mẹ chẳng nỡ rời. Em cũng vậy, nhìn ngơi trường rộng lớn, em cảm
thấy mình nhỏ làm sao! Mẹ khuyên em hãy bình tĩnh, vui vẻ và tập làm quen với chỗ đông


người.


Một hồi trống vang lên giục giã. Lễ khai giảng sắp bắt đầu. Các anh chị học sinh khăn
quàng đỏ thắm trên vai đã xếp hàng ngay ngắn. Phụ huynh trao con cho các thày cơ giáo để
nhận vào lớp một. Đây đó nổi lên tiếng khóc thút thít, tiếng gọi mẹ nho nhỏ. Em khơng khóc
nhưng nước mắt cũng rơm rớm quanh mi. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lịng. Em bịn
rịn rời tay mẹ cùng các bạn xếp hàng theo lớp.


Buổi khai giảng đầu tiên trong đời học sinh mới long trọng và trang nghiêm làm sao!
Tiếng trống trường gìon giã, thơi thúc, náo nức lịng người. Lá cờ tổ quốc bay phần phật trên
đỉnh cột. Giáo viên và học sinh đứng nghiêm, mắt hướng về lá quốc kì. Tiếng quốc ca vang vang
trên sân trường rực nắng.


Thầy hiệu trưỡng đọc lời khai mạc buổi lễ. Sau đó thầy dặn dò, khuyên nhủ chúng em
nhiều điều. thầychúc chúng em học tập ngày càng tiến bộ.


Buổi lễ kết thúc, chúng em theo cô Đơn về nhận lớp. Lớp 1a gồm 40 học sinh. Em rất vui
khi gặp lại Ngọc và Tuấn, hai bại học chung ở trường Mẫu Giáo Sơn Ca. Chỉ một lúc sau , em
biết tên các bạn ngồi cùng bàn là Hoa , Tâm và Tài . Những câu chào hỏi rụt rè làm quen cùng
những ánh mắt bỡ ngỡ thật dễ thương!


Tan học, mẹ đã đợt sẵn ở cổng trường. Ríu rít như chú chim non, em kể cho mẹ nghe
những chuỵên đã xảy ra trong buổi khai trường. Cho đến bây giờ, những hình ảnh ấy vẫn hiện
lên nguyên vẹn trước mắt em. Nó đã trở thành kỷ niệm đẹp đẽ không thể nào quên của thời thơ
ấu.


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×