Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (104.41 KB, 17 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Bài viết số 3 lớp 6 đề 4: Kể về một cuộc gặp gỡ (đi thăm các chú bộ đội, gặp các</b>
<b>thiếu niên vượt khó…)</b>
<b>A. Kể về một cuộc gặp gỡ (gặp các thiếu niên vượt khó)</b>
<b>1. Dàn ý kể về một cuộc gặp gỡ các thiếu niên vượt khó</b>
a. Mở bài
- Nhân dịp nào mà em được gặp gỡ với các thiếu niên vượt khó.
- Cuộc gặp gỡ đó diễn ra ở đâu, vào thời gian nào?
- Em đến cuộc gặp gỡ đó cùng với những ai? (người thân, thầy cô, bạn bè)
b. Thân bài
- Kể lại cuộc gặp gỡ đó theo trình tự nhất định (thường sẽ kể theo trình tự thời gian):
+ Mở đầu cuộc gặp gỡ: Thái độ của những thiếu niên vượt khó đối với em như thế
nào? Tình cảm, hành động của em dành cho các thiếu niên đó?
+ Diễn biến cuộc gặp gỡ: Mọi người cùng nhau di chuyển, trò chuyện, tâm sự… →
Từ đó, em thấu hiểu được hồn cảnh, những khó khăn mà các thiếu niên ấy đã vượt
qua.
+ Kết thúc cuộc gặp gỡ: Khơng khí lúc chia tay như thế nào? Em hứa là sẽ trở lại
thăm mọi người không?
- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ ấy:
+ Giúp em nhận ra có rất nhiều những số phận bất hạnh nhưng vẫn vượt qua khó
khăn để học tập tốt
+ Phấn đấu, cố gắng học tập hơn
c. Kết bài
- Những suy nghĩ, cảm nhận của em về chuyến đi này (mở mang hiểu biết, có thêm
động lực sống…)
<b>2. Các bài văn mẫu kể về một cuộc gặp gỡ các thiếu niên vượt khó</b>
<b>Bài tham khảo 1</b>
Tết Trung Thu vừa rồi, trường em đã tổ chức chương trình tại làng trẻ SOS của thành
phố. Ở đó, em được gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều bạn học sinh có hồn cảnh khó
khăn nhưng vẫn ln tràn đầy niềm yêu đời, niềm tin vào cuộc sống.
Tối hơm đó, chưa đến 6 giờ tối, em đã cùng các bạn đến làng trẻ SOS để chuẩn bị
cho bữa tiệc trung thu. Khi đến nơi, bàn ghế đã được xếp sẵn. Em và các bạn đội hậu
cần chia nhau sắp xếp hoa quả, bánh kẹo lên bàn, rồi gói các phần quà vào từng
chiếc túi nhỏ. Bận rộn vô cùng để kịp bắt đầu chương trình lúc 20 giờ. Chợt, có một
tiếng nói vang lên:
- Mọi người có cần giúp gì khơng ạ?
Quay đầu nhìn lại, em thấy có năm bạn học sinh đang bẽn lẽn đứng ở phía sau nhìn
chúng em. Chị phụ trách nhanh chóng gật đầu, thế là các bạn ấy cũng gia nhập ngay
vào đội hậu cần. Thật ngạc nhiên, em thấy các cậu ấy làm nhanh quá. Những chiếc
túi được buộc dây, xếp bìa, những chùm quả được cắt tỉa… tất cả thật đẹp và nhanh
chóng. Thấy ánh mắt ngạc nhiên của em, cậu bạn lớn nhất cười và bảo:
Nhìn nụ cười của cậu ấy, em chợt chạnh lịng. Vì khơng có bố mẹ ở bên, cho nên
Đúng 20 giờ, buổi phá cỗ bắt đầu. Khắp sân ngồi kín các bạn học sinh chúng em và
các bạn nhỏ ở làng trẻ SOS. Trông ai cũng tươi vui, rạng rỡ. Đến cuối buổi lễ, đại
diện của làng trẻ SOS lên phát biểu. Thật tình cờ, đó chính là cậu bạn lúc nãy đã giúp
em gói quà. Cầm mic trên tay, cậu ấy nghẹn ngào phát biểu:
- Em thay mặt tất cả các anh chị em ở đây cảm ơn các thầy cô và các bạn đã tổ chức
cho chúng em một đêm hội trung thu vui vẻ như thế này. Thật sự thì nếu khơng có
mọi người, chúng em sẽ khó có một buổi tối ý nghĩa như thế này, vì khơng có đủ
điều kiện kinh tế. mà bố mẹ thì…
Nói đến đó, cậu ấy dừng lại vì quá xúc động. Chúng em ở dưới cũng nghẹn ngào.
Lấy dũng khí, em chạy lên bục và ơm chầm lấy cậu ấy. Rồi nói tiếp: “ Khơng sao cả,
chúng ta là một gia đình với nhau mà, các cậu cịn có má, có anh chị em và có chúng
tớ. Đúng khơng?”. Sau đó, chúng em dẫn nhau rời khỏi sân khấu, ngồi xuống ghế mà
lịng ấm áp khó tả.
Sau lần gặp gỡ đó, em càng có thêm động lực để cố gắng học tập hơn, và trở thành
một người con ngoan. Để xứng đáng với sự quan tâm, yêu thương của bố mẹ và thầy
cô.
<b>Bài tham khảo 2</b>
Vào giữa tháng 9 vừa rồi, vào ngày cuối tuần đầu tiên sau khi khai giảng. Em cùng
cả lớp được cô giáo dẫn đến gặp gỡ, giao lưu cùng các bạn học sinh ở trường dân tộc
nội trú.
Suốt tối trước khi đi, em háo hức và suy nghĩ đến khơng ngủ được. Vì từ trước đến
giờ em mới chỉ được nghe chứ chưa từng được tiếp xúc với các bạn nhỏ ở vùng cao.
Sáng hôm sau, em dậy sớm, sửa soạn và có mặt ở cổng trường từ 6 giờ sáng. Sau đó,
chiếc xe dần lăn bánh, đưa chúng em đến với ngôi trường đã chờ đợi từ hơm qua.
Nhìn qua cửa kính, những ngơi nhà khuất dần sau hàng cây xanh. Dần dần, thành
phố ở lại phía sau lưng, trước mặt chúng em là những cánh đồng, những hàng cây,
xanh mướt. Vậy là xe đã ra khỏi nội thành. Rồi xe bắt đầu leo lên dốc, đi vào một lối
đi được cây xanh tỏa bóng mát rượi. Chợt em nhìn thấy thấp thống giữa những tán
lá là mái ngói đỏ tươi. Đó chính là điểm đến của hôm nay.
em. Ai cũng tươi cười, rạng rỡ. Sự nhiệt tình ấy khiến em cảm thấy vơ cùng vui vẻ
và hạnh phúc.
Trong lúc các thầy cơ trị chuyện cùng nhau, thì em và các bạn được dẫn đi tham
quan trường học. Vừa đi, chúng em vừa được nghe những câu chuyện thú vị ở nơi
đây. Thì ra, các bạn học sinh ở đây đều thuộc các dân tộc thiểu số. Suốt cả tuần, các
bạn ở trường, đến cuối tuần sẽ về nhà, tranh thủ phụ giúp bố mẹ cơng việc đồng áng.
Ở trường, các bạn có cùng thầy cô trồng thêm rau củ để cải thiện bữa ăn. Khi giới
thiệu khu vườn với chúng em, em nhận thấy rõ sự tự hào của các cậu ấy. Rồi vào
những lớp học, em ngạc nhiên trước sự đơn giản ấy. Trong lớp, chỉ có bàn ghế và
bảng đen, cùng chiếc tủ cũ. Khơng có điều hịa, máy chiếu, micro… Tất cả khiến em
vô cùng khâm phục những người học sinh nơi đây. Tuy hồn cảnh khó khăn, nhưng
họ vẫn kiên trì, chăm chỉ học tập.
Đến lúc trở về, khơng khí vơ cùng bịn rịn. Tuy chỉ mới gặp nhau trong một buổi
sáng, nhưng em đã vô cùng yêu quý mọi người và cảnh vật nơi đây. Trên đường trở
về, em ln mong rằng mình sẽ sớm được trở lại thăm những người bạn yêu quý ấy.
Hy vọng rằng lúc đó, Vừ A Cháng đã thực hiện được ước mơ xây dựng ngôi trường
trở nên khang trang, hiện đại hơn của mình.
<b>B. Kể về một cuộc gặp gỡ (đi thăm các chú bộ đội)</b>
<b>1. Dàn ý kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội</b>
a. Mở bài.
- Cuộc gặp gỡ diễn ra khi nào? ở đâu? với ai?
b. Thân bài.
+ Mở đầu cuộc gặp gỡ như thế nào?
+ Diễn biến cuộc gặp gỡ ra sao? (các sự việc, khơng khí, quang cảnh,…).
+ Cuộc gặp gỡ kết thúc trong khơng khí như thế nào?
- Ý nghĩa của cuộc gặp gỡ là gì?
c. Kết bài.
- Cuộc gặp gỡ để lại trong em những ấn tượng gì? Giúp em mở rộng hiểu biết và
quan hệ ra sao?
<b>2. Các bài văn mẫu kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội</b>
<b>Bài tham khảo 1</b>
Để chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, nhà trường tổ
chức cuộc gặp gỡ, nói chuyện giữa các chú cựu chiến binh tham gia kháng chiến
chống Mỹ với học sinh chúng tơi. Đó là một buổi nói chuyện đầy xúc động. Với tôi,
cuộc gặp gỡ này càng đặc biệt hơn, bởi vì tơi được vinh dự đại diện cho các bạn học
sinh phát biểu những suy nghĩ về tình cảm và trách nhiệm của thế hệ sau với thế hệ
Tơi đã có mặt tại trường từ sáng sớm. Sao tôi thấy hồi hộp quá! Sân trường hơm nay
được trang hồng thật rực rỡ. Phía khán đài, tấm phông xanh nổi bật lên hàng chữ
trắng: “Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 –
22/12/2009”. Bên dưới là dòng chữ in nghiêng: “Gặp gỡ với những chứng nhân lịch
sử”. Dường như một bầu khơng khí thiêng liêng và vơ cùng trang trọng đang bao
trùm cả sân trường.
giáo đã có mặt đơng đủ. Cả trường bỗng vang lên tiếng vỗ tay giịn giã. Tồn thể học
sinh đứng dậy để chào đón một đồn khách đặc biệt. Đó là các chú bộ đội, những
người trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc trong cuộc kháng chiến chống
Mỹ cứu nước.
Sau nghi thức lễ chào cờ, thấy hiệu trưởng đọc bài diễn văn chào mừng ngày 22/12.
Cả sân trường im lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng, từng tràng vỗ tay nồng nhiệt vang
lên, góp phần làm cho buổi lễ thêm phần sôi nổi. Giây phút chờ đợi rồi cũng tới. Một
sĩ quan quân đội trong bộ quân phục màu xanh lá cây bước lên trị chuyện với tồn
trường. Gương mặt chú kiên nghị và đơn hậu. Giọng nói của chú ấm áp và thân tình.
Chú ơn lại những kí ức hào hùng của thế hệ các chú trong cuộc kháng chiến của dân
tộc. Có lẽ phần thú vị nhất mà chúng tơi được nghe là những kỉ niệm có thật và xúc
động vô cùng giữa thời chiến.
- Với chú, kỉ niệm sâu sắc nhất là trong lúc tham gia chiến dịch ở Nam Lào. Đó là
một đêm mưa tầm tã. Đơn vị chú trên đường hành quân qua cánh đồng thì bị địch
phát hiện và bắn phá dữ dội. Chú bị thương và lạc đơn vị. Do mất máu quá nhiều nên
chú ngất đi. Tỉnh dậy, chú thấy mình nằm trên chiếc chõng tre. Bên cạnh là một bà
má với nét mặt lo lắng, đang ngồi chườm khăn lên trán chú. Má đã tận tình chăm sóc
chú cho đến khi chú hồi phục trở lại.
Chú im lặng một lúc rồi xúc động nói tiếp:
- Sau này chú mới biết má cũng có con tham gia quân giải phóng và đã hi sinh. Má
xem các chú bộ đội như con của mình, ln chăm sóc các chú rất tận tình. Mấy năm
sau, trở lại ngơi làng xưa, chú khơng cịn được gặp má nữa. Má đã mất cách đó
khơng lâu do tuổi già sức yếu.
Sau đó, chúng tôi đã hỏi các chú rất nhiều điều chúng tôi băn khoăn về thời chiến.
Các bạn trong lớp tôi rất sôi nổi và hào hứng khi được đối thoại với các chú. Qua đó,
chúng tơi đã hiểu hơn rất nhiều về những con người của thế hệ trước, về cuộc kháng
chiến gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc, về những mất mát đau thương mà cả
dân tộc ta đã phải trải qua.
Cuối cùng, tôi thay mặt cho các bạn học sinh đứng lên phát biểu suy nghĩ của mình.
Dù rất xúc động và hồi hộp, tôi vẫn nhận thấy ánh mắt khích lệ mà các thầy cơ giáo
và các bạn cùng lớp dành cho tơi. Điều đó đã giúp tơi thêm tự tin để bước lên, phát
biểu bằng chính cảm xúc đang dâng trào trong tôi.
- Thưa các bác, các chú!
Chúng cháu là thế hệ may mắn được sinh ra khi đất nước đã hịa bình, thống nhất.
Tuy nhiên, qua buổi gặp gỡ và trị chuyện hơm nay, chúng cháu đã phần nào biết
được sự gian khổ và mất mát hi sinh của những người đi trước. Hiểu được điều ấy,
chúng cháu càng khâm phục, ngưỡng mộ và tự hào về thế hệ cha anh. Chúng cháu
càng trân trọng những giá trị của cuộc sống tự do mà chúng cháu đang được hưởng.
Chúng cháu xin hứa sẽ chăm chỉ học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng
giàu đẹp. Cuối cùng, cháu xin thay mặt các bạn học sinh, kính chúc các bác, các chú
và gia quyến luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Chúc các bác, các chú có một ngày
22/12 thật vui vẻ và ý nghĩa.
Tơi kết thúc bài phát biểu của mình trong tiếng vỗ tay ủng hộ của các bạn trong
trường. Trong tôi dâng lên một niềm tự hào về dân tộc mình, về thế hệ cha anh đi
trước của mình. Tơi tự hứa với lịng mình phải sống sao cho thật xứng đáng là con
cháu của đất nước Việt Nam anh hùng.
Xe dừng bánh, cả doanh trại bộ đội rộng lớn, sạch sẽ, ngăn nắp hiện ra trước mắt.
Hội trường trang hoàng lộng lẫy, các bác các chú quân phục chỉnh tề, gương mặt
rạng rỡ, tự hào. Chúng em vây quanh các chiến sỹ áo xanh, mặt các bạn hớn hở,
hãnh diện lạ thường! Chúng em hỏi các chú nhiều chuyện lắm, cả về lịch sử ra đời
ngày 22/12 nữa. Giờ thì chúng em đã biết: Bác Hồ chỉ thị thành lập đội Việt Nam
tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12/1944. Ngay sau đó đội đánh thắng 2
trận liên tiếp tại Phăy Khắt, Nà Ngần…Đội ngày càng lớn mạnh và được đổi tên
thành QĐND Việt Nam. Và từ đó lấy ngày 22/12 làm ngày truyền thống. Bây giờ thì
em đã hiểu lịch sử ra đời của ngày 22/12, hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí
chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc ta. Càng hiểu em càng thấy trân trọng và
muốn khắc ghi vào tiềm thức để nhớ về một thời kì hào hùng với những con người
quả cảm của một đất nước bé nhỏ mà kiên cường…
nhỏ bé của mình xây dựng đất nước. Có như vậy mới xứng đáng với truyền thống
cao quý của dân tộc, xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh. “Em ngồi
xuống mà thấy tay mình vẫn cịn run, trái tim lâng lâng một cảm xúc bay bổng lạ kì .
Ánh nắng đã nhạt dần, chúng em chia tay với các bác, các chú trong lưu luyến. Buổi
gặp gỡ đã khơi dậy những ước mơ trong em, tăng thêm lòng quyết tâm và niềm tin
của em vào một tương lai tươi sáng.
<b>Bài tham khảo 3</b>
Nhân ngày hai mươi hai tháng mười hai – ngày thành lập quân đội nhân dân Việt
Nam, ngày quốc phịng tồn dân, trường em đã tổ chức đưa học sinh đến thăm các
Sau hai giờ đi tàu trên biển, cuối cùng chúng em cũng đến được quần đảo Trường Sa,
nơi đóng quân của các chú bộ đội hải quân.
Ấn tượng đầu tiên về nơi đây đó là sự tĩnh lặng, trang nghiêm và khá vắng vẻ, khơng
có nhiều người qua lại như nơi em sinh sống, cũng khơng có xe cộ qua lại tấp nập.
Trước cổng vào là hai chú bộ đội đang canh gác, các chú mặc quần áo của bộ đội, áo
màu trắng, trên cổ có diềm màu xanh dương, đội mũ màu trắng, trên vai đeo một
khẩu súng dài rất nghiêm trang, bệ vệ.
một chú bộ đội khác dẫn vào hội trường của đơn vị đóng quân nơi đây. Hội trường
rất rộng, trên khán đài được bày một bục cao để trò chuyện, bên cạnh là ảnh bác Hồ,
trên tường là mơ hình của ngơi sao năm cánh và cờ đỏ búa liềm. Chúng em ai cũng
ngơ ngác, liếc ngang ngó dọc khắp hội trường một cách thích thú, tị mị.
Lên trị chuyện với chúng em là một bác đại úy khá lớn tuổi - bác là một cựu chiến
binh của binh đoàn hải quân ở quần đảo Trường Sa này.
Bác có vóc người cao lớn, giọng nói to, hào sảng và rất nghiêm trang. Bác đã kể cho
chúng em nghe về quá trình đấu tranh gian khó trong những ngày đất nước có chiến
tranh rồi ý nghĩa của ngày hai hai tháng mười hai hôm nay. Chúng em đã rất chăm
chú nghe và ghi nhớ những lời bác đã nói. Cũng có rất nhiều bạn đã dơ tay đứng lên
hỏi bác những câu hỏi như: Vì sao lại phải thành lập quân đội nhân dân Việt Nam?
Hay Ai là người chủ trương thành lập?…..Bác đã cặn kẽ giải đáp những thắc mắc
của từng bạn và cịn giải thích thêm để chúng em hiểu rõ hơn về ý nghĩa của ngày
này.
Các chú hải quân phải đứng trực trên đây hai tư trên hai tư, các chú ln phiên nhau
trực, khơng có một chút lơ là, mất cảnh giác. Công việc tưởng như nhàn, chỉ việc
đứng nghiêm canh gác nhưng thực chất rất khó khăn và tốn nhiều sức lực, các chú
phải đứng nghiêm một tư thế mà vẫn đảm bảo quan sát được mọi tình hình diễn ra
bên dưới, dù mệt nhưng cũng khơng được tự ý nghỉ ngơi mà phải cần có sự cho phép
của cấp trên. Thời tiết ở đây rất lạnh, gió biển thổi mạnh đưa hơi nước biển tạt vào
mắt làm mắt em cay xè, đôi mắt không thể mở ra nổi, nhưng các chú vẫn đứng canh
gác rất hiên ngang, không hề tỏ ra mệt mỏi, uể oải. Điều này làm em rất kính phục
các chú.
Khi đi quan sát nơi ở của các chú bộ đội em mới biết các chú phải sinh hoạt trong
một không gian rất nhỏ, một phịng có từ bảy đến tám người, ngủ trên những chiếc
giường tầng nhỏ xíu. Mọi sinh hoạt đều không được đầy đủ, tiện nghi như ở thành
phố. Ở đây các chú bộ đội hải quân vừa làm nhiệm vụ vừa tham gia sản xuất, nhìn
khu vườn đầy rau xanh, những con lợn béo tốt nuôi trong vườn em lại càng cảm
phục tinh thần và ý thức chiến đấu, bảo vệ tổ quốc của các chú.
Làm việc nơi thời tiết có phần khó khăn, khắc nghiệt nhưng các chú bộ đội hải quân
vẫn ngày đêm canh giữ, bảo vệ sự bình yên của dân tộc, cho đất nước. Chuyến đi
ngày hơm đó làm em hiểu sâu sắc hơn về công việc của các chú bộ đội, càng làm em
thêm yêu và kính trọng các chú hơn nữa.
<b>Bài tham khảo 4</b>
trường đã tổ chức cuộc giao lưu trị chuyện với những anh bộ đội để có thêm suy
nghĩ , tình cảm của mình về thế hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Hơm đó, cả hội trường được trang hồng cờ hoa lộng lẫy, các bác, các chú quân phục
chỉnh tề, trên ngực mang những huy chương lấp lánh, gương mặt rạng rỡ, đầy tự hào.
Chúng em vây quanh các chiến sĩ áo xanh, các bạn hớn hở, hãnh diện lạ thường! Sau
- Các cháu có biết ngày 22/12 ra đời như thế nào không?
Cả hội trường im phăng phắc trong câu hỏi của bác. Tất cả đều chăm chú nghe Bác
nói.
đẩy q trình cách mạng tiến lên mạnh mẽ hơn nữa. Đội Việt Nam Tuyên truyền
Giải phóng quân đã đánh thắng liên tiếp hai trận ở Phay Khắt và Nà Ngần. Từ đó
ngày 22-12-1944 đã trở thành ngày truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Các cháu đã rõ chưa nào?
Vừa nói Bác vừa nhìn chúng em cười thật hiền. Hóa ra ngày 22/12 ra đời mang ý
nghĩa như thế. Càng hiểu em càng thấy trân trọng và muốn khắc ghi vào tiềm thức để
nhớ về một thời kỳ hào hùng với những con người quả cảm của một đất nước bé nhỏ
mà kiên cường… Chúng em còn được nghe kể nhiều về những chiến cơng anh
dũng,hào hùng của những người lính cụ Hồ, về những tháng năm bôn ba chinh chiến
chống kẻ thù xâm lược, những gian khổ hi sinh không thể diễn tả bằng lời. Đến thời
bình, bộ đội đâu đã hết nguy nan: Những đêm tuần tra lạnh run người khi truy bắt tội
phạm chống lại những lực lượng thù địch phá hoại từ bên ngoài, những lúc giúp dân
chống thiên tai, lũ lụt... Bác Tâm nhìn xa xăm như nhớ lại điều gì đó nói với chúng
tơi:
dừng lại chôn cất làm lễ truy điệu Tâm thì cả đơn vị đã bị bom B52 “xơi” trọn gói.
Cả trung đội lúc đấy trầm lặng hẳn, rồi chợt có người nói: “Thằng Tâm nó linh
thiêng thật, cứu đơn vị mình”. Lúc đó khơng biết nói gì nữa, vừa thương lại vừa
buồn.
Bác còn kể nhiều câu chuyện lắm. Những câu chuyện của các bác tái hiện lại một
phần những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt gian khổ. Nguy hiểm trập trùng, cái
chết có thể đến bất cứ lúc nào nhưng người lính vẫn giữ cho mình nụ cười, tinh thần
lạc quan của người lính trẻ nguyện hết mình cống hiến hết thảy cho độc lập chủ
quyền, hạnh phúc của dân tộc. Trong dịng cảm xúc khó tả ấy em lại được vinh dự
thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ, tình cảm của mình. Với những xúc động
khi được nghe câu chuyện của các bác, tôi được cử thay mặt mọi người nói lên suy
nghĩ, cảm xúc của mình:
- Thưa các bác, các chú!. Chúng cháu là thế hệ may mắn được sinh ra khi đất nước
đã hòa bình, thống nhất. Tuy nhiên, qua buổi gặp gỡ và trị chuyện hơm nay, chúng
cháu đã phần nào biết được sự gian khổ và mất mát hi sinh của những người đi
trước. Hiểu được điều ấy, chúng cháu càng khâm phục, ngưỡng mộ và tự hào về thế
hệ cha anh. Chúng cháu càng trân trọng những giá trị của cuộc sống tự do mà chúng
cháu đang được hưởng. Chúng cháu xin hứa sẽ chăm chỉ học tập rèn luyện, tu dưỡng
để trở thành những cơng dân có ích, góp phần nhỏ bé của mình vào cơng cuộc xây
dựng đất nước
rèn luyện và học tập thật tốt để dựng xây đất nước ngày càng giàu mạnh không phụ
sự hi sinh cống hiến mà các chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu.
<b>Bài tham khảo 5</b>
Nhân ngày thành lập quân đội Nhân Dân Việt Nam, học sinh cả trường em được
vinh dự chào đón những anh bộ đội cụ Hồ. Đã từ rất lâu, chúng em chỉ được hình
cũng biết đến những cái tên như Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu,
Nguyễn Văn Trỗi…Họ đều là những người chiến sĩ cách mạng tiêu biểu cho tấm
lòng yêu đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương trong lòng người vẫn còn mãi. Chất
độc màu da cam vẫn để lại di chứng cho biết bao nhiêu con người. Vì đâu mà những
thế hệ cha anh lại quyết hi sinh như vậy. Vì đất nước, vì nhân dân. Chúng ta khơng
thể chịu sống hèn sống kém, chúng ta không thể sống mà không tự do. Hồ Chí Minh
tiêu biểu cho ý chí sắt đá của thế hệ cha anh. Người đã làm nhiều nghề đi nhiều nước
để tìm ra con đường cứu nước.
Vì thế chúng ta cần “uống nước nhớ nguồn” “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Thế hệ cha
anh đã hi sinh cả xương máu của mình để làm nên đất nước thì chúng ta những người
sống trong cảnh hịa bình no đủ thì cần phải giữ gìn xây dựng đất nước giàu mạnh
hơn nữa. Em xin thay mặt các bạn học sinh gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thế hệ cha anh
đã làm nên đất nước ngày hôm nay.