Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (164.8 KB, 2 trang )
Tài liệu sưu tầm từ Internet
1
Youtemplates | Website chia sẻ kiến thức trực tuyến
Các loại thuốc súc miệng
Nhiều loại nước súc miệng trên thị trường có thành phần
chính là acid boric (như T.B của Traphaco). Chất này có tác
dụng sát trùng nhẹ tại chỗ, kìm khuẩn và kìm nấm yếu.
Không dùng nó cho trẻ dưới 2 tuổi. Tác dụng phụ có thể gặp
là rối loạn tiêu hóa, buồn nôn, tiêu chảy, ban đỏ, ngứa.
Thuốc súc miệng là dạng chất lỏng dùng để chữa các bệnh ở
vùng miệng và họng. Dung môi thường là nước. Bệnh nhân ngậm
thuốc trong ít phút rồi nhổ đi, không được nuốt. Thuốc có loại
pha chế dùng ngay (thường sử dụng trong bệnh viện) hoặc sản
xuất theo công nghệ như thuốc súc miệng T.B hoặc Boral. Có loại được pha chế thành
dung dịch đậm đặc, khi dùng bệnh nhân mới pha loãng theo một tỷ lệ qui định. Và có
cả dạng thuốc bột.
Thuốc thường được pha chế bằng cách hòa tan hay phân tán dược chất (như Natri
hydrocacbonat, Natri borat, Menthol...) vào nước. Ngoài dược chất, người ta còn cho
thêm các chất ổn định độ pH để dung dịch trung tính, ít gây kích ứng; hoặc các chất
thơm có tác dụng sát trùng như tinh dầu quế, bạc hà. Để cho dễ ngậm, có nơi cho thêm
mật ong, sirop đơn...
Các dược chất thường được dùng trong nước súc miệng:
1. Acid Boric: Có tác dụng sát trùng nhẹ tại chỗ, kìm khuẩn và kìm nấm yếu. Khi dùng
thuốc súc miệng có acid boric cần lưu ý một số vấn đề sau:
- Tỷ lệ pha chế là 2-4%.
- Thuốc được hấp thu qua niêm mạc, không thấm qua da nguyên vẹn.
- Không dùng cho trẻ dưới 2 tuổi.
- Có thể gây rối loạn tiêu hóa, buồn nôn, tiêu chảy, ban đỏ, ngứa.