Bài 1:
Thấm thoát năm học đã kết thúc. Chúng em thực sự bước vào một ki nghỉ hè với
bao thú vị đang chờ phía trước. Trường em tổ chức cho học sinh đi nghỉ mát ở bãi
biển Sầm Sơn. Có lẽ bãi biển đẹp nhất vào những buổi bình minh.
Trời còn sớm, se se lạnh, gió thoảng khẽ lay động hàng phi lao đẻ lộ những giọt
sương đêm còn đọng lên kẽ lá. Phía trước em là cả một vùng trời nước mênh
mông. Sau trận mưa dông ngày hôm qua, chân trời, ngấn bể sạch như một tấm kính
lau hết mây hết bụi. Phóng tầm mắt ra xa, mặt biển mang trọn một màu lam biếc.
Tiếng sóng biển rì rào như bài ca bất tận ca ngợi sự xinh đẹp, giàu có của thế giới
đại dương. Những con sóng bạc đầu gối nhau đùa giỡn tạo nên những âm thanh,
những khúc hát du dương. Mặt trời như một quả cầu lửa vĩ đại từ từ đội biển nhú
dần lên. Đến lúc mặt trời thoát ra khỏi chân trời thì cũng là lúc nó nở một nụ cười
rạng rỡ, tươi tắn, chào đón một ngày mới. Những tia nắng vàng được ban phát đi
khắp nơi nơi. Nó tan chảy trên bờ cát trắng tô hồng những khuôn mặt rạng ngời.
Nắng vỡ òa trong gió nâng cả bầu trời lên cao. Nắng nhảy nhót trên sóng nước hòa
cùng bài ca bất tận của thiên nhiên. Bãi cát sau một đêm uống sương bây giờ trở
nên ướt át màu nâu sẫm. Phải chăng vì lưu luyến những người con yêu dấu của quê
hương, cát đã lưu giữ, in hình những đôi bàn chân trần của ai đó đã qua. Những hạt
cát ngái ngủ bị sóng đánh thức nó giật mình chuyển động nhẹ rồi vươn vai thức
dậy. Những hạt cát nhỏ li ti vàng óng như kim sa được xây thành một lâu đài lung
linh, lộng lẫy. Vừng đông đã thực sự hiện ra rực rỡ giữa màu mây trắng, chiếu ánh
sáng kì diệu xuống vạn vật thì mặt biển lóe sáng một màu trắng bạc. Ánh sáng ấy
phủ lên mặt biển, lan tỏa rất đẹp. Màu xanh của trời, màu xanh của nước hòa lẫn
với màu sắc của mặt trời tạo nên một màu sắc kì ảo trên biển. Cảnh biển lúc này
chẳng khác j` một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ !
Trong ánh sáng dịu dàng đầu buổi bình minh, những tiếng nói, tiếng cười vang rộn
cả bãi biển xôn xao bàn luận về chuyện bác chài đánh cá về những con thuyền ra
khơi. Ngoài xa, sóng trở nên phẳng lặng nằm im. Phải chăng nó cũng đang chạnh
lòng buồn bã vì không được đùa giỡn với đám trẻ nhỏ. Hiểu được điều đó những
con sóng sau khi đã rút ra xa thì nhường chỗ cho những làn sóng khác lan vào bờ
để một lần nữa ca lên bản nhạc muôn thuở của biển khơi. Đoàn thuyền đánh cá rẽ
màn sương bạc ra khơi. Bỗng tháp thoáng những con thuyền giữa muôn ngàn sóng
nước làm náo nức, xôn xao cả mặt biển. Những cánh buồm vút cao thon thả nhìn
xa chẳng khác gì những con chim cổ trắng đang rướn cao như muốn cất tiếng hót.
Chúng được nắng chiếu vào hồng rực lên như đàn bướm múa lượn giữa trời xanh. .
Cũng có những cánh buồm ánh lên dưới tia nắng mặt trời. Mọi người dắt tay nhau
dạo trên bãi biển, nói chuyện vui vẻ. Khuôn mặt rạng ngời, nở một nụ cười tươi
tắn.
Những ngày nghỉ ở bãi biển Sầm Sơn trôi qua thật mau nhưng cảnh bình minh trên
biển luôn mãi mãi in sâu vào tâm trí em, một vẻ đẹp của biển, vẻ đẹp kiêu kì muôn
màu muôn sắc ấy do mây, trời, ánh sáng tạo nên.Trong mắt tôi, mỗi buôi bình minh
trên biển trở nên thật hiền hòa. Trong mắt biển, tôi chỉ là một sinh linh nhỏ bé. Nếu
như những làn sóng và bờ cát trên biển là người mẹ thì với tôi biển như một thiên
thần.
Bài 2:
Thế là cuối cùng tôi cũng được theo gia đình đi chơi biển trong một chiều thứ bảy.
Tối đó, mẹ bắt anh em tôi phải ngủ sớm để sáng mai có thể dậy ngắm cảnh biển
trước bình minh.
Tôi không được vừa lòng khi bị mẹ đánh thức dậy giữa lúc đang muốn tiếp tục
giấc ngủ, hơi co ro trong tấm chăn mỏng vì khí lạnh buổi sớm của miền biển. Khi
chúng tôi tới bãi biển, mặt nước phảng lặng tối thẫm nhưng đằng chân trời đã rạng
một màu trắng sữa. Mặt biển ở phía ấy như được tráng bạc. Một ngọn gió lạnh khẽ
đi qua, làm rung rung những ngọn phi lao với những khóm lá hình kim ven bờ.
Sóng vỗ ào ào không ngớt vào bờ cát, trời đất vẫn có vẻ tĩnh lặng, nghiêm trang.
Một vệt hồng rạng lên ở chân trời, lớn dần cho đến khi rải thành một con đường
hồng thắm, rạng rỡ từ dó đến chỗ chúng tôi. Sóng biển lấp lánh những chiếc vẩy
màu hồng, càng xa càng nhạt dần. Rồi như trong phép lạ, mặt trời tròn, to và đỏ
nhoi lên khỏi biển, oai vệ ngắm nhìn bốn phía. Mọi thứ trên biển, trên đất: những
ngôi nhà, những rặng cây, những mặt người, đều tắm màu hồng càng loãng dần rồi
nhường chỗ cho một màu chói sáng, lấp lánh. Khi ấy mặt biển đầy những mảnh
sáng, nhìn vào đã muốn nhức mắt.
Biển đã thức dậy, càng lúc càng xanh thăm thẳm. Ở phía xa, biến như một tấm
thảm xanh mịn, phập phồng lên xuống. Như điệp với chân trời, những con thuyền
chỉ rõ hình những cánh buồm trắng chậm chạp di chuyển.
Gần bờ, biển càng nhấp nhô sóng lượn. Kìa, một lớp sóng bỗng rướn cao lên, hăm
hở tiến nhanh vào bờ, nó vỗ một cái thật mạnh vào bãi cát rồi từ từ rút xuống.
Nhưng một lớp sóng khác từ ngoài đã tiến vào, chồm lên lớp sóng trước, chúng
gặp nhau, cùng nhảy lên thật cao, làm tung tóe lên trời những vòi nước nhỏ, đầy
bọt trắng xóa, cùng với những tiếng gầm gào cuồng nhiệt.
Trong khi sóng biển tiếp tục không biết mệt cái trò chơi chạy nhảy của chúng,
những người tắm biển sớm cũng đã tụ tập mỗi lúc một đông. Người ta lội ào ào
xuống biển, cũng reo lên ầm ĩ khi gặp một con sóng nhảy qua đầu. Vui nhất là
những đứa trẻ như chúng tôi, vừa sợ hãi, vừa thú vị đón chờ những đợt sóng lớn để
nhảy lên. Thỉnh thoảng có đứa bị sặc nước, vừa vuốt nước chảy ròng ròng trên mặt,
vừa ho lên sặc sụa.
Trên bãi cát, những dù vải được cắm lên, mỗi lúc một nhiều, đủ thứ màu sắc, giống
như những chiếc nấm kì lạ. Người tắm biển cũng đông dần với đủ màu quần áo.
Trời càng lúc càng nắng, biển càng mất vẻ êm đềm. Mặt biển tràn đầy ánh sáng,
rộn rã âm thanh.
Chuyên đi chơi biển thật thỏa thích, tôi chơi một cách say mê không biết mệt.
Chuyến đi chơi đã giúp tôi hiểu thêm về biển, nhất là cảnh đẹp kì lạ trong buổi
bình minh.
Bài 3:
Thấm thoắt năm học đã kết thúc. Hoa phượng nở bừng như lửa, tiếng ve ngân ra rả
trong những tán cây quanh sân trường. Chúng em thực sự bước vào một kì nghỉ hè
với bao thú vị đang chờ phía trước.
Sáng thứ năm tuần qua, trường em tổ chức cho học sinh đi nghỉ mát ở bãi biển Sầm
Sơn. Chiếc xe chở chúng em đầy ắp tiếng cười và những ánh mắt vui tươi, háo
hức. Sau mấy tiếng đồng hồ, chúng em đã ra đến biển.
Xe vừa dừng, chúng em cùng reo to: “Biển đây rồi!”. Biển mênh mông xanh thẳm
và chan hòa ánh nắng. Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc. Bờ cát trắng phau vui
đón bước chân du khách. Những ngôi nhà cao tầng kéo dài thành dãy phố chạy
thẳng ra sát bờ cát. Chúng em được đưa đến một khách sạn trông ra biển, tha hồ
mà đón gió và ngắm cảnh suốt ngày đêm.
Bãi biển đã đông người, rộn rã tiếng reo hò hòa cùng tiếng sóng. Bầu trời trong
sáng. Biển xanh thăm thẳm nối với chân trời. Gió êm, sóng lặng. Mặt biển như một
tấm kính khổng lồ màu ngọc bích. Những chòm mây trắng in bóng trên mặt nước
lung linh. Sóng biển xôn xao như mời chào chúng em hãy ngụp lặn, vui đùa cho
thỏa thích.
Mỗi người một chiếc phao, chúng em ùa xuống nước, trồi lên, ngụp xuống theo
từng đợt sóng. Được cùng bạn bè nô giỡn trong làn nước biếc, em thấy thật vui
sướng. Biển vẫn ru nhè nhẹ. Ngoài khơi xa, thấp thoáng những con thuyền đánh cá
với buồm trắng, buồm nâu giống như cánh bướm chập chờn. Dân chài mải mê
quăng lưới giữa trời nước bao la.
Mặt trời lên cao tỏa ánh nắng chói chang. Bãi biển thưa dần. Đến giữa trưa, mọi
người về nhà nghỉ, chỉ còn bãi cát trắng phau nằm dài tâm sự với biển xanh.
Chiều về, nắng dịu, bãi biển lại đông đúc, ồn ào hơn buổi sáng. Gió mạnh hơn.
Biển dâng sóng trắng vỗ bờ. Tiếng reo hò vang dậy khắp nơi. Chúng em nhảy lên
giỡn sóng. Có bạn bị sóng xô thẳng vào mặt, choáng váng vài giây rồi lại tiếp tục
cuộc chơi. Những con sóng tinh nghịch ấy làm cho chúng em say mê nô đùa không
biết chán.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối cùng đã tắt, mặt biển từ từ đổi sang màu
tím sẫm. Biển đêm thật là bí ẩn. Nếu không có ánh điện từ dãy phố tỏa sáng tới bãi
cát, hẳn chúng em không dám ra ngắm biển đêm. Tiếng sóng vỗ ì ầm, ẩn chứa một
sức mạnh phi thường, khó hiểu. Nước triều dâng cao gần sát lề đường. Gió biển
ban đêm mát rượi đem đến sự sảng khoái cho con người.
Thế là hết ngày đầu tiên ở Sầm Sơn. Sáng mai, chúng em sẽ dậy thật sớm để kịp
ngắm cảnh bình minh huy hoàng trên biển cả.
Bài 4:
Mùa hè năm ngoái,trong một chuyến nghỉ mát ở Nha Trang,em có dịp được chứng
kiến vẻ đẹp của biển lúc bình minh.
Trời còn sớm,khí trời se se lạnh,gió thoảng khẽ lay động hành dương để lộ những
giọt sương đêm còn đọng trên kẽ lá.
Phía trước em là cả một vùng trời nước mênh mông phóng tầm mắt ra xa em thấy
biển có một màu xanh lục.Tiếng sóng biển rì rào như bài ca bất tận ca ngợi sự đẹp
đẽ giàu có của thế giới đại dương.Thỉnh thoảng những con sóng bạc đầu xô bờ
tung bọt trắng xóa.
Phía đông,mặt trời tròn xoe ửng hồng đang từ từ nhô lên tỏa sáng lấp lánh như hình
rẻ quạt nhiều màu rực rỡ chiếu xuống mặt biển làm mặt nước sóng sánh như dát
vàng.
Đến khi vùng đông thực sự hiện ra rực rỡ giữa màu mây trắng,chiếu ánh sáng kì
diệu xuống vạn vật thì cả mặt biển lóe sáng một màu trắng bạc.Ánh sáng ấy phủ
lên mặt biển,lan tỏa rất đẹp.Màu xanh của trời,máu xanh của nước hòa lẫn với sắc
màu của mặt trời tạo nên một màu sắc kì ảo trên biển.Cảnh biển lúc này chẳng
khác gì một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ
Những ngày nghỉ ở bãi biển Nha Trang trôi qua thật mau,kì nghỉ mát đã lui vào
quá khứ,những cảnh bình minh trên biễn mãi mãi in sâu vào tâm trí em,một vẻ đẹp
của biển,vẻ đẹp kiêu kì muôn màu,muôn sắc ấy do mây,trời,ánh sáng tạo nên.
Bài 5:
“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre…”
Đó là ‘những câu thơ ca ngợi quê hương của một nhà thư Giang Nam. Nhưng
đối với tôi, không có cái gì quyến rũ, nhớ thương bằng biển. Biển là quê hương tôi,
quê hương Vũng Tàu.
Biển, thủy chung đôn hậu! Đã có người tặng cho nó vần thơ:
“Khi ra biển mới thấy biển đẹp
Khi ngắm biển mới thấy biển hiền”.
Một ngày xuân ấm áp, khi ngắm biến, bạn sẽ thốt lên: “Biển tuyệt đẹp!”. Phải
chăng cái đẹp ấy là do tạo hóa ban tặng con người.
Biển nên thơ vào những buổi chiều tà, biến dạt dào vào những lúc bình minh thức
dậy, biển chói lọi khi mặt trời chiếu xuống làm xuất hiện vô vàn những hạt kim
cương trong những ngày đẹp nắng. Nhưng đâu phải cái đẹp đó theo một khuôn
mẫu nhất định.
Sáng sớm, khi bình minh ló dạng, ông mặt tròi có màu hồng đào như lòng quả
trứng gà thì biển đã dâng trào sức sống. Nó ào dậy với niềm tin mãnh liệt đón chào
ngày mới. Phía tít trời xa, biển như một dải lụa đào rực rỡ. Nhưng lùi về phía bờ,
biển là một dải băng vĩ đại tô nhuộm bởi một màu xanh biếc, càng vào trong, càng
nhạt dần. Hình như biển là một người khổng lồ khoác tấm áo đủ màu khoe mình
trong vũ trụ bao la. Sóng như con trăn ưỡn mình múa lượn, đuổi xô nhau tung bọt
trắng vào bờ.
Mặt trời càng lên cao, nước biển càng lóng lánh. Biển lộng lẫy trong bộ áo vàng
rực rỡ. Muôn vàn hạt bụi li ti nhảy nhót tung tàng trên đầu con sóng. Bãi cát liền
bờ càng vàng rực lên dưới ánh nắng chói chang của ông mặt trời. Trong các kẽ đá,
tiếng nước biển va đập ầm ào như những lời tâm sự.
Đối với tôi, biển là người bạn gần gũi, thân yêu nhất. Người bạn đó dịu dàng, chân
thật trong những buổi chiều tà thường thủ thỉ trò chuyện vui buồn cùng tôi.
Biển có cái đẹp vừa hiền hòa vừa mạnh mẽ, đồng thời lại mang trong mình cả kho
tài nguyên phong phú. Kho tài nguyên đó làm giàu thêm cho cuộc sống. Biển hiền
lành, chăm chỉ, giản dị như người dân Vũng Tàu. Quê tôi đâu chỉ có biển mà còn
bao phong cảnh hữu tình: Bạch Dinh, Núi Lớn, Thích Ca Phật đài… Bao công
trình kiến trúc của người xưa. Có cái nguy nga tráng lệ, có cái giản dị, hiền hòa.
Bạn hãy đến với Vũng Tàu – vùng biển quê tôi. Bạn hãy đến đây để thưởng thức vị
hương say; say với biển; say với những tấm lòng nhân hậu; với cuộc đời và với tất
cả tình yêu.
Bài 6:
Thấm thoắt năm học đã kết thúc. Hoa phượng nở bừng như lửa, tiếng ve ngân ra rả
trong những tán cây quanh sân trường. Chúng em thực sự bước vào một kì nghỉ hè
với bao thú vị đang chờ phía trước.
Sáng thứ năm tuần qua, trường em tổ chức cho học sinh đi nghỉ mát ở bãi biển Sầm
Sơn. Chiếc xe chở chúng em đầy ắp tiếng cười và những ánh mắt vui tươi, háo
hức. Sau mấy tiếng đồng hồ, chúng em đã ra đến biển.
Xe vừa dừng, chúng em cùng reo to: “Biển đây rồi!”. Biển mênh mông xanh thẳm
và chan hòa ánh nắng. Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc. Bờ cát trắng phau vui
đón bước chân du khách. Những ngôi nhà cao tầng kéo dài thành dãy phố chạy
thẳng ra sát bờ cát. Chúng em được đưa đến một khách sạn trông ra biển, tha hồ
mà đón gió và ngắm cảnh suốt ngày đêm.
Bãi biển đã đông người, rộn rã tiếng reo hò hòa cùng tiếng sóng. Bầu trời trong
sáng. Biển xanh thăm thẳm nối với chân trời. Gió êm, sóng lặng. Mặt biển như một
tấm kính khổng lồ màu ngọc bích. Những chòm mây trắng in bóng trên mặt nước
lung linh. Sóng biển xôn xao như mời chào chúng em hãy ngụp lặn, vui đùa cho
thỏa thích.
Mỗi người một chiếc phao, chúng em ùa xuống nước, trồi lên, ngụp xuống theo
từng đợt sóng. Được cùng bạn bè nô giỡn trong làn nước biếc, em thấy thật vui
sướng. Biển vẫn ru nhè nhẹ. Ngoài khơi xa, thấp thoáng những con thuyền đánh cá
với buồm trắng, buồm nâu giống như cánh bướm chập chờn. Dân chài mải mê
quăng lưới giữa trời nước bao la.
Mặt trời lên cao tỏa ánh nắng chói chang. Bãi biển thưa dần. Đến giữa trưa, mọi
người về nhà nghỉ, chỉ còn bãi cát trắng phau nằm dài tâm sự với biển xanh.
Chiều về, nắng dịu, bãi biển lại đông đúc, ồn ào hơn buổi sáng. Gió mạnh hơn.
Biển dâng sóng trắng vỗ bờ. Tiếng reo hò vang dậy khắp nơi. Chúng em nhảy lên
giỡn sóng. Có bạn bị sóng xô thẳng vào mặt, choáng váng vài giây rồi lại tiếp tục
cuộc chơi. Những con sóng tinh nghịch ấy làm cho chúng em say mê nô đùa không
biết chán.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối cùng đã tắt, mặt biển từ từ đổi sang màu
tím sẫm. Biển đêm thật là bí ẩn. Nếu không có ánh điện từ dãy phố tỏa sáng tới bãi
cát, hẳn chúng em không dám ra ngắm biển đêm. Tiếng sóng vỗ ì ầm, ẩn chứa một
sức mạnh phi thường, khó hiểu. Nước triều dâng cao gần sát lề đường. Gió biển
ban đêm mát rượi đem đến sự sảng khoái cho con người.
Thế là hết ngày đầu tiên ở Sầm Sơn. Sáng mai, chúng em sẽ dậy thật sớm để kịp
ngắm cảnh bình minh huy hoàng trên biển cả.