Bài thảo luận: Phân tích tình huống Đặng Lê Nguyễn Vũ trong quản trị học
Lời mở đầu
Phần I: lý thuyết chung
QTH là gì?
2. Nhà qt là gi?
Phần II: phân tích tình huống
1.
Những phẩm chất của ĐLNV qua câu chuyện kể về cuộc đời ông
2. Yêu nước, yêu dân tộc
3. Có trách nhiệm xã hội cao
4. Tâm huyết và đam mê với công việc
5. Luôn tìm tòi, sáng tạo và tìm hướng phát triển mới
6. Nhà quản trị đầy bản lĩnh, dám nghĩ, dám làm, đầy tham vọng
7. Bản tính thông minh, cần cù, sáng tạo
8. Biết nắm bắt cơ hội và biết tạo ra cơ hội cho mình
9. Có niềm tin vào bản thân, tin vào những gì mình có thể đạt được
10. Thế hệ nhà quản trị trẻ VN
11. Thế hệ nhà quản trị ở VN
12. Lợi thế so sánh của nhà quản trị trẻ VN
13. Phẩm chất cần có của nhà quản trị:
14. Năng lực
15. Động cơ
16. Thời cơ
♦ Kết luận
1.
Lời mở đầu
Thế giới đang có những chuyển biến mạnh mẽ về kinh tế. Hãy nhìn ra thế giới
và ta sẽ nhận ra những chuyển biến đó. Người Nhật đã trở thành đế chế kinh tế
hàng đầu thế giới từ đổ nát hoang tàn sau chiến tranh thế giới thứ hai, từ hoang
địa của quốc gia thất trận phải chịu hai quả bom nguyên tử. Người Hàn đã đưa
quốc gia mình lên vị trí cường quốc kinh tế top 10 của thế giới chỉ sau 25 năm
từ tàn phá của cuộc nội chiến. Người Israel, chủ nhân của đất nước nhỏ bé giữa
hoang mạc khô cằn vây phủ bởi khối quốc gia thù địch xung quanh, có tỉ lệ
doanh nghiệp bình quân đầu người cao bậc nhất thế giới, đã xây dựng nền công
nghệ dẫn đầu toàn cầu nhiều lĩnh vực, đồng thời chi phối mạnh mẽ nền tài chính
và chính trị thế giới…
Vì sao vậy? Câu trả lời rất đơn giản: thế giới ngày nay đã không còn là thiên hạ
của các nhà quân sự nữa mà là thiên hạ của những nhà quản trị, những nhà kinh
doanh. Chiến tranh giờ đã thay bằng cạnh tranh, chiến trường đã thay bằng thị
trường. Chính vì vậy mà ngày nay, tài nguyên thiên nhiên đã không còn đóng
vai trò quan trọng hàng đầu trong việc phát triển kinh tế nữa mà thay vào đó là
tài nguyên con người.
Tố chất người Việt không hề thua kém người Hàn, người Nhật, người Israel,
người Mỹ; điều kiện địa chính trị, tài nguyên của Việt Nam đáp ứng phát triển
kinh tế không hề bất lợi so với các đất nước Hàn, Israel, Nhật, Dubai,… Nhưng
tinh thần doanh nhân, tinh thần sáng tạo khởi nghiệp chưa được xây đắp để trở
nên bản thể của văn hóa Việt, doanh nghiệp chân chính chưa được có được sự
ủng hộ toàn diện từ thiết chế và cộng đồng… đó là lý do chính khiến cho nền
kinh tế chúng ta không phồn vinh.
Đặng Lê Nguyễn Vũ, Tổng giám đốc và là Chủ tịnh hội đồng quản trị của tập
đoàn Trung Nguyên đã có những suy nghĩ nêu trên. Anh là doanh nhân thành
đạt đi lên từ hai bàn tay trắng. Sau rất nhiều khó khăn trong hành trình xây dựng
sự nghiệp. anh đã thành công với thương hiệu cà phê Trung Nguyên do anh tạo
dựng. Cả thế giới đã biết tới Việt Nam nhiều hơn.
Vì vậy để làm được những điều đó thì nhất thiết cần phải có 1 người dẫn đầu,1
nhà quản trị.Sự thành công hay thất bại trong hoạt động của 1 tổ chức,tính theo
những yếu tố thu lợi nhuận,tốc độ phát triển,,,đều bắt nguồn từ những hành
động quản trị(và cũng có 1 số nhân tố khách quan khác nữa) .Tuy vậy cần
khẳng định rằng hầu hết những thành tựu đạt được của tổ chức đều do quản trị
giỏi. Một doanh nghiệp có thể tồn tại và phát triển được hay không trong điều
kiện canh tranh của thị trường sẽ phụ thuộc phần lớn vào tài năng của những
nhà quản trị trong chính doanh nghiệp đó.
Trong Nguyên Vũ hội tụ đầy đủ các phẩm chất của một nhà quản trị tài ba. Vì
vậy nhóm 9 xin đi vào tìm hiểu các phẩm chất của anh – phẩm chất của nhà
quản trị – “Tôi chiến đấu vì thương hiệu Việt “
Phần I: lý thuyết chung
Quản trị học:Quản trị là hoạt động nhằm đạt được mục tiêu một cách có hiệu
quả bằng sự phối hợp các hoạt động của những người khác thông qua hoạch
định ,tổ chức,lãnh đạo,kiểm soát các nguồn lực của tổ chức .
Nhà quản trị :nhà quản trị là người hoạch định ,tổ chức,lãnh đạo và kiểm soát
các hoạt độngtrong tổ chức nhằm đạt được mục tiêu cẩu tổ chức .
Phần II:Phân tích tình huống
1, Những phẩm chất của DLNV qua câu chuyện kể về cuộc đời ông:
Yêu nước, yêu dân tộc
Đặng Lê Nguyên Vũ nói rằng: “Tôi chiến đấu vì thương hiệu Việt”. “Tại sao tôi
không thắng một kẻ mạnh hơn tôi ngay trên đất nước mình?”
1.
Nói đến người Mỹ, nói đến người Hàn, nói đến người Singapore, nói đến người
Nhật chúng ta đều ngưỡng mộ. Vậy họ có phải là thần thánh không? Không! Họ
không là thần thánh, họ là con người. Tâm thế Đại Việt luôn là điều ám ảnh ông
trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Ông tin đất nước này hoàn toàn có thể trở thành vĩ
đại và có vị thế lớn trên chính trường thế giới. Vì sao nhiều đất nước non trẻ
hơn, thua kém Việt Nam về tài nguyên, diện tích, quy mô, vị trí, lịch sử, văn hóa
mà họ vẫn nhanh chóng phát triển hơn hẳn ta? Nỗi thôi thúc, hành hạ nội tâm
ngày đêm đối với ông về sự hùng mạnh của dân tộc!Ông tin rằng nếu được định
hướng, đầu tư đúng, thì tầm vóc toàn cầu không chỉ dành cho Đắk Lắk với thế
mạnh cà phê mà nhiều vùng đất khác trên đất nước này như Hạ Long, Nha
Trang, Phú Quốc, Lâm Đồng, Đà Lạt đều có thể thành điểm đến thu hút cả thế
giới.
Đặng Lê Nguyên Vũ cảm thấy mình phải có một phần trách nhiệm chuyển tải
những giá trị văn hóa Việt, chuyển tải những hình ảnh tích cực hơn về Việt
Nam, về một quốc gia không chỉ anh hùng trong chiến đấu mà còn mạnh mẽ,
kiên cường từng bước vươn lên bằng nội lực của cả một dân tộc để nhanh chóng
bắt kịp và hội nhập vào nền kinh tế khu vực.
Vào năm 2002, Đặng Lê Nguyên Vũ cùng một số người đứng ra khởi xướng
chương trình “Sáng tạo vì thương hiệu Việt” với mục đích kêu gọi doanh nghiệp
ý thức xây dựng về thương hiệu Việt, kêu gọi người tiêu dùng dùng hàng Việt.
Ông lược thảo một chiến lược “Vì một nước Việt Nam vĩ đại và hùng cường”
như một cương lĩnh để đưa Việt Nam thoát khỏi thân phận là một nước nhược
tiểu, lệ thuộc. Và ông quan niệm rằng: “nước khác làm được thì Việt Nam làm
được và còn làm tốt hơn!
Trách nhiệm xã hội cao
Đặng Lê Nguyên Vũ suy nghĩ: ở trong lĩnh vực kinh doanh, động lực trách
nhiệm xã hội song hành với động lực kinh tế tài chính. Thậm chí, có nơi chốn
và thời điểm động lực trách nhiệm xã hội có thể và cần thiết trở thành động lực
mang tính dẫn dắt.
1.
Theo ông, không có khái niệm kinh tế thuần túy. Bản thân mỗi hoạt động đều
không thể vận hành riêng biệt nếu thiếu những lĩnh vực và hoạt động khác, mọi
sự vật và hiện tượng đều có liên hệ với nhau và không thể tách rời. Vì vậy, trong
kinh tế nhất định phải có văn hóa và các giá trị cộng thêm khác.
Sau tám năm khởi tạo sự nghiệp, ông đã tự tạo việc làm cho gần 15.000 nhân
công. Ông quan niệm, lợi nhuận phải song song với trách nhiệm xã hội.
Trên góc độ văn hóa, nếu nghiên cứu sâu về văn hóa Á Đông sẽ thấy mỗi ngành
nghề đều có một triết lý nhân sinh. Ông cũng có cho mình một triết lý dẫn dắt.
Đó là triết lý cà phê, và giá trị trung tâm của triết lý này mà ông cam kết cũng
như muốn mang đến cho mọi người thông qua cà phê chính là trạng thái “sáng
tạo có trách nhiệm”.
c , Tâm huyết đam mê với công việc
+Khi bắt đầu ước mơ về cách làm giàu bằng cây cà phê của quê hương,đã có vô
số bạn bè thầy cô ngăn cản, thậm chí còn bảo ông “khùng, hoang tưởng”, nhưng
ông không hề lung lay, vẫn quyết tâm, đi tìm con đường mới cho riêng mình.
+ Lúc mới khởi nghiệp, không có ai ủng hộ ông ngoài 3 người bạn thân, trong
khi đó khó khăn này chồng lên khó khăn kia, vất vả này chưa qua,vất vả kia đã
tới: ban đầu, ông chỉ có duy nhất cái lò rang cà phê mua lại, không có tiền thuê
chỗ, ông làm và sản xuất luôn cà phê tại xóm trọ nhưng đã 2 lần bị dẹp đi,
những lúc đó trong suy nghĩ của ông thì vẫn cứ thôi thúc phải tiếp tục làm.
+ Sài Gòn là mảnh đất đầy tiềm năng, nhưng trận viễn chinh đầu tiên vào Sài
Gòn để giới thiệu sản phẩm bị thất bại hoàn toàn, không bán được sản phẩm
nào, ngồi trong công viên với đống cà phê ế, ông vẫn mãnh liệt nghĩ về ngày
mai.
+ Tìm mọi cách tiếp cận thị trường Sài Gòn, ông đã tiến hành hợp tác kinh
doanh ở miền Tây, làm bàn đạp tiến vào miền Nam, nhưng chỉ sau một vài
tháng, ông thất bài hoàn toàn.
+ Thất bại ở Long Xuyên làm ông cạn kiệt hoàn toàn về vốn liếng, công việc
kinh doanh cà phê ở Buôn Ma Thuột cũng gặp nhiều bế tắc, không bán được cà
phê, công việc kinh doanh chỉ cầm cự tính được từng ngày. Tưởng như những
khó khăn ấy, có thể làm ông phải lùi bước, tìm một công việc khác
nhưng không, tâm trí ông vẫn thôi thúc một ý nghĩ là làm sao để tiếp tục thực
hiện ước mơ của mình.
+ Khi đã thành công và tạo được vị trí của mình trong thị trường nội địa,
không bằng lòng với điều đó, ông còn quyết tâm cạnh tranh với các đối thủ
nước ngoài và từ đó, vươn ra ngoài thế giới, với hi vọng là đem hình ảnh Việt
Nam ra toàn thế giới, khi thấy cà phê Trung Nguyên, người ta sẽ nghĩ ngay đến
đất nước Việt Nam. Nhưng trước khi có được thành công đó, không ai biết rằng,
khi đề cập đến ý định của mình, lại một lần nữa, ông không được sự đồng thuận
của mọi người, không những thế, ông còn bị mỉa mai, chế giễu, Đặng Lê
Nguyên Vũ- “một gã hoang tưởng”, một “gậy vông mà đòi chơi với xe tăng
thiết giáp” trước một quy luật thị trường “thả miếng bánh vào, con cá lớn táp
trước còn những mẩu bánh vụn vung vãi là dành cho lũ cá nhỏ”. Quả thật, kinh
doanh là một việc cần có sự kiên trì, không ngần ngại khó khăn để theo đuổi
mục đích. Những nhiệt huyết sẽ tạo nên những thành công. Qua câu chuyện nhỏ
trên và nhìn lại chặng đường mà ông đã đi qua, ta đã thấy được có vô vàn khó
khăn tưởng chừng như có thể quật ngã được ông nhưng ông vẫn không từ bỏ,
vẫn tin tưởng vào chiến thắng trong một ngày không xa.
Đặng Lê Nguyên Vũ nói: “Thời chiến tranh, những người lính đã không ngần
ngại hy sinh cả sinh mệnh, cả tuổi thanh xuân và nhiều thứ khác hơn nữa để
mong có một Việt Nam hùng mạnh thì ngày nay chúng ta phải cạnh tranh bình
đẳng công bằng, càng phải chiến đấu với một tinh thần cao hơn để xứng đáng
với cống hiến của cha ông ta. Chỉ cần bây giờ chúng ta có một nửa hào khí của
dân tộc năm xưa trong chiến trận thì tôi tin chúng ta sẽ làm nên được những
điều kỳ diệu cho đất nước trong thời bình”.
Ông biết đôi khi đối đầu với những người khổng lồ thì thương hiệu của ông thua
họ, tài chính ông thua họ, hệ thống phân phối của ông cũng thua họ, vấn đề
nghiên cứu phát triển ông thua họ, mạng lưới ông thua… và sự hậu thuẫn bởi cả
một quốc gia cũng thua. Do vậy, nỗ lực thi thố của ông phải gấp 10 lần so với
một thương hiệu nào đến từ nhiều quốc gia khác, nhưng xét cho cùng thì ông
không sợ.
d ,Không ngừng sáng tạo
Đặng Lê Nguyên Vũ đã biết chớp thời cơ, không do dự khi đưa ra những chiến
lược tấn công vào thị trường một cách nhanh nhạy.
Ông tiến hành những kế hoạch kinh doanh táo bạo, một “cuộc chiến” với “một
đại gia” nước ngoài vốn khuynh đảo thị phần đóng gói ở Việt Nam. Và “đại gia”
này đã gặp khó khăn.
Đặng Lê Nguyên Vũ quyết định bắt đầu “cuộc chiến” với những tập đoàn đa
quốc gia. Đây là việc mà rất ít hoặc thậm chí là không có công ty nào ở Việt
Nam tiến hành. Ông nói: “Tại sao tôi không thắng một kẻ mạnh hơn tôi ngay
trên đất nước mình? Mục tiêu của chúng tôi đầy tham vọng: không chỉ chiếm thị
phần mà đánh bại “đại gia” đó tại Việt Nam trước đã. Đã đến lúc chủ động
“chơi” chứ không đợi người ta “đánh” rồi mới loay hoay phản kích.
Đứng lên “chơi” với những tập đoàn đa quốc gia. Tại sao không?”
Câu nói này đã đủ để làm nên một nửa thành công của ông bởi trên tất cả kinh
doanh cần đến sự tự tin để đương đầu với thử thách.
Đặng Lê Nguyên Vũ kể lại một câu chuyện. Thông qua câu chuyện đó, ta thấy
được sự sáng tạo, sự táo bạo của ông. “Khi còn đi vay cà phê để rang, chúng tôi
đã dám bỏ tiền ra đăng ký tham gia một hội chợ ở Nha Trang. Bao nhiêu tiền lời
chúng tôi làm ăn được đều dồn hết cú tiếp thị đầu đời này. Hễ có cơ hội là
chúng tôi tìm cách giới thiệu cà phê của mình. Năm 1995, nghe tin Thủ tướng
Võ Văn Kiệt về thăm và làm việc với tỉnh Đắc Lắc, tôi nghĩ ngay: phải giới
thiệu cho được cà phê Trung Nguyên của mình với Thủ tướng.
Nhưng tiếp cận thủ tướng để tặng một bịch cà phê là điều không tưởng. Lần nào
mon men tiếp cận cũng bị bật ra. Không bỏ cuộc, tôi chuyển sang… tặng những
gói cà phê này cho các anh cảnh vệ, với lời nhắn là “quà của nhóm sinh viên
Đại học Tây Nguyên kính tặng Thủ tướng”. Sau này có dịp ngồi tiếp chuyện
bác Sáu Dân (nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt), tôi nhắc lại kỷ niệm đó và hỏi là
bác có nhận được quà không, ông chỉ cười…”
e: Nhà quản trị đầy bản lĩnh, dám nghĩ, dám làm, đầy tham vọng
– Ông đã đưa ra quyết định hết sức bất ngờ, quyết định sẽ thay đổi cuộc đời
ông.
– Không chỉ vậy trong công việc ông luôn quyết tâm chiến đấu với đối thủ cạnh
tranh. Khi công ty đứng trước một đối thủ đáng gờm – một đại gia nước ngoài
ông cũng không hề nao núng.
+ Với ý tưởng chiến lược cạnh tranh với những tập đoàn đa quốc gia, hai công
ty quảng cáo đều đánh giá đây là hành động không khả thi như “gậy vông mà
đòi chơi với xe tăng, thiết giáp” – một câu nói mỉa mai mà cũng là lời khuyên
nhủ dành cho ông trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào thì đều nên nhìn nhận
xem mình là ai, “kẻ địch” là kẻ nào. Công ty quảng cáo cho rằng công ty ông
quá nhỏ bé và không thể đánh bại được đối thủ kia.
+ Công ty thứ hai thì lại cho ông một lời khuyên đầy hàm ý rằng: “ở nhà tôi có
một hồ cá. Thả miếng bánh vào, con cá lớn tạp trước, những tấm bánh vụn vung
vãi dành cho lũ cá nhỏ”.
Cả hai lời khuyên trên đều khuyên ông nên lùi bước, cho rằng ông không thể
đánh bại được đối thủ kia.
+ Nhưng ông đã thẳng thắn nói và không hề bằng lòng với sự khiếp nhược của
hai vị này: “Tại sao không thể thắng một kẻ mạnh hơn ngay trên đất nước
mình? Mục tiêu của chúng tôi đầy tham vọng: không chỉ chiếm thị phần mà
đánh bại đại gia đó tại VN trước đã. Đã đến lúc chủ động chơi chứ không chờ
đợi người ta đánh rồi mới loay hoay phản kích” hay “đứng lên chơi với những
tập đoàn quốc gia tại sao không?”. Cùng với việc chính thức bày tỏ tham vọng
lớn lao của mình và đưa ra chủ trương “chủ động” đánh trước, ông đã đặt ra câu
hỏi “tại sao không”, đây là một câu hỏi nhưng cũng là một lời khẳng định rằng:
ông có thể đánh bại “đại gia” kia trên chính đất nước VN, trên chính quê hương
mình, thể hiện ý chí quyết tâm của bản thân ông.
è Tự tin và táo bạo là phẩm chất cũng như phong thái của Đặng Lê Nguyên Vũ
làm người khác phải khâm phục.
f: Bản lĩnh thông minh, cần cù, sáng tạo
– Trong thời gian ngắn ông đã cùng đồng nghiệp sáng tạo nên G7, sản phẩm
này là một lời khẳng định: “người Việt luôn đanh bại mọi kẻ địch trên đất nước
mình”. Nó đã gây khó khăn không hề nhỏ đối với đối thủ, giúp Trung Nguyên
trở nên ngày càng nổi tiếng, không chỉ trong nước mà còn trên thế giới.
– Thêm vào đó, việc tìm ra G7 trong thời gian ngắn đã khẳng định rõ hơn rằng:
ông là một nhà quản trị tài ba và đầy bản lĩnh với bản chất thông minh, sáng tạo,
nhạy bén, sự thích ứng nhanh và kịp thời của ông với hoàn cảnh, cùng với đó là
khả năng điều hành tốt nguồn nhân lực sẵn có trong công ty.
g: Biết nắm bắt cơ hội và biết tạo ra cơ hội cho mình
– Khi cà phê Trung Nguyên đã và đang tạo cho mình một vị thế cách biệt với
các hãng cà phê trong nước khác thì ông đã biết mở rộng thị trường, tạo cho
mình cơ hội thâm nhập vào thị trường quốc tế.
h: Có niềm tin vào bản thân, tin vào những gì mình có thể đạt được
Đặng Lê Nguyên Vũ khẳng định: “Tại sao tôi không thể chiến thắng một kẻ
mạnh hơn tôi ngay trên đất nước mình?”. Câu nói này đã cho thấy niềm tin sắt
đá vsò khả năng thành công của bản thân, tin vào những gì ông có thể làm được.
2, Thế hệ nhà quản trị trẻ:
a ,thế hệ nhà quản trị trẻ Việt Nam
Điểm mạnh
Điểm mạnh là tất cả những đặc điểm, việc làm đúng tạo nên năng lực
cho nhà quản trị trẻ. Điểm mạnh có thể là sự khéo léo, sự thành thạo,
là nguồn lực hoặc khả năng cạnh tranh .
+ Yêu nước, yêu dân tộc
•
+ Tâm huyết và đam mê với công việc
+ Luôn tìm tòi, sáng tạo và tìm hướng phát triển mới
+ Nhà quản trị đầy bản lĩnh, dám nghĩ, đầy tham vọng
+ Bản tính thông minh, cần cù, sáng tạo
+ Nắm bắt cơ hội 1 cách nhanh nhạy
Điểm yếu
Điểm yếu là tất cả những gì nhà quản trị thiếu hoặc thực hiện không tốt bằng
các đối thủ khác hay nhà quản trị bị đặt vào vị trí bất lợi.
•
+ Không có phương hướng chiến lược sáng sủa
+ Chiều sâu và tài năng quản lý còn chưa tốt.
+ Những kỹ năng ,kỹ thuật học còn yếu
+ Còn bị động chưa chủ động tạo cơ hội
b, Lợi thế so sánh của nhà quản trị trẻ Việt Nam
– Đặng Lê Nguyên Vũ đã thể hiện những phẩm chất nhà quản trị đáng để học
tập. Phẩm chất đầu tiên và đáng nói nhất là và tình yêu dân tộc nồng nàn: “Tôi
chiến đấu vì thương hiệu Việt”.
– Đặng Lê Nguyên Vũ có trách nhiệm xã hội cao, ông đã tự tạo việc làm cho
gần 15.000 nhân công.
– Đặng Lê Nguyên Vũ mang trong mình tâm huyết và lòng đam mê với công
việc. Ông quyết tâm theo đuổi đam mê của mình, kiên trì thực hiện ước mơ của
mình. Và khi thành công, ông không hề tự mãn rồi dừng ở đó, mà ông tiếp tục
sáng tạo và phát triển.
– Đặng Lê Nguyên Vũ – một nhà quản trị đầy bản lĩnh, ông dám nghĩ dám làm,
và đầy tham vọng. Ông quyết tâm chiến đấu với đối thủ cạnh tranh bên ngoài.
Tự tin, táo bạo, có thể là phẩm chất cũng như phong thái của Đặng Lê Nguyên
Vũ khiến người khác khâm phục và thế hệ trẻ đáng học hỏi.
– Qua nhìn nhận thực tế, nhà quản trị trẻ Việt Nam hiện nay thành công như
Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là ít, nhưng sự thành công thực sự trên chính
bàn tay và thực lực của mình như Đặng Lê Nguyên Vũ quả thực không phải là
nhiều. Đa phần họ thành công nhờ vào họ đã có một tiền đề tốt cho mình từ ban
đầu. Và cái mà nhà quản trị trẻ Việt Nam hiện nay còn thiếu chính là: Tham
vọng, táo bạo, dám nghĩ dám làm và hơn hết là sự tự tin. Nhà quản trị trẻ Việt
Nam thật sự họ chưa dám nghĩ, chưa dám mơ ước lớn, mà nếu có thì họ cũng
chưa dám thực hiện những gì họ đã nghĩ.
“Lợi thế so sánh” là những gì họ có, ở đây đó chính là sự nhìn nhận thế giới
một cách nhanh nhạy, nắm bắt tri thức mới của thế giới nhanh chóng. Nhà quản
trị trẻ đã biết nắm bắt cơ hội trước mắt, đó là những gì họ hơn hẳn những nhà
quản trị đi trước của Việt Nam. Bên cạnh đó còn có sự đa dạng của các nguồn
thông tin, sức mạnh hội nhập kinh tế của nước ta hiện nay và sự giao lưu của
nhiều nền kinh tế tạo ra nhiều sự lựa chọn hơn cho các nhà quản trị. Trong thời
kì hội nhập, hầu hết các hàng rào thuế quan đã được xoa bỏ thay vào đó là
những hiệp ước kinh tế quốc tế, thu hút ngày càng nhiều các nhà đầu tư lớn,
hàng lang pháp lí thông thoáng hơn, ngày càng có nhiều chính sách thúc đẩy và
tạo điều kiện thuận lợi cho đầu tư phát triển.
Lợi thế so sánh của nhà quản trị trẻ Việt Nam so với các nhà quản trị bên ngoài
chính là nắm bắt cơ hội một cách nhanh nhạy, có một môi trường chính trị ổn
định. Cái mà chúng ta thua các nhà quản trị bên ngoài đó chính là chủ động tự
tạo cơ hội cho chính mình.
Đặng Lê Nguyên Vũ là một trong số ít nhà lãnh đạo trẻ Việt Nam có được đầy
đủ các tố chất mà nhà quản trị trẻ Việt Nam cần có.