Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

bài tự học

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (85.88 KB, 2 trang )

Thứ ba, ngày 3 tháng 3 năm 2009

Bài kiểm tra Tiếng Việt
1. Tìm 5 từ đồng nghĩa, 5 từ trái nghĩa với từ Trung thực. Đặt câu với 1từ
đồng nghĩa và 1 câu với từ trái nghĩa tìm được.
a) Tìm từ:
- Từ đồng nghĩa: Thật thà, thành thật, thẳng thắn, chân thật, ngay thẳng.
- Từ trái nghĩa: Giả dối, gian xảo, xảo trá, dối trá, gian dối.
b) Đặt câu:
- Lan vốn là một cô gái thật thà, chất phác.
- Nhìn vào mắt, tôi tin cô ấy không hề giả dối.
2. Đặt câu theo yêu cầu sau:
a) Hỏi một người bạn về lí do bạn đến lớp muộn.
- Vì sao bạn đến lớp muộn vậy?
b) Tả dáng đi của một cụ già mà em gặp.
- Cụ Kha mò mẫm lần từng bước theo bờ ruộng.
c) Muốn bạn cho mượn quyển truyện Dế mèn phiêu lưu kí.
- Mình mượn bạn quyển truyện Dế mèn phiêu lưu kí nhé!
3. Đọc đoạn thơ trích trong bài "Cháu dắt tay bà qua đường" dưới đây,
em hãy nêu những suy nghĩ của mình về bạn học sinh giúp bà cụ qua đường.
Tan học về dưới cái nắng, cái nóng gay gắt của mùa hè, Hương bắt gặp
một bà cụ qua đường. Bà cụ bị mù nên không nhìn thấy nắng, không nhìn thấy
cảnh nườm nượp của người và xe trên đường phố. Bà chỉ dựa vào cái gậy tre, là
người dẫn đường thân thiết, tin cậy nhất của cụ. Thế nhưng cái gậy tre cũng
"run run". Hương chạy đến, lễ phép giới thiệu tên để bà cụ yên tâm và dắt bà
qua đường. Giúp bà cụ qua được khó khăn nhưng hình ảnh bà cụ đơn độc cùng
cây gậy dò dẫm trên đường vẫn làm Hương thương mãi. Bài thơ với những câu
thơ giản dị, lời thơ mộc mạc, trẻ con nhưng người đọc không thể không rơi nước
mắt bởi sự đồng cảm cùng cô bé Hương. Qua việc làm của Hương, ta thấy
Hương là một cô bé ngoan ngoãn, lễ phép, hiếu thảo và giàu lòng thương người.
4. Viết bài văn


Tôi lớn lên ở một xóm nhỏ nơi ngoại ô thành phố Vinh. Trên con đường
cát trắng dọc theo bờ ruộng, phía bên tay phải là ngôi nhà nhỏ của gia đình tôi.
Nơi đây ghi dấu bao kỉ niệm êm đềm và thân thiết của tuổi thơ tôi.
Khung cảnh ở nơi đây lúc nào cũng yên tĩnh, không xô bồ, náo nhiệt như
ở trung tâm thành phố. Những ngôi nhà nhỏ, xinh xắn nằm nép mình dưới
những rặng phi lao và bạch đàn, quay mặt ra phía cánh đồng. Mùa hè, khí hậu ở
vùng đất gió và cát này rất khắc nghiệt. Con người phải gồng mình lên chống đỡ
với những đợt gió lào cuốn theo cả cái nóng và cát bụi như táp cháy mặt. Thế


nhưng vào những hôm đẹp trời, chắc hẳn không có nơi đâu đẹp bằng. Dưới
những hàng bạch đàn ngát hương, hàng phi lao rì rào trong gió, thoảng thoảng
mùi của bùn mới làm tâm hồn ta như dịu lại, quên đi mệt nhọc. Trong vườn nhà,
những cây xoan cũng đua nhau toả hương thơm ngát. Tất cả đều tươi tắn tắn và
đáng yêu. Cuộc sống thật thanh bình, đầm ấm.
Hằng ngày, người lớn đi làm việc, lũ trẻ con chúng tôi, sau khi học xong
lại rủ nhau ra bãi đất hoang cạnh xóm để chơi đùa. Chúng tôi chơi bao nhiêu là
trò như đánh trận giả, đánh khăng, nhảy dây ... Nhưng có lẽ trò chơi mà bọn con
gái chúng ưa thích nhất đó là trò chơi làm công chúa. Chúng tôi chia nhau hái
những bông hoa dại, kết thành những vòng hoa rực rỡ rồi cài lên đầu để làm
công chúa. Chúng tôi kiêu hãnh đi thành hàng dài, cúi đầu chào nhau thật kiểu
cách rồi phá lên cười ngặt nghẽo.
Tuổi thơ tôi lặng lẽ qua đi. Tất cả chúng tôi lớn lên từ lúc nào chẳng biết.
Thế rồi mỗi đứa một nơi, giờ chỉ còn là hoài niệm.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×