Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (36.15 KB, 1 trang )
Khoảng trời xưa hồi sinh, đưa Nguyễn Duy trở về với năm tháng
đã qua cùng với sông, với đồng, với rừng... Nhà thơ tiếc nuối quá
khứ, khao khát mong gặp lại cảm giác thân thuộc ngày xưa.
Ngửa mặt nhìn lên mặt
Có cái gì rưng rưng
Như là đồng là bể
Như là sông là rừng
Không phải là "ngửa mặt nhìn lên trăng" mà là "ngửa mặt nhìn lên mặt" vì với Nguyễn Duy lúc
này, trăng đích thực là một con người có gương mặt, có ánh nhìn và tâm trạng. Chính nhà thơ cũng không
rõ mình đang nghĩ gì, chỉ biết rằng "có cái gì rưng rưng". Có thể là đôi mắt "rưng rưng" hay có thể là sự
thức dậy của tâm hồn con người. Một cảm giác vừa như buồn vui, vừa như mừng tủi trào lên trong lòng
đôi bạn. Khoảng trời xưa hồi sinh, đưa Nguyễn Duy trở về với năm tháng đã qua cùng với sông, với
đồng, với rừng... Nhà thơ tiếc nuối quá khứ, khao khát mong gặp lại cảm giác thân thuộc ngày xưa.
Trích: loigiaihay.com