Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (84.05 KB, 2 trang )
Nhà văn Kim Lân: Cá tính phải mạnh!
Hồng Thanh Quang
Đúng là mỗi nhà văn có một số phận. Có người phải thiên kinh vạn quyển mới được hậu
thế nhớ. Có người chỉ nhẩn nha viết, nhẩn nha in, rất ít, nhưng chính vì thế lại càng được
nhớ tới. Đúng là văn quý hồ tinh, bất quý hồ đa.
Có những sự trống vắng tưởng chừng rất nhỏ nhoi, nhưng thực ra lại cực kỳ da diết và ám
ảnh. Nhà văn Kim Lân (1/8/1920 – 20/7/2007) là một nhà văn có không nhiều đầu tác
phẩm để lại cho chúng ta nhưng dù ông đi xa đã mấy năm rồi nhưng vẫn làm cho những
người yêu văn học Việt Nam phải động lòng quan tâm tới tất cả những gì liên quan tới
ông.
Nhà văn Kim Lân: Ngày xưa anh em tin nhau lắm. Bấy giờ tinh thần cách mạng còn
trong sáng lắm, người trên người dưới cũng bình đẳng, ngay như ông Tố Hữu thôi cũng
khác với trước kia (cười). Sau này ông ấy vào cuộc họp, ông ấy luôn phê bình anh này có
râu, anh kia tóc dài, đại khái thế, rồi thì cứ nói xa nói xôi
Nhưng sống với nhau thì ông Tố Hữu rất tốt. Nhiều người khi làm quan to thì tự dưng
người ta thay đổi, thay đổi từ cái bước đi, từ cái chỉ trỏ vào anh em nó cũng khác. Cho
nên trước kia có thể quây quần với nhau, tin cậy nhau, thậm chí là đi ve gái ở ngoài
đường về cũng khoe với ông Tố Hữu, với ông Tưởng (Nguyễn Huy Tưởng). Hai ông ấy
phục quá! Tôi với ông Nguyên Hồng ra Vũ Ẻn vớ được một cô bán vải ở xuôi lên. Hai
thằng mới cò kè, về khoe, hai ông phục quá. Cái lúc ấy là tin nhau, dù là cấp trên cũng
coi nhau như đồng nghiệp, coi như bạn, người bạn lớn, người bạn nhỏ, đại khái thế
‘Mà là bạn, tin nhau lắm, không phải đề phòng, ăn nói thì nếu có nhỡ nhời cũng là bình
thường. Chứ nếu mà rón rén thì khổ lắm, sau này thì nó khác nhiều Ngày xưa thì đẹp
thật, nhưng bây giờ không phải là không có cái đẹp. Tất nhiên một cái xã hội nó chưa ổn
định, nó thay đổi như thế này mà muốn được có văn chương ổn định thì khó lắm.”
“Cũng phải nói người tốt vẫn còn đầy! Nó loạc choạc là loạc choạc do cái tổ chức chung
thôi, sự thực ra người tốt vẫn cứ còn đầy. Bây giờ đòi hỏi một lúc như cái thời ổn định thì
cũng vô lý vì cái anh ổn định bây giờ cũng đếch viết được nữa. Anh ổn định nó lạc hậu
rồi! Tôi nói thật bây giờ tôi cũng chả biết đằng nào, nếu mà viết cái thời buổi bây giờ là
tôi lạc hậu. Thế rồi mình có ăn thì cũng là ăn lại cái vốn cũ của mình.”
“Do là cái thời thế nó thay đổi nhiều quá, mà nói thật cái lòng tin của người ta nó cũng