Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (785.53 KB, 15 trang )
Giữa thế kỷ XVI, khi Hội An đã là trung tâm buôn bán sầm uất
ở phía Nam thì Đà Nẵng mới là vị trí tiền cảng, trung chuyển
hàng hóa, tu sửa tàu thuyền.
Đầu thế kỷ XVIII, vị trí tiền cảng của Đà Nẵng dần dần trở
thành thương cảng thay thế cho Hội An, nhất là khi kỹ thuật
đóng tàu ở châu Âu phát triển với những loại tàu thuyền lớn,
đáy sâu, ra vào vịnh Đà Nẵng dễ dàng.
Năm 1835, khi vua Minh Mạng có dụ: 'Tàu Tây chỉ được đậu
tại cửa Hàn, còn các cửa biển khác không được tới buôn bán'
thì Đà Nẵng trở thành một thương cảng lớn bậc nhất miền
Trung. Tiểu thủ công nghiệp địa phương phát triển với những
ngành sửa chữa tàu thuyền, sơ chế nông lâm hải sản; dịch vụ
thương mại cũng phát đạt.
Sau khi xâm chiếm toàn bộ đất nước ta vào năm 1889, thực
dân Pháp tách Đà Nẵng khỏi Quảng Nam và đổi tên thành
Tourane, chịu sự cai quản trực tiếp của Toàn quyền Đông
Dương.
Đầu thế kỷ XX, Tourane được Pháp xây dựng trở thành
một đô thị theo kiểu Tây phương. Cơ sở hạ tầng xã hội, kỹ
thuật sản xuất được đầu tư. Các ngành nghề sản xuất và
kinh doanh được hình thành và phát triển: Sản xuất nông
nghiệp, tiểu thủ công nghiệp, chế biến hàng xuất khẩu (chè,
lương thực, thực phẩm, nước ngọt, nước đá, rượu, nước
mắm, cá khô), sửa chữa tàu thuyền, kinh doanh dịch vụ.
Cùng với Hải Phòng và Sài Gòn, Tourane trở thành trung
tâm thương mại quan trọng của cả nước.