Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (31.57 KB, 2 trang )
Rồi đột nhiên chú chuồn chuồn nớc tung cánh bay vọt lên. Cái bóng chú nhỏ síu
lớt nhanh trên mang hồ. Mặt hồ chải rộng mênh mông và lặng sóng. Chú bay lên
cao hơn và xa hơn. Dới tầm cánh chú bây giờ là luỹ tre xanh rì rào trong gió, là
bờ ao với những khoám khoai nớc rung ring.
Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của một nhà văn ngời Đức: "Không có gì là
hoà hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng thử hỏi trong chúng ta có ai
dám tự ta cha mắt nỗi dù chỉ một lần? Tôi cũng vậy có lẽ tôi không thể quên nỗi
buồn tôi gây ra hôm đó, khiến ngời tôi yêu nhất -mẹ tôi, buồn lòng
Hôm ấy đất dát vàng ánh nắng trời mát dụi gió khẽ hôn lên má những ngời đi đ-
ờng. Nhng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại
nh vậy hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà tôi bớc nhẹ lên cầu thanh mà
chân nặng chĩu lại tôi buồn và lo vô cùng nhất là khi gập mẹ, ngời tôi nói rất
chắt chắc tối qua:"Con học bài kĩ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà,
ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi
tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi đợc mời điểm bài trớc nào ngờ cô
cho làm bài kiểm tra 15 phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ:" Con cha học bài
hôm qua sao?"không, nhất định không.
Đứng trớc cửa tôi bõng nảy ra một ý"Mình thử nói rối mẹ xem sao". nghĩ nh vậy
tôi mở cửa bớc vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra nhìn mẹ tôi chào lí nhí
"Con chào mẹ". Nh đoán biết đợc phần nào mẹ tôi hỏi:"Có việc gì thế con"?Tôi
đa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức:"Con bị đau tay không tập trung làm bài đ-
ợc nên viết không kịp" Mẹ tôi nhìn tôi cố tránh h ớng khác. Bỗng mẹ thở
dài:"con thay quần áo rồi tắm rửa đi!"
Tôi "dạ"khẽ và đi nhanh vào phòng tắm nói rằng:"ổn rồi, mọi việc thế là
song"tôi tởng chuyện nh thế là kết thúc, nhng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó mẹ
tôi cứ nh ngời mất hồn, có lúc mẹ rửa bát cha sạch còn quên cắm nồi cơm điện.
Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện điền mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít
cời và nói chuyện hơn, đêm đêm mẹ cứ chở mình không ngủ đợc. Bỗng dng tôi
cảm thấy mẹ biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ nhng tôi cha đủ can
đảm để xin lỗi mẹ . Hay nói cách khác tôi vẫn cha thừa nhận lỗi lầm của mình.
Sáng một hôm, tôi dạy rất sớm sớm đến nỗi sơng đêm vẫn đang chảy róc rách