Truyện 2 anh em!
Ngày xửa ngày xưa, lâu lắm rối có một gia đình sống côi cút trong một túp lều
tranh. Cha Mẹ mất sớm để lại 2 người con. 1 trai 1 gai, anh là trai tên là Tuấn còn
gái là em tên là Hường. Em gái rất hiền và ngoan ngoãn luôn vâng lời anh. Ngày
ngày 2 anh em vào rừng kiếm củi để ra chợ bán lấy tiền mua gạo ăn qua ngày. Thế
rồi một hôm, người anh cảm thấy mình không thể sống mãi ở nơi rách nát này
được. Rồi anh quyết định bở cô em gái mình đi nới khác kiếm ăn.
Người anh không muốn đưa em gái đi theo, anh ta sợ đưa em đi theo thì làm phiền
anh. Nên anh ta lừa Em mình mà nói rằng: Hôm nay anh mệt nên không thể vào
rừng kiếm củi được, nếu em thương anh thì hãy đi kiếm củi một mình giúp anh
nhé. Hương ngoan ngoãn vâng lời anh mình rồi đi. Trong lúc Hương đang kiếm
cửi người anh bèn thu xếp đồ áo của mình bỏ đi. Khi Hương kiếm củi trở về từ
đằng xa Hương gọi: "Anh, anh ơi! Em đã về rồi nè" Hương gọi mãi một hồi lâu
không thấy anh mình trả lời, Hương hoảng hốt chạy xộc vào nhà thì không thấy
anh mình nữa và cũng không thấy đồ áo của anh mình. Lúc ây Hương nghĩa rằng:
"Anh ấy đã lừa mình bị ốm, để bỏ nhà đi. Anh ấy thật xấu xa" Hương ngồi khóc
một hồi lâu, Hương nghĩ thầm trong lòng rẳng; Hương hứa sẽ ở lại mảnh đất này.
Mảnh đất mà gia đình Hương đã sống rất lâu. Hương cam đảm sống tự lập còn
người anh của Hương thì đi lang lang. Năm năm đã trôi qua, Hương đã trưởng
thành và tròn 20 tuổi. Nhưng Hương vẫn không rời xa căn nhà đó. Cứ sống một
mình trong suốt 5 năm mà chăng cần ai giúp đỡ. Trong lúc đó người anh của
Hương bây giờ không biết ra sao. Hương lúc nào cũng xin Chúa phù hộ cho anh
mình được khoẻ mạnh và hạnh phúc. Thế rồi một hôm, Hương cảm thấy không
yên tâm về anh mình nên đã đi tìm anh mình 1 thời gian dài, nhưng chẳng thấy
tung tích của anh mình. Đang trên đường đi Hương nghe người đồn rằng: Có
người tên là Tuấn đi ăn trộm tiền của một cửa hành lờn ở đây. Hương nghĩ là anh
của mình nên chạy lại hỏi người dân ở đó. Quả rất đúng đó là anh trai của Hương.
Hương nhờ người dân dẫn Hương đến cửa hàng đó để xin lỗi. Đến nới Hương cúi
đầu xuống xin lỗi ông chủ và nói Cháu xin Ông hãy tha cho Anh cháu, gia đình
cháu nghèo quá nên anh ấy lên đây kiếm ăn không ngờ anh ấy lại làm chuyện này.
Cháu xin Ông hãy tha cho Anh cháu, nhưng Ông chủ đã đuổi Hương ra ngoài và
nói với Hương rằng: Anh mày đã ăn trộm của Tao 3 triệu, Tao cho May 3 tháng
phải trả đủ số tiền đó nghe chưa. Bây giờ Mày hãy thu xếp trả lại Tao nếu không
Tao đạp anh mày chết trước mặt Mày cho Mày biết. Hương rất lo không biết lấy
đâu ra 3 triệu để trả cho họ. Hương trở về căn nhà đó và nói thầm với Vong Ân
của Cha Mẹ rằng: Cha Mẹ ah! Anh Tuấn đã ăn trộm tiền của họ nếu không trả cho
họ thì họ sẽ đánh chết anh ấy. Con xin Cha Mẹ hãy cho Con rời khỏi căn nhà này
để kiếm việc làm lấy tiền trả cho Họ. Ho giao hạn là 3 tháng Mẹ ah.
Thôi con chào Cha Mẹ. Khi nào xong việc Con sẽ trờ về với Cha Mẹ, xin Cha Mẹ
hãy phù hộ cho 2 anh em Con. con đi đây. Hương vừa nói nước mắt Hương vừa
tuôn ra chảy như sông.
Hương đi tìm việc làm mà chẳng có. Một hôm Hương thấy một gia đình đang cần
có người phục vụ. Hương vào xin và họ đã chấp nhận. Hương làm việc không
quản nhọc nhằn, làm đến nỗi quên ăn mất ngủ, sáng dậy từ 3h làm đên 12h đêm
mới được nghỉ nhưng tiền lương vẫn ít. Hương cảm thấy cũng chưa ổn nên đã bán
mạng mình cho gia đình đó. Mạng của Hương cũng không được bao nhiêu. Nhưng
Hương vẫn chấp nhận tất cả mọi sự đau khổ để cứu thoát anh mình. Thế là 3 tháng
đã trôi qua, đến hẹn Hương phải trả số tiền cho Họ. Hương đến Cửa hàng và nói:
Cháu đã giữ đúng hẹn với Ông, bây giờ Ông hãy cho Cháu gặp Anh Cháu đi.
Cháu sẽ trả đúng 3 triệu Cho Ông. Ông ta chấp nhận và Ông ta cho 2 anh em gặp
nhau. Khi anh ta ra thì anh ta không nói 1 lời cảm ơn với Hương còn trách Hương
rằng: Tại Mày tao mới bị thế này, Mày ác lắm Tao sẽ không tha thứ cho Mày.
Hương nghe những lời nói của Anh mình mà đau lòng. Hương nói: Anh ác lắm em
đã không tiếc mạng sống mình để cứu anh vậy mà anh không có một lời cảm ơn
với em còn trách em. Không biết Cha Mẹ sẽ nghĩ gì về Anh. Từ đó 2 anh em mỗi
người một nơi. Hương không còn được gặp Cha Mẹ mình nữa. Ông chủ của
Hương đối xữ với Hương rất tàn nhẫn. Nhưng Hương vẫn chịu đừng được. Ngày
ngày Hương phải làm việc vất vả không được nghỉ giải lao. Có 1 cô hàng xóm đi
qua thấy Hương siêng năng làm việc thương Hương qua nên Bà này đã cưu mang
Hương và cho Hương đi Du Học nước ngoài. Từ đó Hương sống rất vui vẻ và
hạnh phúc. Hương rất biết ơn bà đó. Sau này Hương là người nỗi tiếng nhưng
Hương vẫn nhớ đến Gia Đình của Hương. Sau : 3 năm đi Du Học Hương đã trờ lại
căn nhà cũ đó và nói với Vong Ân Cha Mẹ rằng: Con chào Cha Mẹ. con đã trở về
cha mẹ ah. Con giời đây rất sung sường và hạnh phúc cha mẹ ah. Giá như cha me
cùng hương sự vui vẻ và hạnh phuc này với con thì tốt biết mấy. Sau này Hương
làm lại ngôi nhà cho Cha Mẹ Hương.
Người ta thường nói: Ở hiền thì gặp lành. quả đúng như vậy.
Câu chuyện này có thật đó các bạn ah.