Huế, ngày 9 tháng 7 năm 2009
MỘT THỜI MẢI NHỚ
Bước vào giảng đường Đại học cũng là lúc tôi gặp gở bộ môn karate
một cách tình cờ. Vào một ngày khoảng đầu năm học thứ nhất, tôi biết được
thông tin từ người bạn là câu lạc bộ Karate của trường đang chuẩn bị khai
giảng khóa mới. Người bạn đó rủ tôi cùng đi xem. Tôi nhận lời vì đây là một
người bạn khác giới, phần vì sự tò mò của bản thân. Trước đây, tôi chỉ nhìn
thấy vỏ thuật qua sách báo và tivi, ở quê cũng có người về mở lớp dạy
Karate nhưng cũng chưa một lần tôi nhìn thấy tận mắt hoặc ghé ngang qua
đó dể nghe tiếng KIAI. Và cũng chưa một lần trong đời tôi lại có thể nghĩ
mình sẽ trở thành một Vỏ Sỉ Đạo thực thụ. Vừa bước vào hội trường nhà thi
đấu trường THPT Quốc Học, tôi như bị choáng ngợp trước những vỏ sinh
với bộ đồ Kimônô màu trắng – vỏ phục. Tất cả đều nhanh nhẹn và trong một
tư thế, tác phong đỉnh đạt, đàng hoàng. Lúc đó, trong tôi như có một luồng
khí lạnh chạy dọc theo sống lưng. Bắt đầu buổi lể là màn biểu diển quyền
đẹp mắt của các anh chị huấn luyện viên, tiếp theo là những trận đấu nảy lửa
và những màn công phá cực kỳ ấn tượng làm người xem phải thót tim, mà
tôi cứ nghĩ rằng, nếu hôm nay mình không may mắn được người bạn đó dẩn
đi thì sẽ tiếc nuối biết chừng nào. Tôi phải thốt lên rằng ý chí ở đâu, sức
mạnh ở đâu, tinh thần sắt đá của họ phải rèn luyện bao nhiêu lâu để có thể
làm được như vậy nhỉ. Một câu hỏi nảy ra trong tôi là: họ có tư chất sẵn bên
trong hay qua quá trình tập luyện mà có. Tôi càng bị cuốn hút hơn vào bài
phát biểu của thầy Nguyễn Văn Dũng – mà bây giờ là người thầy đáng quý
của chúng tôi. Thầy nói về ý nghĩa của việc rèn luyện Karate, nói về cái mà
con người ta đạt được sau khi tập luyện Karate. Những lời nói ấy ngay lúc
đó tôi chưa thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa của nó nhưng nó đã trở thành động
lực, sức mạnh để tôi đăng ký theo học môn vỏ này. Sự gặp gở của tôi với
Karate thật tình cờ nhưng cũng đầy thú vị. Còn bạn thì sao, chắc chắn trong
cuộc đời của mình bạn còn gặp được nhiều điều thú vị hơn tôi, tại sao bạn
không khám phá nó.
Câu lạc bộ ĐHDL Phú Xuân khai giảng khóa mới
Âu cũng là cái duyên như bao lần thầy thường nói với chúng tôi, được
gặp gở Karate và thầy là sự may mắn và là niềm vui lớn trong cuộc sống của
tôi từ tuổi ấu thơ đến bây giờ và có lẽ là kỉ niệm không bao giờ quên trong
cuộc đời tôi.
Thầy Nguyễn Văn Dũng của chúng tôi
Cho dù bạn là ai và bạn đang ở đâu thì cuộc đời này luôn chào đón
bạn, vấn đề của bạn là nên tỏ thái độ như thế nào trước cuộc sống. Là một
người con từ quê hương Quảng Bình vào Huế học đã là một thiệt thòi lớn so
với những bạn ở tại thành phố này, lại còn là sinh viên của một trường dân
lập nữa, tủi thân lắm chứ, bạn có nghĩ như vậy không. Có những lúc tư
tưởng, tinh thần của tôi lung lay lắm, tôi nghĩ rằng những lúc đó con người
ta thật nguy hiểm, suy nghĩ một cách lung tung, và bạn sẽ không còn nhận ra
mình là ai nữa. Thật may mắn cho tôi được gặp thầy Dũng, thầy Minh, anh
Hùng cùng tất cả các anh chị em trong đại gia đình Nghĩa Dũng. Đó là
nguồn động lực, là ý chí, là tinh thần, sức mạnh để tôi có thể vượt qua những
khó khăn, thử thách trong cuộc sống này. Tại đây tôi không chỉ được học
những thế vỏ để tự vệ, rèn luyện sức khỏe mà tôi còn học được cái đạo ẩn
đằng sau nó. Tôi sẽ còn ghi nhớ mãi những bài học mà thầy đã dạy cho
chúng tôi. Đó là hành trang cho chúng tôi chinh phục những chân trời của
cuộc đời. Trong những lần nói chuyện ấy, ẩn chứa cái cao vời của lời người
bố dạy con, của người thầy dạy trò, và lời của tiền bối đi trước vẽ lối cho thế
hệ hậu sinh như chúng tôi. Thầy luôn hướng cho chúng tôi những cái cần có
trong cuộc sống hiện đại hôm nay. Sau khoảng thời gian rèn luyện gần 4
năm bây giờ sắp được mang trên mình chiếc đai đen mà rất nhiều người
muốn có, tôi thực sự xúc động và tự hào. Đã bao nhiêu lần tôi không đủ kiên
nhẫn và ý chí để theo đuỗi môn vỏ này, đó là những kỳ nghĩ hè dài, lúc vào
tôi dường như bị mất hứng thú. Hoặc là những buổi chiều hè oi ả, hoặc có
những lúc trời mưa, lạnh lùng, bạn phải có một tinh thần quyết đoán mới
vượt qua nó. Tôi tự biện cho minh những lí do và tôi thấy lý do nào cũng
đáng để mình nghĩ cả. Thường những lí do đó là: hôm nay mình bị đau đầu,
hôm nay bạn mình đến chơi, rồi mình phải ở nhà làm bài tập, vì sắp thi.
Thầy thường nhắc chúng tôi rằng giờ nào việc ấy, đến giờ đi tập là đi tập và
kể cả làm công việc gì cũng vậy, phải có giờ có giấc. Đúng như ông bà ta
thường có câu: “Việc hôm nay chớ để ngày mai”.
Vỏ sinh tham gia đồng diển tại sân vận động Tự Do
Lớp của chúng tôi ban đầu hơn 150 vỏ sinh theo học nhưng bây giờ
chỉ còn lại 15 vỏ sinh, một con số cực kỳ chênh lệch. Theo tôi được biết thì
các bạn nghĩ tập vì lý do thời gian và mệt. Tôi nghĩ tất cả những lý do đó chỉ
là ngụy biện. Tại sao tôi và rất nhiều người khác cũng là sinh viên, cũng phải
học thêm bằng tin và tiếng Anh mà chúng tôi vẫn có thời gian để tập luyện.
Cũng có thể đối với nhiều người ngồi ở các quán café tán gẩu giết thời gian
thích hơn là đấm, đá như chúng tôi. Họ không phải là xấu nhưng tôi cho
rằng đó là việc làm vô nghĩa, thà rằng mình bỏ thời gian để học hành và lao
động thì cuộc sống sẽ có ý nghĩa hơn. Đúng như lời thầy vẫn dạy chúng tôi
phải xây dựng cho mình một nguyên tắc sống, nó phải trở thành luật và đã là
luật thì không cần bàn cải gì thêm nữa. Những bạn còn lại tuy ít nhưng tinh
thần tập của họ ngày càng cao hơn, chính là chất vỏ ngày càng ăn sâu vào
máu họ. Karate đã tôi luyện chúng tôi thành những cột thép đứng vững giữa
phong ba bảo táp của cuộc đời. Chúng tôi không còn dể bị bỏ cuộc như
trước nữa. Chúng tôi đã từng ngay càng cứng rắn và mạnh mẽ lên qua từng
đòn đấm và đá. Nhưng quan trọng hơn là sự trưởng thành về nhân cách, tác
phong ung dung, đỉnh đạt, đàng hoàng. Đó là nhờ những buổi nói chuyện
của thầy, chúng sẽ mãi có ích cho chúng tôi. Rồi những lúc tham gia các
phong trào đồng diển, các hoạt động đoàn thể thì tôi thực sự khâm phục cái
tài điều binh khiển tướng của thầy. Làm sao có thể chỉ dùng lời nói mà có
thể khiến cho hàng trăm con người răm rắp, đều đặn, đúng giờ tôi nghĩ rằng
chỉ có vỏ mới làm được điều này.
Thời gian tập luyện để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi kể từ đai
trắng đến đai đen là khoảng thời gian đai nâu chuẩn bị thi đen. Tôi là người
vinh dự được hai lần tập thêm với lớp thi đen. Chúng tôi phải tập thêm rất
nhiều, ai cũng kêu mệt nhưng chẳng thấy ai vắng cả, tinh thần tập luyện đó
đã giúp chúng tôi hoàn thành bài thi của mình rất tốt, không một ai bị rơi rơt
lại phía sau cả và được thầy đánh giá cao. Khoảng thời gian này có những
ngày chúng tôi phải tập một ngày ba suất, có ngày phải dậy từ sáng sớm để
đến sân tập. Rồi bên này chúng tôi còn phải lo ôn luyện cho kì thi tốt nghiệp
Đại học nên rất vất vả. Vượt qua được tất cả những chuyện đó, tôi thấy
trưởng thàng lên thật nhiều, thật nhiều.
Kết thúc kì thi, các tân huyền đai cùng thầy khoác ba lô leo lên đỉnh
núi Bạch Mã, đây là một truyền thống của vỏ đường chúng tôi. Đây là một
thử thách rất lớn còn khó khăn hơn cả kì thi nữa. Nhưng thật đáng tiếc cho
tôi là vì lý do cá nhân nên tôi không thể cùng thầy và các bạn khám phá khu
vườn quốc gia lý thú này được. Thật lòng tôi cũng muốn một lần được khoác
trên vai chiếc ba lô để được cùng thầy leo lên đỉnh núi ngắm mặt trời ở phía
xa xa, và chiêm ngưởng dòng thác Đỗ Quyên tuyệt vời đang mãi mê chảy
mà thầy thường vẫn nói. Được một lần nữa, học cách tổ chức, điều binh
khiển tướng của thầy.
Để được như ngày hôm nay, em xin chân thành cảm ơn thầy Nguyễn
Văn Dũng, Thầy Ngyễn Dũng Minh, anh Hùng cùng toàn thể các thành viên
của đại gia đình Nghĩa Dũng đã dìu dắt em trong suốt khoảng thời gian qua.
Đồng thời, đã cho em một niềm tin, một sức mạnh, ý chí và nghị lực để bước
vào cuộc sống. Chúc cho đại gia đình của chúng ta ngày càng đông vui hơn
và có thêm nhiều thành công mới. Xin cảm ơn.
Học trò của thầy:
Nguyễn Trường Bằng
CLB ĐHDL Phú Xuân.