Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (347.01 KB, 5 trang )
Muốn xem tranh thì cần có gì?
Giấy - Tranh của Claudio Bravo
Thật ra, nếu tìm hiểu kỹ về lịch sử hội họa thì có thể dễ dàng biết được
rằng lối vẽ realism này (photorealism và hyperrealism) vốn có gốc rễ
sâu xa từ những khám phá của Giotto về phối cảnh. Lối vẽ này từng bị
giới hội họa “mới”, bắt nguồn từ thời Manet, Monet kịch liệt phản đối,
tạo thành một làn sóng đối nghịch với trào lưu Tân Cổ điển (Neo-
classicism) đang thịnh hành lúc đó ở Pháp. Chính là vì lối vẽ này tôn
thờ hoàn toàn quan niệm về nghệ thuật của Aristotle: Nghệ thuật là bắt
chước tự nhiên. Hay theo nhiều nhà nghiên cứu lịch sử nghệ thuật và
các nhà phê bình là chính việc quá lạm dụng phương pháp phối cảnh
khiến cho thế giới quan của cả nền văn minh phương Tây bị bó hẹp
trong một khuôn mẫu, hạn chế cách chúng ta nhìn thế giới chỉ bằng một
cách nhìn theo phối cảnh 3 chiều của hệ trục Oxyz.
Vệ nữ - Tranh của Claudio Bravo
Tuy nhiên, sự ra đời của máy ảnh, cũng như việc áp dụng nghệ thuật
nhiếp ảnh để tạo ra các trường phái tả chân mới như photorealism ở
trên đã khiến cho cách nhìn phối cảnh phần nào được giải phóng. Tuy
thế, việc nhìn theo phối cảnh vẫn khiến cho cách nhìn nhận của con
người bị hạn chế nhiều.
Thiết nghĩ, một người xem tranh, thưởng thức hay hưởng thụ nghệ
thuật có quyền được xem theo ý thích của mình. Tôi có thể cảm thấy
những bức họa chân thực như thế này là tầm thường, tôi thích xem
những cách nhìn mới lạ về thế giới này cơ, theo các chiều thời gian như
tranh đụn cỏ hay nhà thờ của Monet, hay xem cách ánh sáng long lanh
chuyển động trong các bức hoa súng của ông, hoặc xem tranh tĩnh vật
được vẽ từ đủ các điểm nhìn của Cézanne. Nhưng cũng có thể tôi chả
hiểu những cách nhìn mới đó là cái quái gì, làm sao tôi thích được!