Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (809.31 KB, 11 trang )
Christopher Bofolli: Ông thần quyền
lực của một thế giới tí hon
.
Như đã hứa, đây là bài phỏng vấn nghệ sĩ Christopher Boffoli – một
người thích nghịch những mô hình bé xíu và thích chụp chúng chung
với thực phẩm.
Tại sao hầu như mọi cảnh trong hình của anh đều liên quan đến
thức ăn?
Tôi luôn luôn thích thú với sự chênh lệnh về kích cỡ cũng như cách các
tỷ lệ giữa người và đồ vật hiện hữu chung với nhau. Đề tài này hình
như cũng khá phổ biến, có từ thời thế kỷ 18, với tác phẩm Những cuộc
phiêu lưu của Gulliver do nhà văn Jonathan Swift sáng tác, rồi sau đó
lan ra đến mảng truyền hình và phim; thời năm 70 thì có Dr. Shrinker
của Sid và Marty Kroft; thời năm 80 thì có The Incredible Shrinking
Woman, Honey I Shrunk the Kids, Innerspace; toàn những tác phẩm tôi
xem lúc nhỏ. Vào thời kỳ đầu của điện ảnh, các nhà làm phim cũng đã
dùng những thủ thuật quay để kịch tính hóa sự chênh lệch về kích cỡ
giữa người và, ví dụ nhé, một con côn trùng khổng lồ hay gì đấy đại
loại thế.
Giống như mọi cậu bé, tôi từng ráp xe đồ chơi, ráp mô hình máy bay,
mô hình tàu. Tôi cũng sưu tập rất nhiều mô hình xe hơi matchbox (loại
xe nhỏ như hộp diêm). Lúc bé thì bạn không có quyền gì, người lớn
đưa ra quyết định và bạn phải theo. Vậy nên việc dùng trí tưởng tượng
để kiểm soát “vận mệnh” của các món đồ chơi trong một thế giới nhỏ
bé hơn giúp bạn cảm thấy rằng mình có một quyền hạn nhất định. Và
khái niệm “chơi” không chỉ có mỗi một nghĩa là “phí thời gian”. Dù
bạn là đứa trẻ đùa giỡn trong sân hay là con sư tử con trên đồng cỏ
Châu Phi, bằng một cách khéo léo nào đấy, bỏ thời gian chơi giúp bạn
thông minh hơn, cũng như giúp bạn được trang bị đầy đủ hơn để đối