Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (46.76 KB, 4 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
ĐIẾU VĂN CỤ TRƯƠNG MẪN
==============
Kính thưa quý vi đại biểu
Kính thưa quý bà con
Thay mặt cho gia đình, con, cháu, dâu, rễ xin kính cẩn chào đón q vị đại biểu,
thơng tình si gia, bà con nội ngoại, họ hàng thân quyến đã đến viếng vong linh
Ơng, Cha, Chồng chúng tơi. Xin thay mặt cho gia đình tơi xin chân thành biết ơn
sâu xa đến tấm lòng nhân ái của quý vị và bà con.
Kính thưa q vị
Cha tơi : Ơng Trương Mẫn sinh năm 1924.
Quê quán : Khối phố 4, Phường An Phú, Tam Kỳ, Quảng nam.
Than ôi ! Mây đã che, chối đã gãy.
Cõi trăm năm trời nỡ hẹp hòi thay
Cha chúng tơi khơng cịn nữa
Đã sinh ra số kiếp bụi trần
Năm 1924 Ơng chào đời nhân thế
Lớn khơn lên từ gốc rạ quê nghèo
Cảnh gia bần, quê Mẹ gieo neo
Nhưng chí lớn Ơng chăm lo đèn sách
Chỉ mưu đồ có cuộc đời thanh bạch
Ơng tu thân, tích chí ngun cứu người
Giữa cuộc đời sức trẻ tuổi đơi mươi
Ngỗnh mặt lại thời kỳ đen bạc
Không ngăn được nước mắt mẹ già tiễn biệt
Đành ở lại
Sớm hơm ni mẹ
Bình dân học vụ lo toan
Ba năm lẻ sách đèn cùng cô bác
Cứ như thế cuộc đời trôi dạt
Năm năm, tháng tháng, ngày ngày
Ngoãnh mặt lại tuổi đời 36
Mới kết duyên gia thất đề huề
Cuộc đời trọn nghĩa phu thê
Cảnh nước trong, gạo trắng tối đi về
Ngày ngày lặn lội bốn bề lo toan
Nay Tam Thái, Tam Hoà, Biển Rạng
Ni 6 con nheo nhóc vợ gầy
Trời đã định cho người duyên số
Gác lo toan túng thiếu nợ nần
Cuộc đời thư thả thong dong
Cầm kỳ, thi, phú có phần là hơn
Sống hoà nhã từ già đến trẻ
Chẳng ai than, ai trách bao giờ
Từ nay cho đến trong mơ
Bao giờ tìm được ? Bao giờ cha ôi !
Đến năm 1975 quê hương thống nhất
Quyết đem nhiệt huyết cứu người
Nghề thầy thuốc một đời tâm niệm
Cha tham gia Hội Y học cổ truyền
Năm năm phụng sự nghiệp riêng
Tam Kỳ vang vọng, bốn miền nghe danh
Nuôi con cái học hành tiến bộ
Đạo đức dày trời hộ lịng ngay
Sáu con khơn lớn mỗi ngày
Nên bề gia thất rảnh tay nợ nần
Nào ngờ cây muốn lặng, gió chẳng dừng
Tám bốn tuổi vừa trịn chẳn lẻ
Bệnh tuổi cao trời sao cứ nỡ lịng
Nhưng vào lúc 14 giờ ngày 19 tháng 02 năm 2008 tức ngày 13 tháng giêng năm
Mậu Tý cha tôi đã vĩnh viễn ra đi !
Đi đâu hởi cha ? Âm dương chia lìa đơi ngã
Mây phủ núi trơng càng thương xót tả
Lịng đớn đau kẻ ở cịn đây !
Thảm thiết nhẽ trăm năm là mấy
Cha vội đi con, cháu có đứa chẳng kịp về
Đau đớn thay giờ tử biệt
Ai mà tưởng lòng trời sao nở phụ
Con cháu bồi hồi chín khúc một tầm vương
Sụt sùi hai hàng lệ nhỏ
Ơi ! Thân phụ giờ vĩnh biệt
Ôi ! Phu quân vĩnh biệt âm dương
Sớm tối cịn đâu giọng nói tiếng cười
Cịn đâu mỗi chiều ngồi quây quần bên đàn trẻ
Còn đâu buổi sớm, buổi trưa
Cịn đâu tiếng ơng gọi đàn cháu nhỏ
Trơng chẳng tỏ đối nhìn càng chẳng tỏ
Ơi ! Than ơi ! Hồn phách đi đâu !
Mà hình hài cịn đó
Nợ phu thê, tình phu phụ đã đến lúc tàn canh
Miền Tây trúc đã tìm nơi an nghỉ
Ngậm ngùi chưa tỏ hết đôi đường
Bỗng chốc đã vội về thiên cổ
Sớm tối nào quên niềm ái mộ
Tháng ngày khơn xiết nỗi bi ai !
Ơ ! Thơi thế lẽ trời là vậy
Đành tiễn biệt Ông, Cha, Chồng về nơi Tiên cảnh
Chúng con toàn gia, nam, nữ, bà con họ tộc, hàng xóm xa gần
Thơng tình bè bạn nghĩa thân
Xin nghiêng mình kính cẩn
Bái niệm cầu an, xin tiễn biệt ông, Cha, Chồng chúng tôi về nơi yên nghĩ nghìn thu
an lạc