Tải bản đầy đủ (.doc) (77 trang)

Tài liệu Tiếu Ngạo Giang Hồ 192 doc

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (110.11 KB, 77 trang )

Tiếu Ngạo Giang Hồ
Hồi 192
Lâm Bình Chi đại chiến
Mộc Cao Phong
Bốn tên mới nhập môn sau này
vào làm đệ tử phái Thanh
Thành là Hầu Nhân Anh, Hồng
Nhân Hùng, Vu Nhân Hào và
La Nhân Kiệt vì thế mà người
ta kêu bọn chúng là "Anh Hùng
Hào Kiệt Thanh Thành tứ tú".
Trong bọn bốn tên này thì La
Nhân Kiệt đã bị Lệnh Hồ Xung
hạ sát ở Túy Tiên lâu trong
thành Tương Nam.
Hầu Nhân Anh và Hồng Nhân
Hùng vẫn hầu cận bên mình Dư
Thương Hải.
Lâm Bình Chi chỉ thấy Vu
Nhân Hào không dám trả lời lại
cười lạt nói tiếp:
- Lệnh Hồ huynh đây bảo các
ngươi là Cẩu Hùng Dĩ trư
Thanh Thành tứ thú. Ðại sư ca
ta mới coi ngươi như loài dã thú
là còn tử tế đấy. Theo ý ta thì
hà hà e rằng các ngươi chưa
bằng được giống cầm thú.
Vu Nhân Hào nét mặt giận xám
xanh mà không dám nói gì. Tay
hắn vẫn nắm đốc kiếm mà chưa


rút ra khỏi vỏ.
Giữa lúc ấy bỗng nghe mé
Ðông có tiếng vó ngựa dồn
dập.
Hai người kỵ mã đang lao rất
mau đi tới. Khi đến trước mặt
quán cỏ thì dừng lại.
Mọi người ngoảnh đầu nhìn ra
bất giác la lên một tiếng:
- Ô kìa!
Người cưỡi ngựa đi trước là
một lão già lưng còng người
béo chùn béo chụt mà thấp lủn
thủn. Lão là Tái Bắc minh đà
Mộc Cao Phong. Còn người
cưỡi ngựa đi sau chính là Nhạc
Linh San.
Lệnh Hồ Xung vừa ngó thấy
Nhạc Linh San trở lại ngực
chàng nóng bừng lên và trong
bụng rất lấy làm mừng.
Khi chàng nhìn kỹ lại thì thấy
Nhạc Linh San hai tay bị trói
quặt về sau lưng. Dây cương
con ngựa nàng cưỡi cũng do
Mộc Cao Phong nắm giữ.
Chàng biết ngay nàng bị lão bắt
và bức bách phải đi theo lão.
Lệnh Hồ Xung trước tình trạng
này không thể nhịn được đã

toan nổi nóng sau chàng lại tự
nhủ:
- Hiện trượng phu nàng cũng có
mặt ở đây, ta là người ngoài
không nên xuất đầu lộ diện.
Trường hợp mà gã không hỏi gì
đến ta sẽ tìm cách cứu thoát
nàng cũng chưa muộn.
Lâm Bình Chi vừa ngó thấy
Mộc Cao Phong gã tưởng
chừng một bửu bối từ trên trời
rơi xuống.
Gã mừng rỡ như mở cờ trong
bụng nhủ thầm:
- Thằng cha còng lưng này
cũng dính vào vụ sát hại song
thân ta. Ta chưa kịp tìm đến
hắn không ngờ hắn tự dẫn xác
tới tìm ta. Thế mới biết ông trời
có mắt.
Mộc Cao Phong không nhận ra
Lâm Bình Chi. Ngày trước lão
đã gặp gã ở nhà Lưu Chính
Phong trên núi Hành Sơn
nhưng bữa đó Lâm Bình Chi
cải trang làm người lưng còng.
Mặt gã lại dán cao chi chít. Còn
bây giờ gã là chàng thiếu niên
anh tuấn, coi chẳng khác cây
ngọc rung rinh trước gió. Gã

không còn một nét nào giống
bữa trước thì lão nhận ra thế
nào được?
Mộc Cao Phong xoay chuyển ý
nghĩ rất mau trong đầu óc rồi
quay lại bảo Nhạc Linh San:
- Thật là một dịp may hiếm có
được gặp bạn hữu đông đảo thế
này. Kể ra chúng ta nên ở lại
cùng các vị uống một chung trà
nói mấy câu chuyện hàn huyên.
Nhưng vì gia gia ngươi có việc
cần kíp vậy chúng ta phải đi
ngay.
Nguyên lão thấy bọn người
phái Thanh Thành và phái
Hằng Sơn ở đây tất đông thì
không khỏi chột dạ. Lão chỉ sợ
bọn này can thiệp để cứu thoát
Nhạc Linh San nên đánh bài tẩu
mã sớm đi là hơn.
Lão nghĩ vậy liền hô lên một
tiếng rồi giục ngựa ra đi.
Bỗng Nhạc Linh San bật tiếng
la hoảng:
- Trời ơi!
Rồi từ trên ngựa té xuống.
Nguyên Nhạc Linh San bị trọng
thương hôm trước rồi một mình
định trở về Tung Sơn để gặp

song thân. Nhưng nàng vừa đi
được một lúc bỗng gặp Mộc
Cao Phong.
Lão gù này bụng dạ hẹp hòi.
Ngày trước lão cùng Nhạc Bất
Quần đấu nội công rồi bị thất
bại để vợ chồng Lâm Chấn
Nam được cứu thoát, lão lấy
làm nhục nhã vô cùng nên lòng
chẳng lúc nào quên.
Sau lão được tin Lâm Bình Chi
con trai Lâm Chấn Nam xin vào
làm môn hạ Hoa Sơn. Mới đây
gã lại lấy con gái Nhạc Bất
Quần làm vợ. Lão cho rằng pho
Tịch tà kiếm phổ đã được Lâm
Bình Chi đem lên núi Hoa Sơn
nên lòng càng tức giận mà chưa
có cách nào đoạt lấy.
Mộc Cao Phong cũng biết tin
việc Ngũ nhạc kiếm phái hợp
thành Ngũ nhạc phái nhưng lão
bị bọn người Ngũ nhạc kiếm
phái khinh thường mà Tả Lãnh
Thiền cũng không đưa thiếp
mời.
Bao nhiêu mối hận chứa chất
trong lòng Mộc Cao Phong đến
mai phục ở gần núi Tung Sơn
để chờ Ngũ nhạc phái xuống

núi.
Lão định bụng:
- Nếu chúng đi từng đoàn từng
đội và có sư trưởng đồng hành
thì ta không thể lộ diện được.
Ta chỉ nhằm bắt lấy mấy tên đi
một mình để rửa hận cho vơi
nỗi căm tức.
Nhưng lão chờ mãi thấy quần
hùng lục tục hạ sơn mà bọn nào
cũng đi hàng mấy chục hay
mấy trăm người nên không dám
hạ thủ.
Bữa nay Nhạc Linh San gặp
vận xui một mình nàng cưỡi
ngựa trở về Tung Sơn liền gặp
lão ra đứng chặn đường.
Kể về võ công thì Nhạc Linh
San hiện nay cũng chẳng kém
Mộc Cao Phong mấy nỗi. Ngặt
vì nàng bị thương ở vai lại bị
đối phương tập kích đột ngột.
Lão chiếm tiên cơ rồi bắt được
nàng.
Nhạc Linh San đưa lời hăm
dọa, tự xưng mình là con gái
Nhạc Bất Quần tưởng lão phải
e dè. Không ngờ lão biết tin này
thì vui mừng như bắt được của.
Mộc Cao Phong quyết định chủ

ý bắt Nhạc Linh San đem dấu
một nơi kín đáo rồi bắn tin đến
Nhạc Bất Quần bắt phải đưa
Tịch tà kiếm phổ để đổi lấy
người về.
Mộc Cao Phong đi đường rất
gấp không ngờ đến trước quán
cỏ lại chạm trán người phái
Thanh Thành cùng phái Hằng
Sơn.
Nhạc Linh San xoay chuyển ý
nghĩ rất mau, nàng tự nhủ:
- Nếu không nhân cơ hội này
thoát nạn để hắn đưa đi thì còn
bao giờ có người đến cứu nữa?
Nghĩ vậy nàng chẳng kể gì đến
vết thương trên vai cứ nghiêng
mình đi cho người từ trên lưng
ngựa té xuống.
Mộc Cao Phong nổi hung lên
tiếng thóa mạ:
- Con bà nó.
Lão tung mình xuống ngựa cúi
lom khom nắm lấy lưng Nhạc
Linh San.
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Nhất định Lâm Bình Chi
chẳng thể dương mắt lên mà
nhìn để mặc người ta làm nhục
vợ mình. Tất gã phải ra tay giải

cứu.
Ngờ đâu Lâm Bình Chi lấy
trong tay áo bên trái ra một
chiếc quạt mở ra nhẹ nhàng đưa
lên phe phẩy.
Lúc này trời mới sang tháng ba,
phương bắc hãy còn tuyết đọng
chưa tan đã nóng bức gì mà
phải quạt?
Lâm Bình Chi làm bộ tịch như
vậy hiển nhiên để tỏ ra mình là
người ung dung nhàn hạ.
Mộc Cao Phong nắm lấy sau
lưng Nhạc Linh San nhấc bổng
nàng lên nói:
- Coi chừng không lại té
xuống!
Lão đưa cánh tay lên cao đặt
Nhạc Linh San vào yên ngựa
rồi lão cũng nhẩy lên lưng ngựa
của mình.
Mộc Cao Phong toan giục ngựa
ra đi bỗng nghe Lâm Bình Chi
cất tiếng nói:
- Lão Mộc kia! Ở đây có người
bảo lão võ công tầm thường
lắm vậy lão tính sao?
Mộc Cao Phong ngẩn mặt ra.
Lão thấy Lâm Bình Chi ngồi
riêng một bàn tựa hồ không

phải người cùng bọn phái
Thanh Thành mà cũng không
phải cùng phe với phái Hằng
Sơn. Trong lúc nhất thời lão
không hiểu lai lịch gã liền cất
tiếng hỏi:
- Ngươi là ai?
Lâm Bình Chi mỉm cười đáp:
- Lão hỏi ta làm chi? Người bảo
lão võ công tầm thường không
phải là ta.
Mộc Cao Phong hỏi:
- Ai đã bảo thế?
Lâm Bình Chi gõ cây quạt
xuống bàn đánh cạch một tiếng
rồi trỏ vào Dư Thương Hải
đáp:
- Chính Dư quán chủ phái
Thanh Thành đây đã bảo vậy. Y
mới được coi bí quyết về một
môn võ công mà lại chính là
một môn kiếm pháp cao nhất
thiên hạ. Kiếm pháp đó dường
như kêu bằng Tịch tà kiếm
pháp.
Mộc Cao Phong vừa nghe tới
bốn chữ "Tịch tà kiếm pháp"
lập tức lão phấn khởi tinh thần,
nhếch mắt ngó qua Dư Thương

×