Tải bản đầy đủ (.doc) (70 trang)

Tài liệu Tiếu Ngạo Giang Hồ 147 docx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (103.11 KB, 70 trang )

Tiếu Ngạo Giang Hồ
Hồi 147
Anh Hùng mới biết tài
Hào Kiệt
Hồi còn ở phái Hoa Sơn, Lệnh
Hồ Xung thường được nghe sư
phụ đề cập đến những kiếm
pháp của các nhà cùng các phái
hiện thời, thì có "Bát quái kiếm
trận" của phái Võ Ðương do
tám người đồng thời sử dụng,
cùng "Thất tinh kiếm pháp" của
phái Hằng Sơn là cách bày trận
khác nhau mà chỗ huyền diệu
giống nhau.
Chàng vung kiếm lên thuận tay
gạt những chiêu kiếm pháp của
từng người trong đám đạo nhân.
Chàng nhận ra rằng kiếm chiêu
của tám người này phụ giúp
cho nhau để thành hiệu quả. Vì
thế mà trong kiếm pháp này
không lộ ra một chút sơ hở nào
hết.
Lệnh Hồ Xung đã học đến chỗ
tinh yếu về "Ðộc cô cửu kiếm"
nên vừa nhác trông chàng đã
nhận ra ngay được chỗ khiếm
khuyết về chiêu số của bên
địch. Chàng định bụng dùng
phép "Dĩ vô chiêu phá hữu


chiêu" và tùy thời cơ phóng ra
một chiêu kiếm mới có thể thủ
thắng được.
Nên biết người võ lâm bất luận
võ công cao minh đến đâu,
chiêu pháp kỳ diệu tới mức nào
thì lúc phóng chiêu ra, thu
chiêu về thế nào cũng có chỗ sơ
hở. Vì lẽ đó, khắp thiên hạ
quyết không có một loại chiêu
số nào là không thể phá được.
Nhưng trong bát quái kiếm trận,
tám đạo nhân thi triển kiếm
pháp liền thành một bức, vì lẽ
mỗi người này ra chiêu có chỗ
sơ hở thì người kia lại hộ vệ
liên tiếp ngay. Bao nhiêu chỗ
khiếm khuyết đều được bổ túc
một cách thần tốc, nên trong lúc
nhất thời khó mà phá giải ngay
được.
May ở chỗ võ công tám đạo sĩ
này không cao thâm cho lắm,
họ lại thi triển Bát quái kiếm
trận một cách y thức như sư
phụ đã truyền dạy, tuyệt không
có chút sáng kiến nào. Tám
người vừa công kích vừa bổ
khuyết cho đồng bọn thì dĩ
nhiên chiêu thức giảm một

phần lớn uy lực. Kiếm chiêu
này hỗ trợ cho kiếm chiêu kia
thành ra thiếu mất sự linh động
huyền diệu.
Lệnh Hồ Xung tuy không thể
phá kiếm pháp của tám người
trong lúc nhất thời, nhưng mặt
khác tám đạo nhân kia phóng
chiêu ra cũng chẳng đả thương
được chàng.
Tám đạo nhân chạy mỗi lúc
một lẹ.
Quần hào đứng ngoài bàng
quang trông thấy mà đầu
choáng mắt hoa.
Có người đã ngấm ngầm lo
thay cho Lệnh Hồ Xung.
Thích Cao lớn tiếng la:
- Bọn chúng tám người đánh
một. Vậy bẩy người chúng ta
đây cũng xông vào đi.
Kế Vô Thi ngăn lại nói:
- Tám ngã đó bất quá chỉ sở
trường về bộ pháp, còn về kiếm
pháp chúng thì địch lại Lệnh
Hồ công tử làm sao được?
Câu này dường như thức tỉnh
Lệnh Hồ Xung.
Chàng nghĩ thầm:
- Tám tên này đã dùng kiếm hỗ

trợ cho nhau thì bộ pháp dưới
chân họ tất không thể nào bổ
khuyết cho nhau được.
Chàng liền lớn tiếng khen
ngợi:
- Bữa nay tại hạ mới được nhìn
Bát quái kiếm trận của phái Võ
Ðương thật là tuyệt diệu. Quả
nhiên tiếng đồn không ngoa.
Tại hạ khâm phục vô cùng.
Tám vị đã biểu diễn xong rồi,
vậy xin mời các vị lui ra.
Miệng chàng nói câu này, tay
chàng phóng ra hai chiêu kiếm
veo véo.
Mấy tiếng choang choảng vang
lên không ngớt.
Tám đạo nhân đang chiến đấu
đến lúc cao hứng, khi nào họ
chịu dừng tay? Chúng tiếp tục
phóng ra những chiêu thức mỗi
lúc một mau lẹ.
Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười.
Chàng cởi vỏ kiếm ở sau lưng
ra cầm giơ ra đâm chênh chếch
xuống gần mặt đất.
Một đạo nhân đang chạy nhanh
thu chân về không kịp vướng
ngay phải vỏ kiếm. Ngã loạng
choạng người đi xô thẳng về

phía trước. Công phu hạ bàn
của gã đã luyện đến trình độ
vững chắc, chỉ xông lên mấy
bước rồi dừng lại, không đến
nỗi té nhào. Nhưng một người
đã thoát ly ra ngoài tổ chức, là
bát quái kiếm trận liền bị phá
vỡ.
Lệnh Hồ Xung huy động vỏ
kiếm đưa ra đón trước chỗ bước
chân bẩy người kia phải đi tới.
Bỗng thấy mấy tiếng "úi chà",
"ô hay", "trời ơi" liên tiếp
không ngớt.
Trong bảy đạo nhân thì năm
người vướng phải vỏ kiếm chạy
tứ tung.
Chỉ trong nháy mắt bọn đạo
nhân toán loạn, còn có hai tên
đứng đối diện với Lệnh Hồ
Xung. Trong tay chúng cầm
trường kiếm lăm le muốn đâm
tới. Nhưng chúng không đâm
còn khá, họ vừa phóng kiếm ra
khiến cho quần hào bàng quang
lại nổi lên tràng cười rộ.
Ðạo nhân trưởng toán la lên:
- Các vị sư đệ hãy rút lui!
Hắn lại vẩy tay trái một cái,
trong bọn đạo sĩ có ba tên từ từ

bước ra.
Ba tên này cùng đạo nhân
trưởng toán chia ra đứng bốn
mặt Ðông Bắc, Ðông Nam, Tây
Bắc, Tây Nam vây Lệnh Hồ
Xung đứng giữa.
Ðạo nhân trưởng toán nói móc:
- Gần đây các hạ oai danh lừng
lẫy giang hồ, quả nhiên đã học
được mấy loại công phu cổ quái
của bọn tà ma ngoại đạo. Giữa
lúc đang tỷ kiếm các hạ dùng
đền thủ đoạn hạ cấp giây chăn
ngựa. Bần đạo tưởng như vậy
không phải là người quang
minh lỗi lạc.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Ðây không phải là giây buộc
ngựa mà giây buộc người.
Ðào Hoa Tiên cười rộ nói xen
vào:
- Lão đạo sĩ này tự nhận mình
làm ngựa thế mới buồn cười.
Ðào Chi Tiên cũng lên tiếng:
- Lão mũi trâu! Lão mũi trâu.
Chiêu thức mà Lệnh Hồ công
tử vừa sử đó là giây cột trâu.
Ðạo nhân trưởng toán giơ
trường kiếm lên nói:
- Các hạ chỉ trổ tài miệng lưỡi

sao đáng kể là bậc anh hùng!
Bây giờ chỉ cần các hạ thắng
được lưỡi kiếm trong tay bốn
chúng ta đây thì phái Võ
Ðương không dám cản đường
nữa.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Xin đạo trưởng cho biết đạo
hiệu cùng là vai vế giữa đạo
trưởng cùng Xung Hư đạo
trưởng thế nào?
Ðạo nhân trưởng toán đáp:
- Các hạ cứ thắng bốn người
chúng ta đây là đi được rồi hà
tất phải hỏi lắm chuyện?
Một tiếng quát vang lên. Bốn
kiếm đồng thời từ bốn mặt đâm
tới. Kiếm phong rít lên veo véo.
Hiển nhiên kình lực bốn người
này lợi hại hơn tám người vừa
rồi.
Lệnh Hồ Xung gạt được mấy
chiêu rồi trong lòng khó chịu
nghĩ thầm:
- Ta thường nghe sư phụ nói:
Võ công của phái Võ Ðương sở
trường về môn âm nhu, họ dùng
nhu để chế cương, dùng tròn để
chế vuông. Nhưng bốn đạo
nhân này lại ghép theo đường

dương cương thuần túy đủ
chứng tỏ họ được người ngoài
truyền thụ chứ không hợp với
sự thực, mặc dù kiếm pháp của
Võ Ðương cũng có đường
dương cương.
Bốn tên đạo nhân này so với
tám người vừa rồi phần kiếm
pháp có phần lợi hại hơn,
nhưng lúc phối hợp thì lại
không bằng tám đạo sĩ di
chuyển thành vòng tròn rất là
thuần thục.
Chẳng mấy chốc Lệnh Hồ
Xung đã nhìn thấy chỗ sơ hở về
kiếm pháp của bốn người.
Chàng vung thanh kiếm đánh
véo vào tay một đạo sĩ làm cho
rách toạc một đường dài.
Ðạo nhân kia còn đang sửng
sốt, Lệnh Hồ Xung lại đưa nhát
kiếm thứ hai cắt đứt nửa vạt áo
bào của một đạo nhân khác.
Tiếp theo chàng xoay nhanh
thanh trường kiếm đâm vào búi
tóc của tên đạo nhân thứ ba làm
cho đầu tóc của hắn rối tung
xõa sượi.
Chàng căm hận nhất là đạo
nhân râu dài đã buông lời vô lễ

nên cố ý làm cho lão phải dơ
mặt. Chàng đâm kiếm veo véo
hai nhát, một nhằm vào bụng
dưới hắn, một nhằm đâm vào
trước mặt.
Ðạo nhân râu dài vội vung kiếm
lên gạt.
Ngờ đâu Lệnh Hồ Xung phát ra
hai nhát kiếm này đều là hư
chiêu. Chàng chờ cho đối
phương hạ thanh kiếm xuống
thấp rồi mới đưa kiếm hớt
chòm râu dài của hắn đứt mất
hơn thước.
Ðạo nhân chân tay luống cuống
giơ kiếm lên gạt bỗng nghe
đánh cạch một tiếng. Cả vạt sau
đạo bào lẫn giây lưng đồng thời
bị cắt đứt.
Lệnh Hồ Xung lại phóng ra
luôn bốn kiếm đâm tới. Ðạo
nhân gạt tả đỡ hữu, lão biết là
quần đã tụt xuống dưới chân,
nhưng hắn không rảnh tay để
kéo lên. Tay trái hắn tuy để
không nhưng Lệnh Hồ Xung lại
phóng kiếm đâm vào mé tả.
Mũi kiếm của chàng cách tay

×