Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (58.94 KB, 1 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Lá thư rơi nước mắt của cô bé bóc hột điều</b>
<b>Kính gửi các thầy cơ u q của em!</b>
<b>Vậy là em đã xa trường lớp, xa các thầy cô nửa năm học rồi! Đến giờ này em vẫn chưa quen </b>
<b>khi nghĩ mình khơng cịn là học sinh của trường. Đối với em, thời gian vừa qua giống như em </b>
<b>đang trong dịp nghỉ hè. Nhưng mùa hè của riêng em sẽ kéo dài mãi mãi và khơng bao giờ kết </b>
<b>thúc, vì với tất cả mọi người mùa học mới đã bắt đầu từ lâu và học kỳ I đã gần hết. Đã có lúc </b>
<b>em tự dối rằng hãy cố gắng vượt qua, đây chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh giấc mọi thứ sẽ trở lại </b>
<b>bình thường và em sẽ được đến trường. Nhưng thật bàng hồng khi đó khơng phải là giấc </b>
<b>mơ mà là sự thật, một thực tại em phải chấp nhận và không thể nào thay đổi. Em muốn đến </b>
<b>trường, muốn được tung bay trên sân trường như một chú chim sổ lồng nhưng điều đó mãi </b>
<b>mãi chỉ là ước vọng. Vì hồn cảnh bắt buộc, em đành phải nén lòng vẫy tay chào tạm biệt mái </b>
<b>trường yêu dấu, xa rời các thầy cô mà em yêu quý nhất, chia tay những người bạn thân mến </b>
<b>đã cùng em chung lớp chung trường.</b>
<b>Mỗi lần nhìn thấy các bạn, các em cắp sách tới trường em lại thèm khát được bước tới giảng </b>
<b>đường, được khoác lên người bộ đồng phục, được mang trên vai chiếc khăn quàng thắm đỏ, </b>
<b>được nâng niu từng quyển sách rảo bước trên con đường thân quen ấy! Con đường đến </b>
<b>trường giờ đây khơng cịn xa nữa, khơng cịn gập ghềnh khó đi nhưng với em nó lại chơng </b>
<b>gai và xa xôi đến tận cuối chân trời. Em đã cố quên và mang trên môi những nụ cười rạng rỡ, </b>
<b>vậy mà giọt nước mắt cũng phải vỡ òa khi kỷ niệm xưa bất chợt tìm về.</b>
<b>Giờ đây, em đang tập đi trên ngưỡng cửa cuộc đời. Em nhớ lắm góc sân trường xưa cũ, nhớ </b>
<b>từng hàng cây xếp lá mỗi chiều tan học, nhớ lớp học, nhớ cả bàn ghế, nhớ cả tiếng trống </b>
<b>vang lên mỗi giờ giải lao... và nhớ lắm các thầy cô yêu dấu. Mỗi lời nói, mỗi câu dặn dị của </b>
<b>các thầy cơ như cịn âm vang mãi trong trái tim em. Những giờ học nghiêm khắc, những nụ </b>
<b>cười ấm áp của các thầy cơ... Ơi! Biết bao kỷ niệm ngọt ngào mà trọn đời em sẽ không thể </b>
<b>nào quên được...</b>
<b>Cảm ơn các thầy cô đã cho em một khung trời đầy mơ ước, cảm ơn các thầy cô đã nhen </b>
<b>nhúm lên ngọn lửa yêu thương, ấm áp trong lịng em, cảm ơn các thầy cơ đã tạo cho em niềm</b>
NGUYỄN THỊ NGỌC NHƯ
(học sinh lớp 7C Trường THCS Bình Minh, năm học 2012-2013)
BÁO TUỔI TRẺ (Trích thư của Ngọc Như)
<b>“Xót xa trước quyết định của em”</b>