Tải bản đầy đủ (.docx) (1 trang)

LA THU HAY

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (58.94 KB, 1 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Lá thư rơi nước mắt của cô bé bóc hột điều</b>
<b>Kính gửi các thầy cơ u q của em!</b>


<b>Vậy là em đã xa trường lớp, xa các thầy cô nửa năm học rồi! Đến giờ này em vẫn chưa quen </b>
<b>khi nghĩ mình khơng cịn là học sinh của trường. Đối với em, thời gian vừa qua giống như em </b>
<b>đang trong dịp nghỉ hè. Nhưng mùa hè của riêng em sẽ kéo dài mãi mãi và khơng bao giờ kết </b>
<b>thúc, vì với tất cả mọi người mùa học mới đã bắt đầu từ lâu và học kỳ I đã gần hết. Đã có lúc </b>
<b>em tự dối rằng hãy cố gắng vượt qua, đây chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh giấc mọi thứ sẽ trở lại </b>
<b>bình thường và em sẽ được đến trường. Nhưng thật bàng hồng khi đó khơng phải là giấc </b>
<b>mơ mà là sự thật, một thực tại em phải chấp nhận và không thể nào thay đổi. Em muốn đến </b>
<b>trường, muốn được tung bay trên sân trường như một chú chim sổ lồng nhưng điều đó mãi </b>
<b>mãi chỉ là ước vọng. Vì hồn cảnh bắt buộc, em đành phải nén lòng vẫy tay chào tạm biệt mái </b>
<b>trường yêu dấu, xa rời các thầy cô mà em yêu quý nhất, chia tay những người bạn thân mến </b>
<b>đã cùng em chung lớp chung trường.</b>


<b>Mỗi lần nhìn thấy các bạn, các em cắp sách tới trường em lại thèm khát được bước tới giảng </b>
<b>đường, được khoác lên người bộ đồng phục, được mang trên vai chiếc khăn quàng thắm đỏ, </b>
<b>được nâng niu từng quyển sách rảo bước trên con đường thân quen ấy! Con đường đến </b>
<b>trường giờ đây khơng cịn xa nữa, khơng cịn gập ghềnh khó đi nhưng với em nó lại chơng </b>
<b>gai và xa xôi đến tận cuối chân trời. Em đã cố quên và mang trên môi những nụ cười rạng rỡ, </b>
<b>vậy mà giọt nước mắt cũng phải vỡ òa khi kỷ niệm xưa bất chợt tìm về.</b>


<b>Giờ đây, em đang tập đi trên ngưỡng cửa cuộc đời. Em nhớ lắm góc sân trường xưa cũ, nhớ </b>
<b>từng hàng cây xếp lá mỗi chiều tan học, nhớ lớp học, nhớ cả bàn ghế, nhớ cả tiếng trống </b>
<b>vang lên mỗi giờ giải lao... và nhớ lắm các thầy cô yêu dấu. Mỗi lời nói, mỗi câu dặn dị của </b>
<b>các thầy cơ như cịn âm vang mãi trong trái tim em. Những giờ học nghiêm khắc, những nụ </b>
<b>cười ấm áp của các thầy cơ... Ơi! Biết bao kỷ niệm ngọt ngào mà trọn đời em sẽ không thể </b>
<b>nào quên được...</b>


<b>Cảm ơn các thầy cô đã cho em một khung trời đầy mơ ước, cảm ơn các thầy cô đã nhen </b>
<b>nhúm lên ngọn lửa yêu thương, ấm áp trong lịng em, cảm ơn các thầy cơ đã tạo cho em niềm</b>


<b>đam mê và khát khao được đến trường. Và cảm ơn nhất những tình cảm thiêng liêng, vơ bờ </b>
<b>bến mà các thầy cô đã dành cho em trong suốt mấy năm qua.</b>


NGUYỄN THỊ NGỌC NHƯ


(học sinh lớp 7C Trường THCS Bình Minh, năm học 2012-2013)
BÁO TUỔI TRẺ (Trích thư của Ngọc Như)


<b>“Xót xa trước quyết định của em”</b>


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×