Hăm hở “rải thảm ”
5, 10, 15, 20, rồi 50, 100, thậm chí nhiều hơn, là số lượng cửa
hàng mà các công ty thời trang tại VN đang hướng đến. Cách “rải
thảm” này chắc chắn không rẻ nhưng các nhãn hiệu như
Ninomaxx, PT 2000, Việt Thy, N&M… vẫn hăm hở thực hiện.
Bài toán "con gà, quả trứng"
Trong lĩnh vực hàng tiêu dùng nhanh, một chiến dịch tung hàng
bao giờ cũng được tiến hành gần như đồng thời giữa việc phủ hàng
và các hoạt động quảng cáo, truyền thông. Quảng cáo mà không
phủ hàng thì người tiêu dùng biết mua ở đâu; còn muốn phủ hàng
mà không quảng cáo, khuyến mãi thì đâu có nhiều đại lý chịu nhận
hàng để bày bán. Hoặc là quảng cáo rầm rộ, tốn kém, nhưng hàng
chưa phủ kịp, dẫn đến doanh số thấp và DN bị “đuối”; hoặc là phủ
hàng rộng khắp, nhưng không kịp quảng cáo hỗ trợ nên không bán
được, các đại lý trả ngược hàng về, và DN phải “ôm sô”...
Tuy nhiên, có vài dị biệt trong lĩnh vực thời trang. Các công ty thời
trang đã kiên trì áp dụng cách “rải thảm” từ nhiều năm nay để “phủ
đầy và phủ dày” hàng, mà chưa cần đến những đợt truyền thông
ầm ĩ và tốn kém. Những Ninomaxx, N&M... âm thầm săn lùng
những vị trí mặt tiền thuận lợi nhất để mở cửa hàng. Đối với các
công ty này, dường như một ngày chậm mở cửa hàng là một ngày
mất đi cơ hội phát triển. Phải chăng, thời trang là ngành kinh
doanh “dễ ăn” đến nỗi các công ty kinh doanh thời trang bất chấp
rủi ro?
Sự thật không đơn giản như vậy. Cách “rải thảm” thoạt nhìn có vẻ
dễ dàng, nhưng ít ai biết được đằng sau những mặt bằng hoành
tráng, đèn đuốc sáng trưng là nỗi lo toan của lãnh đạo DN. Giá mặt
bằng vừa đắt vừa mỗi năm một tăng. Nếu muốn giữ nguyên giá
trong nhiều năm thì bên thuê phải đặt cọc số tiền rất lớn và phải
chấp nhận mức giá rất cao ngay từ ban đầu. Hãy hình dung, số tiền
đặt cọc cho mấy chục, thậm chí mấy trăm cửa hàng, với mức bình
quân hàng trăm triệu đồng cho mỗi cửa hàng thì tổng vốn đầu tư
của DN thật “khủng khiếp”. Và đây là khoản tiền “chết” mà DN
phải “gồng mình”, bất chấp tình hình lạm phát xuống hay lên. Đó
là chưa kể, các đầu tư ban đầu cho thiết kế, chỉnh trang, bài trí mặt
bằng cũng là một dạng chí phí “chìm”, đã bỏ vào là không bao giờ
rút ra được.
Thời trang là mặt hàng kinh doanh theo mùa. Vòng đời của sản
phẩm thời trang nhiều khi chỉ kéo dài có vài tháng. Bị hết mốt là
rủi ro thường xuyên có thể làm các nhà kinh doanh thời trang điêu
đứng. Nếu không bán kịp, hàng tồn kho sẽ chất đống, buộc doanh
nghiệp phải “xả” hàng theo kiểu vừa bán, vừa cho. Khi đó, lỗ là
điều khó tránh khỏi. Không ít lãnh đạo DN “lòng rối như tơ” khi
vừa phải đối phó với hàng tồn kho vừa phải lo đóng tiền thuê mặt
bằng hằng tháng...
Mục tiêu "Nhượng quyền thương hiệu"
Thế nhưng, cách “rải thảm” vẫn đang được nhiều công ty kinh
doanh quần áo thời trang theo đuổi. Tính toán gần thường là các
khoản chi phí cố định và doanh thu hòa vốn, tính toán xa hơn là
mở đủ số lượng cửa hàng để nhà máy có thể sản xuất ở quy mô
lớn, nhằm tối ưu hóa giá thành. Nếu DN có quá ít điểm bán hàng
thì lượng hàng sản xuất cho mỗi mẫu mã sẽ giảm, từ đó giá thành
sẽ bị “đội” lên. Đặc biệt, hàng thời trang, mẫu mã rất đa dạng,
nhiều kích cỡ, chất liệu, phụ liệu... Số lượng cửa hàng sẽ là ưu thế
hàng đầu để DN cạnh tranh về giá thành và tạo ra sự thuận tiện cho
khách hàng khi đến mua sắm. Lâu dài là tập trung xây dựng hình
ảnh thương hiệu. Nhiều DN xem chi phí đầu tư cho cửa hàng là chi
phí đầu tư cho thương hiệu, vì nhờ hệ thống này mà độ nhận biết
và hình ảnh thương hiệu được nâng cao.
Xa nhất và quan trọng nhất, đi sau cách “rải thảm” là nhượng
quyền thương hiệu. Đây gần như là lựa chọn tất yếu của các DN
kinh doanh hàng thời trang có thương hiệu mạnh. Cách làm này sẽ
là “đòn đánh” quyết định để đưa thương hiệu và DN phát triển lên
một đỉnh cao mới.
“Rải thảm” để tiến tới nhượng quyền là con đường rất triển vọng
mà các DN kinh doanh thời trang nên lựa chọn và theo đuổi. Vấn
đề của DN bây giờ không phải là lớn hay nhỏ mà là nhanh hay
chậm. Và như thế, cuộc chạy đua giành vị trí đẹp mở cửa hàng
hoặc nhượng quyền giữa các công ty kinh doanh quần áo thời trang
sẽ vẫn rất... hăm hở