Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (50.02 KB, 3 trang )
Sự khác nhau giữa CNDV của Mác và CNDV của Phoi ơ bắc
Phoi- ơ- bắc là nhà duy vật chủ nghĩa hàng đầu vào những năm 40 của thế kỉ XIX.
Ông chống lại chủ nghĩa duy tâm, phê phán triết học Heghen, chống lại tơn giáo,
hữu thần. Ơng đã khơi phục lại chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa vô thần. Triết học của
Phoi-ơ- bắc mang tính chất nhân bản và nó trở thành tiền đề lý luận trực tiếp của
Mác. Tuy nhiên triết học của ơng vẫn có một số hạn chế.
Về vấn đề con người:
CNDV Phoi-ơ- bắc cho rằng: “Con người là một thực thể sinh vật có cảm
giác, biết tư duy, có ham muốn, có ước mơ và xét theo bản chất của nó là
tình u thương. Ông cho rằng con người là sản phẩm của lịch sử, của thế
giới tự nhiên, ông đề cao mặt sinh học, coi nhẹ mặt xã hội. Con người của
ông chỉ là con người trừu tượng, phi xã hội mang những thuộc tính sinh học
bẩm sinh. Ơng coi ý thức tinh thần cũng là một thuộc tính đặc biệt của dạng
vật chất có tổ chức cao là óc người. Từ đó, ông khẳng định rằng giữa tồn tại
và tư duy có mói quan hệ khăng khít. Ơng chống lại cả CNDV tầm thường
quy hiện tượng tâm lý tinh thần về các q trình lý hóa, khơng thấy sự khác
nhau về chất giữa chúng, chẳng hạn như óc tiết ra tư tưởng cũng như gan tiết
ra mật. Phoi- ơ- bac cho rằng, bản tính con người là tình u, tơn giáo cũng
là một tình u. Ơng cịn lấy tình u giữa nam và nữ làm kiểu mẫu của bản
chất yêu thương. Cách nhìn nhận này mang tính trực quan, khơng hiểu được
vai trị của thực tiễn đối với nhận thức. Ơng muốn thay thế một thứ tôn giáo
tôn sùng một vị thần siêu nhiên thành một thứ tôn giáo mới phù hợp với con
người. Cần phải biến tình yêu thương giữa con người thành mối quan hệ chi
phối mọi mối quan hệ xã hội khác, thành lý tưởng xã hội. Điều này chứng tỏ
triết học duy vật của Phoi-ơ- bắc vẫn chứa đựng yếu tố duy tâm.
Quan niệm của Mác về con người: “là thực thể tự nhiên có tính chất người”.
Nghĩa là con người là sự kết hợp thống nhất giữa mặt tự nhiên và mặt xã hội.
Hai mặt này khơng đối lập nhau mà cịn có mối quan hệ chặt chẽ với nhau.
Nếu như mặt sinh học là điều kiện cần thì mặt xã hội là điều kiện đủ để con
người trở thành Người theo đúng nghĩa của nó. Trong “Luận cương về Phoiơ- bắc”, C.Mác khẳng định: “Bản chất con người không phải là một cái trừu
tượng cố hữu của cá nhân riêng biệt. Trong tính hiện thực của nó, bản chất