Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (58.51 KB, 3 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
-Vào đi, các cháu!
Giọng nói nhẹ nhàng của cơ Lan khiến chúng tơi bớt đi những e ngại.
Năm đứa chúng tơi líu ríu bước vào.
Căn phịng nhỏ của gia đình cơ Lan dùng làm nơi tiếp khách so với
năm ngối chẳng có gì khác trước.Vẫn đồ đạc cũ kĩ. Vẫn bộ bàn ghế
đơn sơ. Phía trên ban thờ, bên tay phải, bức ảnh nhỏ của Hằng được
lồng khung kính đặt trang trọng.Trong ảnh, Hằng thật đẹp trong bộ
quần áo nghi thức.Khăn quàng đỏ thắm trên vai.Cái miệng thật tươi
với nụ cười hồn nhiên. Mái tóc búp bê ơm sát khn mặt xinh xắn.
Bức ảnh này,chắc cô Lan đã chụp cho Hằng từ khi bạn vẫn cịn khỏe
mạnh, chưa phải xạ trị nhiều...Cơ Lan thắp hương,khẽ nói:
-Hằng ơi, các bạn đến thăm con đây này!
Chúng tôi học cùng Hằng từ hồi lớp 3. Dạo ấy, trường Tiểu học có
chọn một lớp tiêu biểu của khối để đầu tư hơn về chất lượng học tập.
Mấy đứa chúng tôi học khá ,lại sơi nổi trong học tập nên chẳng khó
khăn gì khi được tuyển chọn. Thỉnh thoảng Hằng lại nghỉ học. Nghe
nói sức khỏe của Hằng khơng được tốt lắm. Mỗi lần Hằng nghỉ,cô
giáo lại phân công chúng tôi chép bài để khi trở lại trường, Hằng
được tiếp tục vào lớp ngay. Càng lên lớp lớn, số ngày Hằng nghỉ học
càng nhiều hơn .Cuối lớp 5, Hằng nghỉ thành đợt kéo dài.Ở bệnh viện
về, dù mệt mỏi, nhưng được đến trường, Hằng vui lắm. Mái tóc búp
bê ngày nào giờ đây cứ rụng dần, rụng dần...Trên đầu, lúc nào Hằng
cũng buộc một cái khăn quặt qua tai, thắt hai đầu sau gáy. Cặp kính
cận vẫn ơm lấy đơi mắt trong sáng. Chẳng lúc nào chúng tôi thấy
Hằng kêu ca hay phàn nàn. Bạn học hành chăm chỉ, say mê. Thương
Một buổi chiều,sau khi học chuyên đề đến 4 giờ, cơ Mai nói với
chúng tơi:
-Chiều nay các em nghỉ sớm. Cô cho cả lớp vào thăm Hằng nhé!
Lâu quá không được gặp Hằng, chúng tôi đồng thanh:
-Vâng ạ!
Cơ giáo cười nhẹ. Hình như cơ buồn. Chúng tơi vẫn cứ hồn nhiên.
Đứa cười nói,đứa khua guốc dép trên cầu thang.Cô lại nhắc khẽ:
Hơn 30 đứa chứng tôi theo cô vào nhà Hằng. Chiều trở rét. Mưa bụi
lắc rắc bay. Mặt mũi đứa nào cũng đỏ lên . Chẳng hiểu vì gió hay vì
rét?
Con đường dẫn chúng tơi vào nhà Hằng không xa lắm. Chỉ nghe tiếng
guốc dép loẹt quẹt trên con ngõ nhỏ. Cơ Lan mở cửa đón chúng tơi.
Lát sau, chú Hùng bế Hằng ra. Trong lịng bố, Hằng bé nhỏ, gầy gị
với khn mặt xanh xao. Trên đầu,vẫn chiếc khăn buộc chéo sau gáy.
Cô Mai giọng ngẹn ngào:
-Cô và cả lớp đến thăm em!
Hằng khơng nói,chỉ gật đầu. Mấy đứa chúng tơi đến bên Hằng, nắm
lấy đơi bàn tay gầy gị, yếu ớt của bạn. Cái Thảo nói khẽ:
-Cậu mệt lắm phải không?Chúng tớ đến thăm cậu đây.Cả lớp ai
Hằng khơng nói.Đơi mắt mệt mỏi ngấn nước.Mấy đứa chúng tơi mắt
mũi đỏ hoe.Cái Dịu khóc nức lên. Tiếng sụt sịt trong căn phòng nhỏ
to dần. Thương Hằng quá! Căn bệnh ung thư máu quái ác đã cướp đi
nụ cười tươi tắn ,hồn nhiên trên gương mặt xinh xắn của Hằng. Giờ
đây đơi mơi Hăng tím lại, khuôn mặt ốm yếu,xanh xao. Bố Hằng đặt
Hằng ngồi xuống chiêú cùng các bạn. Bà ngoại phải đỡ sau lưng,
Hằng mới ngồi được. Bà nói khẽ vào tai Hằng:
-Các bạn đến thăm con đấy,con có vui khơng?Con phải mau khỏi
bệnh để được đi học cùng các bạn nhé!
Biết bao giờ Hằng mới đi học được?Biết bao giờ chúng tôi lại được
chơi cùng Hằng sau mỗi giờ học căng thẳng?Khuôn mặt xinh xắn kia
biết đến bao giờ lại nở nụ cười hồn nhiên như chúng tôi vẫn thấy mỗi
lần Hằng đến lớp? Hằng mới 13 tuổi, giống như chúng tơi,vẫn cịn
cần được sống trong niềm vui của tuổi thơ,trong ấm êm của gia
đình,trong sự yêu mến của bè bạn...Thế mà...
Giọng Hằng yếu ớt, đứt quãng:
-Bố...bim bim...kẹo... cho bạn con!
Chú Hùng ra ngoài mang về bao nhiêu bánh kẹo. Lớp trưởng Hà chia
cho mỗi đứa một ít. Cầm kẹo bánh trên tay nhưng chẳng ai ăn. Đứa
nào cũng giàn giụa nước mắt.
Chú Hùng gượng cười:
-Các cháu ăn đi. Đừng khóc! Khóc Hằng sẽ buồn lắm đấy!
Biết là vậy nhưng chúng tôi chẳng ai chịu nín. Nước mắt ở đâu cứ
theo nhau chảy dài trên má. Người nọ nhìn người kia, giục nhau:
Làm sao chúng tơi có thể ăn được cơ chứ?Hằng đang ngồi kia,đau đớn
và mệt nhọc, nhưng vẫn không một tiếng rên. Đám con trai lớp tôi
mạnh mẽ cứng rắn,thường ngày hay cười đùa treu chọc mà hôm nay
cũng trầm ngâm. Cịn bọn con gái chúng tơi mỏng manh,yếu lịng
khơng sao ngăn được nước mắt ngắn dài.
-Hằng cịn nhớ bạn nào khơng con?
Bà ngoại ngồi bên, khẽ nói vào tai Hằng. Hằng gật đầu, nói nhỏ:
-Bạn Đạt...Tùng...
Thì ra, Hằng vẫn nhớ hai bạn ngồi cạnh.Trước đây,những ngày Hằng
nghỉ, Đạt và Tùng hay chép bài cho Hằng, để bạn ra lớp vẫn tiếp tục
được học.
-Chúng tớ đây! Hằng mau khỏe lại nhé. Còn đi học với chúng mình
nữa chứ!
-Khỏe lại mau lên, tớ mỏi tay lắm rồi đấy!
Hằng cười. Nụ cười hiền lành. Đôi mắt trong veo lại ngấn nước. Cô
giáo hiệu trưởng đến bên Hằng, nghẹn ngào:
-Hằng ngoan lắm! Từ mai, Hằng phải ăn thật khỏe để mau khỏi bệnh
nhé. Cả trường vẫn đợi em đấy. Bây giờ, cả lớp chúng mình cùng hát
bài “Lớp chúng ta đồn kết” để động viên Hằng nào! Lan Anh bắt
Chúng tơi nghe lời cơ, đồng thanh hát. Vừa hát,vừa khóc. Bài hát kết
thúc,tiếng nức nở càng to hơn. Chưa lúc nào chúng tôi cảm thấy buồn
đến thế.
-Các em cùng chúc Hằng khoẻ rồi còn đi về cho Hằng nghỉ chứ!-Cô
hiệu trưởng lại nhắc khẽ.
Chúng tôi tạm biệt Hằng ra về. Líu ríu như bầy chim non vừa gặp cơn
gió dữ. Làn mưa bụi vẫn lất phất nhẹ bay cùng với sự âm u mờ đục
của buổi chiều muộn khiến chúng tơi thấy lịng thêm nặng trĩu.
Không ngờ,buổi gặp mặt ấy giữa chúng tôi và Hằng lại là buổi cuối
cùng. Sáng hôm sau, Hằng đã ra đi, đúng lúc tiếng trống báo giờ học
đầu tiên của tiết 1. Chẳng bao giờ chúng tơi cịn được gặp cô bạn nhỏ
nhắn ngày nào. Đâu đây, chúng tôi vẫn như đang thấy nụ cười hồn
nhiên, cái lúm đồng tiền xinh xắn của người bạn gái mà cả lớp tôi mến
yêu mãi mãi.
Nguyễn Thị Phương Anh
Lớp 8E- Trường THCS Long