Tải bản đầy đủ (.pdf) (11 trang)

Tài liệu Khô Lâu Họa_Hồi 23: Xem Kiếm pdf

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (123.5 KB, 11 trang )


Khô Lâu Ha
Nguyên tác: Ôn Thy An
VietKiem.Com Dch gi: Ngc Din H


207


Hi 23
Xem kim


Ting quát này va vang lên, hai bàn tay đt lên vai Lãnh Huyt lp tc cùng lúc thu
v.
Lãnh Huyt cng rt hai cánh tay đt trên tay đi phng v.
Lão gi ging nh b kinh hãi, lo đo mun ngã. Lãnh Huyt vi đ ly lão theo
bn nng, còn lão gi li dùng mt th pháp nhanh nh đin quang pht nh lên vai
chàng mt cái.
Lãnh Huyt thoáng ngây ngi, ch thy hai ngi kia đã qu xung.
Hai ngi này thân vn cm bào gm y, thái dng nhô cao, ánh mt uy v, dáng v
cng thp phn tun tú, không ng li đt nhiên qu xung, thn tình vô cùng cung kính,
kính cn nh đang triu bái đng cu ng chí tôn trong bui chu vy.
Lãnh Huyt đ lão gi chm chm quay đu li, ch thy sau lng mình có mt c
kiu, phía trc phía sau kiu có hn tám mi binh s xp hàng ngay ngn, ngoài ra còn
có hai mi c
m y th v. C kiu này đc sn son thp vàng, thp phn hoa l.
“Pht”.
Mt cánh tay vén màn kiu thò ra, trên ngón gia có đeo mt chic nhn ngc to
bng ht long nhãn.
Cánh tay này va thò ra, ngi ngi đu cúi thp đu xung, phng pht ta nh


ch cn nhìn thêm mt chút là đã khinh ln ngi trong kiu vy.
Lãnh Huyt n ngc, ngng cao đu nhìn c kiu chm chm.
Ngi trong kiu cui cùng cng bc ra.
ây là mt ngi cao ln.
B râu dài xanh tt phe phy trong gió nh ta mt chic pht trn màu đen, gng
mt nh ngc ging nh dung nhan ca lau sy vào lúc tàn thu.
Thot nhìn thì vóc dáng ngi này xem ra còn cao hn c mái nhà, c kiu nh bé,
hn trm th tùng theo hu, tt c đu nh thp nh li, nhng nu nhìn k hn thì mi
thy ngi này thì ra không h cao, ch là khí th quá bc nhân mà thôi.
Nhng trong cái khí th bc nhân y, li có mt th thn thái ni lim khiêm cung.

Khô Lâu Ha
N guyên tác: Ôn Thy An
VietKiem.Com Dch gi: N gc Din H


208
Sau lng y có mt thanh kim, chuôi kim đc làm bng thúy ngc, rt dài, thân
kim đc bc trong mt cái bao màu xanh nht, nhng hoa vn trên đó sng đng ging
nh tht vy.
Y chm rãi bc đi, nhng ch trong nháy mt đã đn trc mt Lãnh Huyt, nhìn
chm chm vào Lãnh Huyt nh mun dò xét gì mt hi lâu, “A” lên mt ting, ct
ging ôn hòa, mm ci nói:
– Lãnh b
đu qu nhiên công lc cao thâm.
Câu này ca y có th nói là k quái đn cùng cc.
Lãnh Huyt cha h gp y ln nào, th nhng y ch va nhìn đã nhn ra thân phn
ca chàng, chuyn này cng cha th coi là k quái, điu k quái chính là y không tán
thng kim pháp ca Lãnh Huyt mà li tán thng công lc ca Lãnh Huyt.
Trên thc t, công lc ca Lãnh Huyt tuyt đi không th coi là cao, thm chí có

th nói đây là mt đim yu trong võ công ca chàng.
Lãnh Huyt kh cúi ngi vái chào:
– Lý đi nhân.
Ngi kia phá lên ci nói:
– ? Làm sao Lãnh b đu bit ta không phi là Vng đi nhân, Trng đi nhân
hay là Triu đi nhân?
Lãnh Huyt ch tay vào thanh kim y đeo sau lng:
– Song th thn kim tam phm quan, Lý đi nhân, cho là ta không bit kim ca
ngài, nhng t lâu cng đã ngng m khí phái phong đ phi phàm ca ngài.
Lý Ngc L nga mt ci dài:
– Ngi ta ai cng nói Lãnh Huyt lãnh ngo kiên nhn, nhìn võ lâm ch bng na
con mt, hôm nay đc gp mi bit nhng li đó đu là ba đt, không ng Lãnh b đu
ch cn m ming đã hn rt nhiu v danh thn xut chúng trong triu đình ri.
Lãnh Huyt đt nhiên nói:
– Lý đi nhân, hôm nay chc là ngài có chuyn vui v trong lòng nên mi ra ngoài
du sn ngon thy th này?
Lý Ngc L ci ci nói:
– Lãnh b đu xem ta mang theo nhiu ngi nh vy có ging đi du sn ngoi thy
hay không? Du ngon thì ch cn mt hai ngi tri âm ging nh Lãnh b đu đây vy,
đâu cn dn theo đám tc nhân tm thng này làm gì.
Lãnh Huyt ci nht, không lên ting đáp li.
Lý Ngc L dùng ánh mt ca bc trng bi nhìn hu bi mà nhìn Lãnh Huyt
chm chú:

Khô Lâu Ha
N guyên tác: Ôn Thy An
VietKiem.Com Dch gi: N gc Din H


209

– Thc không dám giu, ln này ta ra ngoài toàn b là vì chuyn công.
Theo lý thng thì Lãnh Huyt phi hi xem y đang làm chuyn gì, chàng có th
giúp gì đc không, nhng Lãnh Huyt li nói:
– Va hay ta cng có công s bên mình, chúng ta đành phi cáo bit  đây vy!
Nói đon chàng lin quay ngi b đi.
Lý Ngc L lin gi git li:
– Lãnh b đu.
Lãnh Huyt dng bc.
Lý Ngc L bt ng nói:
– Chuyn công này ca ta va hay cng chính là vic mà Gia Cát tiên sinh giao cho
Lãnh b đu.
Lãnh Huyt nht nho nói:
– Th thúc không h dn dò ta đi truy bc tin thu.
Lý Ngc L mm ci:
– Lãnh b đu dng nh không va ý chuyn này thì phi?
Lãnh Huyt chm rãi quay ngi li:
– Tin thu b mt đáng l ra phi truy bt tc đ, hà c gì li truy thu ca bách tính
thêm ln na?
Hai thanh niên vn cm bào đu bin sc, nhng Lý Ngc L thì dng nh chng
coi vào đâu:
– Bt tc đ đã có ngi khác đi làm, triu đình đang ch tin thu ca các ni tin
kinh đ có kinh phí tiu tr lon đng phn tc, vic này rt gp rút chúng ta làm sao có
th tr ni cho đc.
Lãnh Huyt lnh lùng nói:
– Chuyn bt ngi np tin đó, ta không quen làm.
Lý Ngc L gi tay ngn không cho hai ngi thanh niên rút kim, mm ci nói:
– ó là thng mnh, ta cng chng th chng li. Nhng cái cht ca khuyn t,
Lãnh b đu là cao th tp nã hung th, chuyn này không th không qun đc!
Lãnh Huyt không ng li c tuyt:
– Cái cht ca lnh lang nghe đn là do đã lm dng t hình, tàn sát phm nhân

trong công môn mà gây nên, nhng v án nh vy trc gi ta đu không nhn th lý.
Lý Ngc L bt ci, ting ci rt trong, ta nh có c tit tu, y đa tay lên vut
vut lông mày:

Khô Lâu Ha
N guyên tác: Ôn Thy An
VietKiem.Com Dch gi: N gc Din H


210
– Nhng... nhng bc tranh đó, Thánh thng li nht đnh bt Gia Cát tiên sinh
phi tìm v.
Lãnh Huyt thoáng chn đng.
Lý Ngc L tin thêm mt bc nói:
– Lãnh b đu t hn cng bit bc Khô Lâu Ha đó đúng không?
Lãnh Huyt tht thanh nói:
– Chính là bc...
Lý Ngc L có chút thn bí đáp:
– Chính là bc...
Sau đó y lùi li mt bc, nhìn nh đóng đinh vào mt Lãnh Huyt.
Lãnh Huyt đt tay lên đc kim. Khi tay chàng nm chc đc kim, tinh thn mi
trn đnh tr li, chàng hít sâu mt hi nói:
– Bc ha đó, nghe nói là do Phó tha tng giao cho lnh lang ch tác...
Lý Ngc L tip li:
– Th nhng bc Khô Lâu Ha đó... đng nhiên cng đc gi là Vn Th Ha...
vn là đ hin tng cho Thánh thng, hin gi khuyn t b git, cng ha b mt, Lãnh
b đu l nào không phi vì chuyn này mà ti đây?
Lãnh Huyt gt gt đu nói:
– Không sai, ta chính là vì chuyn này mà đn đây.
Lý Ngc L mm ci:

– L Vn Trng đã xut phát t trc đn Thanh in trn đ an bài chuyn này
ri. Ln này cp tiêu ngân là bn Thn Uy tiêu cc và Vô S môn, vt ngc cng là
bn chúng, chng li quan binh cng là bn chúng, git ngi cng là bn chúng, xem ra
bc Khô Lâu Ha đó nht đnh cng  trong tay chúng... Lãnh b đu, chúng ta đã chí
đng đo hp, hà c gì không cùng tin cùng thoái?
Lãnh Huyt kiên quyt lc đu:
– Ln này ta đn đây là vì Khô Lâu Ha. Bt ngi trm ha là trách nhim ca ta,
còn v ngi trm ha có phi là Thn Uy tiêu cc và Vô S môn hay không ta vn còn
ch
a tra xét rõ ràng, ch s...
Phong đ ca Lý Ngc L vn rt tt:
– Xin c nói thng.
Lãnh Huyt nói tip:
–... Ch s, đo bt đng, bt tng vi mu.
Mt câu này ca chàng khin mi ngi đu bin sc.

Khô Lâu Ha
N guyên tác: Ôn Thy An
VietKiem.Com Dch gi: N gc Din H


211
Lý Ngc L vut râu nói:
– Hay, hay cho mt câu “đo bt đng bt tng vi mu”... ã có rt nhiu ngi
tng nói câu này vi Phó tha tng, th nhng đn gi nhng ngi đó hình nh đu...
Nói đn đây thì y mm ci không nói gì na.
Lãnh Huyt lnh lùng nói:
– Mi nm trc Gia Cát tiên sinh cng đã nói câu này vi Phó tha tng, đn
gi ngi vn khe mnh tráng kin nh thng.
Lý Ngc L nhng mày nói:

– ? Nu nh Gia Cát tiên sinh không nói câu này, ch s sm đã nm binh quyn
trong tay đ hiu lnh thiên h ri!
Lãnh Huyt ci lnh nói:
– Có mt s ngi không h hng thú vi chuyn hiu lnh thiên h nh mt s
ngi khác!
Lý Ngc L ci nói:
– Vy sao? Ta li bit có mt s ngi đc bit hng thú vi chuyn nhúng mi vào
chuyn ca ngi khác.
Y ci ci ri li nói tip:
– Nghe b h ca ta nói li, Lãnh b đu đã nhiu ln ym h cho bn ngi ca
Thn Uy tiêu cc và Vô S môn, đây là hành vi cu kt lon đng, đáng x ti cht ch
chng nghi... Bt quá, ai ai cng bit Lãnh b đu trung thành v
i triu đình nên nhng
li sàm ngôn ca k khác ta nghe xong ri quên ngay, ch không h báo lên trên, ha ha
ha...
T thông lon đng, tr giúp nghch tc là đi ti phn quc, Lãnh Huyt thoáng
bin sc mt, hi ngc li:
– V án này đã kt thúc cha?
Lý Ngc L ngn ngi:
– V án nào?
Lãnh Huyt nói:
– Cp tiêu, git ngi, trm ha đã tra xét rõ ràng là Thn Uy tiêu cc và Vô S
môn làm ri ?
Lý Ngc L nói:
– Khuyn t đích thc là do ngi ca Vô S môn sát hi, chuyn này Ngôn th
huynh đ, Dch Ánh Khê và Nhip Thiên Su có th làm chng, bc ha cng tht tung
vào lúc đó. Món tin thu kia đích thc là do Thn Uy tiêu cc t dàn cnh b cp, mt
tiêu s trong tiêu cc có th chng minh chuyn này.

×