Tầm Tần Ký
Hồi 200
Tình thế căng thẳng
Khi toàn trường nghe tiếng bị quân, quay lại nhìn bọn họ, Hoàn Xỉ
đang lặng lẽ thì đứng phắt dậy, nói lớn, „Hai vị tướng quân nói phải,
chính là bị quân đã sai bọn tiểu tướng đi cùng Hạng đại nhân giải
khuây, mời hai vị đại tướng quân ngồi xuống.
Mọi người vừa nghe đã vỡ lẽ, thì ra là chuyện như thế.
Vương Hột và Vương Lăng lúc này mới thấy dưới cằm của tiểu Bàn có
gắn một hàm râu giả, lại thấy y mặc y phục võ sĩ, thì hiểu ra, ngồi vào
trong chiếu.
Bỗng nghe tiếng răng đánh lập cập, thì ra Ngũ Phù mặt mũi tái mét,
không biết có nên quỳ hay không, rõ ràng là đã biết tiểu Bàn là ai.
Khi mọi người lại kêu không hay, Ngũ Phù hai chân mềm nhũn, khuỵu
xuống.
Ðằng Dực lanh trí đưa một tay ra, chân dưới hai đầu gối của y, kéo y
ngồi bệt qua một bên, giống như tư thế đang ngồi vào chiếu.
Xương Bình quân ghé sát tai y nói, „Nếu Ngũ Lâu chủ để cho người
khác biết bị quân đến đây, ta sẽ đóng cửa Túy Phong lâu của ngươi, lại
còn dọn nhà của ngươi, hiểu chưa? Hừ! Không được dập đầu."
Ngũ Phù sợ đến nối hai chân mềm nhũn. Không còn sức để gật đầu
nữa.
Tiểu Bàn nhẹ giọng khen rằng, „Thấy các vị lâm nguy mà không loạn,
ứng biến linh hoạt thì đã biết rằng đại Tần ta đến ngày hưng thịnh."
Hạng Thiếu Long biết có Ngũ Phù ở đây, không tiện lên tiếng, ôn hòa
nói, „Ngũ Lâu chủ chỉ cần theo lệnh mà hành sự Hạng Thiếu Long này
đảm bảo ngươi sẽ không bị phiền toái gì, hãy đi sắp xếp mọi chuyện.
Hãy nhớ rằng đừng ngầm thông báo cho bốn vị cô nương ấy biết."
Ngũ Phù vội vàng lồm cồm bò dậy, cung kính lui ra.
Vương Hột nâng chén chúc rượu tiểu Bàn, nhớ một việc nói, „Rượu
này đã kiểm nghiệm chưa?"
Một tên ngự vệ ngồi sau lưng y lên tiếng, „Bẩm đại tướng quân, tất cả
đã kiểm tra."
Vương Hột lúc này mới kính rượu cho tiểu Bàn.
Mọi người đều không dám nâng chén, đến khi tiểu Bàn cho phép thì
mới uống cạn.
Sau khi qua cơn nguy hiểm, không khí bắt đầu ồn ào. Tiểu Bàn thuận
miệng hỏi, mới biết được Vương Hột và Vương Lăng đến đây đều
được Phố Cao mời.
Vương Lăng lạnh lùng hừ một tiếng nói, „Bụng dạ tên Phố Cao quả
thật khó lường, vừa gặp đã phê bình triều chính, bảo rằng Lã Bất Vi
không đúng lại lôi kéo thái hậu. Không nói hợp nhau nửa lời, sau đó
bọn tôi thấy Ngũ Phù đến bảo với Bạch Lôi và Dương Dự rằng Hạng
đại nhân đã đến, muốn gọi chúng qua, bọn tôi liền thừa cơ cáo lui."
Tiểu Bàn lạnh lùng hừ một tiếng, không lên tiếng. Vương Hột nói, „Mê
lực của Thiếu Long thật là lớn, hai ả vừa nghe được gọi đều bồn chồn
muốn đi ngay, nhưng bị Ngũ Phù cản lại, bảo phải lần lượt đến đây, giờ
đây Dương Dự đã quay về thay y phục chắc cũng sắp đến."
Tiểu Bàn ngạc nhiên nói, „Hai vị tướng quân chắc là đã nhìn sai bọn
họ, chẳng phải là bọn người của Lã Bất Vi sao."
Vương Hột nói, „Nói cho cùng bọn họ đều là hoa vô chủ, ai có quyền
thế lớn thì theo người đó. Nhưng bọn chị em này ưa kẻ tuấn tú như
Thiếu Long, giờ đây lại là nhân vật anh hùng của đại Tần ta, lại lấy
được Kỷ tài nữ, nữ tử trong thiên hạ này, ai mà không muốn gần gũi
y?"
Tiểu Bàn vui mừng chúc rượu Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long vội
vàng uống cạn.
Mọi người đều ngầm khâm phục phong độ của tiểu Bàn.
Có tiếng hoàn bội vang lên, Ngũ Phù dẫn đường hai ả nữ tỳ hai bên đỡ
Dương Dự bước vào, bước ngọc nhẹ nhàng quả thật là rất uyển chuyển,
xinh đẹp mê người.
Tiểu Bàn cả mừng kêu, „Quả không phải là hư danh!"
Ðột nhiên có người kêu, „Dự cô nương xin dừng bước!"
Mọi người ngạc nhiên nhìn té ra đó là lời của Hứa Thương, tân khách
trong Lã phủ.
Chỉ thấy y mặt mũi không vui bước tới.
Dương Dự dừng bước nhíu mày nhìn sang phía Hạng Thiếu Long, lại
thấy kẻ đang bước tới là Hứa Thương, cho nên có vẻ hơi lúng túng.
Kẻ lo lắng nhất là Ngũ Phù, ra hiệu cho hai nữ tỳ bảo bọn họ kéo
Dương Dự đến chỗ bọn tiểu Bàn, nhưng Dương Dụ đã phất bọn nữ tỳ
lui ra.
Ngược lại tiểu Bàn cảm thấy thú vị lắm cười nói, „Chả trách đông
người đến chốn thanh lâu này, chính là vì cái lạc thú người tranh ta
đoạt này."
Bộ mặt của Hứa Thương như phủ một lớp băng lạnh giá, trước tiên
lạnh lùng nói với Ngũ Phù rằng, „Ngũ lâu chủ lại nói vừa rồi Dự cô
nương đã được Ðỗ tướng quân đặt trước tại sao đến giờ này lại ra đây
cho họ?"
Dương Dự rõ ràng rất có thiện cảm với Hứa Thương ghé đến sát bên
nói mấy câu rồi lại chỉ trỏ về phía Hạng Thiếu Long, chắc là nói lời tốt
đẹp nào đó.
Vương Hột lạnh lùng nói, „Tên tiểu tử này là ai? Chắc là chán sống, dù
cho Lã Bất Vi đến đây cũng không dám không nể mặt ta."
Hạng Thiếu Long cười, „Ðại tướng quân đừng tức giận vì hạng người
này, người của Lã Bất Vi trước nay đã ngang ngược quen thói sớm
muộn gì chúng ta cũng phải tính nợ với chúng."
vương Hột lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì nữa.
Ngũ Phù lại vội vàng chạy đến lĩnh tội, chưa lên tiếng tiểu Bàn đã nói,
„Chuyện này không có liên quan gì đến lâu chủ, lâu chủ đừng tự trách,
Dự cô nương thích đến thì cứ đến, không đến cũng được."
Ngũ Phù không ngờ vị chủ của nước Tần này lại dễ chịu đến thế nên có
thiện cảm lắm.
Xương Bình quân kéo y qua nói mấy câu, Ngũ Phù lại vội vàng bỏ đi.
Hứa Thương lúc này tựa như vẫn muốn đi về phía họ, nhưng bị Dương
Dự cản lại, mọi người nghe loáng thoáng tên của Vương Hột.
Vương Ðoan Hòa là đại tướng số một dưới tay Vương Hột, dột nhiên
biến sắc đứng phắt dậy, định lên tiếng mắng chửi thì Lý Tư ngồi một
bên cười nói, „Vương tướng quân cần gì phải lên tiếng với hạng người
như thế."
Lúc này Hứa Thương trừng mắt nhìn Hạng Thiếu Long, rồi mới quay
về chiếu. Dương Dự uyển chuyển bước tới chưa nói đã cười, trong nhất
thời đã làm giảm không khí căng thẳng.
Dương Dự được Hạng Thiếu Long ra hiệu ngơ ngác ngồi xuống bên
cạnh tiểu Bàn, tuy chỉ biết tiểu Bàn là họ Tần tên Thủy nhưng cũng
không biết là thần thánh chốn nào, nhưng biết người này khiến cho bọn
Xương Bình quân, Vương Hột, Hạng Thiếu Long phải cung kính, vừa
rồi Ngũ Phù lại dặn đi dặn lại nàng phải hầu hạ chu đáo thì biết không
thể chậm trễ, mỉm cười nâng chén khóe miệng xinh như hoa, trong
chốc lát đã khiến cho tiểu Bàn rất vui vẻ, không khí càng trở nên náo
nhiệt hơn y như không có chuyện gì xảy ra.
Một lát sau thì Quy Yến cũng đã đến, những khách khứa khác đều
không cảm thấy bất ngờ, chỉ với một người như Vương Hột thì cũng đủ
tư cách đòi hai ả này đến hầu hạ.
Quy Yến thân mật ngồi bên cạnh Hạng Thiếu Long, trước tiên kính
rượu mọi người, cuối cùng rồi mới đến Hạng Thiếu Long, nàng cúi đầu
nói, „Hạng đại nhân đại lượng, chắc là không tính toán với tiểu nữ tử
nữa."
Hạng Thiếu Long nghĩ thầm dù cho có dao kề tận cổ, cũng không dám
tin lời nàng nữa, bề ngoài ra vẻ khách khí chấp nhận.
Lúc này Dương Dự cáo từ, lúc đứng dậy đi thì buồn bã nhìn Hạng
Thiếu Long, một lát sau thì Bạch Lôi thay vào nhưng kẻ đứng đầu
trong Túy Phong lâu là Ðiền Mỹ Mỹ vẫn không thấy ở đâu.
Quy Yến ghé vào tai Hạng Thiếu Long nói, „Ðêm nay Hạng đại nhân ở
lại đây được không? Nô gia sẽ hết lòng hầu hạ!" nói rồi nháy mắt với
gã.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng hoa nhà không bằng hoa dại, còn cảm giác
của lão tử thì ngược lại, mà nào biết ngươi có hại ta nữa hay không?
Nên khéo léo từ chối.
Khi Quy Yến khó che được nỗi thất vọng thì Ngũ Phù rầu rĩ quay về,
ấp úng nói, „E rằng Mỹ Mỹ không thể đến."
Xương Bình quân nhíu mày nói, „Mỹ Mỹ dám không nể mặt chúng ta
hay sao?"
Ngũ Phù giật mình xua tay nói, „Không! Chỉ là nàng được gọi đến phủ
trọng phụ, tiểu nhân đã ba lần sai người đi mời nhưng đều bị đuổi về