Tải bản đầy đủ (.doc) (12 trang)

Tài liệu Tầm Tần Ký198 pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (72.69 KB, 12 trang )

Tầm Tần Ký
Hồi 198
Trước ngày đại chiến
Hạng Thiếu Long mang theo hai chiếc hộp quay về quan thuộc, bước
vào trong phòng liền mở ra nhìn, thì ra đó là hai chiếc áo bào thật đẹp,
trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Trong xã hội mà nam nhân là trung tâm này, phụ nữ muốn sống hạnh
phúc vui vẻ thật là khó. Quách Tú Nhi và Lý Yên Yên là ví dụ rõ ràng
nhất, hai thiếu nữ này thân phận cao quý nhưng không thể có được thứ
mà mình muốn.
Vận mệnh của họ vẫn nằm trong tay của nam nhân.
Khi lòng đang suy nghĩ, thì Ðằng Dực sai người vào gọi gã.
Hạng Thiếu Long dẹp chuyện tình cảm sang một bên bước ra ngoài đại
đường.
Ðằng Dực nói, „Lại xảy ra chuyện nữa, vừa rồi người của Vị Nam võ sĩ
hành quán chuyển vũ khí từ bên ngoài vào cửa thành. Bị quân giữ
thành truy hỏi, không nói một lời đã đánh bị thương tên quân ấy rồi
Quản Trung Tà giữ lại, rồi Lao ái xuất hiện, Quản Trung Tà buộc phải
thả người, có thể nói Lã Bất Vi giờ đây vẫn còn nhịn Lao ái."
Hạng Thiếu Long nói, „Hãy thử xem y nhịn được bao lâu. À này, hãy
báo cho tiểu Tuấn biết rằng, hôn sự của hắn và Lộc Ðan Nhi chắc
không có vấn đề, sau khi quyết đấu xong với Quản Trung Tà, chúng ta
sẽ chính thức đến Lộc phủ cầu thân.
Ðằng Dực cả mừng, vội vàng sai người đến thông báo với Kinh Tuấn.
Hạng Thiếu Long nói, „Có Lộc Ðan Nhi chắc sẽ thỏa mãn. Nhị ca tốt
nhất hãy quản cho chặt lại một chút, đừng để hắn bước đến chỗ gió
trăng nữa. Giờ đây, Hàm Dương rồng rắn hỗn tạp, người của hai phái
Lã, Lao đang đấu nhau kịch liệt, chúng ta tốt nhất hãy né tránh đừng dự
vào là hơn."
Ðằng Dực cười nói, „Ta đã nói hắn không biết bao nhiêu lần, tên tiểu tử
này vốn tính phong lưu ưa ồn ào, giao lưu khắp nơi, muốn giữ hắn


trong nhà trừ phi đánh gãy chân mới được."
Hạng Thiếu Long thở dài, „Kinh Tuấn sớm muộn gì cũng sinh ra
chuyện, nhưng chỉ cần đừng có gây chết người thì những chuyện khác
mình có thể gánh vác được."
Ðằng Dực gật đầu nói, „Chỉ đành tăng cường thêm người bảo vệ cho
hắn đến khi xảy ra chuyện chắc không bị thua thiệt.
Ðằng Dực nói, „Nếu hắn có thể thành nghĩa tế của Lộc gia thì địa vị lập
tức khác ngay. Lộc Công có ảnh hưởng rất lớn đến hai bên văn võ, các
tướng lĩnh có tên tuổi của nước Tần giờ đây, ai cũng phải đã từng là
dưới trướng ông ta, Kinh Tuấn trở thành nghĩa tế của Lộc Công, bất cứ
kẻ nào muốn đụng đến hắn trước tiên phải suy nghĩ kỹ mới được."
Hạng Thiếu Long thì nhủ thầm, „Nếu Lộc Công vẫn còn sống thì nhất
định sẽ phản đối chuyện này, ông ta sẽ bảo rằng Kinh Tuấn lại chẳng
phải là người Tần."
Ðằng Dực lại tiếp tục nói, „Chỉ cần tiểu Tuấn không bước tới Túy
Phong lâu, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì, giờ đây Lao ái và Lã Bất Vi
đã lấy Túy Phong lâu làm địa bàn đấu sức vậy thì Ngũ Phù sẽ thê thảm
lắm đây."
Hạng Thiếu Long nhớ lại mối quan hệ giữa Ðiền Mỹ Mỹ và Lao ái.
Ðiền Mỹ Mỹ này quả thật là mỹ nhân đẹp nhất, có thể sánh với Cầm
Thanh và Kỷ Yên Nhiên, dáng vẻ hơn hẳn Doanh Doanh và Lộc Ðan
Nhi, thậm chí có thể hơn cả Ô Ðình Phương và Triệu Chi, một vật vô
giá như thế, nếu không có Lã Bất Vi và Lao ái, bất cứ kẻ nào cũng
muốn lấy làm của riêng.
Nhưng lại không biết như thế nào mà mình không có thiện cảm với
nàng. Có lẽ đã từng trải bài học của Bình Nguyên phu nhân Tinh
Vương Hậu và Triệu Nhã, cho nên rất e sợ những mỹ nữ miệng không
như lòng.
Ðằng Dực vỗ trán nói, „Ta suýt chút nữa quên. Đồ quản gia bảo đệ chờ
đến giờ thân gặp mặt ông ta tại chỗ cũ, ông ta có tin quan trọng muốn

báo với đệ."
Hạng Thiếu Long gật đầu nói, „Lã Bất Vi sắp mưu phản."
Một canh giờ sau Hạng Thiếu Long và Đồ Tiên gặp nhau tại chỗ cũ.
Đồ Tiên tóc đã bạc nhiều hơn và mặt mang nhiều nếp nhăn, những thay
đổi này đã bắt đầu từ mấy tháng nay, có thể thấy y đã chịu áp lực nhiều
đến mức độ nào.
Hai người ngồi xuống, Đồ Tiên giơ ngón tay cái lên khen, „Thiếu Long
thật lợi hại, đánh cho Mông Ngao và Lã Bất Vi đại bại, lần này kẻ mất
mặt là Mông Ngao, nhưng Lã Bất Vi lại không dám trách y."
Hạng Thiếu Long biết mình đoán không sai, Lã Bất Vi tính tình nóng
nảy không phải loại người có tính nhẫn nại.
Làm sao có thể để tiểu Bàn có quyền ngày một lớn? Cười nói, „Y phải
chăng đã chuẩn bị tạo phản?"
Đồ Tiên cười lạnh lùng, „Tạo phản thì y chưa đủ sức, còn đoạt quyền
thì y còn dư, vốn là y sẽ nắm chắc để giành được đại quyền của hai bên
quan chính, chỉ cần trừ được Thiếu Long. Những kẻ khác như tên thái
giám giả Lao ái sẽ chẳng làm được gì, Vương Tiễn và An Cốc Hề thì ở
nơi biên giới xa xôi. Có thể thấy y chẳng làm gì được ngươi, cả Vương
Hột giờ đây cũng ngả về phía của ngươi. Ðêm qua y đã mắng ngươi và
Vương Hột trước mặt Mông Ngao và Vương Quan, trông ra rất kích
động, kẻ này quen thói lang sói không biết được rằng mình đã làm bao
nhiêu chuyện thương thiên hại lý."
Hạng Thiếu Long nhớ lại một chuyện, hỏi, „Vương Hột rốt cục đã có
cho y biết rằng, bọn Lộc Công đã từng rút máu nhận thân giữa y với bị
quân, xác định rằng bị quân với y không hề có quan hệ cha con
không?"
Đồ Tiên lần đầu tiên nghe được chuyện này, hỏi kỹ càng xong thì biến
sắc nói, „Thiếu Long ngươi thật to gan, ngay cả ta cũng không dám xác
định bị quân là con của Dị Nhân hay là của Lã Bất Vi, ngươi dám che
đậy chuyện này. Nếu thật là con của Lã Bất Vi thì há chẳng phải chúng

ta đã thua hoàn toàn hay sao?"
Hạng Thiếu Long không thể nói với y sự thật ở trong đó, than rằng,
„Nếu như tại hạ thoái thác thì chẳng phải khiến cho bọn Lộc Công càng
khẳng định bị quân chính là nghiệt chủng của tên giặc họ Lã kia hay
sao? Chuyện này đành phải liều."
Đồ Tiên vẫn còn nghi ngờ, một lát sau mới nói, „Chắc là Vương Hột
vẫn chưa cho Lã Bất Vi biết chuyện này, bởi vì mỗi lần bực bội quay
về, y đều mắng Chu Cơ về chuyện này. Có thể thấy điều y tức tối chính
là Chu Cơ vẫn không cho bị quân biết rằng y chính là cha ruột của bị
quân. Thật là kỳ lạ! Một kẻ khôn khéo như Lã Bất Vi, thì không có lẽ
không biết mình có phải là cha của bị quân hay không? Vả lại khi y
dâng Chu Cơ cho Dị Nhân, sẽ tính trước được rằng sẽ làm cho con của
mình sẽ làm chủ nước Tần, vậy thì làm sao tính sai được? Năm xưa y
đã cho ta biết bị quân chính là con của y."
Hạng Thiếu Long nén không được nói, „Nhưng Chu Cơ lại chính
miệng cho tại hạ hay, không biết bị quân là con của tiên vương hay là
con của Lã Bất Vi."
Đồ Tiên nói, „Dù cho biết rõ sự thật thì người đàn bà đầy dã tâm này
cũng không nói sự thật. Nếu không phải bị quân xa ả mà gần Thiếu
Long, ả sẽ không bị Lao ái kiềm chế như lúc này, nói cho cùng cũng là
vì quyền lực gây ra."
Hạng Thiếu Long giật mình, lần đầu tiên nhìn Chu Cơ bằng góc độ
khác.
Nếu lời này do người khác nói ra gã sẽ không để trong lòng, còn Đồ
Tiên thì biết nàng khi nàng còn là một ca nữ trong Lã phủ.
Chữ Cơ trong cái tên Chu Cơ này chỉ thân phận của nàng, cho nên có
người còn gọi nàng là Triệu Cơ, ý là ca cơ của nước Triệu.
Năm xưa khi Trang Tương vương còn ở ngôi, nàng còn có thể yên phận
mà giữ phụ đạo, là biết mình chỉ có thể như thế mới hưởng được vinh
hoa phú quý và quyền lực, huống chi con của mình sau này trở thành

Tần vương, thì càng an tâm hơn.
Cho đến khi Lã Bất Vi hại chết Trang Tương vương, nàng thấy rõ rằng
nếu dựa vào Lã Bất Vi, thì cũng chỉ là một con cờ của y, nên có ý lôi
kéo Hạng Thiếu Long, nhưng phát giác rằng Hạng Thiếu Long chỉ
trung thành với tiểu Bàn và Trang Tương vương, cho nên mới quấn lấy
Lao ái. Cũng bởi vừa tham nam sắc của y, cũng hy vọng Lao ái xây
dựng thế lực cho mình.
Ðến gần đây thì thấy con của mình ngày càng xa nàng, cho nên đã toàn
lực ủng hộ Lao ái, lại ngầm sinh con cho y, nói cho cùng đều là bởi
không chịu buông xuôi quyền lực.
Nghĩ đến những chuyện này nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm, sự ái ngại
đối với Chu Cơ giảm đi nhiều.
Ðến lúc này trong bụng chuyển sang vui, hỏi, „Giờ đây Lã Bất Vi có

×