Tầm Tần Ký
Hồi 193
Ðược như ý muốn
Hơi nước bốc lên, cả mặt hồ chìm trong sương khói, lại thêm hoa tuyết
từ trên trời bay xuống, khiến người ta như lọt vào cảnh tiên.
Nước suối nóng bỏng chảy ra từ ba khe đá, nhập vào trong hồ, khi nước
đã đầy thì chảy xuống một hồ nước nóng cách đó khoảng năm trượng.
Mọi người đều thích thú xuống bơi lội hồi lâu. Cả Cầm Thanh cũng
thế.
Nhân lúc Cầm Thanh và mấy thiếu nữ đang chơi đùa cùng với Hạng
Bảo Nhi, Kỷ Yên Nhiên kéo Hạng Thiếu Long ra tòa tiểu đình trong
vườn ngắm tuyết, vui mừng nói, „Thiếp chưa bao giờ thấy Thanh tỷ vui
vẻ như thế, chàng đã chuẩn bị nghênh đón Thanh tỷ chưa?"
"Ta thấy phải đợi sau cuộc quyết đấu với Quản Trung Tà rồi mới nói!"
Hạng Thiếu Long trầm ngâm rồi mới nói.
Kỷ Yên Nhiên nói, „Thiếp đã suy nghĩ cho chàng chuyện này, tốt nhất
đợi sau khi hắc long xuất hiện, cũng chính là lúc bỏ mới đón cũ, lúc ấy
dù cho thân phận của Thanh tỷ có thay đổi, cũng sẽ không khiến cho
hoàng tộc nhà Tần lời ra tiếng vào."
Hạng Thiếu Long cả mừng nói, „Yên Nhiên quả thật có thể nghĩ cách
cho ta, có được Thanh tỷ, ta sẽ không còn đòi hỏi gì nữa."
Kỷ Yên Nhiên nghiêm mặt nói, „Muốn Thanh tỷ chấp nhận gả cho
chàng, không phải là chuyện dễ, chàng tốt nhất phải giữ lễ với Thanh
tỷ. ô, thiếp muốn nói là quan hệ xác thịt, bởi vì Thanh tỷ không thích
hành vi gần gũi của nữ tủ nước Tần trước khi kết hôn, phu quân đại
nhân chắc hiểu ý của Yên Nhiên."
"Giờ đây cả Kỷ tài nữ nàng ta cũng chẳng dám đụng, làm sao dám mạo
phạm Cầm Thanh?" Hạng Thiếu Long cười Tuyết bay đầy trời, Hạng
Thiếu Long trên tay cầm thanh bảo đao Bách Chiến, đứng giữa trời
tuyết, phía sau lưng là mục trường của Ô gia.
Không biết có phải vì mới có được bảo đao nên mười ngày nay gã hầu
như không rời khỏi thanh đao, tìm cách vận dụng Mặc Tử kiếm pháp,
sau một hồi tĩnh tọa, gã thấy trong lòng mình nôn nao, có vẻ như sắp
tìm được bí mật của đao pháp, nhưng chỉ còn một vài điểm vẫn chưa
đột phá được.
Chuyện cũ cứ lướt qua trong đầu, khiến gã như nhớ lại cảnh bọn Triệu
Thiên bị giết, máu nóng dâng lên, gã không thể nào kiềm chế được,
chém mạnh thanh đao lên không.
Thanh Bách Chiến bảo đao kêu lên vù vù.
Bỗng trong lúc thuận tay, tự nhiên đã sử ra Mặc Tử kiếm pháp, nhưng
có cảm giác như thiếu một thứ gì đó.
Bỗng nhiên gã bừng tỉnh, hiểu rõ được vấn đề đang nằm ở đâu. Thì ra
gã đã chợt nghĩ ra được Mặc Tử kiếm pháp là nghiêng về thủ chứ
không nghiêng về công, mà thanh Bách Chiến bảo đao này với đặc tính
của nó nghiêng về công chứ không nghiêng về thủ, cho nên muốn dung
hợp toàn bộ bộ kiếm pháp Mặc Tử này vào trong đao pháp là điều
không thể.
Nghĩ đến đây, gã vội vàng điều chỉnh lại, chỉ dùng những chiêu số tấn
công trong Mặc Tử kiếm pháp, nhất thời ánh đao loang loáng, khí thế
như điện chớp, khiến gã vui mừng vô cùng.
Hạng Thiếu Long như một dòng nham thạch được khơi nguồn, trong
lòng dâng lên con sóng vạn trượng.
Gã lại nghĩ đến môn không thủ đạo trước đây đã từng học và môn
Quốc thuật đã được thay đỗi, đều phù hợp với nguyên lý khoa học, ví
dụ như đánh theo đường thẳng, hoặc đáng theo hình trôn ốc, hoặc trong
một khoảng cách thích hợp thì đánh theo kiểu đường hypchol, đại khái
những thứ như thế, đều có thể áp dụng vào trong đao pháp.
Rồi lại nghĩ đến kiếm đạo Nhật Bản, tới tới lui lui chỉ có mấy chiêu
thức, nhưng uy lực vô cùng.
Chỉ đến đây, đao pháp của gã trở nên khoáng đạt, tự nhiên.
Mặc Tử có thể sáng tạo ra kiếm pháp, còn mình thì hấp thu những tinh
túy trong kiếm pháp đó, phối hợp với những hiểu biết về võ thuật các
nước, tại sao không sáng tạo ra một bộ đao pháp cho phù hợp với
mình?
Hạng Thiếu Long chỉ thấy lòng mình rạng rỡ, cảm động đến nỗi nước
mắt lưng tròng, ngửa mặt lên trời hú dài, thanh bảo đao Bách Chiến
múa tít trong tuyết.
Ðột nhiên gã ngừng lại.
Hạng Thiếu Long chém ra mấy đao rất thô sơ, gã có cảm giác như đang
tung hoành nơi sa trường cùng với thiên quân vạn mã.
Hạng Thiếu Long quỳ xuống, biết mình đã nắm được yếu quyết của
đao pháp, hiện nay chỉ còn thiếu có mỗi kinh nghiệm mà thôi.
Về đến nhà, vội vàng tìm Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiên để thử đao.
Kỷ Yên Nhiên tay nắm ngọn Phi Long thương, thấy Hạng Thiếu Long
bày ra thế thủ, ngạc nhiên nói, „Phu quân đại nhân xảy ra chuyện gì
thế? Tại sao lần này chàng lại chỉ nâng đao để ra thế, người ta quả thật
có cảm giác không thể tấn công được chàng."
"Ðây gọi là lòng tin và khí thế, hãy ngoan ngoãn mau đến, ta đang ngứa
tay đây!" Hạng Thiếu Long cười lớn nói.
Nhìn dáng vẻ anh hùng của gã, bọn Cầm Thanh đều ngây ngất.
Kỷ Yên Nhiên thét lên một tiếng, ngọn Phi Long lao thẳng về phía
Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long tinh thần phấn chấn, toàn lực chống trả, tay, mắt,
bước chân đều phối hợp kín kẽ với nhau, đều mang lực của toàn thân,
nếu trước đây kiếm pháp của gã là công thủ, nay đã thay đổi thành kiểu
đánh toàn bộ là tấn công, không hề e sợ trọng lượng và độ dài của ngọn
Phi Long.
Ðao đánh tới đâu, thương lùi tới đó, nàng Kỷ tài nữ không còn chống
trả được nữa.
Kỷ Yên Nhiên dâng lên cảm giác không thể chống đỡ nổi với kẻ địch,
nàng ném ngọn thương qua một bên, lùi ra, giận dỗi nói, „Không đánh
nữa!" rồi vui mừng nói, „Hạng Thiếu Long ơi! Ðến hôm nay Kỷ Yên
Nhiên này mới thật sụ tâm phục khẩu phục."
Ðằng Dực không nói lời nào, xông ra, thanh Mặc Tử kiếm tấn công ào
ạt về phía Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long rất hưng phấn, quát to một tiếng, chém một đao ra.
Ðao này bề ngoài xem ra chẳng có gì là lạ, nhưng chỗ lợi hại là thế đao
rất nguy hiểm, khiến cho người ta có cảm giác không thể chống trả
được.
Với một kẻ có sức lực hơn người, cầm trên tay thanh mộc kiếm nặng nề
như Ðằng Dực mà vẫn phải thối lui nửa bước.
Ðằng Dực vui mừng lắm, khi đang định phản kích, Hạng Thiếu Long
chém soạt soạt hai đao, ánh đao chớp lên, Ðằng Dực sinh ra cảm giác
có lực mà khó thi triển, liên tục thối lui năm bước mới ứng phó được
đến hai đao của gã.
Hạng Thiếu Long được thế nào chịu tha, cứ xốc tới, nhất thời ánh đao
loang loáng, khiến cho các thiếu nữ và bọn thiết vệ đứng nhìn phải cảm
thấy lạnh mình.
Ðằng Dực kể ra cũng là hạng ghê gớm, sau hơn mười chiêu thì mới
thối lui thêm hai bước nữa.
Hạng Thiếu Long thu đao lại lui về sau, nhưng vẫn có uy thế vô cùng.
Ðằng Dực ha ha cười, nói, „Nếu tam đệ có lòng muốn lấy mạng ta, thì
e rằng ta không chết cũng bị thương."
Kinh Thiện lè lưỡi nói, „Ðó là kiếm pháp gì?"
Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, „Ðó không phải là kiếm pháp mà là
đao pháp!"
Kỷ Yên Nhiên vỗ tay kêu, „Ðó là Bách Chiến đao pháp mà Hạng Thiếu
Long đã tự sáng chế, so với Mặc Tử kiếm pháp còn lợi hại hơn, Quản
Trung Tà lần này đã gặp đối thủ."
Ba tiếng gõ cửa cộc cộc cộc vang lên.
Giọng nói ngọt ngào của Cầm Thanh từ trong phòng truyền ra, „Ai?"
Hạng Thiếu Long ho khan một tiếng nói, „Là Hạng Thiếu Long, có thể
bước vào không?"
Cầm Thanh trả lời, „Ðược! ô! Không!"
Hạng Thiếu Long đã mở cửa bước vào, ngạc nhiên nói, „Cầm thái phó
tại sao trước tiên nói được mà sau đó lại nói không? ô, Cầm thái phó
đang làm gì đó?"
Cầm Thanh đang ngồi thì đứng dậy, vì trong phòng có lò sưởi cho nên
vẫn ấm áp như mùa xuân, trên người chỉ mặc bộ váy dài màu trắng, bên
ngoài có khoác một chiếc áo màu lục, thực hài hòa với khuôn mặt
thanh tú của nàng, quả thực đẹp như là thiên tiên.
ở trên chiếu bày đầy những mảnh giáp, có mảnh thì hình vuông, hình
chữ nhật, có mảnh thì hình tam giác, ở xung quanh đều có các lỗ nhỏ.
Cầm Thanh đang kết chúng lại với nhau, có một mảnh phía trước ngực