Tải bản đầy đủ (.doc) (14 trang)

Tài liệu Tầm Tần Ký192 pdf

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (76.08 KB, 14 trang )

Tầm Tần Ký
Hồi 192
Cuộc chiến ở mục trường
Khắp nơi trong mục trường đèn đuốc sáng trưng, hai ngàn binh sĩ của
Ô gia và mấy ngàn mục dân của Ô gia trong mục trường, đang mau
chóng dựng các chứng ngại vật, trong đó các hố hun khói là quan trọng
nhất.
Gia súc trong chuồng vẫn yên lặng một cách kỳ lạ, chúng không hề biết
một cuộc chiến đang sắp bắt đầu.
Hạng Thiếu Long và Cầm Thanh dạo bước trên lối nhỏ rải đầy đá dăm,
đến bên một miệng giếng, gã múc nước lên uống hai ngụm, suýt chút
nữa máu trong người đã đông lại.
Cầm Thanh nói, „Cuộc sống ở miền thảo dã thật là thích thú, còn sống
trong thành thật là buồn chán."
Hạng Thiếu Long ngồi bên miệng giếng, vỗ vào chỗ trống bên cạnh
mình, cười, „Nghỉ chân một chút nhé?"
Cầm Thanh ngồi xuống cạnh gã, cúi đầu, nhẹ giọng nói, „Hạng thái
phó có biết cớ gì Cầm Thanh chịu một mình theo ngài ra đây không?"
Hạng Thiếu Long dâng lên trong lòng cảm giác bất an, hít sâu một hơi
nói, „Nói đi! Dù thế nào thì tại hạ cũng có thể chấp nhận được."
Cầm Thanh thở dài, lắc đầu, „Không xấu như là ngài nghĩ đâu, ta tuyệt
không có ý trách thái phó. Sự thực thì Cầm Thanh cũng không nén
được lòng mình, nên mới theo ngài ra đây. Cũng chính như ngài nói, ta
trước nay vẫn cứ lừa bản thân mình, chính vì điều này đã nếm trải
nhiều đau khổ, nhưng từ đêm nay trở đi, Cầm Thanh sẽ không ngu
xuẩn như thế nữa."
Hạng Thiếu Long vui mừng ra mặt, nhìn thẳng vào nàng, lòng rộn ràng,
nói, „ý của Cầm thái phó là..."
Cầm Thanh e thẹn cúi đầu, hơi giận dỗi nói, „Chẳng có ý gì cả, mấy
người này tại sao suốt ngày nay không ngừng làm việc? Phải chăng có
kẻ sắp đột kích mục trường?"


Hạng Thiếu Long trong lòng biết nếu quá gấp gáp thì sẽ bị nàng trừ
điểm, hay nhất là cứ để cho nàng nén lòng mình không được, rồi tự tiến
tới, đó mới là tuyệt vời. Rồi kể âm mưu của Lã Bất Vi, sau đó nói,
„Cầm thái phó có trách tại hạ đưa nàng đến cùng chịu nguy hiểm
không?"
Cầm Thanh cả quyết lắc đầu, „Sao lại trách, người ta trong lòng rất
thích, bởi vì ngài cuối cùng đã xem Cầm Thanh là ồ! Không sao!"
Hạng Thiếu Long nén không được, ngửa mặt lên trời cười lớn, „Cầm
thái phó phải chăng muốn nói rằng Hạng Thiếu Long này cuối cùng đã
xem nàng như nữ nhân của mình?"
Cầm Thanh giận dỗi, „Làm gì có chuyện đó, nhưng đầu óc là của ngài,
ngài thích nghĩ thế nào thì tùy ngài."
Hạng Thiếu Long đưa tay qua nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy
nói, „Ðể ta giới thiệu Cầm thái phó sự bố trí quân sự ở đây được
không? Ðể Cầm thái phó không trách ta chuyện gì cũng giấu nàng."
Cầm Thanh có ý rút tay lại, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận để yên, e
thẹn gật đầu.
Trái tim của Hạng Thiếu Long như tan ra, gã cố gắng nén lòng không
ôm chầm lấy nàng, rồi dắt nàng đi dạo trong mục trường.
Khi quay về An Long biệt viện, Hạng Bảo Nhi đã ngủ sớm, Ô Ðình
Phương và Triệu Chi đang đánh cờ, còn tỉ muội họ Ðiền đang ngồi bên
cạnh xem.
Kỷ Yên Nhiên đang nghiên cứu làm sao chế tạo một con Hắc Long giả
của Châu Vi đã thiết kế với Thanh thúc.
Thấy Hạng Thiếu Long và Cầm Thanh quay về, Thánh thúc vội vàng
đứng dậy, cung kính thi lễ.
Kỷ Yên Nhiên nhìn thấy thần sắc của Cầm Thanh, thì quay sang Hạng
Thiếu Long mỉm cười.
Hạng Thiếu Long chỉ nhún vai tỏ vẻ đã không xảy ra chuyện gì.
Cầm Thanh thấy hai người nhìn nhau, mục tiêu rõ ràng là mình, nên vội

vã về phòng.
Hạng Thiếu Long cũng ngồi xuống bàn bạc, đến khi Thanh thúc đã
nắm vững yêu cầu của bọn họ, Hạng Thiếu Long thuận miệng hỏi,
„Thanh thúc có biết chế tạo ra loại ống trúc bắn ra lửa khói không?"
Kỷ Yên Nhiên đắc ý nói, „Thanh thúc chỉ giỏi chế tạo kiếm. Còn loại
ống trúc bắn ra khói lửa, thì chàng hãy ngoan ngoãn thỉnh giáo Kỷ Yên
Nhiên này."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Nàng biết hỏa dược sao?"
Kỷ Yên Nhiên kiêu hãnh nói, „Ðương nhiên! Thiếp biết rất nhiều
chuyện, hãy thử khảo thiếp đi nhé!“
Lúc này Hạng Thiếu Long mới biết người ta gọi nàng là tài nữ không
phải là ngẫu nhiên, đang định hỏi xem thử Thanh thúc có thể chế tạo
cho mình một khẩu súng để phòng thân hay không, thì bỏ ngay ý nghĩ
đó, bởi vì một khẩu súng thô sơ, không bằng uy lực cung nỏ, vả lại
chuyện đạn dược không thể nắm chắc là có chế tạo được không, mỉm
cười nói, „Ta có tư cách gì khảo nàng."
Sau khi Thanh thúc cáo lui, Kỷ Yên Nhiên nghiêm mặt nói, „Vậy thì để
thiếp khảo chàng, hãy mau về phòng ngủ cho thiếp. Bắt đầu từ sáng
mai thiếp sẽ phụ trách huấn luyện chàng thành một cao thủ dùng
thương. Trước khi quyết đấu với Quản Trung Tà, phu quân đại nhân
chỉ được ngủ một mình, không được có hành vi phòng sự."
Hạng Thiếu Long trong lòng thầm kêu cứu mạng, nói, „Theo các báo
cáo cho hay, chuyện phòng sự không ảnh hưởng đến thể năng vận động
viên."
Kỷ Yên Nhiên nhíu mày nói, „Chàng đang nói cái gì thế?"
Hạng Thiếu Long giơ tay đầu hàng, „Vậy thì xin tuân lệnh hiền thê!"
cười khổ rồi bỏ đi.
Năm ngày sau đó, Hạng Thiếu Long mỗi ngày trước khi gà gáy đều
phải thức dậy tiếp nhận cuộc huấn luyện nghiêm khắc của Kỷ Yên
Nhiên, rồi lại phải ra sông bơi lội, lúc rảnh thì cùng Cầm Thanh và bọn

thê thiếp cưỡi ngựa rong chơi, nào ngờ Cầm Thanh có lòng ngưỡng mộ
gã, cảm thấy Hạng Thiếu Long không phải là hạng ham mê sắc đẹp,
quan hệ của hai người càng gần gũi hơn.
Bọn Ðằng Dực thì cố gắng tăng cường canh gác, người của mục trướng
ai nấy đều sĩ khí tăng lên, xoa tay nắm quyền chờ kẻ địch đến.
Ðến ngày thứ sáu, tuyết lại rơi nữa.
Thám tử của Ô gia cách đó năm dặm phát hiện được quân tiên phong
của địch.
Không khí lập tức căng thẳng.
Hạng Thiếu Long mặc bộ ao giáp của ba người vợ yêu và Cầm Thanh
may, lên trường thành thị sát, Thanh thúc thì đang chỉ huy thủ hạ lắp
các cung nỏ hạng nặng.
Loại máy bắn tên hạng nặng này được thiết kế theo yêu cầu của Hạng
Thiếu Long, dựa vào nguyên lý của súng máy, có thể bắn một lần mười
hai mũi tên, tầm bắn lên đến hơn một ngàn bước, so với tầm bắn của
một cung nỏ bình thường hơn gấp mấy lần, khuyết điểm duy nhất là
không thể di chuyển được, nhưng dùng để giữ thành quả thật là rất lý
tưởng.
Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn ra xa, chỉ thấy khắp nơi mù mịt, đây
quả là lúc đánh dễ mà giữ khó.
Kỷ Yên Nhiên nói, „Kẻ địch nhân lúc trước khi tuyết ngừng rơi mà
đánh đến, cho nên đến đây rất gấp gáp, thời gian chuẩn bị và nghỉ ngơi
chắc chắn sẽ không đủ, lại thêm Mông Ngao là kẻ kiêu ngạo, tự phụ,
không coi chúng ta ra gì, đó chính là sự khinh địch của y, chúng ta có
thể thắng được."
Quả nhiên đến hoàng hôn, thám tử về báo, kẻ địch xuất hiện ở góc phía
đông nam, nhưng chỉ có hơn mười xe lôi mộc.
Mọi người ai nấy đều an tâm, bước vào trạng thái chờ giặc. Toàn bộ
binh lính đóng ở ngoài đều được đưa vào thành, Kinh Tuấn thì dẫn đầu
năm trăm người trong tinh binh đoàn, nấp trong những địa đạo phía sao

ngọn đồi cao.
Còn một ngàn năm trăm người thì yên lặng chờ đợi.
Hơn ba ngàn người của Ô gia tại mục trường, nam phụ lão ấu đều
chuẩn bị cứu hỏa và chi viện cho các chiến sĩ ở trên tường thành, ai nấy
đều mong muốn được chiến đấu.
Hạng Thiếu Long đến bên Cầm Thanh hỏi, „Lạnh không?"
Cầm Thanh lắc đầu, thở ra một luồng khói trắng, nói, „Người ta lần đầu
tiên gặp cảnh chiến sự, có lẽ vì có ngài bên cạnh nên không hề sợ hãi."
Hạng Thiếu Long nhớ lại người chồng nàng mất mạng nơi sa trường,
thuận miệng hỏi, „Cầm thái phó có chán ghét chiến tranh không?"
Cầm Thanh trầm ngâm, nói, „Ðây là lần đầu tiên ta nghe có người hỏi
câu kỳ lạ như thế này, chuyện chiến đấu ở đại Tần, là bản lĩnh của nam
nhi, là chuyện vinh quang nhất. Nhưng nghĩ kỹ lại, chiến tranh chém

×