Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (917.81 KB, 4 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>TÔI VIẾT VỀ ĐỒNG NGHIỆP CỦA TÔI</b>
Là một cơ giáo có tinh thần tự học, tự nghiên cứu để nâng cao trình độ
chun mơn rất cần mẫn, có năng lực, sống giản dị, chân thành luôn quan tâm và
giúp đỡ mọi người. Nhiều năm liền cô luôn đạt danh hiệu lao động tiên tiến, chiến
sĩ thi đua cấp cơ sở và bằng khen, giấy khen của chính quyền địa phương, phịng
giáo dục và cơng đồn giáo dục huyện tặng.
Cơ sinh ra trong một gia đình đơng con ở xã A vương huyện Tây Giang
trong lúc cuộc sống người dân cịn gặp nhiêu khó khăn vất vả, đối với gia đình cơ
cuộc sống càng chật vật hơn nhiều, nên người cha quanh năm chỉ biết tất bật nương
rẫy nhưng ông cũng ý thức được rằng nếu muốn con cái sau này đỡ vất vả thì con
đường duy nhất là phải cố gắng cho các con học hành, nên dù trời nắng hay mưa,
trời rét cắt da, hay nắng cháy thịt, lúc nào người ta cũng thấy cái gùi trên vai , con
dao đeo bên hông của ông “Ké Thượng”. Vất vả sớm hôm làm lụng song nhà đông
con ông cũng chỉ có thể cho được mấy người con nhỏ đến trường, còn các chị lớn
phải nghỉ học để ở nhà giúp gia đình làm rẫy ni các em ăn học. Hình như các con
của ơng đều ý thức được sự vất vả nhọc nhằn của người cha và sự hy sinh của các
chị, nên đứa nào được may mắn đi học đều cố gắng học thật tốt và rất ngoan
ngoãn,
con trong xã còn hạn chế, họ chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc học.
Nên học sinh nơi đây còn bỏ học nhiều, chúng bỏ học để theo bố mẹ lên rẫy để
kiếm cái ăn, cái chữ cũng chẳng giúp được gì cho nó, học làm gì cho khổ cái thân.
Trước những khó khăn đó cơ giáo trẻ ấy khơng nản lịng mà quyết tâm sẽ
vượt qua hồn cảnh khó khăn và lại càng thương những em nhỏ nơi đây. Cô luôn
trăn trở và suy nghĩ không thể để các em thiệt thòi như vậy được, thế hệ bố mẹ các
em không biết nhiều cái chữ đã nghèo, đã khổ, không thể để sau này các em lại
nghèo khổ như vậy “chỉ có cái chữ, mà con đường duy nhất để biết cái chữ là đi
học, mới mong sau này các em thoát khỏi cái nghèo, cái lạc hậu
<i><b> Cô giáo Yến lại đi vào các thôn bản vận động học sinh đi học</b></i>
là cả một quá trình vất vả nhọc nhằn đối với các thầy cô giáo, nửa buổi lên lớp, nửa
buổi đi vận động học sinh đến trường, dân cư lại sống không tập chung mà ở rải
rác, mỗi thơn bản vài nóc nhà, mỗi nhà ở một quả đồi, phương tiện đi lại của các cô
giáo là đôi chân, vất vả là vậy nhưng người ta vẫn thấy cô Yến đi thoăn thoắt qua
những quả đồi cao, những con suối sâu để đến nhà các em học sinh, thuyết phục
cha mẹ các em cho các em đến lớp. Cứ sau bữa cơm trưa thay vì nghỉ ngơi thì cơ
giáo Yến dáng người nhỏ bé vội vàng, lại cùng các đồng nghiệp đi đến các thôn
bản để vận động học sinh đến lớp, cô tâm sự “đi khổ mấy mình cũng chịu được
nhưng tủi thân nhất là khi đi đến nhà học sinh vận động, nhìn thấy cơ giáo là học
sinh chạy đi trốn, gia đình khơng ủng hộ mà cịn bảo cơ giáo “điên”, nó khơng học
thì thơi đến nhà nhiều lần làm gì”, vậy mà cơ vẫn khơng nản trí cơ vẫn đi vẫn đến
đến khi nào học sinh trở lại lớp mới thôi.
<i><b> Gia đình học sinh nằm cheo neo mãi trên đỉnh đồi</b></i>
sắp tối, cô và các cô giáo rất sợ hãi và đã khóc gọi mẹ giữa rừng mưa khơng một
bóng người, chờ khi mưa tạnh, nước rút thì trời đã tối mịt mù, mưa rét sợ hãi các cơ
lần mị về được đến trường đã gầnnửa đêm, vất vả, sợ hãi là vậy nhưng nếu không
thấy học sinh đến lớp đủ các cô lại đi, lại đến vận động, hình như lịng u nghề,
mến trẻ, hết lịng vì học sinh của cô đã lấn áp tất cả sợ hãi cơ vừa trải qua, chỉ cịn
lại lịng u thương con trẻ tồn tại trong trái tim đầy nhiệt huyết. Ngoài cơng tác
giảng dạy cơ cịn được Ban giám hiệu nhà trường phân cơng làm tổng phụ trách
đội, khỏi phải nói cơ rất nhiệt tình, năng động, hăng hái trong mọi hoạt động phong
trào, cô đã tổ chức được nhiều chương trình văn nghệ thu hút các em học sinh, giáo
viên trong trường và thanh niên trong xã cùng tham gia.. Trong suôt những năm
giảng dạy ở trường cô luôn nghiên cứu tìm tịi các phương pháp giảng dạy tơt nhất
phù hợp với đối tượng học sinh và phù hợp với nội dung kiểu bài, để học sinh dễ
Tôi cảm thấy rất tự hào khi xung quanh mình có những con người như thế !