Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (46 KB, 2 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Đề 1: Tả cái đồng hồ báo thức</b>
<i><b>Bµi lµm</b></i>
Trên bàn học của em có một cái đồng hồ báo thức nhãn hiệu " Con cò vàng"
tuyệt đẹp.
Đồng hồ bằng nhựa. Mặt đồng hồ hình trịn, đờng kính 6cm.. Mời hai chữ số
( từ số 1 đến số 12) màu đen, cách đều nhau theo thứ tự đờng tròn của mặt kính
trong suốt. Có ba cái kim cũng bằng nhựa, to nhỏ, dài ngắn khác nhau, cùng chung
một cái trục nằm đúng tâm mặt đồng hồ. Kim ngắn, to nhất, màu nâu, chỉ giờ. Kim
dài hơn, hình cái trâm màu đen, chỉ phút. Kim dài nhất nh cái gai màu xanh để
định giờ chuông reo báo thức, nó khơng có kim chỉ giây. Dới con số 12 có hình quả
chng và ngơi sao đỏ.
Bao bọc đồng hồ là cái hộp nhựa màu cẩm thạch óng ánh. Phía sau la hai cái
ngăn để máy đồng hồ và đựng pin Con Thỏ, có 2 cái núm xốy màu trắng bằng cái
cúc áo để điều chỉnh giờ và định giờ cho chuông reo.
Tối nào, em cũng ngồi vào bàn để học bài, làm bài, từ bảy giờ rỡi tối đến
chín giờ là tắt đèn đi ngủ. Sáng nào cũng vậy, đúng 6 giờ rỡi là chuông reo, không
phải là tiếng chuông mà là tiếng gà gáy, nghe thật rộn rã. Tiếng gà gáy cất lên là
em thức dậy học thuộc lịng. Xếp sách vở vào ba lơ, em làm vệ sinh cá nhân, đúng
7 giờ đi học.
Từ ngày học lớp 1, em đã biết xem giờ. Cái đồng hồ nhỏ bé ấy là quà của
ông bà ngoại tặng em khi em lên 6 tuổi. Nó trở thành ngời bạn thân thiết giúp em
học hành đúng giờ giấc. Ngồi vào bàn học, em cảm thấy nó nhìn em và nhắc khẽ: "
<b>Đề 2: Tả một dụng cụ học tập của em:</b>
<b> Bµi lµm</b>
Lên lớp 3, em đợc dùng bút máy. Đó là chiếc bút mang nhãn hiệu " Hoa
Sim" của nhà máy văn phòng phẩm Hồng Hà.
Bút bằng nhựa màu. Thân bút màu đỏ mận. Nắp bút màu xanh da trời, có
cái cặp cài bằng kim loại óng ánh, rất xinh. Ngịi bút nh lỡi giáo sáng lống có thể
viết nét to, nét nhỏ, nét đậm nhạt tùy ý. Ruột bút là một ống nhựa nhỏ dài, màu đen
để đựng mực. Cô giáo Huệ hớng dẫn chúng em cách cầm bút máy, cách viết nét to,
nét nhỏ. Sau mỗi tiết học, em lại "rửa mặt" cho cái bút máy. Em lấy rẻ lau mềm, lau
nhẹ ngòi bút, nắp bút lại, cất vào cặp.
Từ ngày đợc viết bút máy, chữ của em đẹp hẳn lên. Cô giáo khen, bố mẹ
khen em viết chữ đẹp, viết cẩn thận. Cái bút máy sẽ cùng em đoạt giải cao trong kì
thi " Vở sạch, chữ đẹp" tồn trờng sắp tới. Em ln tự nhc mỡnh nh th.
<b>Đề 3: Em hÃy tả em bé búp bê</b>
<b> Bài làm</b>
"Bé bé bằng bơng. Hai má hồng hồng" Ơi, bé đáng u của chị, ngủ ngoan
nào."
Tôi hát cha hết bài mà bé đã ngủ. Các bạn biết bé là ai khơng? Đó chính là
búp bê của tơi đó. Ơi, búp bê thân u của tơi mới xinh làm sao! Bé là món q của
mẹ tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ 8. Tơi thích q, đặt ngay cho bé một cái
tên vơ cùng dễ thơng mà độc đáo (chắc chắn khơng có bé búp bê nào tên nh vậy
đâu): Cha Eun Su, đó là một nhân vật đáng yêu trong truyện Chàng gà mái mà tơi
- ChÞ ơi, tại sao Eun Su lúc nào cũng bé vậy thôi hả chị? Eun Su bị bệnh hả?
Vừa nghe xong, chị Hơng bảo:
- Không sao đâu, em hiểu lầm rồi. Đấy là vì Eun Su luôn muốn là bé của em
thôi, không muốn lớn thêm đâu.
Tụi chy ngay vo phịng, ơm bé vào lịng. Bé có làn da màu hồng nhạt, với đôi tay
mềm mại, chũn chĩn, ai nắn cũng cảm thấy thich thích.
Bố tơi bảo đó là cao su dẻo nên nó mới mềm mại nh vậy. Búp bê Eun Su của
tôi biết hát nữa đấy. Khi tôi à ơi vỗ nhẹ vào sau lng bé:"Bé hát cho chị nghe nào",
một bài hát mừng sinh nhật lại vang lên. Tôi vỗ lại là bé ngừng hát ngay. Bé đứng
đợc đấy, đôi chân bé đeo một đôi giày nhựa màu trắng thật xinh. Bé thích mặc
chiếc váy màu xanh dơng, trông bé cứ nh công chúa trong cung điện lộng lẫy.
Hè vừa rồi, chị em tôi đã mấy lần may cho Eun Su váy mới nhng xem ra Eun
Su khơng thích những cái váy đó. Bé vẫn mặc chiếc váy màu xanh dơng kia thơi.
Vì nó hợp với bé hơn. Khi bé ngủ, hai mắt bé nhắm nghiền lại. Bé ngủ thật ngon
lành. Tôi nhẹ nhàng đắp chăn cho bé. Bé vẫn mỉm cời, hình nh bé đang mơ một
giấc mơ đẹp. Khi tỉnh giấc, bé đứng thẳng lên, toét miệng cời,đôi mắt màu xanh,
trịn, mở thật to nhìn tơi trìu mến. "Bé ngoan của chị, sao cứ nhìn chị thế!".
Từ ngày có bé Eun Su, sau những giờ học căng thẳng, tôi lại dành thời gian
chơi với búp bê Eun Su. Lúc tôi chải đầu cho bé, lúc tôi may áo cho bé, lúc tơi nói
chuyện vui buồn cùng bé. Bao giờ bé cũng chỉ cời. Một hôm, bà tôi bị ốm, tơi hỏi
Eun Su là niềm vui của tuổi thơ tơi. Tơi ln giữ gìn và chơi với bé cẩn thận
chẳng để bẩn đâu. Búp bê Eun Su ơi, dù chị có gọi em là búp bê nhng đối với chị,
em không chỉ là một con búp bê đơn giản, mà là cả một gia đình thứ hai nhỏ bé của
chị đấy. Em mãi vui vẻ và hồn nhiên, có những ớc mơ đẹp của tuổi thơ cùng chị
nhé. Chị Nhung này xin hứa, sẽ mãi yêu mến bé Eun Su nhất, hơn cả những đồ chơi
trớc đây, dù chúng có đẹp đẽ cỡ nào.