Tải bản đầy đủ (.docx) (4 trang)

giu gin su trong sang cua tieng viet

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (42.55 KB, 4 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Gắng giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt</b>



<b>I. Hãy tránh viết giọng văn dịch</b>


<b>Có lẽ do được đào tạo ở nước ngoài, hoặc đọc sách báo ngoại ngữ nhiều, lời </b>
<b>văn ở </b>


<b>bản thảo của một số tác giả do chính tác giả viết ra, diễn đạt một ý của chính </b>
<b>mình, </b>


<b>mà cứ như là dịch từ lời văn của người nước ngồi. Có thể lấy ví dụ: "Các </b>
<b>phần </b>


<b>của đứt gãy mà nó được phát triển trong pha thứ nhất…"; có lẽ tơi phải lấy </b>
<b>danh </b>


<b>dự ra mà đảm bảo là tôi đã trích dẫn ngun si, thì các bạn mới tin là có tác </b>
<b>giả đã </b>


<b>viết như vậy. Cái đoạn "mà nó được phát triển" sao mà nặng nề và "tây" đến</b>
<b>thế? </b>


<b>Nó làm ta liên tưởng ngay đến cách viết: "that was developed…". Phổ biến </b>
<b>hơn, </b>


<b>các tác giả thường viết tính động từ đi kèm với từ "được" làm cho câu văn </b>
<b>rất </b>


<b>nặng, ví dụ như: "các mặt cắt lấy mẫu được phân bố dọc theo quốc lộ 6…", </b>
<b>"sự </b>



<b>nâng lên của khối này được xảy ra…", "đá bazan được lộ ra…", "bản </b>
<b>đồ được thành lập bởi…", v.v. Dân ta vẫn thường nói: "Thịt bị ăn ngon </b>
<b>quá!". Tất </b>


<b>nhiên, ai cũng hiểu là chúng ta ăn thịt bò, và thịt bò được chúng ta ăn, nhưng </b>
<b>các </b>


<b>bạn xem, chẳng có ai nói là: "Thịt bị được ăn ngon q!", càng khơng có ai </b>
<b>nói: </b>


<b>"Thịt bị được ăn bởi vợ tơi!". Có lẽ phải sang hay mới được nghe cách nói </b>
<b>như </b>


<b>vậy. Nếu chúng ta viết: "các mặt cắt lấy mẫu phân bố dọc theo quốc lộ 6…" </b>
<b>hay </b>


<b>"đá bazan lộ ra…", v.v. thì có đưa đến hiểu lầm gì đâu nhỉ? Mà câu văn rất </b>
<b>thoát. </b>


<b>Thêm nữa, ta nên quen với cách viết: "bản đồ do X và nnk. thành lập…", </b>
<b>"phương </b>


<b>pháp do Nagibian đưa ra…", chứ không nên viết: "bản đồ được thành lập </b>
<b>bởi X </b>


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

<b>gì khác nhau, nhưng câu văn kiểu thứ hai rất "tây" và nặng nề lắm. Đấy là </b>
<b>giọng </b>


<b>văn dịch, và là dịch vụng.</b>



<b>Ngoài ra, một vài thuật ngữ nước ngồi có nhiều nghĩa quốc ngữ, nhưng </b>
<b>người </b>


<b>viết chỉ dùng có một nghĩa, nên đưa đến các trường hợp rất sái. Ví dụ như </b>
<b>một số tác giả rất hay dùng từ "lãnh thổ" không đúng chỗ, như "lãnh thổ </b>
<b>Nam Trung Bộ", </b>


<b>thậm chí " trong lãnh thổ tỉnh Điện Biên". Về trường hợp này, có lẽ các tác </b>
<b>giả đó </b>


<b>đã hiểu "territory" chỉ có một nghĩa là "lãnh thổ"; nhưng theo Từ điển </b>
<b>Anh-Việt </b>


<b>[5], "territory" có 2 nhóm nghĩa: 1) đất đai, địa hạt, lãnh thổ; 2) khu vực, </b>
<b>vùng, </b>


<b>miền. Như vậy, phải viết là: "miền " và "trong địa phận tỉnh Điện Biên" thì </b>
<b>mới </b>


<b>thích hợp. Vì theo Từ điển tiếng Việt [2], "lãnh thổ" là "đất đai thuộc chủ </b>
<b>quyền </b>


<b>của một nước". Việc hiểu theo một nghĩa làm ta lại nhớ đến một thời, có một </b>
<b>số </b>


<b>người ở nước ta hiểu (hay cố tình hiểu) "academy" chỉ có một nghĩa là "viện </b>
<b>hàn </b>


<b>lâm", mà báo chí đã từng nói đến nhiều. Nếu bạn đến số 7, Lý Thường Kiệt, </b>
<b>Hà </b>



<b>Nội sẽ thấy Học viện Tài chính có tên tiếng Anh là "Academy of Finance", mà</b>
<b>ở </b>


<b>đó chắc là chẳng có "Viện sĩ" nào. Khi ta dùng từ gì, nếu có chút ngờ ngợ, </b>
<b>nên tìm </b>


<b>hiểu kỹ nghĩa của từ đó trong các từ điển.</b>
<b>II. Hãy quan tâm tới văn phạm</b>


<b>Không hiểu sao, trong khoảng vài năm gần đây, một vài tác giả hay dùng một</b>
<b>cách </b>


<b>viết rất sai văn phạm, kể cả trong các nhật báo phổ thơng. Đó là cách viết </b>
<b>"Dựa </b>


<b>vào các kết quả phân tích cho thấy…"! Hoặc là "Qua quan hệ địa tầng vừa </b>
<b>trình </b>


<b>bày cho thấy…"! Cái gì cho thấy? Rõ ràng là "các kết quả phân tích" hay </b>
<b>"quan hệ </b>


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

<b>thuộc "dựa vào" và "qua" để tạo nên một mệnh đề phụ cho câu. Tại sao lại </b>
<b>không </b>


<b>viết một cách đơn giản: "Các kết quả phân tích cho thấy…" và "Quan hệ địa </b>
<b>tầng </b>


<b>vừa trình bày cho thấy…"; hay là "Dựa vào các kết quả phân tích, ta thấy…"</b>
<b>và </b>



<b>"Qua quan hệ địa tầng vừa trình bày, ta thấy…", thì câu văn sẽ khơng có gì </b>
<b>sai </b>


<b>phạm. Tơi cho là trong trường hợp này, người viết đã không quan tâm tới </b>
<b>vấn đề </b>


<b>văn phạm của câu mình viết ra.</b>


<b>Cũng gần đây, thường xuất hiện cách viết kiểu này: "Trong vùng X lộ ra hai </b>
<b>khối magma. Trong đó, khối nằm ở phía nam có thành phần axit". Cái dấu </b>
<b>chấm </b>


<b>đứng trước "Trong đó" sao mà vơ dun thế! Các bạn cứ thử đọc lại riêng </b>
<b>một câu thứ hai, thì thấy nó rất cụt. Thực ra, đó chỉ là một câu "Trong vùng </b>
<b>X lộ ra hai khối </b>


<b>magma, trong đó khối nằm ở phía nam có thành phần axit", và "trong đó" là </b>
<b>một </b>


<b>liên từ thường không được dùng để mở đầu một câu, khác với "tuy nhiên", </b>
<b>"tuy </b>


<b>vậy", "nhưng"… Việc thay đổi một dấu ngắt trong câu cũng có ý nghĩa quan </b>
<b>trọng, khơng nên xem thường.</b>


<b>Một số tác giả viết hoa một số từ chưa được đúng luật của quốc ngữ. Từ khi </b>
<b>còn ngồi ghế nhà trường, chúng ta đã được dạy là chỉ có tên người và địa </b>
<b>danh </b>



<b>phải viết hoa tồn bộ, cịn các loại tên khác chỉ viết hoa từ thứ nhất; ví dụ tên </b>
<b>các </b>


<b>cấp phân loại động vật: Tay cuộn, Bọ ba thuỳ,…; tên các cấp phân loại địa </b>
<b>tầng: </b>


<b>Cổ sinh, Trung sinh,…; tên các thiên thể: Thiên vương tinh, Mộc tinh, Trái </b>
<b>đất,…; </b>


<b>tên các tổ chức: (Bộ) Tài chính, (Tổng cục) Thống kê,… Tuy nhiên, vẫn có tác</b>
<b>giả </b>


<b>viết: "Đệ Tam, Đệ Tứ, Trái Đất",… Một số tác giả còn viết hoa cả các </b>
<b>phương, </b>


<b>như: "phía Đơng sơng Hồng, nằm ở Đơng Bắc núi Ơng,…". Rõ ràng các </b>
<b>phương </b>


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

<b>viết hoa chúng, như: "miền Bắc, miền Tây Bắc Bộ, trũng Đông Phú Khánh, </b>
<b>bể </b>


<b>Côn Sơn…". Cả những danh từ chung khác, khi đã trở thành tên riêng cũng </b>
<b>phải </b>


<b>viết hoa, như: "đứt gãySông Hồng, khối granit Núi Pháo, khối nâng Núi Con </b>
<b>Voi…". Đơi khi, có tác giả còn viết hoa cả các ký hiệu đã được quy định rõ </b>
<b>ràng </b>


<b>và dạy từ cấp tiểu học, như kilomet (km) cứ viết tắt là "Km".</b>



<b>Vất vả nhất đối với việc sửa bản thảo là việc sửa cách viết số lẻ, nhất là khi </b>
<b>bài </b>


<b>báo đưa ra các bảng thống kê dài dằng dặc. Theo kiến thức phổ thơng thì dấu</b>
<b>chấm dùng để biểu thị hàng nghìn và dấu phẩy để thể hiện số lẻ, ví dụ: bản đồ</b>
<b>tỷ lệ </b>


<b>1:50.000, hay bán kính Trái đất ở xích đạo là 6.378,25 km. Đây là cách viết </b>
<b>của </b>


<b>các nước thuộc hệ ngôn ngữ Rôman. Nhưng ở các nước Anh, Mỹ thì ngược </b>
<b>lại: </b>


<b>dấu phẩy biểu thị hàng nghìn, cịn dấu chấm để thể hiện số lẻ. Cho đến nay, </b>
<b>theo </b>


<b>truyền thống, nước ta vẫn dùng cách thứ nhất, thì các cá nhân đừng tự tiện </b>
<b>thay đổi nề nếp chung, có thể dẫn đến hiểu lầm, mất chính xác khơng đáng </b>
<b>có. Và chúng </b>


</div>

<!--links-->

×