Tải bản đầy đủ (.docx) (3 trang)

Kich ban tieu phamTAC PHAM DAU TAY

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (55.61 KB, 3 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Tác phẩm đầu tay </b>



Tiểu phẩm của <b>Trọng Bảo</b>


Cặm cụi viết lách rồi sửa chữa mãi, ơng mới hồn thành
được một tiểu phẩm vui gửi đăng báo. Nào ngờ, sáng tác


của ơng được báo đăng ngay. Ơng phấn khởi đến tịa soạn nhận
báo biếu và nhuận bút. Được mấy chục nghìn đồng, ơng liền tạt
qua chợ mua một ít thức ăn ngon định tối nay sẽ khao cả nhà.
Vừa về đến cổng, thấy bà vợ từ trong nhà lao ra, ông
phấn khởi giơ tờ báo lên định khoe thì bà đã gầm lên:


- Đây rồi! Ơng về đây ngay, phen này thì chết đến nơi
rồi...


- Có việc gì thế? - Ơng chột dạ hỏi.


- Việc gì à! Việc ơng viết báo chứ cịn việc gì nữa?


- Tơi viết báo thì làm sao? Nhờ viết báo mà hơm nay mới
có chất tươi để cải thiện đây này!


- Tươi... tươi... cái gì! Ơng viết báo phê bình cơ quan tơi,
thủ trưởng của tơi đang tức lồng lộn lên kia kìa... - Rồi bà lu loa:
- Phen này mà tơi phải nghỉ việc thì bố con ơng chỉ có đi ăn mày
cả lũ...


Ông ngạc nhiên:


- Tôi viết về cơ quan bà bao giờ?


- Thế thì ai viết đây?


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

- À! Đây chính là "tác phẩm báo chí đầu tay" của tôi đấy!
- Đầu tay hay đầu chân gì tơi khơng biết, nhưng ông viết
đả kích thủ trưởng cơ quan tôi tham nhũng, chiếm dụng đất đai,
nhà cửa, làm việc thì mất dân chủ, đưa bồ nhí đi tắm biển, vào
nhà nghỉ bị mụ vợ sư tử tóm được đánh ghen tưng bừng nên ơng
ấy mới nổi cáu... Ơng ấy gầm lên như bị cắt tiết ở cơ quan kia
kìa… Ơng ấy đang cho truy tìm xem ai viết đấy…


- Bà ơi! Đây là tiểu phẩm, là một sáng tác văn học, nhân
vật đều là hư cấu, khái quát điển hình chứ tơi có viết về ai cụ thể
đâu?


- Khái quát... Sao ông không khái quát ở chỗ khác mà lại
"khái quát" đúng ngay vào những chuyện xảy ra của cơ quan tôi
thế hả? Thủ trưởng cơ quan tôi mà biết ông viết liệu tơi có cịn
tồn tại ở đó được nữa không hả... hả...?


Giữa lúc hai ơng bà đang tranh luận thì cơ con gái lớn hớt
hải phóng xe về mặt mày tái mét hốt hoảng, miệng lắp bắp:


- Bố ơi... bố ơi...


- Lại có chuyện gì thế? - Ơng hỏi. Cơ con gái vừa thở vừa
lo lắng nói:


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

- Thấy chưa? - Bà vợ ơng lại lên tiếng: - Ơng khái qt,
khái kiếc thế quái nào mà lại đúng cả chuyện ở cơ quan tôi lẫn
chuyện ở công ty của con gái. Ơng bảo ơng khơng viết cụ thể về


ai, nhưng ơng viết giống hệt chuyện của họ thì họ tức giận là
phải. Rồi họ mà phát đơn kiện, ông đi... tù thì chỉ khổ mẹ con tôi
thôi, hiểu không?


Ngừng một lát để thở, bà vợ ông quyết định:


- Từ bây giờ trở đi, ông không được viết báo, làm văn
“khái quát” kiểu này nữa! Mà tốt nhất là ông chỉ nên viết về
gương các thủ trưởng hết lịng vì nhân viên, viết về thành tích
hăng hái thi đua, biểu dương các kết quả tăng năng suất lao
động, về ra sức đổi mới để tiến lên thôi hiểu chưa?


Rồi bà dứt khoát:


- Mà ông nhớ là trước khi gửi cho các báo, phải đưa cho
tôi "kiểm duyệt" trước đã để đề phịng ơng lại “khái qt” đúng
vào chuyện tiêu cực xảy ra ở cơ quan tôi hoặc công ty của con
rồi thì đem họa về nhà đấy!


</div>

<!--links-->

×