Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (124.75 KB, 16 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b> NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11</b>
1./ Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng... Từ thuở ấu thơ cắp
sách đến trường chúng ta đã được thầy cơ dạy dỗ những điều đó, những bài học
đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay.
Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống <i>tôn sư trọng</i>
<i>đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... </i>
Chính thầy cơ đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp
hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên
con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai cịn nhớ về thầy cơ giáo cũ
của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh
tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và
cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến
những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những
học trò cũ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cơ trong ngày này chắc có
lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất
thì chắc có lẽ là khơng khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta !
Nhân ngày 20 - 11 Cúc vàng st xin gởi đến các bạn những bài thơ, về thầy cô giáo
để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cơ của mình
trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : <i>Ăn quả phải nhớ kẻ trồng</i>
<i>cây</i>
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2009, Cúc Vàng xin gửi đến tất cả các thầy
cô giáo đang công tác và các thầy cô giáo đã nghỉ hưu, lời chúc tốt đẹp nhất. Kính
chúc thầy cơ cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc và luôn thành đạt trong lĩnh vực
giảng dạy và nghiên cứu...
2./ Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ
Đọc chữ O cơ dặn phải trịn mơi
Chỉ vậy thơi, chao ơi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài
Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cơ giáo ơi, tóc cơ bạc hết rồi!
Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.
Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cơ dõi bóng theo em ...
3./ Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vịng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Sống cho mình và khơng bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tơi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hồi khơng thuộc
Một đời người - một dịng sơng...
Mấy ai làm kẻ đứng trơng bến bờ,
"Muốn qua sơng phải lụy đị"
Đường đời mn bước cậy nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đị trí thức thầy đưa bao người.
Qua sơng gửi lại nụ cười
Tình u xin tặng người thầy kính thương.
Con đị mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp mn phương vạn ngày,
Khúc sơng ấy vẫn cịn đây
Thầy đưa tiếp những đị đầy qua sơng...
<b>5./ Gặp lại Thầy</b>
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hơm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vịng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lịng để lệ khỏi nhồ
Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi khơng qn
"Thật lịng vững trí đừng phiền nghe con"
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hồi khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời.
<b>6./ Bụi Phấn</b>
<b>Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn</b>
<b>Viết lên đôi chữ cười vui vẻ</b>
<b>Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!</b>
<b>Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy</b>
<b>Phấn chì bụi phủ tóc như mây</b>
<b>Rơi bay hồn phấn tan từng mảnh</b>
<b>Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy</b>
<b>Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?</b>
<b>Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !</b>
<b>Bụi thời gian cứ bay theo gió</b>
<b>Nào biết rày mai sẽ thăng trầm</b>
<b>Rơi như lá úa nay lìa cành</b>
<b>Trên đường gian khổ hóa mong manh</b>
<b>Bục giảng ngày xưa thầy tơi đã</b>
<b>Giảng giải từng câu thiếu niên thành...</b>
<b>Có biết ngày mai sẽ ra sao</b>
<b>Hạt mầm thầy nảy biết là bao</b>
<b>Bụi trần phấn toả mau phai thắm</b>
<b>Nào biết ngày sau sẽ thế nào !</b>
<b>Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo</b>
<b>Trên mái trường xưa nhạt ngói màu</b>
<b>Tóc người xưa cũng chen sợi bạc</b>
<b>Thầy đó trường đây lệ cứ trào....</b>
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai khơng nhớ mình " hưởng " phạt
Qn những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Thầy - Cơ nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
<b>7./ Lời Cảm Tạ</b>
Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dịng sơng xanh thắm
Thống qn mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hơm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có
Nước mắt thành cơng hồ nỗi đau đen đỏ
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô
<b>8./ Lời Ru Của Thầy</b>
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ u thêm
Tình u chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy khơng ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vịm mát ngơi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đơi khi
Tuổi thơ lăn một vịng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thơi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
<b>9./ Tiếng vọng </b>
Trống trường văng vẳng vọng trong mơ
Tỉnh giấc bâng khuâng cứ thẫn thờ
Trò cũ xa rồi thêm luyến nhớ
Bạn xưa cách trở luống vương tơ
Ba mươi năm lái thuyền vào bến
Mấy chuyến đò sang trẻ tới bờ
Dẫu bạc mái đầu cịn tạc dạ
Trường tầng mái ngói mọc lên nhanh
Ươm giống xuân vui nở kín cành
Dạy trẻ ngàn người mong trẻ giỏi
Trồng cây trăm họ muốn cây xanh
Tôn sư khuyên trẻ lo rèn nghĩa
Trọng đạo nhắc thầy giữ lấy danh
Thầy dạy trăm điều hay, lẽ phải
Trò chăm tu luyện bước song hành.
<b>11./ NƠI GẶP GỠ</b>
<i>Xuân Hoài</i>
Chiếc Von ga dừng lại trước cầu thang
Chủ tịch Tỉnh không dám bước chân mình đạo mạo
Năm mươi tuổi trở về thăm thầy giáo
Lại nhớ những ngày bước chân nhỏ lon ton
Đại tá quân khu cũng dừng lại chiếc xe con
Sao cấp bậc hai hàng trên ve áo
Trước thầy cũ vẫn thấy mình thơ dại
Lí nhí chào như đến lớp hơm nao.
Một căn phòng khu tập thể trên cao
Ngày nhà giáo trở thành nơi gặp gỡ
Bạn đến trường với nhau từ nhiều thuở
Nhận ra nhau lắm gương mặt bất ngờ
Cô văn công ngồi kề anh bạn nhà thơ
Chú thợ điện ngồi cạnh chị xã viên đồng trũng
Cơ mậu dịch viên có nụ cười má lúm
Con nhỏ đi theo nhanh nhảu cháu chào ông
Bác sĩ quân y đi với trạm giống cây trồng
Viện thiết kế gặp cơng trình xây dưng.
Xã hội có bao nhiêu chỗ đứng
Phịng thầy hơm nay, có bấy nhiêu nghề nghiệp khác nhau
Có người đã hai thứ tóc trên đàu
Thầy giáo ngồi vui vầy giữa những cây đời
Mái tóc bạc và bàn tay gầy guộc
Hai cuộc chiến tranh bao nhiêu trường lớp
Lại hiện về trước những gương mặt thân quen.
<b>12./ THẦY </b>
Cơn gió vơ tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lịng xao xuyến mãi khơng ngi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
<b>13./ Trời Sao...</b>
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô...
Trường ơi, là dịng sơng mát
Giọt trong kiến thức lồi người
Cho em tắm trong sự thật
Cho đời đủ sắc tươi xanh
Cơ ơi dang đơi tay rộng
Ơm em siết chặt vào lịng
Để đơi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương
Cơ ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ.
<b>14./ Lời Ru Của Thầy</b>
<b>Mỗi nghề có một lời ru</b>
<b>Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này</b>
<b>Lời ru của gió màu mây</b>
<b>Con sơng của mẹ đường cày của cha</b>
<b>Bắt đầu cái tuổi lên ba</b>
<b>Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em</b>
<b>u rồi cũng nhớ u thêm</b>
<b>Tình u chẳng có bậc thềm cuối đâu!</b>
<b>Thầy khơng ru đủ nghìn câu</b>
<b>Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời</b>
<b>Tuổi thơ em có một thời</b>
<b>Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm</b>
<b>Như ru ánh lửa trong hồn</b>
<b>Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây</b>
<b>Thầy ru hết cả mê say</b>
<b>Mẹ ru em ngủ tròn đêm</b>
<b>Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày</b>
<b>Trong em hạt chữ xếp dày</b>
<b>Từ trong vịm mát ngơi trường</b>
<b>Xin lời ru được dẫn đường em đi</b>
<b>(Con đường thầy ngỡ đôi khi</b>
<b>Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)</b>
<b>Hẳn là thầy cũng già thơi</b>
<b>Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em</b>
<b>Thì dù phấn trắng bảng đen</b>
<b>Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình</b>
<b>(Sưu tầm)</b>
<b>CƠ ƠI!</b>
<b>Rời mái trường thân u</b>
<b>Bao năm rồi cơ nhỉ ?</b>
<b>Trong em luôn đọng lại</b>
<b>Lời dạy bảo của cô</b>
<b>Ngày ấy vào mùa thu</b>
<b>Bước chân em rộn rã...</b>
<b>Cô không lời từ giã</b>
<b>Xa trường tự lúc nào</b>
<b>Em ngỡ như chiêm bao</b>
<b>Cô về đâu, chẳng biết?</b>
<b>Từ giọng cô dịu hiền</b>
<b>Thời gian bước triền miên</b>
<b>Cô chưa lần quay lại</b>
<b>Chúng em nhớ cô mãi</b>
<b>Lúc xưa cô vỗ về...</b>
<b>Nay chúng em khôn lớn</b>
<b>Ngày rời trường gần đến</b>
<b>Bao giờ gặp lại cô ?!</b>
<b>=======</b>
<i><b>Dấu Xưa</b></i>
<b>Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm</b>
<b>Thấy lịng mình hổ thẹn biết bao</b>
<b>Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao</b>
<b>Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại</b>
<b>Những "dấu xưa" một thời thơ dại</b>
<b>Những hồn nhiên như lá giao mùa...</b>
<b>Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua</b>
<b>Thèm níu được thời gian con mười bảy...</b>
<b>Thầy cịn nhớ bao bài thơ đã viết</b>
<b>Cho mỗi lần một thế hệ đi qua</b>
<b>Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha</b>
<b>Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc</b>
<b>Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc</b>
<b>Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi... </b>
<b>=============</b>
<b>Trường Cũ</b>
<b>Đã lâu rồi không về thăm trường cũ</b>
<b>Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương</b>
<b>Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường</b>
<b>Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ</b>
<b>Thầy cô đã mở đường em tiếp bước</b>
<b>Ngày hơm nay những gì em có được</b>
<b>Nhờ thầy cơ vun đắp kiến thức em</b>
<b>Thầy trồng cây cho bóng mát sau này</b>
<b>Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi</b>
<b>Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại</b>
<b>Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta.</b>
<b>(Sưu tầm) </b>
<b>Quá khứ của thầy </b>
<b>Sách là hoa cho thơm mãi một đời người</b>
<b>Bút là gươm cho đông về man mác</b>
<b>Mười bảy tuổi thầy đi theo tiếng hát</b>
<b>Của con đò đất nước bốn ngàn năm</b>
<b>Dải Trường Sơn như một cánh buồm căng</b>
<b>Vươn sức trẻ đón trăm ngàn bom đạn</b>
<b>Bàn tay thầy vẫn còn chai sạn</b>
<b>Minh chứng một thời hoạn nạn tuổi thanh xuân </b>
<b>Sưu tầm</b>
<b>Khi thầy về nghỉ hưu</b>
<b>Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ</b>
<b>Đó bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!</b>
<b>(Sưu tầm)</b>
<b>Bàn Tay Của Cơ</b>
<b>Có một miền đất rất xa</b>
<b>Nơi bàn tay cô để lại</b>
<b>Bàn tay ngọt ngào hoa trái</b>
<b>Thành phố trên trang sách em</b>
<b>Cô ngồi soạn bài đêm đêm</b>
<b>Lung linh ánh đèn tỏa sáng</b>
<b>Mỗi ngày đứng trên bục giảng</b>
<b>Dắt em từng bước vào đời</b>
<b>Xôn xao âm thanh đất trời</b>
<b>Trên bàn tay cơ đã dắt</b>
<b>Bàn tay lặng thầm dìu dắt</b>
<b>Cho em cả một bầu trời.</b>
<b>(Sưu tầm) </b>
<b>Lời Của Thầy</b>
<b>Rồi các em một ngày sẽ lớn</b>
<b>Sẽ bay xa đến tận cùng trời</b>
<b>Có bao giờ nhớ lại các em ơi</b>
<b>Mái trường xưa một thời em đã sống</b>
<b>Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng</b>
<b>Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao</b>
<b>Thuở học về cái nắng xơn xao</b>
<b>Lịng thơm ngun như mùi mực mới</b>
<b>Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới</b>
<b>Thầy trị mình cũng có lúc chia xa</b>
<b>Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ</b>
<b>Một lời khuyên biết thế nào cho đủ</b>
<b>Các em mang theo mỗi bước hành trình</b>
<b>Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:</b>
<b>Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...</b>
<b>Rồi các em mỗi người đi mỗi ngả</b>
<b>Chim tung trời bay bổng cánh thanh niên</b>
<b>Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền</b>
<b>Ở nơi đâu có thầy ln thương nhớ</b>
<b>(Sưu tầm) </b>
<b>Nhớ Trường Xưa</b>
<b>Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ </b>
<b>Ta ước mình được trở lại trường xưa </b>
<b>Qua bao năm bên xứ người xa lạ </b>
<b>Trong cô đơn ao ước một ngày về. </b>
<b>Khi vẫn biết người xưa khơng cịn nữa </b>
<b>Và bạn bè mỗi đứa một phương trời </b>
<b>Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng </b>
<b>Tôi trở về với kỷ niệm thân thương. </b>
<b>Ơi! Ghế đá ngày nào tơi vẫn đợi </b>
<b>Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời </b>
<b>Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn </b>
<b>Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay. </b>
<b>Đơi mắt nai tuổi trăng trịn thuở ấy </b>
<b>Tơi muốn nhìn như những lúc cịn thơ </b>
<b>Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy </b>
<b>Mang yêu thương trong buổi mới vào trường. </b>
<b>Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ </b>
<b>Luôn hướng về trường cũ ở quê hương. </b>
<b>Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ </b>
<b>Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ </b>
<b>Nét mực khô lệ chảy dài trên má </b>
<b>Biết bao giờ được trở lại trường xưa.</b>
<b>(Sưu tầm) </b>
<b>Con Với Thầy</b>
<b>Người dưng nước lã</b>
<b>Con với thầy</b>
<b>Khác nhau thế hệ</b>
<b>Đã nhiều lần tơi tự hỏi mình</b>
<b>Mười mấy ngàn ngày khơng gặp lại</b>
<b>Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại</b>
<b>Vẫn bên tơi dằng dặc hành trình</b>
<b>Vẫn theo tơi những lời động viên</b>
<b>Mỗi khi tôi lầm lỡ</b>
<b>Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở</b>
<b>Mỗi khi tơi tìm được vinh quang...</b>
<b>Qua buồn vui, qua những thăng trầm</b>
<b>Câu trả lời sáng lên lấp lánh</b>
<b>Với tôi thầy ký thác</b>
<b>Thầy gửi tôi khát vọng người cha</b>
<b>Đường vẫn dài và xa</b>
<b>Thầy giáo cũ đón tơi từng bước!</b>
<b>Từng bước một tôi bước</b>
<b>Với kỷ niệm thầy tôi...</b>
<b>(Sưu tầm) </b>
<b>Lặng xi năm tháng êm trơi</b>
<b>Con đị kể chuyện một thời rất xưa</b>
<b>Rằng người chèo chống đón đưa</b>
<b>Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều</b>
<b>Bay lên tựa những cánh diều</b>
<b>Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng qn</b>
<b>Rời xa bến nước quên tên</b>
<b>Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười</b>
<b>Giọt sương rơi mặn bên đời</b>
<b>Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đơng</b>
<b>Mắt thầy mịn mỏi xa trơng</b>