Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (204.69 KB, 11 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
Văn miêu tả 6
<i><b>Bài 1: Quang cảnh ®Çm sen ®ang mïa hoa në</b></i>
Hình ảnh làng q Việt Nam luôn gắn liền với những cảnh đẹp giản dị, quen
thuộc nh: cánh đồng làng, con đê xanh ngút tầm mắt…Còn với với em ấn tợng về
đầm sen đang mùa nở hoa mãi là hình ảnh đẹp đầy thú vị trong kí ức mộng mơ của
tuổi học trị.
Từ xa nhìn lại, đầm sen nh một toà lâu đài màu xanh lấm tấm phấn hồng.
H-ơng sen nồng nàn lan toả theo làn gió bay xa thơm ngát một vùng. Trong làn sH-ơng
sớm mong manh , huyền ảo làm cho cả đầm sen nh khốc lên mình tấm áo chồng
bằng voan trắng, có đính thêm những hạt kim cơng lấp lánh. Mặt trời từ từ nhô lên
chiếu nắng xuống cho đầm sen càng thêm lóng lánh. Gió lùa vào đầm sen nh bàn tay
ngời mẹ nhẹ nhàng đánh thức đàn con nhỏ bé. Đầm sen nh sực tỉnh giấc vẫy những
cánh tay mềm mại chào đón ơng mặt trời.
Đến bên đầm sen vào mùa hoa nở mới thấy hết vẻ đẹp diệu kì mà thiên
nhiên ban tặng cho con ngời. Bao quanh đầm sen là bờ cỏ xanh mợt mà, uốn lợn nh
nét vẽ mềm mại. Mặt đầm phủ kín một màu xanh, lấp ló những đố sen hồng, sen
trắng. khơng biết sen ở đây đợc trồng từ bao giờ mà sen cứ mọc chi chít dày đặc
khơng trơng thấy mặt nớc, từng đoá hồng, đoá trắng thi nhau khoe sắc, toả hơng. Sen
hồng kiều diễm nh đôi má ửng hồng của nàng thiếu nữ. Sen trắng giản dị thanh khiết
vơn lên đón ánh bình minh nh muốn phơ ra tất cả sự trong trắng tinh khiết của mình.
Cịn các nụ sen mới đẹp làm sao, từng búp, từng búp tròn lẳn, mũm mĩm
tràn trề sức sống, e thẹn núp mình sau những chiếc lá ngắm nhìn những bơng hoa mà
lịng thầm ngỡng mộ: Các chị hoa thật lộng lẫy, các chị ấy nở bung những cánh tròn
xoe xoe, bao cánh hoa úp vào nhau đều đều, xinh xắn là bầy nhiêu chiếc má xinh xin
bầu bĩnh. Mỗi bông hoa là một cô thôn nữ xinh đẹp. Các cô đang cố khoe cái nhị
vàng anh ánh toả hơng thơm lừng mời gọi bớm ong.
Xung quanh các bông hoa là những chiếc lá mập mạp, cứng cáp vơn cao nh
ngời lính gác ngẩng cao đầu hãnh diện vì mình đợc đứng bên bảo vệ những nàng hoa
xinh đẹp. Còn những gơng sen nằm nghiêng nghiêng trên cuống nh ngời có tuổi ung
dung ngồi trên ghế mỉm cời ngắm nhìn đàn cháu. Hơng sen thoang thoảng bay theo
chiều gió lúc đậm, lúc nhạt, cáy mùi thơm dìu dịu ấy xua tan cái nóng bức oi ả của
mùa hè. Một vài khách du lịch dừng lại bên bờ chụp ảnh.Giữa đầm các cô các chị
đang bơi thuyền thúng hái hoa sen nét mặt ánh lên miềm vui sớng. Sen có thể dùng
vào nhiều việc, lá sen dùng để gói hàng, hoa sen dùng cắm lọ, ớp trà, hạt sen dùng để
nấu chè hay làm mứt đều ngon…
Hoa sen tợng trng cho cốt cách, tâm hồn ngời Việt thanh tao mà giản dị.
Ngày xa ông Mạc Đĩnh Chi làm bài phú "Hoa sen giếng ngọc" nên dù dung mạo xấu
xí vẫn đợc vua trọng dụng, quí mến. Ngày nay hoa sen đợc chọn làm "Quốc hoa"
biểu tợng của đất nớc bốn mùa xanh tơi hoa lá.
Thiên nhiên thật kì diệu sinh ra một loài hoa tuyệt đẹp nh hoa sen. Vẻ đẹp
dịu dàng thanh khiết của đầm sen đang mùa hoa nở luôn neo đậu trong trái tim em,
dù đi đến bất cứ nơi đâu, đợc thấy bao nhiêu cảnh lạ thì em cũng khơng thể qn đợc
vẻ đẹp của đầm sen
==========================================================
<i><b>Bµi 2: Tả cụ già ngồi câu cá bên hồ</b></i>
Mt bui chiu hè em đang dạo bớc trên con đờng làng, bên một đầm nớc
rộng để th giãn sau một ngày học tập căng thẳng. Ngắm nhìn cảnh đầm nớc thơ mộng
em gặp một cụ già ngồi câu cá dới gốc phi lao cuối đầm. Hỏi ra mới biết đó là cụ
Ngà nổi tiếng là "sát cá" ở xóm trong.
Đầm nớc rộng mênh mơng đã đợc gia đình con trai cụ Ng u thu th cỏ
ó
mấy năm nay. Xung quanh bờ đầm cây cối um tùm, trên mặt nớc hoa sen, hoa súng
tha hồ soi bóng làm duyên với tấm g¬ng khỉng lå.
Em lại gần ngắm nhìn mới thấy vẻ đẹp quắc thớc của cụ. Bộ quần áo nâu
giản dị, nớc da đồi mồi, ánh mắt vẫn còn tinh lắm. Chiếc cần câu cụ cầm trong tay
bằng tre trúc vàng óng, chỗ tay cầm bóng lống. Cụ thong thả bng cần trúc đoạn
cức khá dài có gắng cái phao bằng lông ngỗng, đầu dây đợc nối với lỡi câu nhỏ và
sắc. Đơi bàn tay nhăn nheo nhng tóm mồi vẫn cịn khéo léo lắm. Ngắm cụ tóm mồi,
bng cần thật là thiện nghệ. Em đến bên bờ khẽ chào cụ. Cụ đáp lại bằng giọng
thaatj là hiền từ, ấm áp, nụ cời hiền hậu khiến em thấy cụ gần gũi nh ơng nội của
mình. Mái tóc bạc trắng càng tôn thêm vẻ quắc thớc của cụ.
ThÕ råi cô Ngà nói với em rất nhiều chuyện nhng ánh mắt cụ không rời
chiếc phao trên mặt nớc. Cụ ôn tồn chậm rÃy kể vvè thời trai trẻ cuả mình. Cách ®©y
mấy năm cụ đã bàn với cậu con trai xin đấu thầu khu đầm này. Tuy tuổi cao nh ng cụ rất nhiều kinh
nghiệm về nghề nuôi cá… Chiều chiều cụ ra đây câu cá vừa để trông nom giúp con trai vừa để th giãn
rồi cụ đọc một câu thơ rất hay… Bất chợt cụ giật phắtmột chú trắm to dễ đến hơn một cân giãy đành
đạch trên vệ cỏ. Cụ cất tiếng cời sảng khoái. Rồi cụ dạy em các gỡ cá, mắc mồi, buông cần. Em làm
thử tởng dễ mà cũng thật khó.
Mặt trời sắp lặn, ráng chiều đỏ sẫm, em chia tay cụ Ngà trong lòng hiểu đợc bao điều mới mẻ.
Đy câu là một thú vui lành mạnh bổ ích giúp tâm hồn ta thanh thản sau những giờ làm việc căng thẳng.
Hình ảnh và câu chuyện của cụ Ngà mãy còn khắc ghi trong tâm hồn em ./.
====================================================
<i><b>Bài 3: Tả cảnh đêm trăng trên quê h</b><b> ơng em</b></i>
Em đã ngắm trăng không biết bao nhiêu lần. Khi từ mảnh sân nhà , Khi từ cánh đồng lúa
Bóng chiều đã tắt hẳn, mái nhà, đờng làng, ngõ xóm, lùm cây mờ dần. Trời tối hẳn thơn xóm
đã lên đèn , ánh sáng hắt qua các ơ cửa mờ mờ. Ngồi trời lúc này là một màn đêm bất tận, gió thổi rì
rào.
Bỗng từ phía sau rặng tre, một vầng sáng lấp ló. Trăng đẫ bắt đầu mọc rồi. Trăng nhè nhẹ trôi
sau những rặng tre khẽ lay động theo chiều gió. Trăng lên đến đâu bầu trời nh sáng ra đến đó. Trớc mắt
tôi cảnh vật nh đang biến màu huyền ảo dới trăng.
Tơi nhìn lên bầu trời và bắt đầu nhận rõ từng ngơi sao lấp lánh. Càng nhìn tơi càng thấy bầu
trời nhiều sao hơn. Tôi nhẩm hát bài đếm sao trong lòng trào dâng niềm xao xuyến. Vầng trăng đã lên
khỏi luỹ tre. Trăng lửng lơ nh cái đĩa vàng giữa nền trời trong veo, cao vời vợi.
Trăng đã lên cao, thỉnh thoảng lại náu mình trong những đám mây trắng, xốp, mảnh mai bồng
bềnh trôi trên nền trời. Trăng trải ánh sáng trên đờng làng, trăng dát bạc trên mặt nớc, trăng sáng lên
trong sân mọi nhà. Trăng làm rạng rỡ hơn những khuôn mặt trẻ thơ. Dới ánh trăng cảnh vật và con ngời
dờng nh hân hoan hơn, tơi đẹp hơn. Trăng đêm nay sáng quá. Tôi và lũ bạn cứ mải mê ngắm không biết
chán. Rồi chúng tôi thi nhau hát bài đếm sao, rồi lại chơi trị chốn tìm. Một lúc thấm mệt chúng tơi lại
cùng nhau trị chuyện và thi xem ai đọc đợc nhiều thơ có từ trăng nhất. Chị Hằng nh hiểu đợc câu
chuyện của chúng tôi chị cời tơi, ánh mắt lấp lánh. Chúng tôi lại căng mắt đi tìm chú Cuội ngồi gốc cây
đa. Đêm trăng trên quê hơng đối với bọn trẻ chúng tôi thật huyền diệu vô cùng.
Đêm dần về khuya , trăng càng lên cao và nh xa hơn giữa bầu trời mênh mông. Bọn trẻ chúng
tôi lu luyến chia tay nhau dới ánh trăng lịng tiếc nuối. Xóm làng nh đang chìm dần vào giấc ngủ say
nồng. Trên bầu trời ngàn vì sao vẫn lấp lánh, dế vẫn dạo nhạc, đom đóm vẫn lập loè làm bạn với ánh
trăng lung linh .
Đợc ngắm cảnh trăng trên quê hơng, tôi cứ ngỡ nh mình đợc lạc vào sở thần tiên với bao điều
<i><b>Bài 4:</b></i> <i><b>Tả tiết làm bài kiểm tra ngữ văn</b></i>
Tựng tựng tựng tựng tựng tựngTing trống vang lên báo hiệu giờ học bắt đầu, thế mà cả
lớp tôi đẫ ngồi vào chỗ đầy đủ. Bạn thì kẻ lại giấy kiểm tra, bạn thì xem lại phần lí thuyết. Chả vì hơm
nay lớp tơi có giờ kiểm tra Ngữ văn. Tơi n tâm vì mình đã chuẩn bị bài rất kĩ.
Cô giáo bớc vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào, cô cho chúng tôi ngồi xuống sau vài phút nhắc
nhở cô giáo chép đề lên bảng. Đề đã ghi xong :"Em hãy viết bài văn tả lại ngời thân yêu nhất của em".
Cả lớp đọc đề và bắt đầu làm bài. Khơng khí n lặng bao trùm cả căn lớp rộng rãi, chỉ còn nghe thấy
tiếng bút đa sột soạt trên giấy, tiếng tí tách của chiếc đồng hồ treo cuối lớp đang đếm thời gian, Thỉnh
thoảng có tiếng ho húng hắng. Ngồi sân trờng gió lao xao dới ánh nắng vàng tơi, bức tờng, cửa sổ
cũng chăm chú cùng chúng tôi làm bài.
Đây là dạng đề mở nên cả lớp mỗi ngời tự chọn cho mình một ngời thân u nhất để tả. Tơi đã
nháp xong phần yêu cầu và dàn ý sơ lợc rồi bắt đầu cẩn thận làm bài từng dòng, từng dịng nắn nót. Cơ
giáo vẫn từng khen tơi trình bày đẹp và cẩn thận. Tơi đa mắt nhìn ra xung quanh hơn bốn mơi mái đầu
đang đăm chiêu suy nghĩ , tay viết đều đều cẩn thận. Bên cạnh tôi là bạn Hà cũng đang cắm cúi viết.
Đầu bạn ấy hơi nghiêng theo nét chữ. Bạn ấy tả "Bà". Thỉnh thoảng Hà lại khẽ mỉm cời, chắc hẳn bạn
đã tìm đợc ý văn hay. Cịn tơi thì tả mẹ, vì mẹ là ngời tơi u q nhất trên đời. Đức hi sinh và lòng
nhân ái của mẹ tơi ln làm trái tim tơi lay động. Phía trên tôi là anh bạn Long đang ngồi vặn vẹo cái l
-ng. Thờng ngày cậu ta rất lời học, lời viết thế mà không hiểu sao hôm nay lại có vẻ mê mải, say sa thế.
Tờ giấy làm bài của Long cũng đã kín đặc cả chữ rồi. Chốc chốc cậu ta lại đa tay lên quệt trán .
Tùng tùngtùngtiếng trống vang lên báo hiệu giờ học kết thúc. Chúng
tôi nhanh chóng nộp bài cho cô giáo rồi ùa ra sân chơi. Chúng tôi hỏi bài nhau và hi
vọng những điểm cao mà cô giáo sẽ trả bài cho chúng tôi.
============================================================
====
<i><b>Bài 5: Trong vai anh đội viên kể và tả về Bác trong đêm không ngủ</b></i>
Mỗi lần mở cuốn nhật kí về một thời bom đạn tôi lại bồi hồi xúc động nhớ
lại thời trai trẻ của mình. Ngày ấy tơi là anh là anh bộ đội may mắn đợc cùng Bác
tham gia đánh giặc, chứng kiến một đêm không ngủ cùng Bác trên đờng ra chiến
dịch, tôi vô cùng xúc động và tự hào về Bác kính yêu.
Những ngày chống Pháp thật gian khổ ác liệt. Đơn vị tôi cùng Bác trên đờng
ra chiến dịch. Trời tối Bác cùng đơn vị chúng tôi nghỉ tạm trong một cái lán lấy sức
ngày mai tiếp tục hành quân. Đêm đã về khuya, ngoài trời ma lâm thâm, gió bấc từng
cơn lạnh tê tái. Trong túp lều tranh xơ xác tôi chợt thức giấc. Thấy Bác vẫn ngồi lặng
yên bên bếp lửa vẻ mặt trầm ngâm lo lắng. Trong ánh lửa bập bùng tôi thấy Bác nh
già đi, mái tóc bạc trắng. Rồi trong phút giây mơ màng nh nằm trong giấc mộng ấy,
tơi thấy Bác nhón chân nhẹ nhàng đi dém chăn cho từng ngời một. Rồi Bác lại nhen
lên ngọn lửa sởi ấm cho chúng tôi nằm. Tôi thấy ấm vô cùng không chỉ bởi ngọn lửa
mà vì tình yêu thơng của Bác dành cho chúng tơi nh ngời cha u dấu.
Rồi tơi rón rén đến bên Bác thì thầm hỏi nhỏ “Bác ơi! Khuya rồi sao Bác
ch-a đi ngủ? Bác có lạnh lắm khơng?” Bác nhỏ nhẹ nói với tơi “Cháu cứ ngủ ngon lấy
sức để ngày mai đi đánh giặc” Nghe lời Bác tơi nhắm mắt nhng trong lịng vẫn khơng
n bởi chiến dịch vẫn còn dài, rừng núi lắm dốc, lắm ụ phải trèo đèo lội suối, Bác đã
cao tuổi rồi lại không ngủ lấy sức đâu mà đi.
Lần thứ ba thức dậy, Tơi hốt hoảng giật mình vì vẫn thấy Bác ngồi đó im
lặng. Tơi bật dậy đi đến bên Bác nằng nặc mời Bác đi ngủ. Với giọng nói ấm áp tràn
Bên Bác tôi hiểu đợc bao điều, nhất là lịng u đất nớc và tình u vô bờ
của Bác dành cho chiến sĩ đồng bào. Đây chỉ là một trong muôn vàn đêm không ngủ
của Bác. Tôi muốn giữ mãi phút giây này trong tim để ln tự hào về Bác Hồ kính
u.
<i><b>Bài 6: Cây đào ngày tết</b></i>
Tết sắp đến mọi thứ đều nhộn nhịp hơn, các loại cây đào, mai, quất đang
đua nhau khoe sắc. Cây nào cũng đẹp, nhng tơi vẫn thích nhất là cây đào.
Cây đào này tơng đối lớn, tuỳ vào độ tuổi và tay nghề của ngời trồng đào
mà mỗi cây có một thế khác nhau. Thân cây đào đợc ngời trồng uốn tạo rất đẹp nh
hình con rồng vừa bay lên cao vừa uốn lợn. Xung quanh thân là những cành đào nhỏ
đầy hoa.
Đào có hai loại đào phai màu hồng và đào bích màu đỏ thắm.
Những bơng hoa đỏ rực rỡ gặp hơi ấm của mùa xuân nở bung ra. Trên từng
cành nhỏ chi chít hoa và nụ. Mỗi bơng hoa thờng có rất nhiều lớp cánh xếp lên nhau
xen kẽ nh một đài sen nhỏ xíu. Những cánh hoa mong manh mịn màng, be bé nh một
mẩu giấy hồng. ở giữa những cánh hoa là nhị hoa màu vàng óng, đó là thứ gọi ong
b-ớm đến. Nhị hoa nh những sợi chỉ vàng sẽ chuyển sang màu vàng sậm khi hoa sắp
tàn.
Nh÷ng nơ hoa chóm chím, nhỏ xinh đậu ở trên đầu cành nh những chú cánh
cam sơn màu hồng. Nụ hoa nhỏ tởng nh giã cã thĨ thỉi bay, cßn e thĐn chØ he hÐ s¾c
hång.
Cây đào ngày tết đẹp hơn hẳn bởi có rất nhiều hoa cịn lá mới chỉ nhú những
búp xanh nõn nà gần nụ nh những con chuồn chuồn xanh biếc với cặp cánh mỏng
tang đang đậu đầu cành đón gió.
Vào ngày tết đào thờng đợc trồng trong chậu cảnh bằng sứ thật đẹp và đợc tô điểm thêm bằng
những chuỗi đèn nhấp nháy đủ màu sắc, trên cành treo những bao lì xì màu đỏ in những hình vẽ vui
nhộn cho căn phịng đặt chậu đào trở nên tơi vui, sang trọng.
Đào là loại cây mang lại nguồn vui cho mọi ngời. Với các cụ già chơi đào là một thú vui tao
nhã, nh ông tôi mới 23 tết đã mua đào về nhà rồi. Cịn với ngời trồng đào thì đào khơng chỉ mang lại
niềm vui mà còn mang lại cho họ nguồn thu nhập.
Với riêng tôi hoa đào đẹp bởi sắc hồng quyến rũ. Mỗi khi những bông hoa đỏ tơi vừa khoe sắc
tơi có cảm giác nh mùa xn đã đến thật gần.
Một năm bắt đầu từ mùa xuân và mùa xuân có hoa đào đó là những dấu hiệu quen thuộc khiến
tơi nhận ra mình đã thêm một tuổi. Dù sau này lớn lên tôi sẽ không thể quên đợc hình ảnh cây hoa đào
ngày tết.
==============================================
<i><b>Bài 7: Một ngày mùa đơng</b></i>
Mùa đơng! Nghe hai tiếng đó ngời ta cũng hình dung ra cái giá rét cắt da, cắt thịt, tiếng gió rít
lạnh lùng và ghê rợn.
Cái mát mẻ của mùa thu đã qua đi để mùa đông lạnh lẽo lại đến. Mỗi cơn gió nổi lên là từng
tiếng gào thét. Từng đàn chim đã bay về phơng Nam tránh rét, cả chú chim chích bơng trong vờn nhà
em cũng tránh rét ở đâu mất rồi. Mấy hôm nay lạnh q em cũng đợc nghỉ học.
Hình nh ơng mặt trời cũng sợ rét, nấp sau đám mây, ngủ thật kĩ. Những đám mây xám ngoét
lờ đờ nh cũng đang ngủ. Lá bàng chuyển dần sang màu đỏ và chuẩn bị phải rời xa thân mẹ. Cả thơn
xóm lặng ngắt, ít ngời ra đờng hơn. Một vài ngời qua đờng co ro xúm sít lặng lẽ bớc nhanh trên con
đ-ờng làng hun hút gió. Bà hơm nay cũng khơng đi chợ ngồi ở nhà nhai trầu tóp tép, Bố nghỉ việc trùm
chăn đến cổ xem tivi. Chỉ có mẹ là cịn phải lo cơm nớc, xem lại chỗ mạ có bị gió lùa khơng, đợi ấm
lên cịn kịp cấy.
Ơi! Dờng nh mùa đơng làm cho nhịp sống chậm lại, thời gian bị đóng băng trơi qua chậm
chạp hơn. Mọi vật đều chìm trong giấc ngủ dài nồng say. Nhng cứ thử nghĩ mà xem nếu khơng có mùa
đơng thì cũng chẳng ai mong đợi, chờ đón mùa xuân ấm áp xinh tơi. Bọn trẻ con chúng em đứa nào
cũng xùm xụp trong những cái áo ấm. Em cũng thấy thích lắm vì mình béo lên bao nhiêu mà không
phải ăn nhiều.
Buổi chiều qua thật nhanh, bầu trời phủ một lớp bạc sáng mờ mờ. Đồng ruộng mênh mông
một màu nớc ải trắng bạc , thấp thống bóng một con cị trắng nhỏ cịn bì bõm kiếm ăn. Trong v ờn nhà
những chú gà đã lên chuồng, nằm sát vào nhau cho ấm. Mọi nhà cũng bắt đầu lục tục bữa cơm chiều.
Bóng tối cũng bao trùm rất nhanh, gió lại rít, cái lạnh lại bắt đầu lạnh hơn.
Khơng có bài vở em cũng chui vào chăn cho ấm. Nhìn qua cửa sổ em thấy các nhà hàng xóm
cũng đã tắt đèn. Ơi mùa đông lạnh giá, em nhắm mắt lại và thầm ớc cho nó trơi qua thật nhanh.
Em mong có mùa đơng nhng đừng có gió rít, đừng có lá rụng, các lồi chim đừng có bay đi
tránh rét. Mà mùa đông hãy chỉ là cái rét ngọt ngào, sắc trời sáng bạc. Để ng ời nghèo đừng bị lnh, gia
xỳc khụng b cht rột.
===============================================
Võ Quảng là nhà văn nổi tiếng chuyên viết cho thiếu nhi . Đọc và tìm hiểu văn bản "V ợt thác"
của ông chúng ta không chỉ ấn tợng trớc dịng sơng Thu Bồn thơ mộng, hùng vĩ, dữ dội…mà cịn cảm
phục trớc hình ảnh Dợng Hơng Th một vị "thuyền trởng" tài ba, quả cảm, dũng mãnh đã chèo lái con
thuyền vợt qua thác dữ.
Dơng Hơng Th làm nghề chở hàng ngợc xuôi trên sơng Thu Bồn. Dợng có thân hình cờng
tráng. Đã ngồi 40 tuổi, ấy vậy mà sức vóc cịn hơn khối đám thanh niên trai tráng. Nh bao con ngời
sống quanh sông Thu Bồn, Dợng Hơng Th cũng là một ngời dân lao động bình thờng. Ngày ngày chở
hàng ngợc xi theo dịng sơng. Thế nhng con ngời bình thờng ấy lại rất kiên cờng, có sức khoẻ tráng
kiện, ln bình tĩnh và dày dạn kinh nghiệm.
Khi vợt thác Dợng Hơng Th là ngời "đứng mũi chịu sào", con thác đã ở ngay trớc mặt. Tiếng
nớc chảy ào ào dữ dội . Dợng Hơng Th đánh trần đứng trên mạn thuyền phóng chiếc sào xuống lịng
sơng nghe một tiếng "soạc", thép đã cắm vào sỏi. Dơng Hơng Th ghì chặt đầu sào lấy thế trụ lại giúp
chú Hai và thằng Cù Lao phóng sào xuống nớc. Lúc này mới thấy hết cái dáng vẻ lực lỡng của dợng.
Làn da nâu bóng, ánh mắt sáng cơng nghị , ngực nở vòng cung, chiếc quần nâu sờn bạc.
Thuyền đã vợt qua thác dữ. Chú Hai và thằng Cù Lao thở không ra hơi.
D-ợng Hơng Th cũng đã thấm mệt mặt đỏ lên mồ hôi ở thái dơng, ở vai, ở ngực túa ra
nh tắm. Dợng với chiếc quạt lá quạt từng nhát thật mạnh, những sợi tóc mai bết vào
nhau bay phất phơ nhng ánh mắt vẫn tơi vui, thỉnh thoảng dợng lại cời, nụ cời thật
hiền, thật dễ mến.
Lúc Dợng Hơng Th vợt thác khác hẳn lúc ở nhà, nói năng nhỏ nhẹ, tính nết
nhu mì , ai nói gì cũng vâng vâng dạ dạ sẵn sàng giúp đỡ ngời khác. Bọn trẻ con
trong xóm đứa nào cũng quý Dợng Hơng. Mỗi lần Dợng Hơng về chúng lại bám theo
hỏi đủ thứ chuyện. Dợng Hơng lại kể cho bọn trẻ nghe những chuyện gặp trên đờng
đi bằng cái giọng hiền hiền đứt quãng, thế mà bọn trẻ đứa nào cũng chăm chú nghe
Dợng Hơng Th vừa dũng cảm, khéo léo trong công việc, lại hiền lành khiêm
tốn nên dợng luôn đợc mọi ngời quý mến.
Qua hình ảnh Dợng Hơng Th em hiểu thêm về cuộc sống lao động của ngời
dân trên con sông Thu Bồn. Cuộc sống càng vất vả họ càng kiờn cng.
============================================================
====
<i>Đề 9: tả và kể lại cuộc gặp gỡ víi L<b> ỵm</b><b> </b></i>
Trong chơng trình ngữ văn lớp 6 em đã đợc học bài thơ Lợm của Tố Hữu.
Bài thơ viết về một tấm gơng hi sinh dũng cảm trong kháng chiến chống Pháp khiến
em vô cùng cảm phục và xúc động. Nhất là hình ảnh Lợm trong cuộc gặp gỡ và
chuyến đi liên lạc cuối cùng đầy khó khăn nguy hiểm.
Lợm trạc bằng tuổi cậu học trò lớp 6, dáng ngời nhỏ nhắn, bớc đi nhanh
nhẹn. Khi giặc Pháp chiếm Huế quê hơng thân yêu của Lợm , Lợm đã tình nguyện đi
liên lạc giúp bộ đội đánh Pháp. Những ngày đi liên lạc Lợm luôn đeo bên mình chiếc
sắc xinh xinh cùng với chiếc mũ calô đội lệch trên đầu, trông chú bé càng ngộ nghĩnh
và đáng yêu. Lợm thờng mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay cùng chiếc quần soóc đợc sơ
vin gọn gàng, chẳng khác gì một chiến sĩ vệ quốc qn, trơng Lợm thật chững chạc.
Cơng việc bộn bề khó khăn nguy hiểm nhng lúc nào Lợm cũng vui vẻ và yêu thích
cơng việc mà mình đã lựa chọn. Gặp những ngời đồng chí, những ngời bạn của mình
mới thấy Lợm hồn nhiên và yêu đời biết bao, chú cời híp cả mí, đơi mắt ánh lên
niềm vui sớng dạt dào. Lợm tâm sự chú rất thích đi làm liên lạc. Với chú ở đồn Mang
Cá cịn thích hơn ở nhà. Đôi má Lợm ửng đỏ nh trái bồ quân chín mọng. Lợm gống
nh một con chim nhỏ chao liệng trên bầu trời, hứng những tia nắng vàng rực rỡ.
Trên đờng đa th Lợm phải vợt qua cánh đồng vắng vẻ, trên đầu quân thù
không ngừng vãi đạn nh ma. Em vụt qua làn ma đạn, chạy nh bay để hoàn thành
nhiện vụ cấp trên giao. Trông lúc ấy Lợm càng nhỏ bé. Chú chỉ cao nhỉnh bằng cây
lúa giữa cánh đồng. Đúng lúc đó một tia chớp l lên từ phía Lợm, khi ánh chớp tan
ngời ta khơng cịn nhìn thấy bóng chiếc mũ calơ nhấp nhơ nữa. Lợm đã hi sinh rồi.
Từ thân thể nhỏ bé của chú một dòng máu nóng hổi đang trào ra. Mắt chú bé nhắm
lại, mơi mím chặt để khỏi bật tiếng kêu, hai bàn tay nắm chặt bơng lúa nh níu lấy sự
sống. Linh hồn nhỏ bé hoà quyện vào mùi hơng của lúa. Lợm hi sinh nh một thiên
thần yên nghỉ giữa cánh đồng quê hơng.
Lợm đã hi sinh nhng hình ảnh của chú vẫn cịn ngun vẹn trong lòng mọi
ngời. Lợm giống em lứa tuổi nhng khác em hồn cảnh sống. Em thấy mình thật may
mắn đợc sinh ra và lớn lên trong điều kiện đất nớc hoà bình, đợc cắp sách đến
tr-ờng… Em tự nhủ mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh anh
dũng của Lợm
=========================================================
==
<i><b>Bài 10: Tả mẹ khi em làm đợc việc tốt</b></i>
Trời đã xế chiều ánh hồng hơn dần bng xuống, Cả nhà đang qy quần
bên bữa cơm chiều. Chợt ngồi cửa có tiếng cô đa th gọi vọng vào: Mời bác Tâm ra
nhận th bảo đảm. Mẹ tơi vội vàng ra kí nhận rồi trở vào nhà với nét mặt rạng rỡ lạ
th-ờng. Mẹ vội vàng mở phong th rồi reo lên con gái mẹ thành công rồi! Con gái mẹ
thật giỏi! Đó là giây phút hạnh phúc nhất trong tuổi thơ tơi. Hình ảnh mẹ lúc ấy khiến
tơi cịn nhớ mãi.
Niềm vui ngập tràn trong căn nhà nhỏ bé. Niềm vui đợc nhân lên trong tim
tảo sớm hơm làm việc kiếm tiền ni tôi ăn học. Mẹ dành dụm từng đồng tiến đi ít ỏi để mua bút lông,
màu vẽ... Thành công của tơi hơm nay có khơng ít mồ hơi và cơng sức của mẹ.
Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ trong th Em: Nguyễn Thanh Thảo đạt giải nhất cuộc thi vẽ
tranh “Mùa hè của em” Trong th còn mời rõ 8 giờ sáng mai tại nhà văn hoá tỉnh sẽ tổ chức triển lãm
tranh và phát giải thởng. Lúc này tôi mới ngắm kĩ mẹ tôi. Làn da mẹ hình nh hồng hơn, nụ cời tơi thắm
hơn mà giọng nói mới ấm áp, dịu dàng làm sao. Vẫn giọng nói âý sao hơm nay tơi thấy mến thơng vô
cùng. Thế rồi mẹ sửa soạn đi mời bà nội, bà ngoại sang nhà cùng chung niềm vui, niềm hạnh phúc của
gia đình. Nhìn bớc đi nhanh nhẹn, dáng ngời nhỏ nhắn tôi thấy thơng mẹ và gắng học giỏi, vẽ đẹp hơn
nữa để xứng đáng với lòng mong đợi của mẹ.
Rồi tối hôm ấy mẹ ôm tôi vào lịng nớc mắt tn rơi. Có lẽ đó là những giọt hạnh phúc tự hào
của mẹ. Bởi mẹ vẫn thờng dặn tơi rằng :Con cứ vẽ những gì con u thích nhất. Vậy các bạn có biết tơi
vẽ gì khơng? Đó chính là bức chân dung mẹ với dịng chữ “Mẹ tơi” dới bức tranh.
Thời gian thấm thốt thoi đa, Tôi đã dần khôn lớn, trởng thành. Trên bớc đờng thành cơng của
tơi vẫn có bớc chân tần tảo của ngời mẹ hiền.
<i><b>Bµi 11 Dùa v o b i M a của Trần Đăng Khoa tả l¹i trËn m a r o </b><b>μ</b></i> <i><b>μ</b></i> <i><b>−</b></i> <i><b>− μ</b></i>
Trời oi bức ngột ngạt đến hơn chục ngμy liền. Hôm nμo tôi cũng phải nhao ra những bờ tre,
tìm
chỗ nμo mát nhất thì ngồi. Chân cứ khoả liên tục xuống ao tay thì quạt mμ lúc nμo mồ hôi vẫn cứ túa
ra. Vậy mμ không ngờ chiều hôm qua m−a đến. Đến vội vã, m−a trút n−ớc μo μo rồi lại tạnh rất
nhanh.
Khoảng bốn giờ chiều rồi ra nắng vẫn cịn chang chang. Khơng có lấy một ngọn gió nμo. Trời
lúc nμy thật lμ ngột ngạt. Nh−ng bỗng d−ng trời tối sầm cả lại, gió ù ù, mây từ đâu ùn ùn kéo đến
khốc cho ơng trời một chiếc áo giáp đen. Mối từ đâu bay ra nhiều không kể xiết. Cánh mối rụng lả tả
bay tứ tung nh− trẻ con xé vụn giấy quăng lên túa ra tr−ớc gió. Ngoμi v−ờn mẹ gμ rối rít gọi đμn
con đang hoảng loạn miệng không ngừng kêu "chiếp chiếp". Gió cμng thổi mạnh. Bãi mía sau v−ờn
vung ká kêu xμo xạc nh− những dũng sĩ múa g−ơm. Bụi lốc cuốn đầy trời, đám lá khô cứ vμo cuộn
tròn lại bung ra. Ngoμi ngõ đám kiến đen bỏ cả mồi đang vội vã hμnh quân về tổ. Gió thổi tung mát
r−ợi lμm những ngọn tre cuốn cả cμnh lá vμo nhau, thân cọ vào nhau kêu lên kẽo kẹt. Đáng th−ơng
hơn lμ cây b−ởi của ông vốn đã phải mang cái thân to lớn đầy cμnh lá, b−ởi lại còn phải bế một đμn
con tinh nghịch, đứa nμo đứa nất cứ địi chạy tứ tung khắp phía.
Trời bắt đầu lác đác m−a. Sấm sét rạch ngang dọc nền trời rồi ùng oμng đổ xuống sân nh−
mìn
phá đá. Thế mμ chị dừa chẳng sợ, cứ sải cánh tay dμi nh− ngời đang bơi trải. Chị mùng tơi còn múa
phụ hoạ nhảy múa hả hê thêm vào nữa chứ.
Lộp bộp, lộp bộp. M−a bắt đầu đổ xuống vội vã, μo μo. M−a nh− trút n−ớc lμm trắng xoá
cả mặt
sân, những bọt n−ớc tung lên trắng xố vừa định trơi đi thì liền bị giọt n−ớc m−a khác rơi vμo vỡ
vụn. M−a sμn sạt trên mái ngói khơ, m−a bộp lộp trên tμu chuối đầu nhμ. N−ớc chảy ồ ồ, xối xả
ngập cả sân khiến mấy ơng cóc cụ cứ nhảy chồm chồm. Bố em đi cày về, chạy m−a không kịp n−ớc
dội −ớt hết cả ng−ời.
Trận m−a đến nhanh nh−ng vụt tạnh. Cây lá đ−ợc một bữa hả hê ngơ ngác nhìn ông mặt trời
đang trở lại. Bầu trời trong xanh, những tia nắng lại rọi lên vμng óng.
Trận m−a cho tơi cảm giác thật khoan khoái vμ dễ chịu. Thế lμ những ngμy oi bức vụt tan.
Tôi chạy vội ra sân dọn những quả bịng vừa rụng xuống. Rồi tơi ra bể vục một vục n−ớc phả lên đầu
================================================================
<i><b>Bµi 12 Tả quang cảnh sân tr ờng trong giờ ra chơi.</b><b></b></i>
Tuổi học trò bao giờ cũng gắn với những trò chơi vui vẻ. Đó l những trò chơi t−ng bõng
thó vÞ
với sự góp mặt của số đơng. Thế nên, hôm nμo đi học, tụi chúng tôi cũng xin bố mẹ đi sớm hơn để
đ−ợc vui đùa. Còn khi đã ở tr−ờng, sau những tiết học mệt nhoμi, chúng tơi lại đón tiết ra chơi.
Hơm nay bầu trời trong xanh vμ gió thì mát q. Những đám mây trắng lững lờ troi thỉnh
thoảng lại che rợp một góc sân tr−ờng tạo ra những bóng râm. Chúng em đang học cuối tiết thứ hai thì
bỗng nghe sáu tiếng trống báo hiệu ra chơi. Cô giáo dừng giảng mỉm c−ời đồng ý, thế lμ chúng em ùa
cả ra sân nh− một bầy chim sẻ lớn. Sân tr−ờng đang rộng rãi vắng vẻ bỗng chốc trở nên chật chội, ồn
μo.
lên hạ xuống theo nhịp b−ớc chân đều đặn, khoẻ khoắn vμ đẹp mắt nh− một mμn
đồng diễn ai đó đã gặp trên truyền hình.
Bμi thể dục qua đi nhanh chóng nh−ờng chỗ cho những trị chơi thú vị.
Phía ngoμi kia các bạn nam đã nhanh chóng tập trung d−ới gốc cây xμ cừ lớn để
chia đội vμ đá bóng. Cuộc dμn xếp diễn nh− trong vịng một phút nh− đang chạy
đua với thời gian. Rồi quả bóng da đ−ợc tung lên, hơn chục bạn nam săn, chạy đá,
hị reo mặc khơng thèm chú ý những giọt mồ hôi lăn đầy trên má lμm cay cay đôi
mắt. Các bạn nữ cũng khơng chịu l−ời hoạt động. Phía d−ới tán bằng lăng, chiếc
dây quay đang quay liên tiếp nghe cả tiếng kêu "chíu chíu". Nhìn các bạn nữ nhảy
dây, c−ời khúc khích mμ thấy tuổi học trị thú vị một cách thần tiên.
Ngay tr−ớc cửa lớp tôi lμ chỗ dμnh cho các bạn ít sơi nổi hơn. Hùng, Minh
Chúng tôi đang say s−a nô đùa thoả thích thì tiếng trống báo hiệu giờ ra
chơi đã hết. Tất cả các
cuộc chơi đều dang dở, xin hẹn lại ngμy mai. Chúng tôi rửa mặt, b−ớc vμo lớp vμo
một tâm trạng
vui vẻ sảng khối vơ cùng để đón những tiết học tiếp theo.
<i><b>===========================================================</b></i>
<i><b>====</b></i>
<i><b>Bµi13 </b><b> Em hÃy tả dòng sông mùa lũ.</b></i>
Quờ tụi nm trên một triền đê ở ven sông Hồng. Buổi chiều, vμo những
ngμy hè oi ả, cả lũ nhóc chúng tơi lại rủ nhau ra sông tắm mát. Hμng chục đứa hò
reo lặn ngụp, trêu đùa nhau náo loạn cả một khoảng sơng. Những ngμy đó dịng sơng
hiền lắm, cứ lặng lờ trơi, trên mặt sơng những con sóng nhỏ nối tiếp nhau xơ nhẹ vμo
bờ, vμ tiếng sóng vỗ ì oạp vμo bờ nghe rất vui tai. Trong những ngμy đó thơn xóm
hai bên bờ sơng rất vui, ngμy ngμy, họ ra sông gánh n−ớc, giặt giũ, vμ ở những bμi
bồi ngô xanh biêng biếc, trông mát cả tầm mắt. Trên bến đò ng−ời vμ xe qua lại tấp
nập. Cuộc sống thật thanh bình vμ nên thơ.
Thế nh−ng con sơng khơng phải lúc nμo cũng hiền hoμ nh− những ngμy
đó. Vμo ngμy m−a lũ, sơng nh− trở mình sau những ngμy lim dim ngủ. Sau một
thời gian m−a lớn, không biết n−ớc ở đâu bỗng đổ đầy ắp dịng sơng, n−ớc dâng
cao, lúc đầu mấp mé bờ, sau có khi cịn dâng lên phủ kín cả ngơ, khoai. Cả dịng
sơng lúc nμy lμ một dảy n−ớc lớn, mênh mông đục ngầu Những con sóng nh−
hμng trăm con rồng lớn quằn mình quẫy đạp nh− muốn nuốt chửng tất cả lμng xóm.
Ngơ khoai may mắn vừa mới thu hoạch xong nếu khơng khi n−ớc lũ rút thì cịn trơ
ra cát vμ bùn. Vμ đêm nằm nghe nh− tiếng thở mạnh, lúc phì phị lúc réo gμo.
Lμng mạc ven sơng nh− xơ xác hơn sau những trận gió m−a lớn vμ đứng bên con
sơng đang trở mình thì lμng xóm cμng trở nên nhỏ bé vμ mỏng manh hơn. Cây cối
ngả nghiêng theo những trận gió, mới chỉ hôm qua thôi chúng thật t−ơi xanh, mơn
mởn sức sống thế mμ chỉ qua một trận bão lũ, tất cả đều trở nên tiêu điều xơ xác.
Dân trong lμng ngμy ngμy ngóng ra sơng mong n−ớc nhanh rút. Tμu thuyền chằn
chuội với những con sóng đang réo gμo. Những chiếc tμu chở hμng vốn to lớn nh−
vậy mμ cũng trở nên nhỏ bé yếu ớt tr−ớc những con sóng đang uốn l−ợn, gồng
mình lên nh −tức giận.
Nhìn từ xa dịng sơng nh− đang đ−ợc nấu sơi, mμu đỏ quạch khác hẳn với
mμu n−ớc trong trẻo th−ờng ngμy, những cột sóng oằn mình dâng lên rồi hạ xuống,
có lúc tung cao, bọt trắng xố. Những ngμy ấy dịng sơng khơng bao giờ ngủ, nó
ln nhăm nhe, doạ nạt con ng−ời. Nó khiến con ng−ời ln sống trong lo sợ. Con
đê có sứ mệnh phải ngăn chặn những cơn tức giận của dịng sơng, vậy mμ có chỗ đã
khơng thể kháng cự đ−ợc, mình nó đã bị sóng ăn nham nhở, có nguy cơ vỡ. Ai ai
cũng hoảng sợ. Tr−ớc nguy cơ đó ban chỉ huy phịng chống lụt bão đã huy động rất
nhiều ng−ời mang theo những bao tải đổ đất vμ giúp sức cho đê bảo vệ đ−ợc cuộc
sống của dân lμnh. Đối với lũ trẻ chúng tơi, dịng sơng lúc nμy khơng cịn đáng u
nh− tr−ớc. Chiều chiều chúng tơi chẳng cịn đắm mình trong vịng tay êm ả của sông. Chúng tôi cũng
nh− bao ng−ời khác lo lắng cho ngôi nhμ, cho ngôi lμng thân u của mình.
Những ngμy m−a lũ mẹ tơi khơng ra đồng đ−ợc, mẹ ngồi tr−ớc cửa nhμ, mắt rõi ra xa đầy
lo âu. Tôi ngồi bên mẹ lặng im. Mẹ ơm tơi vμo lịng an ủi vμ cũng chính lμ tự nhủ với mình. Rồi sẽ
qua thơi con ạ. Chắc chỉ chiều nay n−ớc sẽ rút. Vμ thật bất ngờ cứ nh− có phép lạ. Đến tr−a m−a bắt
đầu ngừng rơi, n−ớc sông cũng không dâng lên cao nữa. Vμ chẳng mấy chốc n−ớc sông đã rút hẳn
cảnh vật lại trở về nh− cũ nh−ng xơ xác nh− sau một trận đánh. Hơm sau nắng đã trải dμi trên sơng.
Dịng sông lại trở về bản chất hiền lμnh. Ng−ời dân quê tôi lại vui vẻ trở về với công việc th−ờng
ngμy. Sau lũ, ng−ời ta thi nhau ra vớt củi, vớt gỗ trôi từ th−ợng nguồn về, vμ cá tôm cũng nh− nhiều
hơn. Đất đai cũng mμu mỡ hơn báo hiệu một mùa bội thu sắp tới. Tμu thuyền lại tấp nập trên bến bãi.
Bọn trẻ chúng tôi lại đ−a nhau ra bãi bồi đá bóng, tắm sơng.
Dịng sơng q tơi dẫu có lúc nổi giận vμ khó hiểu song với chúng tơi đó lμ một nơi vơ cùng
lí t−ởng, mai nμy dù có xa quê bao lâu chắc tôi vẫn không thể quên đ−ợc con sông nμy vμ sẽ nhớ
nhất lμ dịng sơng những ngμy m−a lũ.
================================================================
<i><b>Bài14 Em đã làm mẹ buồn trong bữa cơm chiều, hãy kể lại việc đó</b></i>
Sinh ra ở miền quê thanh bình n ả em ln gắn bó với mái ấm gia đình. Chiều nào cũng vậy
sau khi đi học về em thờng giúp đỡ bố mẹ một số việc nhỏ rồi cả nhà cùng nhau quây quần bên mâm
cơm đạm bạc nhng ấm áp. Vậy mà trong bữa cơm thứ bảy tuần qua em đã gây ra một hành động sai trái
khiến cho bố mẹ em phải buồn lịng.
Hơm ấy là ngày anh trai em nghỉ lễ từ trờng đại học về thăm nhà nên bữa cơm có nhiều món
hơn ngày thờng nào là canh cá, thịt luộc và cả món da góp mà em rất thích chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy
thèm rồi.
Mọi ngời vui vẻ, bận rộn mỗi ngời một việc. Mẹ em nhắc nhở em mau hồn thành cơng việc,
tắm rửa rồi cùng ra ăn cơm. Em lí nhí đáp rồi cứ ngồi thừ ra trong bàn học, bởi vì chiều nay kiểm tra
tốn em đợc có 4 điểm. Tại em mải chơi, hấp tấp và chủ quan nên mới ra nông nỗi nh vậy. Thấy em
khác lạ anh trai động viên, thơi có gì nói với anh nào! Lúc ấy em lại gắt lên: Anh thì biết gì nào!
Thế là cả nhà khơng ai nói gì. Bố em rất buồn nhng vì hơm nay anh trai từ xa về thăm nhà bố
khơng muốn nói nhiều. ánh mắt bố nghiêm lại, bố chỉ ăn uống sơ qua rồi lên bàn uống nớc ngồi vẻ
buồn bã. Còn mẹ em mới thất vọng làm sao. ánh mắt mẹ thống chút bực bội, mẹ lặng lẽ chẳng nói gì
khác hẳn với ngày thờng . Hơm nay mẹ lặng lẽ nhìn em, rồi lại nhìn anh trai, đơi tay gầy gầy x ơng
x-ơng gắp thức ăn mà lòng mẹ nh đau xót vì thái độ của em ... Nhìn mẹ lúc này thấy da nh sạm lại có
thêm vài nếp nhăn.
Lúc này đây em thấy mình thật có lỗi vì đã làm cho bữa cơm sum họp mất vui, bố mẹ phải
buồn lòng. Em suy nghĩ rất nhiều về thái độ hỗn láo và cách c xử thiếu văn hố của mình. Em muốn
thốt lên xin lỗi bố mẹ và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Thời gian trôi qua rất nhanh bây giờ em đã hiểu, đã làm những điều tốt đẹp. Chăm ngoan học
giỏi và ln làm những việc tốt, nói năng suy nghĩ thận trọng ln làm hài lịng bố mẹ và nhng ngi
xung quanh.
Bài 15: Tả ng<i><b> ời thân yêu và gÇn gịi nhÊt</b></i>
Q hơng u dấu nơi ấy có mái ấm gia đình, có những ngời u thơng nhất trên đời của em.
Sống trong vòng tayyêu thơng của bà nội em vơ cùng sung sớng và hãnh diện. Hình ảnh bà nội lúc nào
cũng trong trái tim em
Bà nội em năm nay đã hơn bảy mơi tuổi, dáng bà gầy guộc và lng cũng đã còng. Dấu ấn thời
gian đã in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên gơng mặt nâu rám hằn sâu những nếp nhăn của bà. Mắt bà đã
mờ nhng tai bà còn tinh lắm, chỉ nghe tiếng bớc chân hay giọng nói của từng ngời từ xa bà đã nhận ra
đúng từng ngời trong gia đình hoặc quen biết.
Vốn sinh ra và lớn lên từ miền quê nghèo khó nên bà quen với công việc nhà nông vất vả
quanh năm. Dù đã ngoài bảy mơi nhng bà vẫn dẻo dai trớc khó khăn, dơng bão của cuộc đời. Hằng
ngày em tới trờng, bố mẹ lo việc đồng áng, bố mẹ thơng bà vất vả nhiều, khuyên bà nghỉ ngơi không
Bà rất a gọn gàng ngăn nắp, bà chăm cho em ăn học, Bà còn bảo rằng là con gái cần phải
chăm chỉ, khéo léo, dịu dàng… Nghe bà khun em ghi nhớ trong lịng, cố gắng ngoan ngỗn, chăm
học để bà vui lịng. Nghe bà kể chuyện thì thật là lí thú. Giọng bà em đặc biệt trầm bổng nghe nh tiếng
chuông đồng hồ. Những câu chuyện của bà theo em vào giấc ngủ, khắc sâu vào trí nhớ của em nh
những đố hoa và cũng dịu dàng rực rỡ đầy sức sống. Khi bà mỉm cời mới hiền hậu làm sao. Ôi bà của
em! Ngời bà dịu hiền, tuyệt vời quá đỗi …
Tấm lòng yêu mến của bà em đối với mọi ngờiđã làm cho tâm hồn em thêm
phong phú. Bà đã truyền sức mạnh cho em để em vợt qua những khó khăn trong cuộc
sống. Em luôn mong bà mạnh khoẻ sống lâu để chứng kiến sự trởng thành khơn lớn
của em.
<i><b>Bµi16: Tả dòng sông quê h</b><b> ơng</b></i>
Nh em gn con sơng Trà Lý. Sơng chảy qua những bãi mía, bờ dâu xanh
ngắt, Dịng sơng đã gắn liền với thời thơ ấu của em. Em và con sông đã trở nên thân
thiết.
Dịng sơng q em đẹp nh một dải lụa nằm vắt ngang cánh đồng xanh suốt
bốn mùa. Vào những buổi sáng đẹp trời sông Trà Lý mới đẹp làm sao. Mặt sơng ửng
đỏ từng đồn thuyền đánh cá giơng buồm thả lới, những con thuyền chở cát, đá tấp
nập ngợc xuôi. Hai bên bờ sông những bãi ngô xanh mợt mà, những vờn chuối um
tùm, những hạt sơng long lanh đậu trên đầu ngọn cỏ nh những hạt ngọc bé xíu. Cỏ
cịn ớt đẫm sơng đêm, mà các bà, các chị đã làm cỏ hái dâu từ lúc nào khơng biết.
Bình minh chan hồ trên mặt sơng, sơng hiền hồ đáp lại sắc biếc của ơng mặt trời
với mn ngàn làn sóng lăn tăn.
` Những buổi tra hè, dịng sơng lấp lánh ánh bạc. mn nghìn tia nắng nhảy
nhót, đùa nghịch trên mặt nớc. Những con thuyền vẫn nhẫn nại bng mái chèo.
Tiếng ngời lên đị, xuống đị vẫn vang vọng đâu đây.
Vào những buổi chiều hè đứng trên bờ sơng mà ngắm nhìn mới thấy sơng có
một vẻ đẹp kì diệu. Dịng sơng nh sẫm lại, những chịm mây trắng nhởn nhơ bồng
bềnh trơi. Có đàn cị trắng cõng nắng qua sơng. Cịn chị gió dạo bớc trên mặt sơng
đùa vui cùng những con sóng bạc đầu không biết mệt mỏi.
Buổi tối dới ánh trăng thanh dịng sơng lại càng êm ả, trăng nh dát bạc trên
mặt nớc. Nếu đợc bơi thuyền ra giữa dòng mà ngắm sơng thì thật thú vị biết chừng
nào. Sơng cũng có lúc hiền hồ, thơ mộng nhng cũng có khi gắt gỏng, đăm chiêu. ấy
là lúc chàng Thuỷ Tinh nổi giận dâng nớc đánh Sơn Tinh. Lúc này dịng sơng cuồn
cuộn đỏ ngầu. Nớc mấp mé hai bên bờ đê. Nhng dờng nh sơng cũng nghe đợc tiếng
gọi lịng ngời dân q tơi bỗng dịu dàng, hiền hồ trở lại đem dòng n ớc phù sa tới
mát cho cánh đồng.
Ơi dịng sơng q hơng đã tắm mát tuổi thơ tôi, để lại trong tôi những kỉ
niệm êm đềm sâu sắc nhất. ấy là những buổi chiều thả diều trên đê ngắm sông không
biết chán. Rồi cánh diều bỗng đứt dây trôi xuống triền sông, không ai dám lội xuống
lấy. Bỗng một đợt sóng xơ bờ con diều dạt vào bến. Vớt đợc cánh diều lên em thầm
cảm ơn sự tốt bụng của sông.
Em yêu con sông quê hơng nh yêu ngời mẹ dịu hiền của em. Ơi con sơng
Trà Lý. Sơng đã bao lần nổi sóng nhấn chìm tàu giặc xuống lịng sơng. Sơng đã ôm
những kỉ niệm, ớc mơ của những tâm hồn bé nh.
============================================================
====
<i><b>B i 17: Trong vai thầy giáo Ha-men, tả lại tâm trạng lên lớp của mình trong Buổi</b><b></b></i>
<i><b>học cuối cùng</b></i>
Chiu hôm ấy, tôi chết lặng khi nhận đ−ợc lệnh từ nay các tr−ờng vùng
An-dát vμ Lo-ren không đ−ợc phép dạy học sinh tiếng Pháp, một sự hụt hẫng rất lớn
cứ nh− ai đó vừa giật đi một thứ quý giá nhất của mình. Tơi lê b−ớc về nhμ, trong
lịng tan nát. Trong đầu tơi ln hiện lên hình ảnh những học sinh thân yêu, những
bμi giảng về n−ớc Pháp. Có lẽ nμo tơi phải từ bỏ tất cả! Tơi cμng đau khổ hơn khi
biết rằng tơi chỉ cịn một buổi dạy học vμo sáng ngμy mai, đó lμ buổi học cuối cùng.
Sáng hôm sau tôi dậy từ sớm, chọn bộ quần áo trang trọng nhất ra để mặc,
đó lμ chiếc áo rơ đanh-gốt mμu xanh lục, điềm lá sen gấp nếp mịn vμ đội cái mũ
tròn bằng lụa đen thêu. Bộ quần áo nμy, tr−ớc đây tôi chỉ mặc trong những hơm có
thanh tra hoặc những hơm phát th−ởng. Khi trời cịn rất sớm tơi đã rảo b−ớc đến
tr−ờng, tâm trạng lên lớp ngμy hôm nay đối với tôi khác hẳn mọi khi, một cảm giác
buồn bã.
Tôi b−ớc vμo lớp, đã có mấy ng−ời đến, đó lμ cụ giμ Hô-đe cùng một số
dân lμng ở vùng An dát. Thấy tôi b−ớc vμo, trên g−ơng mặt của họ cũng tốt ra
một nỗi buồn, có lẽ họ đã biết cả. Sau khi họ đứng dậy trịnh trọng chμo tôi. Tôi cúi
đầu chμo lại rồi thăm hỏi họ vμi câu, cố khơng động gì đến buổi học cuối cùng. Tơi
ngồi lặng lẽ nhìn cảnh vật xung quanh, tất cả bỗng trở nên thân thuộc q. Tơi chẳng
mn rêi xa mét chót no cả. Các cụ gi cũng ngồi lặng lẽ. Có lẽ họ cũng đang rất buồn v họ hiểu
tâm trạng lúc ny của tôi.
Mt lỳc sau, nhng khuụn mt gần gũi thân quen hμng ngμy dần dần đến kín những dãy bμn
trong lớp học. Bọn trẻ phần nhiều ngơ ngác khơng hiểu tại sao hơm nay lớp mình lại có cả các cơ, các
bác, các chú... nh−ng chúng cũng chẳng dám nói gì.
Th−ờng ngμy tr−ớc giờ vμo lớp chúng nghịch ngợm vμ rất khó bảo, ấy vậy mμ hôm nay
đứa nμo đứa nấy lặng lẽ đi vμo chỗ ngồi của mình. Chúng ngồi yên lặng vμ trang nghiêm nh− đang
sắp đón đoμn kiểm tra vμo lớp. Điểm qua g−ơng mặt những học sinh trong lớp, tôi nhận ra lớp còn
thiếu Phrăng. Đây lμ cậu học sinh cá biệt của lớp, nếu nh− ngμy th−ờng tôi sẽ vμo lớp luôn vμ sẽ
phạt khi cậu ta đến. Thế nh−ng hôm nay tơi chẳng có cảm giác tức giận Phrăng, tơi quyết định bắt đầu
giờ học muộn hơn mọi ngμy để chờ cậu học trò cá biệt nμy. Một lúc sau, Phrăng đến, nó thấp thống
núp sau cánh cửa, tỏ vẻ sợ hãi, thấy vậy tơi nhẹ nhμng gọi nó vμo lớp học:
-Vμo lớp nhanh lên Phrăng, buổi học đã bắt u ri.
Tôi bắt đầu buổi học bằng một nỗi rng rng khó tả, tôi không biết bắt đầu bi giảng nh thế no,
điều ny trái ngợc hẳn với mọi khi. Dù không muốn nói ra nhng tôi vẫn phải nói ra sù thËt cđa
bi häc ngμy h«m nay:
- Các em thân mến, hôm nay lμ buổi học cuối cùng của chúng ta, các em cố gắng chăm chú nghe giảng
nhé! Lũ trẻ con ngơ ngác nh−ng rồi chợt hiểu vì có đứa đã nghe lống thống những thơng tin mμ
ng−ời lớn đọc trên cáo thị hôm qua. Chúng cũng lặng n.
Buổi học hơm ấy vẫn diễn ra, tuy có hơi trầm vμ buồn hơn những ngμy khác. Tôi dạy lũ trẻ
nốt những quy tắc ngữ pháp của phân từ vμ trong bμi giảng của mình tơi cịn xen những câu chuyện
khác. Bởi tôi hiểu đây lμ lần cuối cùng đ−ợc nói với lũ trẻ về cuộc sống về n−ớc Pháp. Tôi gọi Phrăng
đọc bμi vμ cậu ta lại ấp úng không thuộc, nh−ng tôi cũng chẳng để tâm vμo chuyện đó m μtơi lại nói
về tiếng Pháp. Thế rồi từ điều nμy sang điều khác, cả giờ giảng của tôi lại trở thμnh một giờ tiếc
th−ơng cho tiếng Pháp.
Sau khi giảng bμi xong. Tôi chuyển sang tập viết cho lũ trẻ. Hơm ấy, tơi cho học trị viết đi
viết lại hμng chữ trông sao cho thật đẹp: Pháp, An-dát; An-dát, Pháp. Học trò say s−a viết còn tơi thì
lại ngồi ngẫm nghĩ, tiếc th−ơng tiếng Pháp. Tơi không thể hiểu nổi tôi sẽ ra sao khi phải rời bỏ mãi
mãi nơi nμy.
Thời khắc cuối cùng của buổi học cũng qua đi. Tiếng chng đồng hồ từ phía nhμ thờ điểm rõ
12 tiếng. Đứng dậy để tạm biệt học sinh thân u, tơi thấy mình chao đảo, miệng tôi không thể cất nên
đ−ợc. Tôi cầm một viên phấn, viết dịng chữ thập to: N−ớc Pháp mn năm! Đó chính lμ dịng chữ
cuối cùng vμ cũng chính lμ tấm lịng của tơi đối với n−ớc Pháp thân u.
================================================================
<i><b>B i 18</b><b></b></i> <i><b> : </b><b> Tả lại lễ kỷ niệm Ng y Nh gi¸o ViƯt Nam 20 - 11 ë tr êng em.</b><b>μ</b></i> <i><b>μ</b></i> <i><b>−</b></i>
Năm nay đ−ợc lên lớp 6, lần đầu tiên tôi đ−ợc tham dự lễ kỉ niệm Ngμy Nhμ giáo Việt Nam
20 -11. Suốt buổi tối hôm tr−ớc, tôi bắt mẹ chọn cho tôi một bộ quần áo đẹp nhất, mẹ tơi cịn chu đáo
ra chợ mua cho tơi một bó hoa thật đẹp để ngμy mai tôi đem tặng cô giáo chủ nhiệm.
Buổi sáng hôm sau, tôi ngủ dậy sớm hơn mọi ngμy, ăn sáng vμ mặc quần áo đẹp, trong lịng
tơi vơ cùng hồi hộp. Tr−ớc khi ra khỏi cổng tôi không quên ôm bó hoa t−ơi mμ mẹ đã chuẩn bị sẵn từ
tối hơm qua. Tơi tin rằng cơ giáo sẽ rất thích bó hoa nμy.
Tơi cùng các bạn tung tăng b−ớc vμo sân tr−ờng, chúng tôi ồ lên vui thích
khi thấy các thầy cơ hơm nay đẹp một cách lạ th−ờng, cô nμo cũng mặc chiếc áo
dμi th−ớt tha, đủ mμu sắc. Trên khuôn mặt của các cô đều đ−ợc trang điểm nhẹ
nhμng nên cô nμo trông cô cũng xinh t−ơi. Cịn các thầy thì trang trọng trong bộ
comle. Tôi thấy yêu tất cả các thầy cô. Đang mải ngắm mọi ng−ời bỗng một hồi
trống vang lên: Tùng! Tùng! Tùng!...
Các bạn học sinh từ các nơi ùa ra tr−ớc khán đμi, nhanh chóng tập trung về
lớp mình. Chỉ một loáng sau, tất cả đã xếp thμnh hμng lối trật tự đâu vμo đấy. Chẳng
ai bảo ai các bạn đều im lặng chờ hiệu lệnh của cô tổng phụ trách. Sau mμn chμo cờ
vμ hát quốc ca, thầy hiệu tr−ởng ra đọc lời diễn văn trang trọng, sau đó thầy còn đọc
một bμi phát biểu dμi về truyền thống vμ ý nghĩa của ngμy nhμ giáo Việt Nam. Tất
cả mọi ng−ời đều chăm chú lắng nghe, mấy bạn mọi ngμy vẫn hay nghịch trong giờ
Sau lời phát biểu của cô Thanh lμ đến bác hội tr−ởng hội phụ huynh, trong
lời phát biểu bác nhắc nhiều đến công lao của các thầy cơ với học trị, chúng tơi nghe
mμ cảm thấy vơ cùng xúc động, hoμ với khơng khí ấy chị Linh - học sinh lớp 9 cũng
đại diện cho học sinh nói lời cảm ơn đến cơng lao dạy dỗ của các thầy cơ giáo. Sau
buổi lễ các bạn cịn ùa đến chụp ảnh với các thầy cô giáo, lớp tôi ai cũng muốn đ−ợc
đứng gần cô giáo chủ nhiệm nên tranh giμnh, trêu nhau í ới. Cơ giáo t−ơi c−ời đứng
giữa lũ nhóc chúng tơi.
Đến gần tr−a buổi lễ mới kết thúc, mọi ng−ời ra về lòng phơi phới. Tơi tự
hứa với lịng mình l μsẽ cố gắng học tốt hơn để khơng phụ lịng các thầy cơ. Vμ đó
sẽ lμ buổi kỉ niệm ngμy nhμ giáo Việt Nam đáng nhớ nhất của tôi.
============================================================
====
<i><b>B i 19</b><b>μ</b></i> <i><b> : </b><b> HÃy chuyển thể b i thơ L ợm th nh mét c©u chun.</b><b>μ</b></i> <i><b>−</b></i> <i><b>μ</b></i>
Chuyện về cậu bé thiếu niên L−ợm dũng cảm đã hi sinh vì đất n−ớc mãi lμ
kỉ niệm khơng phai trong lịng ng−ời dân Việt Nam. Lần đó tơi có dịp vμo Huế vμ
vơ cùng may mắn, tơi đ−ợc nói chuyện với một ng−ời đồng đội của L−ợm. Lúc đó
L−ợm lμm liên lạc cho đơn vị Mang Cá của bác. Nhắc đến L−ợm, đôi mắt bác ánh
lên niềm tự hμo pha lẫn niềm tiếc th−ơng một cậu bé vô cùng can đảm, anh hùng.
Bác nhớ lại, ngμy đó khi đ−ợc phân cơng về cơng tác ở đồn Mang Cá, bác
đã nghe mọi ng−ời hay nhắc đến cậu bé lμm liên lạc rất gan dạ vμ anh dũng. Những
lời nói đó đã khiến bác rất l−u tâm vμ muốn đ−ợc gặp cậu bé. Hôm ấy, gặp một chú
bé dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn bác liền gi li v hi:
- Cháu bé, cháu đợc phân công lm nhiệm vụ gì?
- Cháu lm liên lạc viên chú .
- Thế có phải tên cháu l Lợm không?
- Dạ tha chú cháu tên l Lợm. Sao chú biết ạ?
- ra vậy!- Thế cháu có sợ nguy hiểm không?
Chú bÐ nhón vai lÐm lØnh tr¶ lêi:
- Cháu khơng sợ chú ạ, cháu luôn nghĩ lμ lμm thế nμo để hoμn thμnh tốt nhiệm vụ.
- Cháu có thích cơng việc ny khụng?
- Cháu thích hơn ở nh ạ.
- Chú chúc cháu luôn hon thnh nhiệm vụ.
Chỳ bộ bc i thon thoắt, đầu nghênh nghênh, trông rất đáng yêu, vμ trông chú cμng đáng
yêu hơn, ngộ nghĩnh hơn khi trên đầu đội chiếc mũ calô với chiếc sắc đeo bên hông. Chú bé chμo tơi
rất nhanh vμ khuất dần chỉ cịn tiếng huýt sáo rộn vang.
Sau lần gặp gỡ đó, do bận nhiều cơng việc tơi qn cũng khơng có dịp gặp lại cậu bé. Cho đến
một hôm, trở về đơn vị tơi, nhìn mặt ai tơi thấy cũng có vẻ buồn buồn, một đồng chí hỏi tơi:
- Đồng chí có nhớ cháu L−ợm khơng, cậu bé liên lạc đó?
- Có! Tơi nhớ. Xảy ra chuyện gì hả đồng chí?
- Cậu bé hi sinh rồi. Hơm đó, L−ợm nhận nhiệm vụ đem công văn đi, mọi ng−ời đều cảnh báo với chú
rằng đó lμ quãng đ−ờng rất nguy hiểm, có thể gặp địch phục kích, nh−ng chú khơng hề tỏ ra sợ hãi,
cịn nói: Em khơng sợ đâu. Chúng nó mμ xơng ra em sẽ đánh cho tơi bời. Nói xong chú thản nhiên đút
công văn vμo sắc thoăn thoắt b−ớc đi, mồm lại huýt sáo vang rộn. Không ngờ hơm đó qn địch lại
đánh hơi thấy chú nhỏ, chúng bí mật nằm phục kích ở giữa cánh đồng lúa, nên nhìn bề ngoμi rất khó
phát hiện. L−ợm cũng đã rất tinh khi đi qua đi qua cánh đồng, linh cảm đến điều gì đó bất trắc nên chú
nhanh tay xé vụn tμi liệu vμ vứt vội ra xa. Có lẽ bọn địch đã trơng thấy hμnh động đó, chúng liền xả
đạn vμo nó. L−ợm đã anh dũng hi sinh, giữa cánh đồng, tay vẫn cịn nắm chặt bơng lúa, miệng cịn nở
một nụ c−ời.
Đồng chí nọ kể xong bỗng oμ khóc. Tơi ngỡ ngμng, đau đớn vμ cũng khơng thể cầm đ−ợc
n−ớc mắt, vừa cảm phục vừa th−ơng tiếc. Trong tơi bỗng lại hiện lên hình ảnh chú bé nhỏ nhắn,
g−ơng mặt nhanh nhẹn, thông minh, nụ c−ời luôn nở trên môi.
Câu chuyện về sự hi sinh anh dũng của chú bé L−ợm đ−ợc mọi ng−ời ở khắp nơi kể cho
nhau nghe. Chú còn trở thμnh tấm g−ơng sáng để các cháu bé noi theo, vμ cho đến tận ngμy hơm nay
tấm g−ơng ấy vẫn cịn toả sáng.
================================================================
<i><b>B i 20: </b><b>μ</b></i> <b> H·y t¶ mét ng êi bạn thân của em.</b><i><b></b></i>
Em v An khụng cựng khu tập thể, thế nh−ng ngay từ khi đi học lớp một chúng em đã rất
thân nhau. Chúng em ngồi cùng bμn, mặc những bộ quần áo giống nhau vμ mỗi buổi đi học về chúng
em lại cùng nhau đi chung một con đ−ờng, bạn An th−ờng chia tay em tr−ớc bởi nhμ bạn gần
tr−ờng hơn nhμ em. Song có một điều đã giúp chúng em thân nhau hơn lμ bởi chúng em rất ham học.
Sau giờ học ở tr−ờng, chúng em lại đến nhμ nhau để ôn bμi vμ cùng nhau giải những bμi tốn khó.
Bạn An của em rất xinh, trái ng−ợc với n−ớc da bánh mật của em thì bạn lại có n−ớc da
trắng mịn, lúc nμo cũng phơn phớt hồng nh− đ−ợc đánh một lớp phấn mỏng. Nhất lμ vμo những
ngμy hè da của bạn lại cμng nh− đẹp hơn. Bạn cịn có khn mặt trịn bầu bĩnh trơng rất đáng u,
chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp trông thật thanh tú, cặp môi đỏ t−ơi nh− vừa đ−ợc thoa son. Nụ c−ời
của bạn cũng rất t−ơi, mỗi khi bạn c−ời lại khoe chiếc răng khểnh rất duyên.
Chơi với nhau đã khá lâu, ấyvậy mμ lúc nμo nhìn thấy bạn em cũng thấy bạn thật xinh thật
đáng u. Bạn An của em cịn có một giọng hát rất hay, bạn lμ cây văn nghệ của tr−ờng, mỗi khi
tr−ờng có văn nghệ bạn An lại tham gia. Trong buổi ca nhạc giọng hát của An ln đ−ợc các bạn
trong tr−ờng u thích vμ th−ờng tặng cho bạn những trμng pháo tay to nhất.
Hơn thế, An cịn lμ một ng−ời rất tình cảm, em nhớ có lần bị ốm em phải nghỉ học mấy ngμy,
An đến mang vở về chép bμi hộ em sau đó bạn còn đến giảng lại bμi cho em hiểu. Vμ có lần em bị
đau chân khơng tự mình đi học đ−ợc, An cũng đến giúp em đi. Về vấn đề học hμnh thì em vμ An mỗi
đứa lại có một sở tr−ờng riêng. An thì đam mê các mơn tự nhiên, cịn em thì thích học Văn. Vμ một
câu chuyện đã xảy ra nh− thế nμy. Hơm đó có tiết bμi tập Tốn, ấy vậy mμ tối hơm tr−ớc do mải mê
xem phim hoạt hình em khơng kịp lμm hết bμi tập, đến lớp em rất lo lắng, lỡ đâu cơ giáo lại gọi lên
kiểm tra vở thì em sẽ bị điểm kém. Thế lμ em đμnh đánh liều m−ợn vở của An với ý định chép bμi.
Em cứ t−ởng An sẽ vui vẻ cho em m−ợn vì chúng em lμ bạn thân của nhau cơ mμ. Nh−ng thật bất
ngờ An ó khụng ng ý v bn núi:
- Mình không muốn bạn trở thnh ngời không trung thực.
Lỳc ú ang lo lắng về chuyện bị cô phạt nên em rất tự ái, sau buổi học đó em khơng đợi bạn
về
cùng. Ngay buổi chiều hơm đó An xuống nhμ em chơi. Bạn vui vẻ gọi em ra vμ sau khi nghe bạn phân
tích em hiểu bạn đã đúng. Việc m−ợn vở bạn để chép bμi lμ sai. Em thầm cảm ơn vì An đã giúp em
hiểu hơn về lịng chân thực.
có những ngy hè ở bên nhau v thêi gian d−êng nh− cμng gióp em vμ An hiĨu
nhau hơn, yêu quý nhau hơn.
============================================================
====
<b> B i 21</b><i><b></b></i> <b>: Em hãy tả lại những cảnh đẹp v sự đổi mới của quê em.μ</b>
Vì hoμn cảnh gia đình em phải theo bố mẹ chuyển về thμnh phố sống. Vậy
lμ mấy năm liền em vẫn ch−a có dịp về thăm quê. Đến hè vừa rồi vì đạt giải Tốn
thμnh phố nên bố mẹ em th−ởng cho em một chuyến về quê.
Chiếc xe đa em từ từ rẽ phải, đờng vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn l con
đờng của phố huyện nhng bất chợt em nhìn thấy cây đa cổ thụ ở đầu đờng. Ôi
con đờng của quê mình đây m. Em sung sớng reo lên:
- Bố ơi, đờng về quê không còn ổ g nh trớc nữa nhỉ.
Bố gật đầu. mỉm cời:
- Con đờng ny lm từ năm ngoái con ạ.
Bt giỏc tụi nh li cỏch õy mấy năm, ngμy đó mỗi khi trời m−a, ng−ời
dân lμng em rất ngại ra phố huyện vì con đ−ờng sẽ vơ cùng lầy lội, khó đi, có những
đoạn phải dắt xe. Đi ra đ−ợc đến phố thì ng−ời đã lấm lem đầy bùn đất.
Thế mμ bây giờ con đ−ờng ấy đã đ−ợc thay thế bằng một con đ−ờng nhựa
đen bóng láng. Em thấy ng−ời vμ xe qua lại có vẻ đông hơn tr−ớc rất nhiều. Từng
đoμn xe đạp xe máy nối đi nhau, nhìn ai cũng t−ơi vui hớn hở. Cμng về gần lμng
em cμng ngạc nhiên vì sự thay đổi đến bất ngờ. Những ngôi nhμ lá năm x−a giờ
đ−ợc thay thế bằng những ngơi nhμ ngói sáng sủa đủ mμu sắc, đây đó cịn có những
ngơi nh μhai, ba tầng nh− ở thμnh phố. Trong nhμ cũng đầy đủ sa lông, tủ t−ờng
v nhiều tiện nghi khácμ .
Chiếc xe bon bon đ−a tôi về đến tận sân nhμ bác trai tôi. Căn nhμ lá năm
x−a cũng đ−ợc thay thế bằng ngôi nhμ hai tầng đồ sộ. Nhớ lại cách đây chỉ vμi
năm, lμng tôi vẫn thuần nông nghiệp. Mọi thứ ng−ời ta chỉ biết trơng vμo ruộng lúa,
luống rau. Nhìn khắp nơi chỉ thấy những cánh đồng lúa xanh mát thẳng cánh cò bay,
mở mắt họ đã ra đồng, cặm cụi lμm cho đến khi mặt trời lặn, s−ơng đã v−ơng áo họ
mới trở về. Về đến nhμ ai nấy lùa vội bát cơm lμ lên gi−ờng ngủ, chẳng biết đến
xem phim, nghe ca nhạc lμ gì. Trẻ con nh− chúng tôi cũng phải lμm, cứ đi học về ăn
cơm xong lại theo đμn trâu, đμn bò lên rừng. Tối về chỉ còn xếp sách vở vμo cặp lμ
đi ngủ nên chẳng mấy đứa học giỏi. Cuộc sống lúc đó bình n nh−ng nghèo q.
Cịn bây giờ, tơi thấy mọi chuyện đã thay đổi, nhμ nμo cũng có tivi đầu đĩa. Ngay từ
đầu xóm ng−ời ta đã nghe tiếng hát từ chiếc đầu đĩa phát ra. Thơn xóm trở nên rộn
rã.
Nghe bác em kể lại cứ đến mùa bóng đá thì xóm lμng cμng rộn rã hơn. Trai
tráng trong lμng tụ tập nhau ngồi xem bóng đá. Họ xem rất vơ t− vì khơng có cá độ
nh− ở thμnh phố. Ph−ơng tiện đi lại cũng hiện đại hơn tr−ớc rất nhiều, tr−ớc đây
khắp đ−ờng lμng chỉ thấy toμn xe đạp, vậy mμ nay hầu nh− nhμ nμo cũng có xe
máy để đi lại, có ng−ời cịn đi xe máy khi ra ngoμi đồng lμm, họ dựng xe ở trên bờ.
Em rất vui khi thấy các bạn của mình đều học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất
chú tâm vμo chuyện học hμnh với mơ −ớc sau nμy đỗ đại học vμ đ−ợc lên thμnh
phố học. Em thầm nghĩ: Nếu sau nμy chúng em lại đ−ợc học đại học cùng nhau thì
vui biết mấy...
Quê h−ơng em mọi thứ đã đổi thay, trong bóng chiều th−ớt tha từng đμn
trâu no tròn đủng đỉnh về chuồng, đằng xa từng đoμn ng−ời gánh lúa về, b−ớc chân
thoăn thoắt, tiếng c−ời nói râm ran. Phong cảnh ngμy cμng t−ơi đẹp hơn khi xen
lẫn những cánh đồng xanh bao la, những v−ờn cây đầy hoa trái lμ những ngôi nhμ
xây đủ mμu sắc. Xa xa, từng đμn cò trắng bay trong ánh nắng vμng rực rỡ.
Nhìn q h−ơng đi lên nhanh chóng, em cũng thấy rạo rực vô cùng. Em chỉ
mong học hμnh thật tốt để nhanh chóng trở về lμm giμu đẹp hơn cho quê h−ơng.
================================================================
<b> </b>
<b> B i 22</b><i><b></b></i> <b>: HÃy miêu tả ngôi nh em ở.</b><i><b></b></i>
Ngụi nhμ của em đ−ợc bố tự thiết kế vμ xây khi em vừa tròn ba tuổi. Kể từ bấy đến nay ngôi
nhμ đã trở thμnh chiếc nôi ấm áp nuôi em khôn lớn nên ng−ời, cho em cuộc sống hạnh phúc vμ chứa
đựng bao kỉ niệm
Ng«i nhμ em không bề thế nh những biệt thự ở thị trÊn mμ nã chØ lμ ng«i nhá hai tầng
đợc quét một lớp sơn mu hồng.
Trong nh, b em chia ra các phòng; phòng đầu tiên lμ phòng khách, nhờ bμn tay khéo léo
của mẹ mμ trơng nó lúc nμo cũng sạch sẽ vμ đẹp mắt. Bộ sa lông mμu gụ đặt tr−ớc chiếc tủ cũng
đồng mμu, ở đó ln có một lọ hoa t−ơi. Phía trong lμ phòng ngủ của bố mẹ em, vμ phòng sau cùng
Phía đằng tr−ớc nhμ em lμ một chiếc sân gạch đỏ, sạch bong, vμ ở đó cịn có một hμng cau,
mùa hoa đến chỉ cần đến đầu ngõ lμ em đã ngửi thấy một mùi h−ơng ngọt ngμo. Tiếp đến lμ một
v−ờn rau, ở đó mẹ trơng mỗi mùa một loại, lúc nμo nhμ cũng có rau ăn mμ trơng rất mát. Mỗi chiều
đi học về cởi quần áo đồng phục của tr−ờng lμ em lại vác chiếc ôdoa ra t−ới rau.
Quanh nhμ em cịn có một dịng suối nhỏ n−ớc trong vắt. Buổi sớm khi vừa tỉnh giấc em đã
nghe dòng suối róc rách chảy qua nghe nh− một bản nhạc. Vμ nhìn từ nhμ em ra cịn có những ngọn
đồi ở đó xanh m−ớt một mμu xanh của cây sắn, của những tμu lá cọ rì rμo trong gió. Đó lμ nơi rất lí
thú mμ vμo buổi tr−a hoặc buổi chiều khi mặt trời sắp tắt chúng em lại rủ nhau lên đồi cọ, ngắm mặt
trời lặn ở đằng tây, ngắm lũ chim vội về tìm chốn ngủ.
Nhμ em cịn có một điều thật đặc biệt, muốn vμo đ−ợc nhμ em phải đi qua một cây cầu nhỏ.
Cây cầu nμy đã có từ thời ơng nội em nh−ng ngμy đó nó chỉ đơn giản lμ mấy cây tre bắc lên tạm bợ,
vμ do vậy, nó th−ờng trơi mất khi mùa lũ về. Còn mấy năm gần đây bố em đã xây thμnh chiếc cầu xi
măng vững chắc, nó có thể đứng vững đ−ợc trong m−a bão. Vμ ngôi nhμ của em thật sự ấm cúng khi
mỗi buổi chiều sau một ngμy vất vả cả nhμ lại đoμn tụ bên nhau. Mẹ em đi lμm về th−ờng mang theo
một lμn thức ăn, về đến nhμ mẹ lại lúi húi nấu n−ớng, còn bố em t−ới cây cảnh, vμ em t−ới rau. Vừa
lμm bố mẹ vừa hỏi em về tình hình học tập của ngμy hơm ấy.
Nhìn từ xa ngơi nhμ của em thật nhỏ bé ẩn hiện giữa v−ờn cây xanh tốt. Trơng nó thật bình
Em thầm hứa với chính mình: phải cố gắng học thật giỏi để khơng phụ lịng cha mẹ vμ đ−ợc
sống mãi trong ngơi nhμ thân yêu nμy, giữa mảnh đất đã cho em nhiều kỉ niệm khó quên.
<i><b>B i 23</b><b>μ</b></i> <i><b> : </b><b> Dựa v o văn bản Bức tranh của em em gái tôi, hÃy miêu tả lại hình ¶nh ng êi em g¸i</b><b>μ</b></i> <i><b>−</b></i>
<i><b>theo trÝ t ëng t îng cña em.</b><b>−</b></i> <i><b>−</b></i>
Kiều ph−ơng lμ tên mẹ đặt cho cô em gái nhỏ của tôi. Nhng cả nhμ tôi lại gọi nó bằng một
cái tên dễ mến lμ Mèo. Chả lμ nó mải mê vẽ tranh lắm lắm nên mặt mũi lúc nμo cũng lem luốc trông
ngộ nghĩnh nh− một chú mèo con.
mừng lắm. Mới m−ời tuổi mμ tơi đã rất bất ngờ vì tóc nó đẹp, đen lánh nh− mun.
Mái tóc lúc nμo cũng đ−ợc bé bện họn gμng thμnh hai bím đi sam treo trên đôi
vai gầy mỏng. Một hôm đi học về tơi lao ngay ra v−ờn ổi. Nh−ng kìa! Mèo đang
lμm gì vậy? Tơi tiến lại rồi nấp ở một gốc cây. ồ thì ra con bé lại chơi trị chế những
lọ bột mầu. Trơng nó có vẻ thích thú lắm, hai bím tóc đi sam cứ đ−a qua đ−a lại
liên hồi.
Thế rồi bí mật của Mèo con cũng bị lộ vμo ngμy chú Tiến Lê - bạn của bố
đến chơi. Nh−ng thực ra phải kể đến bé Quỳnh, con gái của chú mới lμ ng−ời phát
hiện ra những bức vẽ của Mèo con. Chú Tiến Lê ngạc nhiên vô cùng tr−ớc "bộ s−u
tập" của Kiều Ph−ơng vμ rồi chú khẳng định: "Con bé sẽ lμ một nhân tμi".
Từ hơm đó, cả gia đình đều chú trọng tới Mèo con lμm tơi có cảm giác nh−
một ng−ời thừa. Hμng ngμy cứ nhìn thấy nó mặc bộ váy mới nμo lμ tơi lại tìm
Mèo con ơi! Tha lỗi cho anh nhé! Anh đã trách lầm em. Từ nay anh hứa sẽ
lμ một ng−ời anh tốt. Vμ rồi trên con đ−ờng học tập, anh em mình sẽ lại tiếp tục thi
đua.
===============================================
B i 24à : Cảnh mặt trời mọc trên biển (Dựa vào văn bản Cô Tô - Nguyễn Tuân)
Mỗi ngời có một sở thích riêng, bạn thích ngắm cảnh sơng nớc hiền hịa
chảy, bạn thích ngắm cánh đồng lúa xanh... Cịn riêng em lại thích ngắm nhìn cảnh
mặt trời mọc trên biển. Hình ảnh mặt trời mọc trên biển vào buổi sáng đẹp trời trong
văn bản Cô Tô của nhà văn Nguyền Tuân đã để lại trong em một sự háo hức kì lạ .
Khi bầu trời cịn ớt đẫm sơng đêm, màn sơng mỏng manh, mờ mờ, ảo ảo nh
bao ttrùm cả mặt biển , không nom thấy đảo xa chỉ thấy một màu trắng đục. Sóng
biển vẫn rì rào đều đều xô bờ cát trắng hệt nh một bản tình ca khơng lời bất tận.
Phía đơng, ánh hồng dần dần bừng sáng, nớc biển sóng sánh dần đổi màu.
Chân trời ngấn bể sạch nh một tấm kính lau hết mây, hết bụi. Mặt trời nhú lên dần
dần rồi lên cho kì hết. Trịn trĩnh phúc hậu nh lịng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy
đặn. Quả trứng hồng hào thăm thẳm và đờng bệ đặt lên một mâm bạc đờng kính mâm
Mặt trời đã lên cao vài con sào, muôn vàn ánh hồng phơn phớt lan tỏa trên
mặt biển. Nớc biển lại sóng sánh đỏi màu, Một màu thật tuyệt. Giờ đây bầu trời Cô
Tô càng trở nên trong trẻo, sáng sủa. Cây trên núi đảo lại thêm xanh m ợt. Nớc biển
lam biếc đặm đà. Quanh cái giếng nớc ngọt ở ria hịn đảo Cơ Tơ này mọi ngời đang
tắm giặt , lấy nớc ngọt gánh xuống thuyền, cảnh tợng đó cịn vui vẻ hơn mọi cái chợ trong đất liền. Anh
hùng Châu Hòa Mãn cũng đang gánh nớc cho thuyền của mình, dáng vẻ đầy phấn khởi. Anh đang
chuẩn bị cho chuyến ra khơi dài ngày.
Mặt trời đã lên hẳn, rực rỡ giữa màu mây trắng thì biển lại diệu kì hơn bao giờ hết. Màu xanh
của da trời , hòa quyện cùng màu xanh của nớc biển tạo thành một màu rất tuyệt vời của vùng biển đảo
Cơ Tơ. Trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng lan tỏa trên bãi cát mịn màng. Từ bãi đậu, những con thuyền
lại rẽ sóng ra khơi đánh cá. Xa xa, những cánh buồm nâu trên bãi biển đ ợc nắng sớm chiếu vào hồng
rực nh đàn bớm múa lợn giữa biển xanh. Một con hải âu bay ngang là là nhịp cánh. Nhìn theo cánh hải
âu bay lịng ngời đi biển lại trào dâng bao niềm hi vọng vào một ngày đẹp trời. Sóng vẫn rì rào khúc
tình ca muôn thuở, thỉnh thoảng lại xô bờ cát bọt tung trắng xóa.
Cảnh bình minh trên biển thật là đẹp, hệt nh nột bức tranh sơn mài tuyệt mĩ. Dù có đi đâu em
cũng sẽ ln hớng lịng mình về vùng hải đảo giàu đẹp của tổ quốc. Em còn mơ ớc sẽ đợc đến nơi đây
để chiêm ngỡng vẻ đẹp kì diệu mà thiên nhiên ban tặng cho xứ sở Cô Tô.
================================================================<i><b> B i 25:</b><b>μ</b></i>
<i><b>Hãy miêu tả con đ ờng từ nh đến tr ờng.</b><b>−</b></i> <i><b>μ</b></i> <i><b>−</b></i>
"Con đ−ờng đến tr−ờng" - cái tên nghe sao quen quá. Chẳng phải ngμy nμo chúng ta cũng
Con đ−ờng đi học của tôi dμi, phẳng vμ uốn l−ợn quanh co qua những khu phố, những cánh
đồng. Đó lμ con đ−ờng mμ mùa hè thì rợp mát bởi những bóng cây cịn mùa đơng thì ngạt ngμo hoa
sữa. Những bông hoa sữa nhỏ li ti đúng nh− những giọt sữa ai đó vơ tình để rớt trên lá, trên cμnh. Vμo
cuối mùa thu, con đ−ờng còn rực rỡ một mμu hoa điệp vμng óng ả. Những bơng hoa xinh xắn ấy đã
trở thμnh những kỷ niệm gắn bó suốt mấy năm học tiểu học của tơi.
Tơi nhớ lại mấy năm về tr−ớc khi con đ−ờng còn ch−a đ−ợc trải bê tông. Những hôm trời
m−a, chúng tôi lội ì ọp qua những vũng n−ớc mμu đỏ gạch của con đ−ờng dải sỏi. Dù cẩn thận
nh−ng đến lớp đứa nμo đứa nấy ít nhiều cũng bị v−ơng vμi nốt bẩn trên áo đỏ nh− son. Lâu ngμy bị
v−ơng nhiều, áo giặt không sạch đ−ợc thế lμ chúng tôi đμnh phải mặc những bộ đồng phục ố vμng.
Nh−ng bây giờ thì khác lắm rồi. Con đ−ờng đoạn thì đ−ợc trải nhựa, những đoạn đi qua lμng đ−ợc
trải bê tông. Cứ gọi lμ đi đến cửa lớp, chúng tôi vẫn khơng bẩn đến gót chân. Đ−ờng sạch bong.
Những hơm vμo mùa gặt đi trên rơm rạ, chỉ cần ngửi mùi rơm tôi đã thấy quê h−ơng sao gần
gũi vμ thân thuộc vô cùng. Đi trên con đ−ờng vμo mùa lúa trổ, chúng tôi vừa b−ớc tung tăng chân
sáo, vừa cảm nhận h−ơng lúa thơm thoang thoảng bay từ hai phía cánh đồng. Tơi nhớ lần ấy thằng
H−ng nói với tơi:
- Ước gì chúng mình chẳng bao giờ lớn lên thì hay nhỉ. Cứ thoả thích vui đùa rồi đi học chẳng phải lo
nghĩ điều gì.
Hồi ấy tơi cho ý nghĩ của thằng H−ng thật nực c−ời nh−ng bây giờ nghĩ lại, thấy nó nói
cũng hay hay. Kỷ niệm tuổi thơ tôi đã trôi qua êm đềm trên con đ−ờng đến tr−ờng thân th−ơng ấy. Đi
mãi thμnh quen, giờ đây tơi nhớ nó đến từng chỗ nhấp nhơ, từng cây cột mốc thậm chí cịn nhớ con
đ−ờng đ−ợc ghép bởi bao nhiêu tấm bê tơng.
Thế lμ hình nh− giờ đây tôi với con đ−ờng đã thμnh hai ng−ời bạn. Chỉ tiếc rằng đ−ờng
chỉ âm thầm tận tuỵ nâng bớc chân chúng tôi chứ chẳng bao giờ tâm sự với tôi.
==============================================
Bài 26: Khu v<i><b> ờn vào buổi sáng đẹp trời (Lao xao)</b></i>
Sinh ra và lớn lên ở vùng quê thanh bình yên ả nên em sớm gắn bó với nhiều cảnh đẹp thơ
mộng nh dịng sơng, con đị nhỏ, luỹ tre xanh, đồng lúa chín…Nhng có lẽ cảnh khu vờn nhà em vào
buổi sáng đẹp trời còn in sâu trong kí ức em. Mỗi khi ngắm nhìn khu vờn ấy lòng em rộn lên bao cảm
xúc khó tả.
Em thờng thức dậy khi trời cịn đẫm ớt sơng đêm, gió nhè nhẹ thổi, những ngôi sao thức
muộn sực tỉnh giấc đang đua nhau hối hả chạy trốn. Trời chớm hè nh mang lại lại vẻ đẹp và sức sống
mới cho kkhu vờn. Cây lá um tùm và một mùi hơng nồng nàn lan toả đâu đây.
Khu vờn nhà em thật là đẹp. Tuy không rộng lắm nhng đợc trồng đủ các loại cây nào hoa, cây
cảnh , rau xanh và biết bao loài cây ăn trái. Ơng mặt trời đã từ từ nhơ lên, vén bức màn mây toả muôn
vàn ánh hào quang xuống vạn vật, ánh hồng của buổi ban mai chen vào từng cành cây, kẽ lá làm cho
khu vờn trở nên đẹp một cách kì diệu. Ngay sát phía đầu sân là mấy chậu cây cảnh đợc cắt tỉa khéo léo,
trông thật đẹp mắt. Tiếp đến là những luống hoa đủ màu đua nhau khoe sắc, toả hơng. Đẹp nhất là nàng
hồng nhung kiều diễm đang chúm chím nở, trên cánh hoa còn vơng lại những hạt sơng long lanh bé xíu
nh những hạt ngọc. Mới sớm tinh mơ mà bao nhiêu là bớm, ong mật, ong vò vẽ…đã tụ tập về đây hút
mật, đuổi nhau. Những chị bớm hiền lành bỏ chỗ lao xao tìm một nơi yên bình khác.
líu ríu em nhớ ơng nội q. Tận phía góc vờn kia là cây vải, loại vải thiều ngon nhất.
Mùa vải chín cả cây đỏ rực nh mâm xôi gấc. Mấy hôm nay tu hú kêu nhiều chắc là
vải đã chín. Tu hú báo mùa vải chín đúng không sai một tẹo nào. Tiếng tu hú kêu thật
tha thiết mà thân thơng biết mấy.
Mặt trời đã lên cao ánh nắng lan toả khắp khơng gian, gió vẫn thổi nhè nhẹ,
Khu vờn nhà em thật sự cuốn hút và ghi lại bao kỉ niệm êm đềm ngày thơ
ấu. Sau này dù có đi đâu xa em sẽ ln nhớ về quê hơng nơi ấy có khu vờn lu giữ kỉ
niệm êm đềm thời thơ ấu của em.
<i><b> </b></i>
<i><b> Bài 27: Cảnh v</b><b> ợt thác (V</b><b> ợt thác - Võ Quảng)</b></i>
Vừ Qung l mt nh vn nổi tiếng, ơng thờng hớng ngịi bút về q hơng
và dịng sơng Thu Bồn xứ Quảng. Có lẽ độc đáo và đặc sắc hơn cả là văn bản "V ợt
thác" . Đọc văn bản em vô cùng xúc động và ấn tợng trớc cảnh vợt thác của Dơng
H-ơng Th trên con thuyền ngợc dịng sơng Thu Bồn.
Trời vừa hửng sáng, gió nồm nam lộng thổi, Dơng Hơng Th nhổ sào. Cánh
buồm nhỏ căng phồng . Con thuyền rẽ sóng lớt bon bon ngợc dịng sơng. Cảnh dịng
sơng Thu Bồn ở vùng đồng bằng thật là đẹp. Những bãi dâu bạt ngàn trải dài đến
những làng xa tít. Trên sơng những con thuyền xi dịng chầm chậm. Càng về ngợc
vờn tợc càng um tùm. Dọc sơng những chịm cổ thụ dáng mãnh liệt trầm ngâm lặng
nhìn xuống nớc.
Đến gần thác dữ, Núi cao đột ngột hiện ra nh chắn ngang trớc mặt. Tiếng
thác nớc réo ầm ầm, Dòng nớc cuồn cuộn chảy xiết. Làm bạn với dòng sông Thu
Bồn, với con thác nhiều năm nên Dợng Hơng rất hiểu con thác này.
Nắng vàng rực, bầu trời nh rộng và cao hơn. Gió thổi nhẹ, xung quanh chỉ
có thác nớc với núi cao. Nhìn dịng thác mới thấy dữ dội làm sao. Nớc từ trên cao
phóng xuống chảy đứt đuôi rắn giữa hai vách đã dựng đứng. Bọt tung trắng xố, dịng
nớc cuồn cuộn tạo thành những vịng xốy lớn nh muốn nhấn chìm tất cả.
Dơng Hơng Th đã sẵn sàng chuẩn bị vợt thác dữ. Dợng Hơng đánh trần
đứng sau lái co ngời phóng chiếc sào xuống lịng sơng nghe một tiếng "Soạc" thép đã
cắm vào sỏi. Dợng Hơng ghì chặt trên đầu sào lấy thế trụ lại, giúp chú Hai và Cù Lao
phóng sào xuống nớc. Soạc! Soạc! Hai chiếc sào nữa cắm xuống lòng sông. Cả ba
chiêc sào nh ba cái cột thép chống xuống đẩy con thuyền tiến lên phía trớc. Chiếc sào
của Dơng Hơng cong lại, nớc bị cản văng bọt tứ tung, con thuyền vùng vằng cứ chực
trụt xuống, nhng Dợng Hơng đã chống đợc. Ngắm nhìn những động tác thả sào, rút
sào rập ràng nhanh nh cắt. con thuyền cứ thế lấn lên. Dợng Hơng Th nh một pho tợng
đồng đúc, các bắp thịt cuồn cuộn, hai hàm răng cắn chặt, quai hàm bạnh ra, cặp mắt
nảy lửa ghì trên ngọn sào giống nh một hiệp sĩ của Trờng Sơn oai linh hùng vĩ. Con
thuyền đã vợt qua thác Cổ Cị cũng là lúc bóng chiều đã lan toả khắp dịng sơng.
Sau khi vợt thác Chú Hai và Cù Lao vứt sào, ngồi xuống thở khơng ra hơi,
cịn Dợng Hơng vẫn điềm tĩnh đứng trên mạn thuyền ngắm nhìn dịng sơng quanh co
uốn lợn giữa núi cao sừng sững.
Cảnh vợt thác thật ấn tợng và thú vị. Cảnh ấy đã để lại trong tâm trí em bao
cảm xúc và lòng yêu mến thiên nhiên, yêu mến con ngời xứ Quảng. Em thầm ớc ao
rằng một ngày nào đó sẽ trở thành một hớng dẫn viên du lịch giới thiệu với du khách
và bạn bè về dịng sơng Thu Bồn thân yêu.
=============================================
Bài 28: Phong cảnh quê hơng vào buổi sáng đẹp trời
Quê hơng! Hai tiếng ấy cất lên thật thiêng liêng trong lòng mỗi con ngời.
Quả đúng nh vậy, hình bóng q hơng u dấu thanh bình, n ả đã hằn sâu vào kí ức
tuổi thơ em . Càng lớn khôn trởng thành em càng thấy quê hơng mình có nhiều vẻ
đẹp. Nhng có lẽ thích nhất là đợc ngắm nhìn phong cảnh quê em vào những buổi
sáng mùa xuân đẹp trời.
Khi tiếng gà gáy râm ran vang vọng khắp xóm làng nh xé tan bầu khơng khí
n tĩnh của buổi sớm mai, gọi mọi vật tỉnh giấc sau một đêm dài yên lặng. Làn sơng
mùa xuân mỏng manh nh tấm khăn voan khổng lồ bao trùm khắp khơng gian. Gió
vẫn nhè nhẹ thổi, Những ngơi sao trên bầu trời thức dậy muộn hối hả chạy trốn. Từ
trong các bếp ánh lửa bập bùng, ngọn khói lan xa. Đâu đó tiếng chó sủa văng vẳng,
tiếng vo gạo sàn sạt, tiếng xoong nồi va vào nhau loảng xoảng vọng ra từ các gia đình. Tiếng gọi nhau
dậy đi học, đi làm í ới. Em cũng đã trở dậy ăn sáng rồi chuẩn bị đến trờng .
Vừa bớc chân ra đến đầu làng em đã thấy một bầu khơng khí trong lành và dễ chịu. Chao ôi!
Tiết trời mùa xn thật là đẹp
Từ phía đằng đơng ơng mặt trời từ từ nhô lên chiếu muôn vàn ánh hào quang xuống trần gian.
Từ trong vòm cây vải, cây nhãn trong vờn nhà ơng T đầu làng những anh chích ch đang luyện giọng
hồ cùng mn điệu tiếng chim khác tấu lên khúc nhạc khơng lời chào bình minh tơi đẹp. Em khoan
khoái dạo bớc trên con đờng quen thuộc cùng các bạn trong xóm đến trờng. Trên đờng tấp nập, nhộn
nhịp những bớc chân, tiếng trò chuyện của ngời đi làm, đi chợ, tiếng các bạn học sinh cời nói vui vẻ,
ríu ran...
Phóng tầm mắt ra xa nhìn cánh đồng quê hơng trong buổi ban mai mới thấy sức sống mùa
xuân đang dâng trào mãnh liệt. Cánh đồng lúa mợt mà nh một tấm thảm bằng nhung xanh trải dài xa
tít. Nắng sớm dìu dịu, làn gió mơn man làm cho cánh đồng hệt nh một bức tranh thêu của một nghệ
nhân khéo léo. Những giọt sơng mai còn đọng trên lá cây ngọn cỏ láp lánh. Một đàn cò trắng bay
ngang rồi đậu xuống một bờ cỏ xanh mợt. Hơng lúa nồng nàn lan toả theo chiều gió, sóng lúa nhấp
Xa xa là dịng sơng q hơng hiền hồ chảy. Sơng tốt bụng lắm, xin bao nhiêu nớc cũng cho.
Hai bên bờ những bãi dâu, vờn chuối xanh um. Vài con thuyền chầm chậm xi dịng. Tiếng máy hút
cát trên thuyền xình xịch vang động mặt sơng. Trên triền đê mấy chú bị thung thăng gặm cỏ. Luỹ tre
ven đê vẫn đu mình trong gió, xanh biếc một màu xanh quê hơng. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng lan
toả khắp muôn nơi. Em cùng các bạn đã đến trờng từ lúc nào không biết. Em bớc vào lớp học trong
lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Quê hơng thật thân quen giản dị. Quê hơng đã lu giữ bao kỉ niệm êm đềm ngày thơ ấu. Dù có
đi đâu xa, em cũng chẳng thể nào quên đợc vẻ đẹp của quê mình vào những buổi sáng mùa xn đẹp
trời. Bởi đó là những gì thiêng liờng th mng nht ca tui th em.
==============================================
Bài 29: Tả ng«i trêng cị (Trêng tiĨu häc)
đã lâu lắm rồi em mới có dịp trở lại thăm ngơi trờng cũ. Ngơi trờng đã gắn bó in dấu bao kỉ
niệm thuở mới cắp sách đến trờng. ấy là khi em mới bớc chân vào mái trờng Kim Đồng. Ngôi trờng
giờ đây đã đổi thay song em vẫn thấy thân quen và đẹp đẽ lạ thờng.
Từ xa nhìn lại ngơi trờng khang trang và bề thế hơn xa. Chiếc biển nhỏ ngày xa nay đã đợc
thay bằng tấm biển xanh lớn in dòng chữ trắng nổi bật "trờng tiểu học kim đồng". Bồi hồi
xao xuyến, em ngập ngừng đến bên cổng trờng. Bác bảo vệ vẫn nhận ra em, bớc vào sân trờng trong
niềm vui sau bao ngày xa cách nay đợc trở lại mái trờng yêu dấu. Trên sân trờng những cây phợng, cây
bàng mới ngày nào cịn bé tí mà giờ đây đã xoè bóng mát che phủ cả một góc sân. Cịn đây là cây hoa
sữa vật kỉ niệm của lớp 1B ngày ấy đang toả hơng thơm nồng nàn nh đa em trở về với miền kí ức tuổi
học trò ngây thơ bé bỏng.
Em thong thả bớc vào dãy nhà tầng khi xa em thờng chạy trên cầu thang lên tầng hai nơi lớp
cũ của mình. Vẫn còn nh xa, lớp học bảng đen ngày nào vẫn cịn đó. Em tởng nh cơ giáo hiền của
Thời gian khơng cho phép em nán lại lâu. Em phải sang trờng mới để kị giờ học. Em lu luyến
không muốn rời xa ngơi trờng u dấu này. Trong lịng em ln nghĩ rằng cần phải cố gắng học tập
nhiều hơn nữa để xứng đáng với lòng mong mỏi của bao thầy cô đã dạy dỗ và mong em trởng thành.
Bài 30: <b> Tả một tiết học Ngữ Văn</b>
Mỗi ngày đến trờng với em là một ngày vui. ở đây em đợc các thày cô giáo dạy cho bao điều
hay, thú vị, đa em đến với chân trời kiến thức rộng mở. Nhng có lẽ một trong những tiết học để lại trong
em ấn tợng hơn cả là tiết Ngữ văn của cô giáo Ngọc Mai dạy văn bản "Lợm" cảu nhà thơ Tố Hữu.
Em cịn nhớ nh in hơm ấy là một ngày đẹp trời, em cùng các bạn đang trao đổi cho những câu
hỏi cho tiết học sắp tới, cũng là lúc tiếng trống vang lên báo hiệu tiết học bắt đầu. Cả lớp vào chỗ ngồi
chờ cô giáo tới.
Tiếp sau đó cơ giới thiệu bài mới. Em cịn nhớ nh in lời cơ nói "Cuộc kháng
chiến chống Pháp của dân tộc ta thắng lợi vẻ vang là nhờ có biết bao ng ời con u tú
đã ngã xuống, trong đó có những ngời cịn rất nhỏ tuổi. Bạn nhỏ đó chính là chú bé
Lợm mà các em sẽ gặp trong bài học này". Vừa giới thiệu cô vừa viết tên bài lên
bảng. Nét chữ của cơ rất đều đặn và trịn trịa.
Cả lớp im phăng phắc nghe cô đọc mẫu. Giọng cô thánh thót ngân nga. Bạn
nào cũng chăm chú lắng nghe. Chúng em thật sự bị cuốn hút khi cô giáo dẫn dắt cả
lớp tìm hiểu phần "Đọc- hiểu văn bản". Đây là phần trọng tâm của tiết học. Cô giáo
Đến mục hoạt động nhóm cơ giáo nêu ra một vấn đề rất hay, các nhóm vào
vị trí và thảo luận rất sôi nổi. Thời gian vừa hết cũng là lúc nhóm em đa ra câu trả lời.
Em thay mặt nhóm đứng lên trình bày trớc lớp. Câu trả lời đó đợc cô giáo và các bạn
đánh giá cao làm em rất hài lòng.
Thỉnh thoảng lớp học lại im lặng chỉ nghe thấy tiếng bút sột soạt đa trên
trang giấy. Bây giờ thì em đã hiểu tại sao chú bé Lợm hồn nhiên yêu đời lại say mê
với công tác liên lạc nguy hiểm , vất vả và rất khâm phục chú.
Gần cuối giờ học cả lớp lại đợc thử sức với những câu hỏi của cô giáo và
lắng nghe lời bình giảng của cơ. Bỗng cơ giáo nêu một câu hỏi suy luận thật khó.
Một phút…rồi hai, ba phút trơi qua lớp học vẫn im phăng phắc cha có cánh tay nào
giơ lên. Em quay sang Vân Anh, Phơng những cây văn của lớp, mọi ngày hai bạn ấy
cha "đầu hàng" một câu hỏi nào, thế mà hôm nay cũng đang ngồi im lặng. Cô giáo
vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Em đã nghĩ ra câu trả lời nhng vẫn còn rụt rè cha dám phát
biểu. Em khẽ trao đổi với bạn Qn ngồi bên cạnh. Hình nh cơ giáo nghe thấy nên
hỏi em :"Dung, em có ý kiến gì nào?". Em ngại quá hai má nóng lên nh ng cũng
mạnh dạn hơn đứng lên phát biểu. Câu tra lời của em đúng nhng cha đợc đầy đủ, cơ
giáo cịn phải bổ sung thêm. Em đợc cô giáo khen, làm bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về
phía em, khiến em tht sung sng.
Bên ngoài sân trờng vẫn im lặng, Lá cờ tổ quốc giữa sân trờng bay phần
phật, ánh nắng tinh nghịch ghé vào cửa sổ xem chúng em học bµi.
Cuối giờ học chúng em đợc chơi trị giải ơ chữ trên màn hình máy chiếu đa
năng. Cả lớp sơi nổi tìm giải các ơ chữ hàng ngang và cuối cùng ô chữ hàng dọc
Tiết học Ngữ văn đã khép lại rồi nhng d âm vẫn còn vang vọng trong tâm
hồn mỗi học trò nh em. Bài thơ "Lợm" cùng lời giảng của cô giáo Ngọc Mai sẽ trở
thành một kỉ niệm đẹp đẽ trong tuổi học trò của em. Em nghĩ rằng mỗi ngày đến tr
-ờng tiếp theo của em cũng sẽ là những ngày vui vì em sẽ cịn đợc học nhiều tiết học
hay bài học tốt mà các thày cô giỏo s dy cho em.
===========================================
Bài 31: Tả luỹ tre làng
Cõy đa, bến nớc, sân đình, luỹ tre xanh…vốn là những hình ảnh quen thuộc
gợi thơng, gợi nhớ trong lịng mỗi ngời dân quê em. Luỹ tre xanh đầu làng đã để lại
trong kí ức tuổi thơ em bao ấn tợng khó phai mờ. Luỹ tre ấy cũng là biểu tợng đẹp đẽ
trong lòng mỗi ngời dân quê em.
Đâu đâu trên khắp đất nớc Việt Nam yêu dấu cũng có mặt của họ hàng nhà
tre nhng thân thuộc nhất vẫn là luỹ tre đầu làng em. Từ xa nhìn lại luỹ tre nh một bức
tờng thành xanh biếc bao bọc làng quê. Tre có nhiều loại nhng tất cả đều chung một
mầm non măng mọc thẳng. Họ hàng nhà tre có một sức sống dẻo dai, mãnh liệt. Em
nghe bà kể lại rằng từ khi có ngơi làng này, thì đã có luỹ tre rồi. Thân tre trịn lẳn,
bóng mịn, xanh nhũn nhặn, chia thành nhiều đốt nh gióng mía. Mỗi đầu mặt tre lại
mọc thêm một cái mắt. Cành tre có nhiều gai nhất là cành ở sát mặt đất. Càng lên cao
tre càng toả ra nhiều cành. Lá tre thon nhỏ, dài hơn ngón tay ngời lớn, mềm mại,
mỏng manh đung đa rì rào trong gió.
Vào mỗi buổi sớm mai, khi ông mặt trời vừa bừng sáng, Luỹ tre dầu làng
cong gọng vó kéo ơng mặt trời nhơ lên. Rồi nắmg vàng dìu dịu lan toả khắp khơng
Những ngày ma rào rả rích luỹ tre đợc dội rửa, tắm gội. Lúc này hàng tre lại tần ngần gỡ mái
tóc dài óng ả sau bao ngày cần cù vất vả, nớc ma giúp tre chải mái tóc xanh mợt ấy. Sau trận ma rào tre
luỹ làng nh thay áo mới, bừng lên sức sống mới, tơi trẻ.
Nhớ câu chuyện cổ ngày xa khi nớc Việt còn sơ khai tre cùng ngời anh hùng làng Gióng đánh
giặc cứu quê hơng. Khơng hiểu sao lịng em thấy tự hào quá đỗi. Đứng dới bóng tre xanh vào những
ngày chớm hè mới thấy hết vẻ đẹp của quê hơng mình. ấy là lúc luỹ tre làng thay lá. Mùa lá mới oà nở,
thứ màu xanh lục nắng sớm chiếu vào trong nh ngọc, đẹp nh loại cây cảnh quần thể, báo hiệu một mùa
hè sôi động. Những ngày hè trời nắng chang chang luỹ tre làng gọi gió từ bốn phơng trời về đây, tre
dang tay rợp bóng mát che nắng cho dân làng sau những giờ lao động vất vả, mệt nhọc. Bon trẻ chúng
em lại chơi trò kéo co, ơ ăn quan… Tiếng cời đùa ríu rít vang khắp xóm. Nhng thú vị hơn cả là ngồi dới
gốc tre làm những con thuyền nhỏ xinh xinh thả xuống dịng sơng chở bao ớc mơ khơng tuổi.
Luỹ tre xanh vốn là biểu tợng đẹp của dân tộc Việt Nam. Tre gắn bó với dân tộc Việt, con ngời
Việt. Mai sau dẫu cho tất cả đổi thay nhng hình ảnh cây tre Việt Nam chung thuỷ, dẻo dai, vững chắc,
ngay thẳng vẫn mãi mãi là hình tợng đẹp nhất trong tâm hồn mỗi ngời dân đất Việt.
============================================
Bµi 32: <b> Tả em bé đang tập đi, tập nói </b>
Bên cạnh nhà tôi có bé Nam con nhà cô Thanh. Cậu bé đang tuổi tập nói, tập đi nên ai gặp
cũng thấy mến, thấy gần.
Bé Nam mới 14 tháng tuổi, bé đang lò dò tập đi, bi bô tập nói trông thật là dễ th ơng. Đôi mắt
cu cậu đen láy, lanh lợi, ánh lên sự thông minh kh¸c thêng. Hai m¸ phinh phÝnh, bơ bÉm. MiƯng lúc
Nhỡn bộ Nam ai cũng muốn bế xem cu cậu nặng nhẹ ra sao và muốn thơm vào đôi má dễ th
-ơng của cậu. Bé Nam đang tập nói nên ai nói gì bé cũng bắt chớc nói theo. Ai dạy ạ cậu cũng ạ. Ai bảo
vâng cũng vâng. Nghe giọng nói của cậu ngồ ngộ đáng yêu làm sao! Cái miệng thì chúm chím.
Tơi sang chơyi dạy bé hát "Bà ơi bà…" bé thích ghê và cứ bắt tơi hát đi hát lại nhiều lần cho
bé nghe . Tôi khen bé ngoan bé thích quá lại nhoẻn miệng cời. Rồi tơi lại cùng bé tập đi. Cu cậu lị dị
từng bớc một, nhấc chân này rồi lại nhấc chân kia bớc những bớc chập chững. Vừa đi cậu vừa giơ tay
về phía trớc, thỉnh thoảng có lần cậu bị ngã oạch xuống nền nhà nhng khơng hề khóc, xoa tay vài cái
cậu bé lại đứng lên đi tiếp. Gần tới chỗ tơi cậu đi nh lao, chân líu ríu ơm chầm lấy tôi. Đợc tôi khen "Cu
Bi giỏi quá…giỏi quá" cậu lại cời nh nắc nẻ. Thời gian trôi qua rất nhanh thoắt mấy tuần mà bé Nam
đã đi vững rồi. Những câu nói, những bớc đi chập chững vào đời là niềm vui dành cho bao ngời trong
xóm nhỏ của tơi.
Vốn rất thích chơi đùa với những em bé nên lúc nào rảnh rỗi tôi lại sang chơi với bé Nam. Dù
chỉ là láng giềng thôi nhng mỗi khi bé Nam đi chơi xa vài ngày là tôi lại thấy nhơ nhớ. Tôi nhớ cái
dáng lũn tũn chập chững từng bớc đi, giọng nói bi bơ của bé. Bởi thế mỗi khi bé về Tôi lại sung s ớng
ơm chầm lấy bé cảm thấy quanh mình tràn ngập tiếng cời và niềm vui.
================================================
Bài 33: <b> Khu v ờn vào buổi sáng đẹp trời (Lao xao)</b>
Sinh ra và lớn lên ở vùng quê thanh bình yên ả nên em sớm gắn bó với nhiều cảnh đẹp thơ
mộng nh dịng sơng, con đị nhỏ, luỹ tre xanh, đồng lúa chín…Nhng có lẽ cảnh khu vờn nhà em vào
buổi sáng đẹp trời cịn in sâu trong kí ức em. Mỗi khi ngắm nhìn khu vờn ấy lịng em rộn lên bao cảm
xúc khó tả.
Em thờng thức dậy khi trời cịn đẫm ớt sơng đêm, gió nhè nhẹ thổi, những ngôi sao thức
muộn sực tỉnh giấc đang đua nhau hối hả chạy trốn. Trời chớm hè nh mang lại lại vẻ đẹp và sức sống
mới cho kkhu vờn. Cây lá um tùm và một mùi hơng nồng nàn lan toả đâu đây.
nh những hạt ngọc. Mới sớm tinh mơ mà bao nhiêu là bớm, ong mật, ong vò vẽ…đã
tụ tập về đây hút mật, đuổi nhau. Những chị bớm hiền lành bỏ chỗ lao xao tìm một
nơi yên bình khác.
Bên kia những luống hoa là những luống rau xanh mơn mởn. Rau muống
ngọn đều tăm tắp, rau đay mỡ màng, rau mồng tơi xanh non mềm mại, tất cả nh
đang tràn trề sức sống mãnh liệt. Sau những luống rau là vờn cây ăn quả lô nhô. Đây
là cây khế mà tuổi em cũng bằng tuổi cây khế này. Nó đ ợc ơng nội em trồng khi em
chào đời. Ngắm nhìn cây, lắng nghe tiếng chim luyện giọng, truyền cành líu ríu em
nhớ ơng nội q. Tận phía góc vờn kia là cây vải, loại vải thiều ngon nhất. Mùa vải
chín cả cây đỏ rực nh mâm xôi gấc. Mấy hôm nay tu hú kêu nhiều chắc là vải đã
chín. Tu hú báo mùa vải chín đúng khơng sai một tẹo nào. Tiếng tu hú kêu thật tha
thiết mà thân thơng biết mấy.
Mặt trời đã lên cao ánh nắng lan toả khắp không gian, gió vẫn thổi nhè nhẹ,
cây lá lao xao. Từng đàn chim kéo nhau về khu vờn chuyền cành, tìm mồi hót râm
ran. Những cây bởi nghiêm trang t lự bế lũ con đầu trịn trọc lóc. Ơng Mít có tuổi
năm nay vẫn cho bao nhiêu là quả. Mùi mít chín thơm lừng lan khắp vờn. Dạo bớc
trong khu vờn ngớc mắt lên ngọn dừa nghe đôi chim gáy đang gù mới ngọt ngào tình
tứ làm sao. Nắng vàng nh rót mật xuống vờn, Những chiéc lá lao xao thì thầm mãi
khơng thơi. Em thấy thật thú vị và yêu khu vờn biết mấy.