Tải bản đầy đủ (.docx) (8 trang)

tieu pham ve moi truong

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (85.11 KB, 8 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

Kính thưa quý đại biểu, kính thưa quý thầy cô cùng các bạn học


sinh thân mến. Để góp phần cho buổi lễ tổng kết hơm nay được thêm


phần vui tươi chúng em xin gởi đến quý đại biểu quý thầy cô với tiểu


phẩm được mang tên “ Dịng sơng lên tiếng”



Và bây giờ tiểu phẩm của chúng em xin được phép bắc đầu.



<b>Các bạn ơi dịng sơng Mỹ Phước của chúng mình cách đây</b>


<b>hơn 20 năm trước, tôm cá rất đa dạng và phong phú.</b>



<b>Trước mắt chúng ta là chú rùa vàng chú đang ung dung dạo</b>


<b>chơi với dòng nước mát, trông chú rùa của chúng ta bơi rất khỏe,</b>


<b>chú dạo khắp nơi trên dịng sơng. Chú đi dạo rất là thơng dong và</b>


<b>thư thả, nhìn chú khỏe như thế nhưng chú đã hơn năm mươi</b>


<b>tuổi rồi đấy các bạn ạ.</b>



<b>Các bạn ơi trong kìa em cá đang xuất hiện trước mặt chúng ta,</b>


<b>trong em thật là dễ thương, em đang thưởng thức một buổi chiều</b>


<b>thật đẹp. Em bơi lội thỏa thích trong dịng nước trong xanh. Ánh</b>


<b>nắng hồng hơn càng làm cho em thêm xinh đẹp. Em bơi lội với</b>


<b>dáng vẻ tự tin và kiêu hãnh.</b>



<b>Trông xa xa một chị tơm đang bún mình trên mặt nước, chị</b>


<b>tôm càng xanh thật là đẹp, chị đang ngoi lên mặt nước để ngắm</b>


<b>buổi bình minh. Chị phơi mình dưới ánh nắng làm tôn thêm nét</b>


<b>duyên dáng của chị. Nhìn chị thật vơ tư, chị tự do bơi lội, chị ngoi</b>


<b>lên rồi lặn xuống trong chị thật gắn rõi. </b>



<b>Dưới làng nước mát và trong xanh như thế các loài sinh vật</b>


<b>dưới nước thỏa sức bơi lội, dạo chơi khắp mọi nơi trên dịng.</b>


<b>Hàng năm có rất nhiều sinh vật con được sinh ra, càng làm cho</b>



<b>nguồn tài nguyên của dịng sơng càng thêm phong phú và đa</b>


<b>dạng.</b>



<b>Cho đến một ngày kia, do ý thức của con người bao nhiêu rác</b>


<b>thải, bao nhiêu xác xúc vật họ đều bỏ xuống dịng sơng. </b>



</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

<b>rác có khắp mọi nơi. Xác động vật chết tiếp tục xuất hiện trên</b>


<b>sơng, ơi nào là heo, chó, chuột, gà, vịt v.v... Nhất là vào lúc dịch</b>


<b>heo tay xanh thì trên sơng có rất nhiều xác heo lớn có, nhỏ có.</b>


<b>Tiếp đó lại dịch cúm gia cầm trên sơng xác vịt, gà nổi như bèo</b>


<b>trơi. Mùi hơi bóc lên, bao nhiêu là dịi, vi khuẩn. Chúng trơi đến</b>


<b>đâu làm ô nhiễm môi trường đến đó. Cho đến một ngày kia nước</b>


<b>sơng bị đổi màu:</b>



<b> Cịn đâu nữa chú rùa khỏe mạnh ngày của nào, nay trơng</b>


<b>kìa chú thật yếu ớt, hơi thở của chú thật là nặng nhọc.</b>



<b> Em cá dễ thương của chị ơi, em đâu rồi, ơi nhìn em mà tơi</b>


<b>muốn rơi nước mắt, nhìn kìa vẫy của em sần sùi, ơi miệng của em</b>


<b>bị lỡ rồi vây của em nhiều ghẽ quá nét xinh đẹp của em đâu rồi. </b>



<b>Chị tôm càng xanh nổi lờ đờ trên mặt nước, trong chị thật</b>


<b>thảm hại sự gắn rõi của chị đâu rồi. Ối ối mắt của chị sau lại bị</b>


<b>đục thế này, chị hãy tìm bác sĩ ngay chị ạ. </b>



<b>Thế rồi dần dần các sinh vật con không thể sống được trong</b>


<b>nguồn nước bị ơ nhiễm, nguồn thủy sản của dịng sơng ngày càng</b>


<b>cạn kiệt.</b>



<b>Khơng cịn chịu được nữa dịng sơng kêu cứu, các sinh dưới</b>



<b>nước cùng kêu cứu. Các cô các bác, các anh chị em ơi xin đừng</b>


<b>thả rác, động vật chết xuống dịng sơng của chúng em nữa, chúng</b>


<b>em khơng thể sống được lâu hơn. Thiên thần ơi xin hãy cứu chúng</b>


<b>con. </b>



<b>Nghe được lời kêu cứu, thiên thần xuất hiện trong bộ váy màu</b>


<b>trắng tinh, với đôi cánh trong suốt. Trên vai cô vác cây vợt, cô đi</b>


<b>khắp dịng sơng để vớt rác. Rác thảy được cơ đưa vào các lò đốt</b>


<b>rác, còn xác động vật thì cơ đưa đi cho Bác thú y của xã xử lý</b>


<b>bằng cách thiêu ủy sát trùng. Trông cô thật là thánh thót từ khi cơ</b>


<b>xuất hiện dịng sơng dần dần được trả lại sự trong sạch, tuy nhiên</b>


<b>một mình cơ khơng thể nào làm cho dịng sơng trở lại như xưa.</b>


<b>Thế là cô đi đến đâu cô tuyên truyền mọi người dân cùng chung</b>


<b>tay góp sức giữ cho nguồn nước quê mình trong và sạch với khẩu</b>


<b>hiệu “ mọi người, mọi nhà cùng chung tay giữ cho dịng sơng</b>


<b>trong sạch”.</b>



</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

<b>Các bạn ơi chúng ta cùng hi vọng một ngày khơng xa dịng</b>


<b>sơng Mỹ Phước của chúng ta sẽ trong và sạch. nguồn lợi thủy sản</b>


<b>sẽ phong phú và đa dạng như xưa.</b>



</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

<b>TIỂU PHẨM</b>



<b>RỪNG TRÀM LÊN TIẾNG</b>



<b>Mỗi khi nhắc đến xã Mỹ Phước, huyện Mỹ Tú không ai không</b>
<b>nhớ đến rừng tràm, nơi đã từng đóng góp vào chiến thắng vẻ vang của</b>
<b>nhân dân Mỹ Phước anh hùng. Không dừng lại ở đó, ngày nay rừng tràm</b>
<b>cịn góp phần tạo nên lá phổi xanh của nhân dân Mỹ Phước nói riêng, của</b>
<b>nhân dân Mỹ Tú nói chung. Rừng có rất nhiều tràm, có cây trên 50 mươi</b>


<b>tuổi, có cây thì cịn trẻ, có cây mới trồng. Rừng tràm là lá chắn, là nơi</b>
<b>chống gió bão, lốc xốy giữ cho người dân có cuộc sống an nhàn. </b>


<b>Rừng còn là nơi cư trú của rất nhiều lồi sinh vật như: chim, cị,</b>
<b>các lồi Ong v .v ... nhiều nhất là Ong mật: Mật Ong là chất bổ dưỡng và</b>
<b>làm thuốc chữa được rất nhiều căn bệnh. Dưới nước có rất nhiều lồi sinh</b>
<b>vật sinh sống rất đa dạng và phong phú: trăn, rắn, rùa và hơn 100 loài cá</b>
<b>sinh sống. Thế rồi do nhu cầu về mật Ong và cuộc sống nên có một số người</b>
<b>dân khơng có ý thức họ khai thác một cách bừa bãi làm cho rừng tràm</b>
<b>khơng cịn được phong phú và đa dạng như xưa: </b>


<b>Và để hiểu rõ hơn vấn đề trên, kính mời ban tổ chức, ban giám</b>
<b>khảo và toàn thể hội thi hướng mắt về sân khấu với tiểu phẩm “ Rừng tràm</b>
<b>lên tiếng” của đơn vị huyện Mỹ Tú.</b>


<b>Tác giả: Nuyễn Bửu Châu</b>
<b>Với các vai như sau:</b>


<b>- Hồng Hữu: trong vai Tràm, trang phục của tràm được làm</b>
<b>bằng bao nylong, là loại mà người nông dân quê em dùng để đựng lúa.</b>


<b>- Ngọc Diễm : trong vai cá, trang phục của cá cũng được làm</b>
<b>bằng bao nilong.</b>


<b>- Thị Kha: trong vai Ong mật, trang phục của Ong mật được làm</b>
<b>bằng áo mưa phương tiện, là loại áo mà chúng ta dùng khi đi trong mưa.</b>


<b>- Văn Hơn: trong vai anh kiểm lâm, trang phục của anh được</b>
<b>làm bằng bọc nilong là loại mà mọi người mọi nhà đều sử dụng.</b>



<b>Bao nylong, áo mưa phương tiện, bọc nilong, giấy rô ki, giấy sốp:</b>
<b>là những loại mà mọi người sử dụng rồi thải ra môi trường, chúng em nhặt</b>
<b>lại để kết nên những bộ trang phục biểu diễn cho tiểu phẩm hôm nay và</b>
<b>đây tiểu phẩm của chúng em xin được phép bắt đầu:</b>


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

<b>Lời bình:</b> <b>Từ xa chú Ong lủi thủi đi tới nghe tràm than chú Ong</b>
<b>liền nói</b>


<b>Ong</b>:<b> </b> Số phận lồi Ong của tơi có khác gì chị đâu, chúng tơi bị lấy hết
mật, phải chi lấy mật tơi khơng nói đằng này họ lấy dùng lửa để đốt chúng tôi,
chúng tơi những con trưởng thành cịn bay đi được, chỉ tội cho các con non
chúng chưa bay ra khỏi tổ thế là bị cháy và bị bắt sống, cái đà này chắt lồi
Ong của chúng tơi có bị tiệt chủng mất thơi.


<b>Tràm</b>:<b> </b> tơi thì có hơn gì chị đâu cách nay hơn một tháng cánh rừng
phía tây vì họ đốt tổ Ong của các chị chẳn mai họ làm cháy hơn 2 hecta làm loài
tràm của chúng tôi chết vô số kể. mà cũng tại mấy cậu khơng đó.


<b>Ong:</b> Vì sao mà tại bọn mình?


<b>Tràm</b>: thì tại con người đốt tổ ong của các cậu nên tụi tui bị cháy q
chừng ln.


<b>Lời bình: Cá nghe Tràm và Ong than thỉ với nhau cá cũng ngoi</b>
<b>lên khỏi mặt nước và nói.</b>


<b>Cá:</b> các chị ơi chúng tơi ở dưới nước mà họ có tha cho chúng tơi đâu.
Khai thác chúng tôi đến cạn kiệt, bắt chúng tôi bằng các loại đánh bắt hiện đại
như sung điện, lưới rất nhỏ nên các con cá vừa mới sinh ra điều bị bắt, lớp bị
bắt, lớp chết. Vì khi sung điện thì chỉ bắt con cá mẹ cịn bầy cá con cũng chết


luôn, xác cá phơi đầy trên mặt nước. nguồn nước bị ô nhiễm các con cá khác
không sống được lớp bị bệnh lớp di cư đi nơi khác.


<b>Tràm</b>:<b> </b> theo tôi thấy dù các anh, các chị có đi đâu thì cũng vậy thơi
chúng ta cần lên tiếng, kêu gọi mọi người đừng tàn phá chúng ta nữa, nếu khơng
thì chẵng bao lâu nữa mọi người bị lãnh hậu quả do thiên nhiên tàn phá, bão, lũ
sẽ về vì khơng cịn ai để chống đở, và khí hậu ngày càn oi bức hơn.


<b>Cá</b>


<b> </b>:<b> </b> nhưng chúng ta biết đi đâu để mà kêu gọi mọi người.
Ong: Phải rồi chúng ta biết đi đâu.


<b>Lời bình: cả ba cùng suy nghỉ hồi lâu tràm lên tiếng</b>
<b>Tràm</b>: <b> </b>Chúng ta tìm mấy anh kiểm lâm thơi


<b>Cá:</b> Tìm mấy anh ấy để làm gì, giúp được gì cho chúng ta.


<b>Ong</b>:<b> </b> cá nói đúng đấy.


<b>Tràm:</b> các chị nghe đây này, mình nhờ anh kiểm lâm kết hợp với các
ban ngành để tuyên truyền, giáo dục mọi người dân, Cho mọi người hiểu giữ
rừng là việc làm quan trọng.


<b>Cá:</b> Tràm nói đúng đấy.


<b>Ong</b>:<b> </b> vậy thì chúng ta đi ngay


</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>

<b>Ong:</b> Anh, anh gì đó ơi, cho chúng em nói chuyện với anh một chút.



<b>Anh Kiểm lâm:</b> chào các bạn, các bạn tìm tơi có việc gì khơng.


<b>Tràm:</b> Có anh ạ, chúng em tìm anh để anh làm sao đừng cho mọi
người vào rừng lấy mật ong, đốt rừng và bắt cá bằng các phương tiện hiện đại.


<b>Cá:</b> anh biết không, loài cá của chúng em chết do con người sung điện
chết hàng loạt anh ạ, nhiều lồi có nguy cơ bị tuyệt chủng anh ạ, bên cạnh đó cá
chết nổi trên mặt nước làm cho nguồn nước bị ô nhiễm.


<b>Ong:</b> anh biết không, người lấy mật của chúng em còn đốt các Ong
con, em chỉ sợ chẳng bao lâu nữa chúng em không thể nào tồn tại được.


<b>Anh kiểm lâm</b>: đây là vấn đề mà các anh đang đau đầu đấy, do cuộc
sống mưu sinh nên ngưởi ta mới khai thác như thế, nếu cấm hẳn thì có những
gia đình q nghèo họ khơng có gì để ni con. Nhưng thơi anh sẽ trình báo với
cấp trên tìm ra giải pháp nhằm hạn chế đế mức thấp nhất.


<b>Tràm</b>: anh ấy đã nói thế thì mình n tâm các bạn.


<b>Cá:</b> Chúng em đặt mọi hi vọng vào anh đấy


<b>Ong:</b> Vậy chúng em không làm phiền anh nữa, xin chào anh nhé.


<b>Anh Kiểm lâm</b>:<b> </b> anh chào các em.


<b>Lời bình: Tràm, ong và cá đi rồi cịn lại một mình anh kiểm lâm</b>
<b>suy nghỉ: </b>


Mình phải làm gì đây, mình phải làm gì để giữ cho khu rừng của mình
được nguyên sinh, nếu mình cấm thì những người nghèo sẽ ra sao cuộc sống của


họ như thế nào. Mình báo việc này lên cấp trên và cùng phối hợp với các ban
ngành giáo dục mọi người dân, cho mọi người biết rừng rất quan trọng với cuộc
sống của mọi người.


<b>Lời bình: Vậy là vài ngày sau ở bìa rừng xuất hiện những khẩu</b>
<b>hiệu:</b>


<b>“ Không được chặt phá cây rừng bừa bãi”</b>


<b>“ Cấm không được vào rừng lấy mật ong và đốt ong”</b>


<b>“ Không được bắt cá bằng các phương tiện cấm, bắt cá theo huy</b>
<b>hoạch của kiểm lâm”</b>


</div>
<span class='text_page_counter'>(7)</span><div class='page_container' data-page=7>

<b>Cá:</b> Nhìn Tràm hơm nay thật là mạnh khỏe và xanh hẳn ra, ôi tràm
mọc thêm nhiếu lá non nữa đấy.


<b>Lời bình: Nghe cá khen tràm mắt cở, khơng biết nói gì chỉ đứng</b>
<b>nghiên người nghe cá khen.</b>


<b>Ong</b>: mình trơng cá cũng có thua gì tràm đâu, vẫy cá hôm nay màu
sắc sặc sở và rất đẹp.


Tràm: Chị Ong ơi, em nhìn chị hơm nay rất lạ nha, đơi cánh của chị
thật đẹp.


Cá: Mình được như ngày hơm nay là nhờ cong lao của anh kiểm lâm
đấy.


Tràm: À đúng rồi, mình đi tìm anh ấy để cám ơn.


Ong:


Vậy chúng mình cùng đi.


<b>Lời bình: Tất cả cùng đi tìm anh Kiểm lâm, Nhưng tâm trạng của</b>
<b>cả 3 hôm nay thật vui. Tìm gặp anh Kiểm Lâm cả 3 cùng lên tiếng</b>


Chúng em chào anh ạ.


Anh Kiểm Lâm: Chào các em, các em đi đâu vậy, à mà hôm nay anh
nhìn bạn nào cũng vui tươi và rất đẹp nữa.


<b>Tràm:</b> chúng em đi tìm anh để cám ơn anh, nhờ anh mà chúng em
được tươi tốt như ngày hôm nay.


Ong: Họ nhà ong chúng em chân thành cám ơn anh, vì bây giờ bầy
ong chúng em sinh sơi ra rất nhiều ong con và cám ơn chị tràm đã cho chúng tơi
bám vào cành của chị.


Tràm: ơi có gì đâu chúng ta cùng ở chung khu rừng thì phải biết
nương tựa vào nhau.


Cá: em xin cám ơn anh nhờ anh mà các cá con của chúng em được
sống bình yên, tự do tung tăng bơi lội.


Anh kiểm lâm: các em không cần cám ơn anh, đây là bổn phận , là
trách nhiệm của anh, các em không giận loài người của anh là anh vui lắm rồi.


Tràm, Cá, ong cùng nói: chúng em khơng giận đâu.



Tràm: Chúng em khơng buồn gì hết, chúng em biết mình sinh ra là để
phục vụ cho cuộc sống của con người.


Cá: nhưng mọi người hãy biết giữ gìn và khai thác có huy hoạch đừng
khai thác bừa bãi.


Ong: Nãy giờ chúng em làm phiền anh nhiều, chúng em xin tạm biệt
anh.


Anh kiểm lâm: anh chào các em.
Cả ba cùng nói: Chúng em chào anh.


</div>
<span class='text_page_counter'>(8)</span><div class='page_container' data-page=8>

<b>Rừng là lá phổi của chúng ta, để mất rừng thì cuộc sống của</b>
<b>chúng ta gặp nhiều khó khăn, thiên tai bão, lũ khí hậu ngày thêm oi bức,</b>
<b>tài nguyện của rừng ngày càng cạn kiệt. Vì thế mọi người mọi nhà hãy</b>
<b>chung tay góp sức bảo vệ rừng chính là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.</b>


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×