Tải bản đầy đủ (.docx) (3 trang)

an toan giao thong 3

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (38.2 KB, 3 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

A. Tiểu phẩm 3.


Cốt truyện: Thời buổi kinh tế thị trường phát triển, nơng dân tìm cách làm
giàu, có người mua máy cày, máy kéo, có người bn bán nơng sản… Nhà
ơng Bình có mua một cái xe máy kéo nhưng vì nhà ở trong hẻm nên ông
phải đi ngang qua nhà bà Lài, nhà bà Lài lại mua sắn tươi về xắt phơi lan cả
ra đường nên xe ơng Bình dậm nát một số sắn của bà Lài, giữa hai người xảy
ra mâu thuẫn.


Các vai: Ơng Bình, bà Lài, ơng An.
B. Kịch bản:


Ơng Bình đang ở trong nhà thì bà Lài xơng vào, nói.


Bà Lài: - Ơng Bình kia, sao ơng ăn ở ác quá vậy ? sao tui phơi sắn mà ông
chạy xe dậm nát hết vậy là sao ? nghĩ sao mà ơng làm vậy hả ?


Ơng Bình: - Tui mới dậm là may cho bà đó, tui mà báo thôn, báo xã là người
ta phạt bà bây giờ, đừng có mà ồn ào.


Bà Lài: - Ơng nói gì ? ơng báo đi sắn tui mua chớ ăn cắp ăn trộm của ai mà
hốt, có giỏi thì bào đi.


Ơng Bình: - Tui khơng nói bà ăn trộm mà tui nói bà vi phạm luật giao thơng
đường bộ, bà nghe rõ chưa ?


Bà Lài: - Giao thông với giao thiết gì ? tui khơng cần biết luật nào hết, luật
nào cấm tui phơi sắn, đừng ỷ biết luật là muốn gì muốn nghen.


Ơng Bình: - Đúng là đồ … đồ … con buôn. Về mà học luật đi, luật giao
thông đường bộ đấy, nếu không tin thì đi kiện đi, coi thử ai sai thì biết.


Bà Lài: - Tui rảnh đâu mà đi kiện, xe ông dậm hư sắn tui thì phải đền sắn
cho tui.


Ơng Bình: - Tui khơng đền, bà giỏi làm gì tui.


Bà Lài: - Ơng tưởng ơng có chiếc xe là ngon hả. Được rồi, tui qua báo thôn
để người ta giam xe ơng ln.


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Ơng An: - Khỏi báo, tui đây, nãy giờ tui đứng ngoài kia nghe hết rồi.
Bà Lài: - Anh 5, anh xử giùm tơi, ơng Bình làm hư sắn tui mà khơng chịu
đền.


Ơng An: - Chị 3 à, chị bình tĩnh đi, tui thấy rồi, đúng là sắn chị hư nhưng đó
là do chị.


Bà Lài: - Sao lại do tui, tui có làm gì đâu.


Ơng An: - Anh Bình nói đúng đó, trong luật giao thơng đường bộ có qui
định khơng được sử dụng lịng lề đường để phục vụ mục đích cá nhân, chị
làm vậy là sai rồi, nếu làm căng thì chị cịn bị phạt nữa kia.


Ơng Bình: - Thấy chưa ? tui nói rồi mà.


Ơng An: - Anh Bình à, nói vậy chớ anh cũng có trách nhiệm. Tình làng
nghĩa xóm với nhau mà anh làm vậy là không được rồi. Xe anh đi đúng luật
là được nhưng khi thấy chị 3 phơi sắn ngồi đường ít ra anh cũng nói một
tiếng để người ta dọn dẹp chớ sao dậm ln vậy.


Ơng Bình: - Tui …tui … tui tưởng bả biết mà cố tình.



Ơng An: - Anh Bình à, đâu phải ai cũng hiểu biết luật pháp,có người biết, có
người khơng mà. Nếu anh biết anh phải có trách nhiệm tuyên truyền nhắc
nhở cho người khác làm theo mới đúng. Mình cùng là nơng dân cả mà, cái gì
cũng căn kè theo luật thì cịn gì tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau
nữa.


Ơng Bình: - Nghe anh 5 nói vậy tui hiểu ra rồi, thơi để tui đền cho chị 3 một
nửa số sắn đó nghen.


Bà Lài: - Sao một nửa, đền hết cho tui chớ ?


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3></div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×