Tải bản đầy đủ (.docx) (3 trang)

TINH BAN

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (97.31 KB, 3 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>TÌNH BẠN</b>



<b>Sau cơn đau mắt, tơi khơng nhìn thấy gì nữa. Bóng tối đã bao trùm lấy cuộc sống mn</b>
màu của tơi. Thất vọng đến tột cùng. Tơi chỉ biết khóc. Rồi bỗng có một bàn tay của ai đó
nắm lấy tay tôi rồi an ủi: “Đừng buồn nữa, bạn là một trong những người nhìn thế giới
rộng nhất mà tơi từng gặp”. Tơi chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe giọng rất quen.


- Hương phải không? Tôi hỏi
- Tôi chứ ai!


- Làm gì ở đây vậy?


- Thăm bà chứ làm gì? Thấy lâu ngày khơng đến lớp, nghe thầy nói bà chuyển
trường nhưng tôi không tin. Tôi biết tuy học cùng lớp nhưng chẳng bao giờ chúng
ta nói chuyện với nhau. Muốn kết bạn q mà khơng giám nói. Chúng ta làm bạn
nhé!


Tôi ngạc nhiên lắm nhưng cũng sung sướng vô cùng vì giờ đây tơi đã có một tình bạn
thực sự.


Đồng hồ điểm 11h 30, nghe tiếng trống trường tan học, tôi thấy nhớ quá. Tôi nhớ những
ngày đi học, được nghe giọng nói của thầy, được nhìn chữ viết của cơ. Nhớ những lần
được cơ khen mỗi khi làm bài đúng. Nhưng cũng bị cô la mỗi khi vi phạm. Nhưng bây
giờ tôi mới thấy nhớ và muốn được cơ la thật nhiều vì tơi biết cơ la khơng chỉ để tơi sữa
lỗi mà cịn dạy tơi bước đến thành cơng.


Hù nè!


- Ối giật mình.


- Nghĩ gì mà đăm chiêu thế?


- Đi học về rùi hả?


- Ừ! Vào thăm bà luôn đấy. Nhớ quá trời luôn nè.
- Vậy cơ à?,


- Chứ sao?
- Học tốt chứ?


- Tốt gì mà tốt, mới bị cơ la nè. Lớp mình học trầm quá, Chẳng ai chịu phát biểu bài,
cứ ngồi ì ra. Chán chết.


Tơi chỉ biết nhoẻn miệng cười. Ước gì được đến lớp, tơi hứa sẽ phát biểu thật nhiều
Chúng mình ra cơng viên đi. Hít thở khơng khí trong lành.


Vậy là tơi và Hương có một ngày chơi thỏa thích. Chúng tơi chợt nhớ biết bao kỉ niệm.
- Lan còn nhớ Tuân khơng?


- Trần Tn ý hả? Nhưng sao?


- Ừ, chính lão. Bà biết không? hôm nay đến lớp lão chơi luôn bộ móng tay đỏ chót
trơng mắc cưới lắm, lão làm trò cả lớp cười rộn lên mỏi cả miệng.


- Ha ha! thật đó hả?


- Cịn nữa bà khơng tưởng tượng nổi cái cảnh mà lão bị cô phạt, mặt méo xệch trơng
ngố cực kì. Được cái hay giơ tay phát biểu thầy cơ nào cũng mến. Lớp mình ai cũng vậy
thì tốt, tiết học sẽ thú vị hơn, thầy cơ cũng thấy vui và nhiệt tình hơn.


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Nhiều kỉ niệm quá càng kể lại chúng tôi càng thấy vui. Nhưng càng nhớ tôi càng tủi
bấy nhiêu. Mặc dù đã kìm nỗi xúc động, nước mắt vẫn lăn dài trên gị má. Tơi nhớ lớp,


nhớ thầy cô và bạn bè vô cùng…


Nhưng cũng phải cảm ơn ơng trời vì đã cho tôi một người bạn, trong những lúc đau
khổ và tuyệt vọng nhất. Tôi biết bệnh tật xảy ra đối với tơi khơng phải do tình cờ mà
những điều xuẩn ngốc kia đang thử sức chịu đựng của một cơ bé yếu đuối. Tơi chẳng
thèm sợ nó bởi bên cạnh tơi đã có Hương. Hương đã giúp tơi đấu tranh với bóng tối, cho
tơi biết bao niềm vui và hạnh phúc. Hương là một ánh sáng chỉ đường dẫn lối giúp tơi có
một hướng đi cho mình. Tơi cũng nhận thức được rằng không phải thử thách nào cũng dễ
vượt qua, không phải ước mơ nào cũng thành hiện thực. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều để thực
hiện điều ước bé bỏng được cùng Hương nắm tay nhau nhảy tung tăng trên con đường
đến trường. Được cùng nhau trao đổi những bài tập khó, được nhận điểm mười từ thầy cơ
kính u, được đặt vào ánh mắt của nhau những niềm tin, niềm hạnh phúc trong đời.
Hôm nay sinh nhật tôi sao Hương khơng đến. Hơn nay cũng chính là ngày tôi nhận
được tin mừng: Nhận được giác mạc của một người nào đó. Trong những phút thiêng
liêng cuối cùng người đó muốn thực hiện ước mơ ấy. Ước mơ chỉ lúc qua đời mới thành
hiện thực. Trên cuộc đời này cịn rất nhiều người tốt. Cám ơn ai đó đã giúp tơi thực hiện
ước mơ của mình. Hương ơi! chúng ta sẽ xây một tòa tháp trên bờ cát trắng nhé. Chờ tôi
một thời gian ngắn nữa thôi. Hương ơi! sao không đến để cùng tôi chia sẽ niềm vui này.
Ánh sáng đã trở lại trong mắt tơi sau những cơn mưa bóng tối. Nhìn cảnh vật xung
quanh tràn đầy nhựa sống, tơi sướng điên lên. Có cái gì đó trong tơi thúc dục đơi chân
chạy thật nhanh đi tìm Hương. Tìm hồi, tìm mãi sao chẳng được cảm giác lạ xuất hiện
trong người. Đến khi gặp được cơ của Hương. Có những phút giây tôi như ngừng thở. Cô
Hương kể rõ sự việc trong tiếng khóc nức nở:


“Hương bị bệnh tim bẩm sinh và lên cơn đau vào tối hôm trước, cô sợ giây phút này lắm
và cuối cùng nó cũng đến mang con bé đi xa thế giới này. Trong những khoảnh khắc của
cuộc đời con bé muốn được hiến giác mạc cho một người mà nó yêu quý”


Và tơi biết một người chẳng ai khác ngồi tơi, một cơn gió se lạnh thổi vào tim khiến
tơi quỵ xuống. Tim tơi cảm thấy nhói đau. Chắc chắn đây không phải lần đầu tiên Hương


phải đấu tranh giành lại sự sống từ căn bệnh quái ác kia. Tưởng tượng ra những lúc
Hương phải đấu tranh, chịu đựng cơn đau một mình tim tơi như vỡ ra, đứt từng khúc ruột.
Tơi giận Hương vì khơng cho tơi biết bệnh tình, tơi giận Hương vì đã đến, cho tơi tình bạn
một món q q giá. Tơi giận Hương vì đã dạy tôi biết chấp nhận những thử thách và
luôn mỉm cười trong cuộc sống. Để rồi cô ấy phải chịu đựng một mình. Tơi giận chính
mình vì đã khơng giúp được gì cho Hương ngồi việc cho cơ ấy một tình bạn chân thành .
Một ánh mắt lo lắng khi tơi nhìn thấy bạn mất đi niềm tin.


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3></div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×