Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Van hay L4

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (62.13 KB, 5 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>



<b>Đề 1</b>
<i><b>HÃy tả cái bàn học ở nhµ cđa em.</b></i>


<b>Bµi lµm</b>


Bắt đầu từ khi em vào lớp Một, bố đã mua cho em một cái bàn học đặt vào
góc học tập riêng của em.


Cái bàn được đóng bằng gỗ, phủ vec -ni màu vàng sậm, bóng lống. Chiếc
bàn cao 1.6 m, gồm hai phần: bàn viết và kệ sách.


Bàn cao khoảng 80cm. Mặt bàn dài 1m, rộng 40cm, được làm bằng một tấm
gỗ liền, nhẵn bóng như gương, ngồi viết rất thoải mái. Dưới mặt bàn là một ngăn
kéo và một tủ nhỏ.


Trên mặt bàn là một kệ sách, dài bằng chiều dài mặt bàn, cao 60cm, chia
làm hai ngăn. Ngăn trên cao 25cm chia thành ba ô; ngăn dưới cao 20cm, chỉ có
một ô.


Chân bàn không phải là bốn thanh gỗ như những chiếc bàn khác, mà là hai
tấm ván liền, giữa có nối một thanh gỗ xoay được, đặt chân rất thoải mái. Bố mua
cho em một chiếc ghế gỗ có lưng tựa, có thể xếp lại được.


Năm em học lớp Một, chẳng có sách vở gì nhiều, chỉ sử dụng hai ơ trên kệ
sách. Đến bây giờ, trên kệ và các hộc tủ dưới bàn đã xếp đầy sách vở, chỉ còn đủ
chỗ để giá cắm bút. Cây đèn bàn phải đẩy sát vào tận trong cùng. E m ngồi học,
sách vở bày trên mặt bàn, cần tìm sách gì chỉ cần đứng dậy với tay là có thể lấy
được trên kệ.



Mỗi lần ngồi vào bàn học, em lại nhớ đến lời bố dặn phải cố gắng học cho
thật giỏi. Và em đã thực hiện được lời hứa của mình. Ba năm liền em ln đạt
danh hiệu học sinh giỏi xuất sắc.


<b>§Ị 2</b>


<i><b>Hãy tả một thứ đồ chơi mà em thích.</b></i>


<b>Bµi lµm 1</b>


Cho đến bây giờ, tơi vẫn cịn giữ thứ đồ chơi mẹ mua cho từ lúc tôi mới lên
ba tuổi: con lật đật.


Đó là một con lật đật làm bằng nhựa, nhiều màu sắc sặc sỡ. Hình thù c on lật
đật thật ngộ nghĩnh, béo trịn báo trục, nhìn vào thấy giống như một khối cầu trịn
xoe. Nó có cái bụng phệ như bụng ơng địa trong đồn múa lân. Cái đầu nhỏ và
trịn, gắn liền với thân hình, chảng có cổ, cũng chẳng có tay chân gì cả. Thích nhất
là đơi má múp míp của nó, thỉnh thoảng hiện lên nhữnglúm đồng tiền xinh xinh.
Lúc nào nó cũng đứng yên trên đầu giường của tôi. Mỗi khi tôi sờ vào, nó lại lắc
lư và cười thật dễ thương.


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

đật”. Mỗi khi tơi bị ngã và khóc, mẹ lại mang con lật đật ra dỗ tôi: “Đấy con xem!
Lật đật ngã có khóc đâu? Nó lại tự đứng lên cơ này!” Thế là tơi nín khóc.


Con lật đạt làm bạn với tôi suốt mấy năm nay. Mỗi khi vui buồn, tơi đều
chia sẻ với nó. Tơi u q con lật đật của tôi lắm và không bao giờ muốn xa nó
cả.


<b>Bµi lµm 2</b>



Tơi có khá nhiều thứ đồ chơi của bố mẹ mua cho. Nhưng thứ mà tơi thích
hơn cả là món đồ mà anh tơi vừa làm c ho tơi hơm chủ nhật vừa rồi. Đó là một
chiếc xe ôtô được làm bằng vỏ hộp sữa.


Chỉ bằng vài vài thứ vật liệu đơn giản, anh tôi đã làm ra được một chiếc ôtô
giống hệt như thật, màu sắc rực rỡ và ngộ nghĩnh. Cũng đầy đủ thùng xe, bánh xe,
mui xe, đèn xe và cũng chạy được hẳn hỏi. Thân xe được làm bằng vỏ một hộp
sữa, cắt mặt trên gập lại thành mui xe. ở mặt bên sườn của vỏ hộp, có dùi hai lỗ
nhỏ từ sườn bên này thông qua sườn bên kia. Hai que tre xuyên qua hai lỗ ấy là
thành trục bánh xe. Bốn bánh xe được làm bằng bốn nút chai. Anh tôi dùi lỗ giữa
nút chai, gắn vào trục bánh xe và bơi ít keo vào đầu trục. Tơi thắc mắc khơng hiểu
bôi keo để làm già, anh tôi trả lời: “ Anh làm thế để bánh xe không bị rời ra khỏi
trục!”. Xe lại cịn có đèn nữa chứ! Anh tơi chỉ dùng hai nút chai nhỏ hơn gắn ở
phía trước là thành đèn pha. Cuối cùng, anh buộc một sợi dây ở đầu xe. Thế là tơi
có thể kéo xe đi chơi trong sân được rồi.


Chiếc ôtô đồ chơi ấy chẳng có gì là q giá nhưng tơi rất thích nó. Tơi thầm
phục sự khéo tay của anh tơi, chỉ cần vài thứ đồ bỏ đi mà anh ấy có thể làm được
một món đồ chơi xinh xắn như vậy.


<b>§Ị 3</b>


<i><b>HÃy tả chiếc cặp sách của em.</b></i>


<b>Bài làm</b>


Vo u nm học lớp Bốn, mẹ mua cho em chiếc cặp sách mới. Đây là chiếc
cặp thứ hai mẹ mua cho em kể từ ngày đầu tiên vào trường tiểu học.


Chiếc cặp hình chữ nhật, lớn gấp đơi cuốn sách giáo khoa. Có lẽ lớn hơn


một tí. Vỏ cặp sách được may bằng vải nhựa màu hồng rất tươi. Mặt trước của cặp
được in hình các con thú ngộ nghĩnh, nhiều màu sắc rực rỡ. Nắp cặp có gắn hai cái
chốt làm bằng kim loại trắng và sáng loáng, cài vào khuy rất nhẹ nhàng. Mỗi khi
cài chốt vào khuy, một tiếng “ tách” trong trẻo vang lên nghe thật vui tai. Quai cặp
được làm bằng vải nhựa dày may chồng hai lớp, rất chắc chắn để có thể sách cặp
bằng tay. Nhưng mẹ bảo: “Con đừng sách cặp như thế! Cặp sách nặng sẽ ảnh
hưởng đến vai và cột sống của con đấy!”. Cặp có thể đeo được trên lưng bằng hai
quai may ở mặt sau cũng bằng vải nhựa cùng màu với cặp.


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

học tập. Trong cặp cịn có một ngăn chìm có dây kéo, em đặt vào đó túi đựng bài
kiểm tra.


Hằng ngày chiếc cặp theo em đến trường, mang theo cho em đầy đủ sách vở
vào đồ dùng học tập. Em rất quý chiếc cặp sách. Mỗi khi đi học về, em đều để
chiếc cặp sách nhẹ nhàng và ngay ngắn trên bàn học cảu mình. Em nghĩ rằng sẽ
dùng chiếc cặp bền như chiếc cặp mẹ đã mua cho hồi lớp Một, và như thế sẽ tiết
kiệm được cho bố mẹ.


<b>§Ị 4</b>


<i><b>Hãy tả cái thước kẻ của em.</b></i>


<b>Bµi lµm</b>


Đầu năm học, mẹ mua cho em đủ thứ đồ dùng học tập, trong đó có cây
thước kẻ mà em đang dùng.


Cây thước được làm bằng nhựa cứng, màu vàng trong su ốt, hình chữ nhật
dài, to khoảng bằng ngón tay giữa của em, có bốn mặt dài và thẳng. Trên một mặt
thước có chia thành 20 khoảng cách theo đơn vị cen -ti-met, từ số 0 đến 20. Trng


mỗi khoảng cách lại có chia thành những vạch nhỏ theo đơn vị mi -li-met. Những
vạch khoảng cách trên thước giúp em đo đạc để vẽ được những hình rất chính xác.
Ba mặt cịn lại của thước đều nhẵn bóng, giúp em kẻ những đường thẳng tắp.


Cây thước là người bạn thân của em trong học tập. Bố em còn bảo rằng: “
Thước kẻ cứng và thẳng. Làm ng ười cũng cần phải cứng rắn, kiên cường và thẳng
thắn nh cõy thc vy nhộ con!.


<b>Đề 5</b>


<i><b>HÃy tả cây bút chì của em.</b></i>


<b>Bài làm</b>


Em rt thớch v, nờn mi ln đi đâu xa về là bố lại mua cho em vài cây bút
chì. Cây bút chì lần này bố mới mua cho thật đẹp.


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

Em thầm cảm ơn bố. Với cây bút chì ấy, em đã vẽ rất đẹp những hình vẽ của
bài tốn, những bức tranh em u thích. Em giữ gìn, nâng niu cây bút như một vật
quý.


<b>đề 6</b>


<i><b>Viết đoạn văn miêu tả con gà trống có câu mở đoạn như sau: “Chú gà nhà em</b></i>
<i><b>đã ra dáng một chú gà trống đẹp”</b></i>


<b>Bµi 1:</b>


<i>Chú gà nhà em đã ra dáng một chú gà trống đẹp</i>. Cái mào dày và đỏ chót
như bơng hoa dâm bụt lúc nào cũng nghênh nghênh ra vẻ kiêu hãnh lắm. Cái mỏ


vàng ươm và hơi khoằm. Bộ áo lông của chú rực rỡ đủ màu sắc: lông cổ màu đỏ lửa
pha xanh biêng biếc, lông thân màu nâu mượt, lông cánh và đi màu đen óng ánh.
Cặp giị chắc nịch cùng cái cựa dài, sắc chính là vũ khí lợi hại của chú.


<b>Bµi 2:</b>


<i>Chú gà nhà em đã ra dáng một chú gà trống đẹp</i>. Khốc lên thân hình cao
lớn và cân đối của chú là bộ áo lông màu đỏ tía mượt bóng. Trên cái đầu nhỉnh hơn
quả chanh là cái mào cờ đỏ thắm như một chiếc vương miện. Đôi mắt vừa bằng hạt
đỗ đen lúc nào cũng đưa đi đưa l ại như có nước. Dưới đơi chân vàng ươm đã thấy
nhú ra đơi cựa sắc nhọn. Đó sẽ là thứ vũ khí lợi hại của chú ta y.


<b>Tả một con vật mà em yêu thích.</b>
<i>Tả con mèo.</i>


Meo! Meo!” Nghe những âm thanh dịu dàng quen thuộc, tôi liền cúi nhìn
xuống. Mèo Mun đã đến bên tơi tự lúc nào. Nó ngồi cạnh chân tơi và ngước nhìn
tơi bằng đôi mắt trong xanh ánh lên vẻ nũng nịu.


Mèo Mun nhà tôi đã được hơn một tuổi. Giờ đây Mun đã là một cơ mèo đỏm
dáng. Thân hình nó thon thả. Đôi tai mỏng dựng đứng trên cái đầu tròn như quả
cam. Cái mũi ươn ướt màu trắng hồng như một cái khuy bạc nổi bật trên chiếc áo
lông đen tuyền. Hàng ria mép trắng như cước, lúc nằm chơi lại rung lên nhè nhẹ.
Cái đuôi mềm mại luôn ve vẩy.


Trong nhà, Mun quý nhất là tôi. Hễ thấy bóng tơi đi đâu về là nó chạy vội ra
đón vẻ mừng rỡ. Những lúc ấy trơng Mun như một cô tiểu thư nhõng nhẽo. Tôi lại
bế Mun lên và dành cho cô những cái vuốt ve âu yếm. Thế mà tối đến, Mun nhanh
nhẹn và hoạt bát y hệt như một ttráng sĩ. Không một con chuột nào xuất hiện mà
thốt khỏi được móng vuốt sắc nhọn của Mun.



</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

<i><b>T¶ con chã.</b></i>


“Gâu! Gâu! Gâu!” Vừa về đến cổng, Mi -lơ đã chạy ào ra đón tơi và cất tiếng
“chào” thật dễ thương. Những âm thanh ngây thơ của chú cún vừa bốn tháng tuổi
làm những mệt mỏi sau một ngày học hành căng thẳng của tôi như tan biến hết. Tôi
đặt cặp xuống và bế Mi-lô lên để vuốt ve.


Vậy là đã hai tháng qua kể từ ngày mẹ tôi mua chú về. Trông c hú giờ đây
thật đáng u. Khốc lên thân hình mập mạp của chú là chiếc áo lông đen nhánh và
rất mượt. Đơi tai hình tam giác lúc nào cũng vểnh lên để nghe ngóng động tĩnh. Cái
mũi hồng ươn ướt thính ơi là thính. Bốn cái chân ngăn ngắn khiến chú càng đáng
yêu hơn. Nhưng có lẽ đẹp nhất ở Mi -lơ là đơi mắt trịn đen nhánh, sáng rỡ lúc nào
cũng rạo rực niềm vui. Cái đuôi cong cong luôn ve vẩy hết sang phải lại sang trái.


Hàng ngày, Mi-lô thường đùa nghịch với quả bóng nhựa. Khi cảm thấy chán,
chú lại ra nằm sưởi nắng ngoài sân. Đặc biệt, Mi-lô chơi rất thân với chú mèo Mun
nhà bác Lan. Chiều nào cũng vậy, chúng thường nô đùa quấn quýt bên nhau. Tối
tối, khi tôi ngồi học bài, Mi-lô nằm ngay bên chân tôi, thỉnh thoảng lại dụi đầu vào
chân tôi đầy vẻ nũng nịu.


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×