Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (757.25 KB, 187 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>1</b></i>
<b>Mộ Tình</b>
Ta vun nấm ðất cho tình buồn
Ðã nằm n nghĩ dýới mộ chơn
Mai này hố kiếp thành cây cỏ
Vẫn mãi cịn xanh một môi hôn
Em về chốn ấy trời chắc ấm
Ta ở nõi này lạnh gió đơng
Hai góc cự ly xa thãm thẳm
Xa nhý khoảng cách ở trong lòng
Nếu lỡ một ngày tim hấp hối
Ta sẽ về ðây xới ðất khô
Lấp bao ân ái ngày xýa cũ
Cho dĩ vãng chung một nấm mồ
Nãm tháng có ðýa em trở lại
Phủi lớp sýõng tan trên cỏ sầu
Có lẽ hồn ta ngýng rõi lệ
Thýõng cuộc tình đã chết từ lâu
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>3</b></i>
<b>Rồi Nhý ợiọt Nýớc</b>
Có giọt nýớc âm thầm rõi
Trên mặt ðất khơ tình ngýời
Chẳng thýõng ðời mình chóng vỡ
Bật vang tiếng ngạo nghễ cýời
Từ khi ngân hà rạn nứt
Ðổ ra triệu ánh sao mờ
Thế nhân bỗng nhiên ngờ vực
Chân trần hoen vết bụi nhõ
Ta ôm linh hồn nát vỡ
Từng mảnh tế bào rã tan
Cịn nghe đá nằm nguyền rủa
Thói ðời lật lọng trắng ðen
Rồi ta cũng nhý giọt nýớc
Bốc hõi trên sa mạc cằn
Xác thân bám cây mục rữa
Ngàn nãm ðọng vết thù hằn
<b>Mýa Trên Tình Buồn</b>
Mýa rõi miên manờ mýa trên tình buồn
Mýa rõi từng cõn lạnh buốt vào hồn
Mýa tạt trên câyờ mýa luồng kẽđá
Mýa ngập bầu trời ýớt cả hồng hơn
Mýa nhạt dấu chân ngày ta ðýa tiễn
Mýa át gió gào từng tiếng gọi nhau
Mýa trên ðổi thay tháng ngày xa cách
Mýa thấm bụi mờ thành vết thýõng ðau
Mýa qua con tim lỗng dịng máu đỏ
Cịn chút hõi tàn đứt giữa bờ môi
Mýa trên thân tôi gầy gị một thuở
Tan tác bên đời mộng vỡ thành đơi
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>5</b></i>
<b>Ðập Vỡ ịhiêm ẹao</b>
Ta về ðập vỡ chiêm bao
Mới hay ký ức thýõng ðau cịn ðầy
Hình nhý lá khóc trên cây
Hay là gió ðộng lung lay nhánh sầu
Ðêm dài trắng những canh thâu
Khi nào ta cạn bể dâu trong lịng
<b>Xin Em Lần ịuối</b>
Ta xin em cho ta thêm lần cuối
Lời dịu dàng của buổi mới yêu nhau
Tháng ngày dài đã ngập lụt thýõng đau
Chút lời ngọt chắc em không từ chối
Em cứ tráchờ trách ta nhiều gian dối
Nhýng xin đừng đánh vỡ tiếng con tim
Ta lỡ tay nên thuyền mộng ðắm chìm
Ðành bám víu chiếc phao tình hụt hẫng
Chỉ xin em chớ can tâm tàn nhẫn
Qua mặt ði khơng nóiờ dù một lời
Ta sẽ mang ân hận suốt một ðời
Khi thiếu vắng tiếng em cýời giòn giã
Biết rằng em sẽ ra ði thong thả
Chẳng cịn gì lýu luyến býớc tình nhân
Ðành xin em lần cuốiờ chỉ một lần
Lời âu yếm cho nhau ngày tiễn biệt
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>7</b></i>
<b>Lời ịhua ịay</b>
Ðừng sợðau
mà ấp úng ởðầu mơi
Lời chia tay
thì chẳng mấy gì vui
Thơi cứ nói
rồi ðýờng ai nấy býớc
Vở bi kịch
đã đến hồi kết thúc
Trýớc sau gì
sân khấu cũng kéo màn
Tôi và em
hai vai chính chết vội vàng
Ấy cũng là chuyện thýờng tình
em nhỉ ổ
Hai chúng ta
có lẽðều ích kỷ
Nên giờðây
vẫn tiết kiệm ngơn từ
Ừ ấ thì chia tay
cớ chi phải chần chừ
Ðâu cần thiết so ðo ðiều thua thiệt
Hạnh phúc mong manh
bàn tay ta huỷ diệt
Cịn lại gì
ngồi trách móc cho nhau
Em hãy ði
toan tính lại từ ðầu
Lời nói cuối
<b>Chiều Tiễn Ðýa </b>
Bàn tay em ðan sợi nắng cuối ngày
Cho tình tơi về ngủ trên lá say
Mùa thu chợt buồn nằm nghe lá khóc
Tơi dài muộn phiền ðýa em chiều nay
Tóc em che khuất nửa vầng yêu thýõng
Hồn tôi lạc lõng bên ðời gió sýõng
Mai này bơn ba cuối trời phiêu lãng
Còn nhớ một lần tim nặng vết thýõng
Býớc chân em qua ðau vùng cỏ úa
Chiều chậm rõi ngày vụn vỡ lời nhau
Cúi mặt khơng nhìn quay ði vội vã
Gió khẽ về ngang lay ðộng tiếng chào
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>9</b></i>
<b>Chiều ựát ẹên Sơng </b>
Chiều nay có gã thất tình
Nghêu ngao ca hát một mình bên sơng
Ðàn ngân nhịp sóng bềnh bồng
Lời ca man mác theo giịng trơi xa
Bến sầu lỡ býớc chân qua
Cịn trong tiếng nhạc âm ba gọi hồn
Gió chiều trở lá từng cõn
Chìm sau ráng ðỏ chập chờn rõi mau
Biết tình là gốc thýõng ðau
Cớ chi výớng phải cho chao býớc ðời
Thế gian ai khóc ai cýời
Thôi ta chẳng hát lên lời ðắng cay
Sơng sâu nýớc chảy cịn ðầy
<b>Ðêm Mõ ựoang </b>
Vẫn biết em là hoa dạ lan
Ðêm toả hýõng say tình miên man
Anh xin làm hạt sýõng buổi sớm
Ðọng trên vai em thật dịu dàng
Vẫn biết tóc em dài nhý suối
Trải mênh mơng giấc mộng ðầu ðời
Anh xin ðýợc hố thân thành gió
Vuốt tóc em giai ðiệu tuyệt vời
Vẫn biết tay em mềm nhý lụa
Thoáng nâng niu nhặt lá cuối mùa
Anh xin làm cành khơ trên cỏ
Chợt vơ tình chạm nhẹ làn tõ
Vẫn biết môi em thõm mật ngọt
Dịu tim anh thuở biết ðợi chờ
Ðêm trằn trọc tìm quanh ảo týởng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>11</b></i>
<b>Tình Phụ </b>
Ta đã lạc mất nhau
Giữa nhịp đời cuồng loạn
Cõn say cịn chống váng
Ðiệu luân vũ cuối cùng
Một cái nhìn dửng dýng
Nhý một lời nhắn nhủ
Ta ðều là tình phụ
Thấm men sầu nhiễu nhýõng
Em chấp nối yêu thýõng
Trong vòng tay kẻ lạ
Tơi hố thân týợng đá
Lặng im mà nhìn nhau
Em giẫm hồn tôi đau
Bằng býớc chân lõi lả
Bằng ân tình vội vã
Của vạn ánh đèn màu
Thơi thì cứ giết nhau
Qua mũi dao sa ðọa
Thay cho lời thố mạ
Dành cho kẻ vong tình
<b>Ðêm ổhông Ngủ</b>
Tôi đã đếm từng đêm dài đi qua
Sau vệt mong manh của làn khói thuốc
Hình nhý có hình dáng em quen thuộc
Thoáng mập mờ trong hý ảo vờn bay
Nhớ nhung vàng trên những ðầu ngón tay
Mà đêm đen cịn dài theo hõi thở
Sýõng xuống lạnh hõi cay vầng mắt đỏ
Lệ tình buồn khơ cạn giữa bõ võ
Lâu lắm rồi tơi chẳng dám tìm mõ
Bởi tơi sợ phải thấy mình lạc lõng
Vũ trụ chung quanh chỉ là khoảng trống
Hồn u mê trong khoảnh khắc đợi chờ
Khơng cịn nhớ mình thức tự bao giờ
Bóng thời gian đã nhồ trong đêm tối
Chỉ có tiếng nhịp tim đau cằn cỗi
Vọng miên man từ vực thẳm tù đày
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>13</b></i>
<b>Dòng Thời ợian</b>
Chờ em quán vắng chiều nay
Mýa bay nghiêng ðổ nhý say lối về
Mýa vào giọt ðắng cà phê
Thấm trên ðầu lýỡi tái tê vị sầu
Bao giờ mýa ðủ nhịp cầu
Cho trang huyền thoại bắt ðầu vòng xoay
Chờ em mùa lá héo gầy
Chờ em mấy thuở chân mây mỏi mịn
Xa nhau ngót đã nãm trịn
Ngýời khơng quay lạiờ sao cịn mãi mong
Mýa dầm phố ngập thành sơng
Ta, con đị nhỏ ngýợc dòng thời gian
<b>Nỗi Đau ửại ổhờ</b>
Một ngày mình đã biết nhau
Trãm nãm cịn đó nỗi đau dại khờ
Gặp nhau chỉ thống tình cờ
Sao nhý tia nắng ngẩn ngõ bao chiều
Đời ta lõđãng cánh diều
Em, hoa đài các dập dìu býớm ong
Nhớ nhung âu cũng hồi cơng
Hai phýõng trời lạ chắc khơng chung màu
Nỗi lịng khép kín ngàn sau
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>15</b></i>
<b>Chiều ựát ẹên Sơng</b>
Chiều nay có gã thất tình
Nghêu ngao ca hát một mình bên sơng
Ðàn ngân nhịp sóng bềnh bồng
Lời ca man mác theo giịng trơi xa
Bến sầu lỡ býớc chân qua
Cịn trong tiếng nhạc âm ba gọi hồn
Gió chiều trở lá từng cõn
Chìm sau ráng ðỏ chập chờn rõi mau
Biết tình là gốc thýõng ðau
Cớ chi výớng phải cho chao býớc ðời
Thế gian ai khóc ai cýời
Thơi ta chẳng hát lên lời ðắng cay
Sơng sâu nýớc chảy cịn ðầy
Ngồi chờ mýợn ánh trãng gầy tìm quên
<b>Khúc ợiao Mùa</b>
Sáng nay vừa tỉnh giấc
Nắng ban mai chói lồ
Hõi ấm xơng mùi đất
Trên vũng tuyết vừa tan
Lắu lo cýời thỏa thắch
Mừng vui đón mùa sang
Nhánh cây khô vội vã
Nhỏ từng giọt nýớc nhanh
Có lẽ ðang hối hả
Thay màu áo týõi xanh
Lịng bỗng dýng hồ hỡi
Hít hõi gió trong lành
Nghe hýõng xuân réo gọi
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>17</b></i>
<b>Týõng ịảm</b>
Ở bên em
có mùa đơng âm ỉ
Ở bên tơi
tuyết phủ kín núi ðồi
Hai tâm hồn
nằm co ro rầu rĩ
Nhịp týõng cầu
gãy gập giữa chõi või
Tôi và em
cánh chim trời vô định
Giữa cuồng phong
đã lạc mất đýờng về
Cung đàn tơi
cịn hơn mê chýa tỉnh
Lời thõ em
run từng nét não nề
Ở bên ấy
em ði tìm hýõng sýởi
Tơi bên này
khõi lại cụm tro than
Không hẹn trýớc
gặp nhau nõi ánh lửa
Cùng sớt chia
cái giá mýớt đông hàn
Hẹn nhau nhé
khi nào trời trởấm
Sẽ ðýa nhau
ghé lại bến tình xn
Dẫu có muộn
nhýng hoa u vẫn thắm
Sợi tõ duyên
ta nối thử một lần
<b>Ngập Ngừng</b>
Tình vẫn đóờ thốc lịng trãm gai nhọn
Nắu kéo bao ngày cũng chỉ khổ nhau
Buông tay raờ ngập ngừng lời chýa trọn
Muốn thở phàoờ lồng ngực lại thấy ðau
Một kiếp phù du dài bao nhiêu chặng
Quá vãng bến ngýời mấy bận mòn hõi
Ngoảnh mặt lạiờ gánh tang bồng vẫn nặng
Nhìn về xaờ lối hẹn quá mù khõi
Giữa bao laờ biết ðâu là cõi tịnh
Cho muộn phiền lắng ðọng chốn tâm linh
Mặc cho sóng cuốn ta về vơ ðịnh
Ðể bên ngýời rạng rỡ ánh bình minh
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>19</b></i>
<b>Đã Quên Nhau ịhýa ỉ</b>
Mình đã quên nhau chýa
Từ ta thơi đón đýa
Em về vui nắng mới
Tơi rót sầu trong mýa
Nhý đã thành xýa cũ
Cuộc tình thống qua mau
Men dấu chân thác ðổ
Rõi mấy tầng vực sâu
Nýớc vẫn trôi xa mãi
Lá vẫn xanh một màu
Máu tim chýa ngừng chảy
Ðành lịng qn thật sao ổ
Chỉ vì câu hờn dỗi
Em nhẫn tâm dứt tình
Cho hồn ta výõng tội
Quỳãn nãn một mình
Ngày ði qua mịn mõi
Theo chiếc bóng ngã dài
Cịn výõng trên đá sỏi
Vết mờ tình phơi phai
<b>Gọi Vào Thinh ổhơng</b>
Tơi gọi ðầu nonờ gọi mãi thơi
Bóng ngýời tri kỷ khuất ðâu rồi
Chỉ có hồng hơn thầm vọng lại
Lời ai tha thiết lúc chia phôi
Tơi gọi cuối nguồnờ con nýớc xốy
Phù sa về khuấy ðục tâm tý
Em vun tay ðổ tràn mýa lũ
Tiếng kêu tơi chìm cõi mõ hồ
Tơi gọi thinh khơngờ chiều bặt gió
Chim uyên ýõng ngủ thiếp trên cây
Dýờng nhý đã có lời hẹn trýớc
Tỉnh giấc nồng so cánh xa bay
Tôi gọi tên emờ ngày khắc khoải
Có trở về xoa dịu tình đau
Tiếng đã nghẹn từ trong thanh quản
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>21</b></i>
<b>Thà Rằng ẳm Nói</b>
Thà rằng em nói chia tay
Cho tơi nếm trọn ðắng cay một lần
Ðừng im nhý kén hoá thân
Rồi mai lặng lẽ biến thành býớm bay
Võ vàng trên những tháng ngày quạnh hiu
Đơi ta sóng gió đã nhiều
Xa nhau chắc cũng là ðiều phải thôi
Trãm ngàn lần lỗi tại tôi
Khi xýa khơng khéo nói lời dịu êm
Một lời tạ tội cùng em
<b>Xin Đừng Ấạ Nhau</b>
(một thống hồi týởngẫ
Này cơ béờ cớ chi buồn bã
Ngồi ýu týờ tóc xỗ đãm chiêu
Thềm hoang một bóng cơ liêu
Dýới màu đom đómờ hắt hiu xn thì
Này cơ béờ cớ chi hờn dỗi
Mới thống nhìnờ đã vội quay lýng
Anh nào ðâu phải ngýời dýng
Ðêm dài lạnh lắmờ xin ðừng lạ nhau
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>23</b></i>
<b>Thôi ựết Vấn Výõng</b>
Lời khơng vãn hoa nhý vần cổ tích
Nhýng ít nhiều gói ghém tấm tình ta
Mai sẽ về xố nốt khúc tình ca
Thuở mặn nồng ta cùng hồ cung điệu
Tiếng đàn tơiờ giọng hát emờ huyền diệu
Âm ba thành nhịp nối của đôi tim
Mai sẽ về lật úp bức hình em
Cho nhớ nhung nhạt nhồ trên bụi phấn
Mong một ngày cõi lịng thôi výõng vấn
Vết ðau này rồi chắc cũng dần nguôi
Mai sẽ về quay ngýợc tấm gýõng soi
Tự dối mình khơng vì em tiều tụy
Vẫn thấy ngày mai còn ðiều thú vị
Cố výõn lên ði trọn khoảng ðời thừa
<b>Vì Sao Thõ Tơi ẹuồn</b>
Em hỏi vì sao thõ tơi buồn
Nhý mây tủi phận trýớc hồng hơn
Sợ nắng âm thầm rời nhân thế
Bỏ hồn vất výởng giữa đêm buông
Ai bảo tình tơi nhiều lận ðận
Vui một ngàyờ buồn cả thiên thu
Nên đôi lúc thấy đời vô nghĩa
Ðem ý sầu chất chứa vào thõ
Cũng có khi giận hờn vô cớ
Mýợn lời thõ trách cứ ngýời xa
Tôi đâu biết nõi phýõng trời đó
Em đếm ngày lây lất trơi qua
Tơi cũng hiểuờ khơng mong gì gặp
Cớ sao lịng day dứt tình si
Đành lõ đãng nhý ngýời mất trắ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>25</b></i>
<b>Lá Phong Vàng</b>
Chờ em đã bao thu
Về từ cõi xa mù
Lời tình tơi đã gửi
Trong gió chiều vi vu
Hỏi em nõi xa ấy
Có thấy lịng xốn xang
Có nghe lời thủ thỉ
Tình tơi xanh nhý lá
Qua mấy tuổi ðợi chờ
Ðã vàng từ cuối ỷạ
Sang ðầu Ðơng bõ phờ
Em vẫn cịn miên viễn
Nõi phýõng nàoờ em õi
Hãy cùng nhau khấn nguyện
<b>Chúc gì cho em đây</b>
(cho một lần đau ởởởẫ
Chúc gì cho em đây
Ngày em sang bến lạ
Mênh mơng đời đơi ngã
Ðành nhìn nhau gật ðầu
Có lẽ tơi chýa ðau
Vì em chýa xa khuất
Hay hồn tôi đã ngất
Trên đỉnh sầu chõi või
Cũng muốn mỉm môi cýời
Cho em câu chúc tụng
Nhýng lời tôi rõi rụng
Giữa khoảng trời vô biên
Xót xa ðứng lặng im
Nhìn em dần xa mãi
Bỏ tình tơi rớt lại
Sau gót hồng vu qui
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>27</b></i>
<b>Xao Xuyến Một Ấần ịhýa Quen</b>
Còn nhớ một lần em qua ðây
Xanh xao chiều nhạt nắng cuối ngày
Lung linh lá uốn mình khép nép
Theo dáng em gầy vóc sýõng mai
Có con býớm trắng buồn ngõ ngẩn
Dõi mắt nhìn theo tiếng gót chân
Nghe viên sỏi nhỏ nằm than thở
Ai giẫm qua ðời những bâng khuâng
Hình nhý gặp gỡ duyên tiền kiếp
Ánh mắt giao nhau thống tình cờ
Câu chào quen biết đâu đã nói
Mà lịng xao xuyến chuyện vu võ
Chốn cũ bao lần ta trở lại
Dáng ngýời ngày ấy đã biệt tãm
Thý tình cịn giữ trong túi áo
Ðã lỡ mất rồi chuyến trãm nãm
<b>Cảm Õn ẳm Ðã Ân ịần</b>
(cho một ngýời tri âm ởởởẫ
Hôm xýa mộng vỡ xuống ðời
Cũng may cánh gió ngang trời thýõng mang
Cho ta ngã quỵ nhẹ nhàng
Nên tim cịn xót một ngãn hữu tình
Tháng nãm lắng đọng bên mình
Giờđây cũng đã hồi sinh mấy phần
Cảm õn em đã ân cần
Vịng tay mở rộng đỡđần từ tâm
Dù nay đơi ngã xa xãm
Cịn ln nhớ mãi tri âm ngày nào
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>29</b></i>
<b>Gặp Nhau Trên Phố</b>
Ai hay thế giới quá tròn
Xa nhau mấy thuở vẫn còn gặp ðây
Týởng tình một thống xa bay
Bây giờ ðối mặtờ sao cay ðắng lịng
Hơm nao ai cắt chỉ hồng
Thả con diều mộng bềnh bồng theo mây
Lỡ lần với hụt tầm tay
Một ðời níu kéo khúc dây lỡ làng
Muốn ðýa vài tiếng hỏi han
Ngại em quay gót lại càng thêm ðau
Phố buồn lầm lũi býớc mau
<b>Một Vết Tình Ðau</b>
Một vết tình ðau hồi sao bức rứt
Nhý nắng nhý mýa ðổi thay mọi ngày
Nghe tiếng thời gian ngân từng ðiệp khúc
Mà ngỡ trong ta vạn kiếp tù đày
Một vết tình đau triền miên day dứt
Nhý khói nhý sýõng phủ ngang mặt hồ
Chiếc lá khơ rõi khua chiều thổn thức
Ngọn sóng ðýa hồn vào cõi hý vơ
Một vết tình ðau qua tim ðau nhức
Nhý dao nhý kim trên da thịt ngýời
Bao tháng ngày qua tàn hõi kiệt sức
Cịn xót xa ðời cạn giọt máu týõi
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>31</b></i>
<b>Tập Thõ ịũ</b>
Ngày em ði khơng gặp nhau lần cuối
Câu tiễn ðýa cịn chýa kịp nói cùng
Chỉ cịn ðây tập thõ xếp gọn gàng
Em gửi lạiờ cịn thõm mùi mực tím
Ngày em ðiờ niềm riêng cịn giấu kín
Mộng mõ ngoan em khép giữa mơi cýời
Mối tình tơi vừa chớm nụ chào đời
Tuy chýa nóiờ đơi lịng trãng đã tỏ
Ngày em ðiờ hồn tôi giãng bão tố
Áo mỏng manh khơng gói ðýợc tình gầy
Giọt týõng týðọng vũng hố sình lầy
Ðời lem luốcờ bỗng dýng thành hành khất
Vẫn còn giữ tấm lòng em chân thật
Trong lời thõ em mýợn ðể tỏ bày
Sẽ theo tôi lây lất quãng ngày dài
<b>Em Không Về Qua Nữa</b>
Em không về qua nữa
Trên lối mòn tre xanh
Bụi ðýờng nhem ráng ðỏ
Treo lửng lõ trên cành
Em không về qua nữa
Những buổi chiều thật hiền
Có tơi ngồi vị võ
Mong vành nón che nghiêng
Em không về qua nữa
Ngõ xýa vắng hoang tàn
Và tình tơi một thuở
Cũng bỏ nhà ði hoang
Em khơng về qua nữa
Vịm trời tơi mộng mõ
Ôiờ tháng ngày vụn vỡ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>33</b></i>
<b>Xin Làm Ngýời Thua ịuộc</b>
Rồi nhý ánh tà dýõng chầm chậm xuống
Em vơ tình býớc từng býớc xa tôi
Nếu hôm nay chỉ thấy nhau cái bóng
Chắc ngày mai cịn ảo ảnh mà thơi
Tơi tập tành biến mình thành pho týợng
Rất bình thýờng những ngày tháng khơng em
Cúi ðầu trýớc câu ân tình vay mýợn
Để đêm về khỏi thấy nhọc lịng thêm
Có lúc ta gục trên chiều gió ngýợc
Trách gì em sợ hãi trận cuồng phong
Vuốt mặt cam tâm làm ngýời thua cuộc
<b>Đêm Trãn Trở</b>
Nằm nghe đêm trãn trở
Bóng tối chìm mắt sâu
Khơng gian trùm lạnh lẽo
Hõi ấm ngýời nõi đâu ởởở
Biết rằng tình đã hết
Cớ sao hoài luyến lýu
Biết rằng tim đã chết
Cớ sao mà quặn đau
Lần theo tia sáng nhạt
Soi lẻ loi trên týờng
Tìm linh hồn thất lạc
U uất cuối dặm trýờng
Khép lòng buồn canh cánh
Giữa gối chãn õ thờ
Sýõng đêm mờ nhân ảnh
Ðêm dài ta bõ võ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>35</b></i>
<b>Nõi ẳm Về</b>
Nõi em về nắng mới có đùa vui
Trên ngón búp mãng đan làn tóc mýợt
Ðể mýa dỗi hờn chiều sang trút nýớc
Ngập lối cỏ mòn lạnh býớc em ði
Ở nõi ðây nhung nhớ chẳng hạn kỳ
Dài nhý những nhánh sơng mùa nýớc cạn
Chỉ muốn thả hồn trơi giịng lõđãng
Theo ngọn lục bình xi kiếp viễn du
Nõi em vềờ tháng mấy sẽ vào thu
Tiếng chim non có ru buồn trên lá
Ðýa tiễn em qua vùng trời mới lạ
Vắng một nụ cýời e ấp ðýa duyên
Ở nõi này mây vẫn ngủ triền miên
Mộng mõ xýa đã xám màu quên lãng
Gót phong sýõng chai lì thành đá sạn
Cịn trơng về phýõng ấy chút bâng khuâng ởởở
<b>Ðành Xa Nhau Thôi</b>
Tôi không thể cho em khung trời rộng
Ðể em bay thoả chí kiếp phiêu bồng
Bởi ðời tơi ðịnh mệnh cứ xoay vòng
Lay hoay mãi cũng lối cùng ngõ hẹp
Tôi vẫn biết em ýõm nhiều mộng ðẹp
Nhý hoa xuân hýõng ngát giữa trời chiều
Bóng cây tơi gom lại chẳng có nhiều
Sao che ðýợc dáng em hờn trong nắng
Chắc em hiểu vì sao tôi im lặng
Thế giới ta ðâu nối ðýợc bằng lời
Ðại lộ em ði tràn ngập những tiếng cýời
Con hẻm nhỏ tôi về trong hoang phế
Ðành xa nhau thôiờ dù rằng không dễ
Trả lại em những ngày tháng chýa buồn
Và cho tôi chút yên tĩnh trong hồn
Khi nhắm mắt cõi lòng còn thanh thản
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>37</b></i>
<b>Ðêm Sâu ọ Nỗi Nhớ</b>
Trong những lúc ta nhìn đêm tiều tụyờ
Qua lớp sýõng cằn cỗi quá tuổi đờiờ
Ta chợt thống nghĩ về em bên ấyờ
Có nhýđêm quay quắt nhớ một ngýờiở
Cuộc tình ta rõi dần theo thác đổờ
Cuốn niềm tin chìm tận đáy vơ cùngờ
Dẫu có kêu gào vào đêm bất tậnờ
Cũng vội vàng tan lỗng giữa khơng trungở
Ở bên góc niềm ðau ðang ngự trịờ
Ðã bao lần ta bó chặt vết thýõngờ
Mà hình nhý tâm linh cịn mê muộiờ
Mãi phiêu du vào khói lửa vơ thýờngở
Rồi ta sẽ nhýđêm sâu huyền hoặcờ
Ðem bóng ðen che khuất hết muộn phiềnờ
Nếu có lỡ em lạc vào dĩ vãngờ
<b>Nhý ổhói ẹềnh ẹồng</b>
Ở bên phía tột cùng hệ lụyờ
Dýờng nhý ta thiếp ngủ ngàn nãmờ
Ðành coi nhý kiếp ngýời trót lỡờ
Dìm ýu tý vào mạch nýớc ngầmở
Giữa trầm luân bèo mây týõng ngộờ
Chỉ họa chãng lốc xốy tình cờờ
Cát bụi kia rồi ðây cũng lắngờ
Còn mênh mơng khoảng trống vơ bờở
Em có ðến ðừng làm lá ðộngờ
Cánh chim côi hoảng hốt bất ngờờ
Ðể buổi chiều bỗng dýng thành lạờ
Cõi hồn riêng trãn trở từng giờở
Hãy ðể ta theo làn khói mỏngờ
Chầm chậm tan vào chốn bềnh bồngờ
Em chớ vội ðýa tay giữ lấyờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>39</b></i>
<b>Biển Xýa Ta Về </b>
Khi ta ðến gió cịn hýõng biển mặnờ
Con sóng ðầy vẫn chở nhịp thýõng xýaờ
Vạt nắng hè héo hon vàng ðỉnh núiờ
Tìm em ðâuổ giữa ngày tháng dý thừaở
Bờ cát gợn dấu chân ðan huyền thoạiờ
Của thuở tình ghi tạc giấc mõ chungờ
Giòng nýớc cạn bao giờ xoi mịn đáờ
Xóa nhịa đi những vết tắch sau cùngở
Cịn quanh quẩn tiếng thơng gầy guộc hátờ
Lời tự tình trao gửi buổi tiễn nhauờ
Ta giữ trong tim tiếng trầm não nuộtờ
Nhý một lần đã thấu hiểu niềm đauở
Ta thả hết nhớ mong về với biểnờ
Phù sa õiờ hãy lấp kín bụi trầnờ
Mai gội sạch dý âm mùa bão tốờ
Khi em về thôi áo lụa bâng khuângở
<b>Tôi Vẫn ợhét Tơi</b>
Tơi vẫn ghét tơi vì đã u ngýờiờ
Cho dù hơm nay cạn lời trách cứờ
Trị chõi hú tim ngu ngõ muốn thửờ
Mộng tắm vết bầmờ đáng tội riêng tơiở
Ai biết tình ngýời nhẹ nhý lá rõiờ
Vỡ tiếng thýõng tâm mềm trên đá sỏiờ
Mang kiếp rêu phongờ nhánh đời còm cõiờ
Qua khúc đoạn trýờngờ sầu đã oằn vaiở
Vẫn phải gạt mình cịn một chút mayờ
Con tim ðớn ðau vì bao trầy sýớtờ
Ðôi khi lại nghe máu hồng chảy ngýợcờ
Thì ðoạn sử tình ðâu thể chấm câuở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>41</b></i>
<b>Ngày Tháng ịhýa Quên</b>
Tháng bảy chýa qua mà Thu sao vộiờ
Lá chýa vàngờ hồn đã úa tàn đêmờ
Ta nhọc nhằn giữa ngày tháng chýa quênờ
Niềm nhung nhớ một lần thêm chua xótở
Cõn nắng hạnờ ta khát mýa từng giọtờ
Dấu u ðâuổ khơng rót xuống ðời nhauờ
Dẫu em là nguồn cội của nỗi ðauờ
Ta cũng nguyện uống trãm ngàn giọt ðắngở
Khắp quanh ðâyờ bây giờờ mn trống vắngờ
Dý âm tình ngày ấy đã lặng câmờ
Chỉ có ánh trãng lu khắc khoải nằmờ
Soi bóng nýớc âm u làn sýõng khóiở
Ở trong ta nhý còn ðiều tiếc nuốiờ
Giấc mõ em ngắn quá chẳng thành thõờ
Ðêm ngập ngừng ðứng lại giữa chõ võờ
<b>Thiên Thần ẹan Trýa </b>
Có một chút mõ màng trên màu xanh của láờ
Có một chút nồng nàn giữa giọt nắng thơi miênờ
Có một chút ngọt ngào lẫn trong mùi cỏ mớiờ
Có một chút ngại ngùng của lần gặp ðầu tiênởởở
Em chợt ðếnờ vơ tình nhý sóc nhỏờ
Múa tung tãng trong vũ ðiệu trýa hèờ
Cho ta ðứng dýới tàng cây bỡ ngỡờ
Hạ cũng sững sờ quên bẵng mất tiếng veở
Tiếc rằng ta không là họa sĩờ
Vẽ hình em cùng đơi cánh thiên thầnờ
Tiếc rằng ta không là nhạc sĩờ
Ngợi ca em qua huyền diệu cung đànở
Ta vốn là tên thi sĩ gànờ
Cịn lang thang trýớc cổng trời tìm cảm hứngờ
Nói thật cùng emờ ðây mây cao làm chứngờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>43</b></i>
<b>Ðừng ổhõi Vết Tình ẹuồn</b>
Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫngờ
Trên dốc ðờiờ dị býớc lạ chơng chênhờ
Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lạiờ
Một đoạn đýờng em đã vội muốn quênở
Ta cất kỹ chút tà dýõng vơ lựờ
Chờ mai này thắp sáng lại hồng hơnờ
Xin ðừng mang gió mýa về hiu quạnhờ
Khõi lại trong ta những vết tình buồnở
Một nửa hồn sayờ nửa hồn vẫn tỉnhờ
Ta giữa cuộc vuiờ ngất ngýỡng mơi mềmờ
Mà trong thâm sâu lịng ðau nặng trĩuờ
Tựa khối bãng ngầm ép ngộp buồng timở
Nên ta sợ lắm lời em nhý thậtờ
Len lỏi tâm tý gậm nhấm dần mịnờ
Hãy để ta mang đơi điều hồi niệmờ
Một thống ân tình výớng nợđa đoanở
<b>Hoa Bí ịịn ịhờ</b>
Ðã lâu rồi em khơng ghé sangờ
Giàn bí xanh kia nay ðiểm vàngờ
Còn ta mấy lýợt theo cánh býớmờ
Hơm ấy em về mýa ðâu rõiờ
Mà sao giọt nhớ vỡ thành lờiờ
Hạt bụi si tình výõng lối cỏờ
Hiu hắt ðời quanh thiếu tiếng cýờiở
Chẳng lẽ em vềờ về luôn saoờ
Quên ði nhành bí thấp bên ràoờ
Nay biết thẹn thùng duyên thiếu nữờ
Nhý dáng em thýõng qua thuở nàoở
Bao giờ em lại ðến nhà tôiờ
Cho giàn hoa bí rộn thêm chồiờ
Výờn xýa vàng nắng trên tóc mýợtờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>45</b></i>
<b>Em Về ịứ Vui </b>
Ừ thôi ấ em về cứ vuiờ
Tội chi chiếc lá ngậm ngùi sang thuờ
Bng lịng rõi giữa phù duờ
Biết là ta đã mất nhau trong đờiờ
Cho dù có nói ngàn lờiờ
Ái ân cũng nhạt môi cýời trãm nãmởởở
Sýõng thu ðọng giọt lệ thầmờ
Giọt treo trĩu láờ giọt nằm buốt tayờ
Giọt rõi vào mắt em cayờ
Cho tôi tiếc nuối một ngày chýa xaờ
Em về lại chốn phong baờ
Tình tơi cũng đáp chuyến phà ngýợc xuôiởởở
Ừ thôi ấ em về cứ vuiờ
<b>Rồi ịũng ịó Một Ngày Nhý ựơm Qua</b>
Rồi cũng có một ngày nhý hơm quaờ
Bất chợtởởở
Ngỡ mình là nhánh cây
treo chõi või bên sýờn núi lởờ
Nhìn lên
Mây trắng thẫn thờ xây những giấc mõ kỳ quáiờ
Nhìn xuống
Sỏi đá nhọc nhằnờ mýa khơng vềờ oằn oại cõn đauở
Rồi cũng có một ngày nhý hôm quaờ
Lạc giữa chợđôngờ
Trông thấy em dửng dýng nhý xa lạờ
Một câu chàoờ không nóiờ
Một câu hỏiờ cũng thừaờ
Giá nhýđýờng là sơngờ đôi bờ xa đâu bao giờ gặpờ
Giá nhý phố là rừngờ gió đâu chạm mắt nhauờ
Giá nhý ngày là đêmờ bóng em đâu dài vào quá khứờ
Và ta cũng vẫn là taởởở
Rồi cũng có một ngày nhý hôm quaờ
Thèm làm nhánh cây lẻ loi bên sýờn núiờ
Xa ðấtờ
Xa trờiờ
Xa ðờiờ
Xa ngýờiờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>47</b></i>
<b>Chỉ Vậy Thơi</b>
Em có biết sau lýng niềm tuyệt vọngờ
Một nụ cýời ðủ ðắng cảðại dýõngờ
Một lời nói chém ðau ngàn con sóngờ
Ðừng trách tơi lõ ðễnh chuyện ðời thýờngở
Nếu có thểờ giả vờ nhý ngày trýớcờ
Thống vơ tình qua ngõờ chỉ vậy thơiờ
Hãy cất giữ mặt trời sau vành nónờ
Ðể buổi chiều khuất nắng ở bên tơiở
Tơi giấu kín hạt u mầm chýa chínờ
Ở một nõi chim chóc chẳng thể tìmờ
Dẫu em mýợn núi cao làm vách vọngờ
Cũng không hề lay thức ðýợc con timở
Chỉ vậy thơiờ cần chi nhiều toan tínhờ
Thử một lần ðừng dỗi tiếng chào lõiờ
Em sẽ thấy ðýờng về không xa nữaờ
<b>Nhý Ấà Thống Tình ịờ</b>
Nhý là thống tình cờờ
Ta tìm ta trên cátờ
Nhý là thống tình cờờ
Em về nghe biển hátở
Ðôi ta ðời không hẹnờ
Cùng chia một nhánh sầuờ
Sầu mênh mông của biểnờ
Vọng về từ đáy sâuở
Mịt mờ trên cánh bayở
Em chờ vầng trãng muộnờ
Ta hắt hiu gọi ngàyờ
Em cầnờ ta cho mýợnờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>49</b></i>
<b>Em Về ợiữa ợió Thu Bay </b>
Thống nhiênờ cây bỗng rùng mìnhờ
Con chim sâu bé chợt thình lình kêuờ
Âm u nửa sángờ nửa chiềuờ
Heo may xứ lạ hiu hiu lùa vềờ
Bầy nai dim mắt mãi mêờ
Lắng nghe con suối não nề tiếng thanờ
Giật mìnhờ ừ nhỉ ấ thu sangờ
Sao rừng phong ðứngờ áo vàng chýa thayổ
Em về giữa gió thu bayờ
Cho ta ngờ ngợ tháng ngày riêng taờ
Týởng tình dạt bóng nõi xaờ
Nhìn quanh xanh kín nõi ðâyờ
Mới hay lịng vẫn chýa gầy xác thuở
<b>Có ổhi Nào</b>
Có khi nào
Giữa mặt trời hừng đơng cịn nhá nhem cõn ngái ngủờ
Những con đýờng ngực trần co ro trong cái rét vào thuờ
Em có thấy ta trong hõi sýõng nhý chắnh ta đang hiện hữuờ
Trong tim em, dù một thống mõ hồở
Có khi nào
Giữa vệt nắng mong manh của buổi chiều chýa phai màu buồn tímờ
Từng lớp ngýời hối hả kiếm bình n sau con dốc nhọc nhằnờ
Em có tìm ta cịn đang mãi mê rong chõi miền vô địnhờ
Của một ngàyờ bụi trần chýa hố đá trãm nãmở
Có khi nào
Giữa bóng đêm thật sâu đang bao trùm khung ký ứcờ
Những vì sao lao mình chụp lấy chút hy vọng xa xơiờ
Em có gặp ta từ hý vơ về nhẹ tay đánh thứcờ
Giấc mõ emờ thánh thiện býớc vào đờiở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>51</b></i>
<b>Ta Có Nhớ Ngýời Ðâu</b>
Có nghĩa gì ðâu chỉ một ngày khơng gặpờ
Cứ nhý mýa quên ðến tự bao giờờ
Nhánh cỏ khôờ con sâu nằm thở gấpờ
Lời trối trãn cùng lắm chỉ thì thàoở
Có nghĩa gì đâu một lời chào giã biệtờ
Buồn nhý con đò vừa rời khỏi bến cù laoờ
Sông đâu nhớ mà vẫn nằm mãi miếtờ
Cụm lục bình đâu nhớ cũng xanh xaoở
Có nghĩa gì đâu tiếng cýời ai trong vắtờ
Nhý cung đàn bay vút giữa mênh mơngờ
Gió có nhớ mây đâu sao hàng cây khơng hátờ
Ta có nhớ ngýời đâu mà thao thức khôn cùngở
<b>Về Với Đõn Sõ</b>
Mai sẽ về vui kiếp đõn sõờ
Giữa vùng lau sậy mọc bên bờờ
Nýớc khơ giịng lệờ tơi khơng tiếcờ
Sóng vẫy tay kêuờ cũng chẳng chờở
Em ghé qua đây trong vội vàngờ
Ðể lịng tơi cuộn ngọn gió hoangờ
Gót chân ngà ngọcờ tơi ðâu biếtờ
Giẫm nát mùa thu ốm võ vàngở
Tôi sẽ vùi chơn sâu nỗi ðauờ
Giữa tiếng mýa sa nấc rì ràoờ
Vì em tóc vội khơ làn nhớờ
Tơi muốn cõ cầuờ có đýợc đâuở
Em vẫn trong tơi nhý thuở nàoờ
Cho dù gác mộng đã hý haoờ
Núi có mài mịnờ tơi vẫn thếờ
Một thống đõn thuần giấc chiêm baoở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>53</b></i>
<b>Cũng ịhỉ Thêm Một Ấần Ðau</b>
Có thể là em cũng nhý ngýời trýớcờ
Qua ðời tôi bằng nhịp guốc thờ õờ
Ýớc vọng xaờ tôi vẫn háo hức chờờ
Vẫn vui býớc biết rằng ði chẳng tớiở
Trái tim tôi vừa qua cõn hấp hốiờ
Trýớc mũi dao cay cú của tình trýờngờ
Cịn ngổn ngang ðổ nát một góc týờngờ
Khơng cản nỗi vịng xoay con mắt bãoở
Tơi đã cố giam mình nõi hoang đảoờ
Tìm bình yên trong vỏ ốc mýợn hồnờ
Em xây chi nhiều ảo mộng bên cồnờ
Cho tôi týởng tình em là rất thậtở
Ðã từng ðauờ ðau nữaờ chẳng hề chiờ
Hãy thản nhiên hờ hững đến rồi điờ
Tôi không trách em đùađâuờ em nhéấ
<b>Ngủ Ngoan NhéỂ</b>
Ngủ ngoan nhéờ con mèo cýng hay tủiờ
Mộng xuân về đáp lại giữa đêm khuyaờ
Ở bên tôiờ buổi sáng đã thay mùaờ
Sýõng lạnh lắmờ hồn thu chen khe cửaở
Nỗi buồn emờ tôi sẽ mang một nửaờ
Mýa có sangờ xin nhẹ výớng vai ngýờiờ
Gió rung cành hoa khế có rụng rõiờ
Ðừng vang tiếng kẻo lá sầu trở giấcở
Ngủ ngoan nhéờ con mèo cýng hay khócờ
Chớ mõ màng ngắm bóng dýới trãng soiờ
Bởi mây đen đôi lúc rất hẹp hịiờ
Sẽđýa lạnh bên tơi về qua đấyở
Nếu giữa đêmờ nghe tim mình trống trảiờ
Hãy gom vầng nguyệt quế bỏ trong chãnờ
Tình tơi hong ấm áp chỗ em nằmờ
Ngủ ngoan nhéờ con mèo cýng hay dỗiở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>55</b></i>
<b>Giữa ựai ịhiều Quênờ Nhớ</b>
Ta chạy mãi giữa hai chiều quênờ nhớờ
Làm con chiên tự hỏi tội riêng mìnhờ
Tìm trong ta phút mặc niệm an bìnhờ
Lời sám hối chýa ðốt hồng ngọn nếnở
Em đã hứa mang mùa đông nào đếnờ
Ðể côn trùng trốn lạnh dýới ðất sâuờ
Cho ðời ta vọng mãi tiếng kinh cầuờ
Mà cây cỏ vẫn im lìm chẳng nóiở
Nhìn thật kỹ những mảnh tình ám khóiờ
Ngày tim ta cháy rụi một thiên ðýờngờ
Chợt hiểu raờ em không phải gió thýờngờ
Là bão táp tạt thêm ngàn ðộ nóngở
Giờ trong taờ cánh rừng hoang bỏ trốngờ
Cả hai chiều quênờ nhớ cũng mênh môngờ
Chỉ hộ ta ðâu vực thẵm yếu lịngờ
Nõi ta ðẩy tình u vào vơ vọngở
<b>Bình n ịho Ngýời</b>
Em về hơm đó có vui khơngổ
Ðýờng xýa tơi ýớp xác hoa hồngờ
Vẫn biết trong em cịn gợn sóngờ
Tơi đã xây thành cản gió đơngở
Ừ nhỉ ấ thu buồn mýa hay rõiờ
Tơi đã trói mây nhốt cuối trờiờ
Nếu lối em về khơng có nắngờ
Tại tóc em dài q đấy thơiở
Nhỡ lá có ganh áo em vàngờ
Cũng đừng vội vã rẽ lối ngangờ
Ở phía cuối ðýờng tơi có dặnờ
Chim sáo chào em bằng điệu đànở
Hãy giữ muôn đời nụ cýời xinhờ
Biết ðâu thiên sứ sẽ hữu tìnhờ
Hô biến ðýa tôi sang bên ấy,
Ghé cửa tim em ðứng rập rìnhở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>57</b></i>
<b>Nỗi Ấịng Ðá ịuội</b>
Trót đã mang nỗi lòng viên đá cuộiờ
Sao ðau xót một ngày vừa lịm chếtờ
Rong rêu tàn một thoáng cũng bâng khuângở
Con kiến bé lần mò ngang vạch nứtờ
Ðêm về qua hối hả chẳng ðứng chờờ
Tội nghiệp lắmờ tâm hồn chýa biết khócờ
Ðêm trùng trùngờ ai sẽðến trong mõở
Nhánh cây khơ uốn mình trong khắc khoảiờ
Cịn nhý thýõng gió chiếc nặng u hồiờ
Có ðợi ðâu ngày mýa thu trở lạiờ
Ðýa mộng buồn vào vạn kiếp phôi phaiở
Em tinh nghịch vỗ tim tôi thức dậyờ
Týởng hơm qua tình vơ cớđến tìmờ
Thơi đành vậyờ ta về bên hiu quạnhờ
<b>Nỗi Ðau Vơ ịùng</b>
Có nỗi ðau nào ðỉnh cao hõn núiờ
Cõi vĩnh hằng lặng ngấm mấy vạn nãmờ
Mà đơi lúc cựa mình cịn nhức nhốiờ
Có nỗi đau nào đáy sâu hõn biểnờ
Sao muộn phiền nhuộm biếc cả trời mâyờ
Ca dao nào ru bè trên nhịp sóngờ
Ðể cánh buồm ngao ngán kiếp thýõng vayở
Có nỗi ðau nào giòng cuồng hõn thácờ
Giọt suy tý quyện kín khói sýõng mùờ
Sắc cầu vồng hơn mê vùng hý ảoờ
Cánh én chiều mỏi mắt kiếm tìm nhauở
Có nỗi đau nào dài hõn đêm vắngờ
Khi trong ta lạ lẫm một bóng hìnhờ
Em là ai mà ta nhiều ích kỷờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>59</b></i>
<b>Lỡ Mích Ấịng ẳm</b>
Em hỏi tôi rằngọ ỉm ngoan khôngổ
Tôi cýờiờ ðâu dám nói thật lịngờ
Ừờ em ngoan lắmờ em ngoan lắmấấ
Em liếc nhìn tơiờ nắng chợt hồngởởở
Bé xinh là tại ý ông Trờiờ
Ba mẹ cýng vì hay nhõng nhẽoờ
Tơi thýõng em bởi tính hay cýờiở
Biết thế nào em cũng giận thơiờ
Ðể gió về xen giữa chỗ ngồiờ
Cõn mýa tháng chín rõi hơm trýớcờ
Cịn ýớt lịng emờ ýớt lịng tơiở
Ðừng buồn tơi nữaờ nhé em thýõngấ
Ngắm chi xe cộ lýớt qua đýờngờ
Bỏ tôi ngồi đó làm trẻ lạcờ
Biết nắm tay ai để tỏ týờngở
<b>Thầm Ấặng</b>
Tôi đã đến nhý tôi chýa từng đếnờ
Tôi sẽđi mà nhý chẳng hề điờ
Chảy trong tôi một mạch sống diệu kỳờ
Trong nhý nýớc và miên man nhý suốiở
Tình yêu tơiờ
Lênh đênh cuộc hành trình khơng điểm cuốiờ
Nhý địa cầu chýa ngừng nghỉ vòng quayờ
Nhý rừng thu cịn khao khát bóng câyờ
Và biển lớn ðang từng giây úp mặtở
Hạnh phúc tôiờ
Không mýợt mà nhý cỏ non mới cắtờ
Nhýng cũng xanh vì ánh sáng mặt trờiờ
Ðể hôm nay tôi yêu hết mọi ngýờiờ
Rồi mai nọ sẽ cýời cùng giun dếở
Ðừng vì tôiờ lần tiễn ðýaờ rõi lệờ
Bởi tôi đâu đã nói tiếng giã từờ
Tơi chỉ về nõi giao điểm thựcờ hýờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>61</b></i>
<b>Nhắn ợì Trong Mắt Nâu </b>
Em muốn nhắn gì ta trong đôi mắt ấyờ
Mà nhý thiêuờ nhý đốt cả trời chiềuờ
Ta chợt nghe đất tung từng mạch vỡờ
Bung ra đời non nớt một mầm yêuở
Ai đã gửi vầng trãng tròn về sớmờ
Quá đỗi dịu dàng giết chết mấy mùa ngâuờ
Viền tóc xỗ chẻ đơi bờ týõng cảmờ
Ta ngất ngý chìm hun hút giữa hồ nâuở
Ta van em, xin đừng cho ta thấyờ
Em giấu ýớc mõ gì đàng sau nếp mi congờ
Ta hụt hẫng cảðời cũng không dám nghĩờ
Sẽ có một ngày vấp ngã trýớc chờ mongở
Sao em nhìn ta khơng nhý nhìn ngýời khácờ
Ðể chiêm bao ta mắc cạn vẫy vùngờ
Chuyến tàu em khi nào rời ga cuốiờ
Có cho ta làm vị khách ðến sau cùngổ
<b>Tiễn ẳm Về Mùa Thu</b>
<i>Thay T. ðề tặng ngýời bạn ði học xa </i>
Mai em về nõi ấy có mùa Thuờ
Có vạt sýõng treo lõ lững giữa hồờ
Có gió heo may se lòng phố cũờ
Còn nhớ Sài Ấòn nóng ðắng mơi khơở
Suối lệ hơm qua tràn trên mi mắtờ
Ðã xố một thời tình ắp ðầy tayờ
Ta vẫn còn ðau tháng ngày vụt mấtờ
Trên những con ðýờng rợp mát bóng câyở
Thýõng mãi nhé emấ trýờng xýaờ lớp cũờ
Hoa phýợng ðỏ au bên mái ngói hiềnờ
Áo trắng ngây ngơờ trýa thèm cõn ngủờ
Những lọn thý tình len lén ðýa dunở
Có lỡ làm quen với mùi phở cuốnờ
Ðừng vội quên mình chia gói me chuaờ
Ta mỏi mịn trơng ngày mýa ðổ xuốngờ
Ðể ngại ðýờng vềờ cùng cắn hạt dýaở
Ta gửi theo em hành trang lýu lạc,
Gói chút nồng nàn của tuổi vào yêuờ
Có tiếng hoạ mi trong výờn vẫn hátờ
Và ánh hồng hơn vời vợi những chiềuởởở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>63</b></i>
<b>Nỗi ẹuồn Tơi</b>
Biển sóng xơ nghiêng bóng ngày qua núiờ
Ðổ xuống ðời muối mặn tuổi tinh khơiờ
Nắng ngậm hý hao từ trong lịng gióờ
Hắt hiu về výõng vãi nỗi buồn tơiở
Có tiếng chân em mõ hồ nhý lạờ
Êm ái giẫm lên cội nhớ vô vànờ
Chiếc lá khô rõi vào miền sỏi đáờ
Lá hỡiấ bao giờ thôi hết gian nanở
Em còn rong chõi cuối bờ biển rộngờ
Mê mải quay cuồng trong những cuộc vui,
Có biết bên tôiờ men say trút cạnờ
Dãm giọt cuối cùng chỉ ðủ cầm hõiở
Ðếm cánh ỷải âuờ ðếm hoài chýa hếtờ
Nhý ðếm nỗi sầu rõi giữa trời khôngờ
Ai biết Xn kia bao giờ trở lạiờ
Tình có ðợi chờ sau giấc ngủ Ðôngở
<b>Nghe Ðời Ði Qua</b>
Cọng cỏ xanh nằm im bên chân ghế đáờ
Lẳng lặng nhìn đời thong thảđi quaờ
Cýời với những trái tim đùa vui trong nắng mớiờ
Buồn với những tâm hồn ýớt nhũn dýới cõn mýaở
Ông lão khoan thai nhý mọi ngàyờ buổi sớmờ
Ly cà phê và xấp báo trên tayờ
Mắt đãm chiêu nhìn xa vắng phắa hàng câyở
Cặp tình nhân hơm qua cịn trao nhau lời hị hẹnờ
Mà chiều nay có kẻ khóc bên lềờ
Sao khơng là mây trắng bayờ bay hồiờ bay mãiờ
Cịn thiên thu ngun vẹn một câu thềở
Có thể ngày mai cụ già không ðến nữaờ
Và cặp tình nhân quên lắng hết muộn phiềnờ
Cọng cỏ xanh vẫn nằm im bên chân ghế đáờ
Một cõi riêng mình sâu giữa chốn bình yênở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>65</b></i>
<b>Em Từ Ðâu Ðến</b>
Em từ ðâu ðến nằm trong hạt mýaờ
Đeo trên mặt kắnh cho đêm ảo mờờ
Khói mênh mang đứng giữa lòng hõi thởờ
Dệt kắn quanh đời mộng trắng vu võở
Từ bên giá buốtờ tình về thênh thangờ
Mang câu hát cũ ngân nga dịu dàngờ
Tay với gọi mùa trái thõm vừa chắnờ
Hýõng ngát bay đi tìm lối Địa đàngở
Em từ đâu đến nhuộm Thu màu xanh,
Cho tôi gửi nhớ nằm trên lá cànhờ
Nhón gót nhẹ qua vùng mây vọng týởngờ
Mong thấy mắt cýời yêu dấu long lanhở
Từ khi ta hẹn vào mõ thãm nhauờ
Dýờng nhýđêm tắm trong sýõng ngọt ngàoờ
Gió đã khơng về xốn xang buồn nữaờ
Và tiếng dế khuya cũng vắng âm sầuở
<b>Không ựỏi</b>
Tôi sẽ không hỏi em điều tơi muốn hỏiờ
Vì trong lặng im đã có câu trả lờiờ
Em giấu chua cay sau ánh mắt hợt hờiờ
Nhý tơi nén xót xa qua lời nói dốiở
Nếu chỉ vì u mà đơi ta výõng tộiờ
Ðành gýợng cýời chúc phúc cho nhau thôiờ
Em ðâu cần biết ở trong tôiờ
Từng mạch máu ðớn ðau về xốc ngýợcở
Những búp non trớ trêu mở toang lồng ngựcờ
Chịu đoạđày trong soi mói của lồi ongờ
Tiếng thị phi là cõn giông bão điên cuồngờ
Mà em đóờ khơng bao dung nhý lịng biển cảở
Lời ãn nãn có chống chèo thêm vất vãờ
Kết cuộc này cũng ðịnh sẵn từ lâuờ
Tôi không là thánh nhân týới bầu phép nhiệm mầuờ
Làm yên lắng ngọn sóng thần ðang phẫn nộở
Tơi sẽ vì em bới tìm trong cát đổờ
Mảnh tình đau vùi lấp hớp hõi tànờ
Chỉ một lần emđừng vội đánh tanờ
Chút výõng vấn sụt sùi trên bọt biểnở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>67 </b></i>
<b>Phắm ẹuồn ẹâng Quõ</b>
Xa nửa vòng vĩ tuyếnờ
Bên này ngàyờ kia đêmờ
Mà cứ nhý nhõ nhớờ
Một chiều qua êm ðềmở
Thả hồn sang bến ảoờ
Bàn phím khua ỡm ờờ
Ta tìm ai ðây nhỉổ
Khi ngýời cịn trong mõở
Mýời ngón tay lýời biếngờ
Xua mặt trời ði ðâuờ
Ðể chýa về bên ấyờ
Nhắc ngày ðến cho mauở
Ðọc ði rồi ðọc lạiờ
Lời nhắn đêm hôm quaờ
Ngọt ngào đầy trong mắtờ
Ôiấ lời yêu thiết thaở
Nào dậy ðiờ em nhéấ
Bình minh ghé cổng chờờ
Ðừng ðể ta héo hắtờ
<b>Vui Trong Tình ẹạn</b>
Ðừng em ạấ có gì vui hõn bạnờ
Tình lõ mõ tựa những đám mây gầnờ
Tô màu tro trên viền mắt thâm quầnờ
Của ngày tháng rẫy đầy giây phút nhớở
Ðýờng qua tim tôi sẽ hồi lớ ngớờ
Giữa Thu vàng gọi gió ðứng phân vânờ
Tơi biết mình là lồi vạc khơng chânờ
Bay rã cánh cũng chẳng hề biết đápở
Tôi không thểờ vì emờ lật ngýợc trang giấy nhápờ
Viết lời yêu khập khiễng lại từ ðầuờ
Cả hai bênờ cũ - mớiờ ðều nát nhàuờ
Ðâu còn nữa trinh nguyên thời cặp sáchở
Hồn tơi ngấm san hơ mùa hố thạchờ
Em sẽ ðau trên từng vết sýớt càoờ
Ðến làm gì cho chếnh chống ðời nhauờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>69</b></i>
<b>Thý ịuối ịho Ngýời</b>
Ðây nỗi lịngờ tơi gom vào thý cuốiờ
Viết cho ngýời và cũng viết cho tôiờ
Tem dán ðủ mà chắc ðâu cần gởiờ
Dấu tình nào phai nhanh thếờ ngýời õiấ
Em có nỗi lo âu của lồi hoa chùm gửiờ
Tôi bộn bề với ngày tháng lo toanờ
Em khơng nóiờ nhýng đá ngầm cũng hiểuờ
Lời trách than theo nýớc chảy bào mòn.
Em thýờng bảo ðời tơi nhiều nơng nỗiờ
Cứ vơ tình nhý mặc khách hào hoaờ
Bỏ sau lýng cành hoa tím lụa làở
Tơi ðâu muốn làm ngýời hay mõ mộngờ
Vì u emờ thi phú mới tập tànhờ
Hoang phí tâm tý ðể bây giờ trống rỗngờ
Trống hồn thõ và trống cả ngýời tìnhở
Bóng em lâu rồi khơng dài qua góc phốờ
Ðể cây khơ trân tráo nỗi buồn nằmờ
Tôi chẳng nhớ lá vàng qua mấy độờ
Chỉ biết trong lòng Thu đã úa ngàn nãmở
<b>Mẹ ọ Rau ịàng ịua</b>
Mấy dạo nay về thãm quê xýaờ
Càng cua xanh ngát rậm bờ dừaờ
Chen chân giữa đám rau dền dạiờ
Nýõng náo chờ tin đã bao mùaở
Nhớ ngày nào ẩẹ nâng niu háiờ
Đậu rang bóp giấmờ bữa đõn sõờ
Thýõng saoấ hýõng vị quê nhà ấyờ
Theo gót viễn du đã mịt mờở
Hỏi nàng cá chép nằmđớp bóngờ
Tuổi thõ tơi đó đã đi đâuờ
Ðể anh dịng dọcề buồn ðan võngờ
Treo nỗi thýõng sầu trên nhánh cauở
Nhìn ẩẹ tuổi sang mùa sung chínờ
Cầm rổ lần mị bên mé aoờ
Càng cua nãm cũ xanh từng liếpờ
Tóc ẩẹ hoa râm tự thuở nàoổ
Mẹ õiấ lần này ta gặp mặtờ
Mai nọ có cịn nhìn thấy khơngờ
Giá nhý thốt nợðời cõm áoờ
Ðâu ðể mẹðýaờ lệ rýng tròngở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>71</b></i>
<b>Nõi Nào Ấà ẹình n</b>
Có thật là em cảm thấy bình yên,
Giữa biển lặng im một ngày sóng khơng về nữaờ
Và mặt trời thơi ngây ngơ ði tìm ngun nhân của lửaờ
Ở ngoài kia ðang thiêu cháy những tinh cầuở
Nếu em tin tình yêu là nguồn cội của nỗi ðauờ
Sao khơng lắng nghe tiếng cơ đõn râm ran trong lịng núiờ
Rên rỉ âm thầm từ khai nguyên chýa có tuổiờ
Khao khát riêng mình chút hạnh phúc nhỏ nhoiở
Em muốn cuộn trịn trong khoảng trống mồ cơiờ
Của cõn giá bãng trở về từ thiên thu trýớcờ
Tia sáng tôi mong manh không ðủ làm tan giọt nýớcờ
Hố kiếp trong tim em thành ngấn lệ nhạt nhồở
Tơi cũng có bình n phía sau những thiết thaờ
Của lời yêu thýõng hờ em đã từng bố thắờ
Thoáng dửng dýng nay trở thành xa xắờ
<b>Thu Áo Ðỏ</b>
Em có về khơngổ ngắm Thu áo ðỏờ
Nhý màu máu tim nhuộm cánh phong gầyờ
Ở cuối ðýờng mây hồng hơn nát vỡờ
Thẫm lối chiều sang sýõng khói või ðầyở
Vội cho nhau chi cái nhìn trân trốiờ
Ðể nắng trên ðầu cũng ngẩn ngõ theoờ
Gió cuốn lao xao bên bờ tóc rốiờ
Xơ ngã hồn tơi lãn lóc xuốngđèoở
Có mùa Thu nàoờ trong tơiờ cũng đỏờ
Từ em vơ tình bỏ lại vết sonờ
Ðời vấy týõng tý trên miền môi lạnhờ
Tê tái lời buồn trãn trở ðầu nonở
Những chiếc lá khơ cạn dịng nhung nhớờ
Vẫn giữ hýõng xýa e ấp nồng nànờ
Em có ði quaờ nhẹ chân giùm nhéờ
Kẻo giấc mõ Thu lẩn trốn vội vàngở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>73</b></i>
<b>Trách ịhi ịon Tim Yếu Ðuối</b>
Ðừng trách chi emờ con tim yếu ðuốiờ
Ai býớc qua ðýờng ðời khơng có nỗi bãn khỗnờ
Ai ði qua ngõ u mà khơng thấy nhọc nhằnờ
Ai khơng có những phút giây hồi tiếc nuốiở
Cuộc tình nào khơng výõng nhiều bối rốiờ
Cái dây kéo dùng dằng giữa ở và điờ
Có ai tự hào là sỏi đá gan lìờ
Khơng biết ðớn ðau giữa hai ðầu nghiệt ngãở
Thơi thì gắng gýợng ðến khi nào mệt lảờ
Sẽ khơng cịn bức rức lúc bng tayờ
Trong tình yêuờ niềm vui là mặt trái của đọa đàyờ
Mà định mệnh đã gắn liền thành một mảnhở
Em sẽ lớn khôn hõn từ trong nghịch cảnhờ
Biến ngày mai thành tốt ðẹp hõn hôm quaờ
Biết mỉm cýời ði trên những xót xaờ
<b>Mùa Ðơng ịủa TôiỂ</b>
Em ở đâuờ mùa Đông của tôiờ buồn bãờ
Khi nào sang hoá đá nỗi đau nàyờ
Ðêm gió về chật kín ở quanh ðâyờ
Ngàn xác lá nằm trở mình canh cánhở
Chuyện dịng sơng xýa cuối nguồn chia nhánhờ
Trôi hýớng nào cũng ðến một bể dâuờ
Có cýỡng cầu tình ở lại ðýợc ðâuờ
Tơi đã hiểu thật sâu lời em nhắnở
Hai nãm ròngờ em õiờ dài hay ngắnờ
Mà trong lòng đầy lắm nỗi hoang liêuờ
Mộng ýớc tôi giờđã hết mỹ miềuờ
Thu vàng lá tô chi đời diễm lệở
Ðêm vẫn ði qua mênh mông nhý thếờ
Trái tim hồng chýa ngắn những ðam mêờ
Ðông của tôi ðâuờ hãy mau mắn trở vềờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>75</b></i>
<b>Bàn Tay Nào Vẫn Nhớ Một ẹàn Tay</b>
Bàn tay nào chiều nay thầm nhặt đáờ
Ném ýu phiền khua mặt sóng vờn layờ
Em nõi ðâu giữa bến bờ xa ngáiờ
Ðể bàn tay nào vẫn nhớ một bàn tayở
Bàn tay nào ðan tay ngày xuống phốờ
Lặng cho nhau chút ấm buổi mýa vềờ
Nãm ngón thon hất ngang chùm tóc ngắnờ
Thống dỗi hờn cõn gió mãi vân vêở
Bàn tay nào vuốt ve bờ vai yếuờ
Thuở em buồn khi biết trýợt mùa thi,
Nãm ngón vụng về đệm đàn cho em hátờ
Ơi lời thýõngờ thýõng qờ nét nhu mìở
Bàn tay nào vẫy nhau lần từ biệtờ
Ðêm nhạt nhồ bóng ðổ xuống ðýờng khuyaờ
Ngoảnh mặt lạiờ sýõng rõi mờ trên mắtờ
Ánh đèn vàng gầy guộc ngón tay thýaở
<b>Nói Với ịành ịây</b>
Những chiếc lá cuối cùng của mùa Thu chợt rõiờ
Có tiếng thở dài hắt hiu trên cành cây trõ trọiờ
Nhý chẳng thể cảm thông cảnh đời thay đổiờ
Vẫn sýợng sùng khi đối mặt với cô đõnở
Ta với miờ suy cho cùngờ cũng đâu khác gì hõnờ
Chỉ là cỗ xe không ðợi chờ ngýời khách lạờ
Chỉ là kẻ ngơng nhìn ðời qua bức họaờ
Ðếm mõ hồ trên những dấu chân hoangở
Cũng có một thời hạnh phúc ta cýu mangờ
Mà ngýời chỉ xem là trò chõi mặc cảờ
Ðem tấm lòng thành so ðo ít nhiềuờ thật giảờ
Rồi hững hờ bán rẻ tiếng thủy chungở
Là cành cây gặp gió khơng thể khơng rungờ
Ta khơng thể khơng u khi tình u réo gọiờ
Lỡ khơng may lọt vào vịng quay giả dốiờ
Ðành ngậm ngùi làm một phiến bãng trôiởởở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>77 </b></i>
<b>Ta Về Vấp Một Vấn Výõng</b>
Ta về sau một cõn mêờ
Góc ðời xiêu vẹoờ bóng kê bậc thềmờ
Phong trầnờ vai áo mòn xiêmờ
Đýờng xaờ tối mặtờ giữa đêm lần mịởởở
Em cài hoa tóc thõm thoờ
Cho tình lần nữa ðắn ðoờ chống cằmờ
Ta thèm mùi gối xýa nằmờ
Em cho ta cả mùa trầm ngát hýõngởởở
<b>Vị Ðắng Tình Yêu</b>
Em có thể tự vấn an bằng mn ngàn lý lẽờ
Để đêm sang không dằng dặc giữa chán chýờngờ
Ðối diện với chính mình mỗi buổi sáng soi gýõngờ
Sẽ khơng hỏi em vì ai mà bi lụyở
Nhýng em khơng thể gạt mình cịn đơi điều suy nghĩờ
Những lựa chọn trong đời đâu đúng cả đâu emờ
Còn nhen nhúm vết ýu tý vàng vọtở
Vị tình u có khi ðắng nhiều hõn ngọtờ
Dù sao em cũng đã thử một lầnờ
Khơng nên giận mình trýớc trở ngại chùn chânờ
Trong bóng tối mấy ngýời khơng sợ hãiở
Có lúc con tim tự ði tìm vụng dạiờ
Tránh thế nào býớc hụt hẫng bõ võờ
Cái em cần là tình kết trong mõờ
Ðừng thất vọng vì trên ðời này chẳng cóở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>79</b></i>
<b>Rồi Mai ẳm Ra Sao</b>
Mai này rồi em sẽ ra saoờ
Mênh mông býớc lạ buổi ban ðầuờ
Của thuở chýa ai cùng ðể nhớờ
Mà tuổi hồn nhiên lạc nõi ðâuổ
Ngýời nỡ vơ tìnhờ em qn khócờ
Hay lệ lâu rồi đã cạn khôờ
Sao phút chia tay im lặng quáờ
Chỉ tiếng mýa rõi đêm mịt mờở
Qua rồi ánh mắt mùa êm áiờ
Câu chúc bình an có nghĩa gìở
Tan tác cánh hoa xýa mộng týởngờ
Niềm ðau gửi lại với lá ðầyờ
Mây ðứng ngang trờiờ ai xé vụnờ
Rõi ánh trãng mờ trên tóc bayở
*Viết cho emờ ngýời em sầu muộnở
<b>Những ịhiều Ta Ấại Nhớ Ðến ẳm</b>
Có những chiều cứ ngỡ mùa Thu ði thật xaờ
Gió cuốn lá khơ vềđâu đã từ lâu lắmờ
Lung linh mặt đýờng cõn mýa dầm lấm tấmờ
Ðêm hay ngàyổ ðời nhý cũng muốn lãng quênở
Là những chiều ta lại nhớðến em,
Dấu yêu xýa ngã nghiêng ðổ nhào trong tiềm thứcờ
Sợi týõng tý chênh vênh cứa hoài chẳng ðứtờ
Nên ngàn thu ta lõ lửng giữa vực sầuở
Mình bây giờ đã lạc bến tìm nhauờ
Ðể mýa rõi nhớ tên em thì thầm gọi mãiờ
Rót vào lịng ta từng giọt ðau khắc khoảiờ
Cố tìm quanh hýảo một bóng hìnhởởở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>81</b></i>
<b>Ðã ựết Rồi</b>
Khơng lẽ chẳng cịn gì ðể nói với nhauờ
Ngồi những câu hỏi han tầm thýờng vơ nghĩaờ
Hai ðầu dâyờ hai tâm hồn hoang ðịaờ
Đã lạnh dần khi mặt đất vỡ làm đôiở
Xao xuyến nào đánh mất giữa em, tôiờ
Ðể hôm nay ta hững hờ ðến thếờ
Cảm giác thýõng tâm nằm trõ thật tệờ
Hình nhý mù lịa từ sau cái vẫy tayở
Hết thật rồi býớc dị dẫm chơng gaiờ
Ðâu cần nhau ðỡ ðần qua cõn hiểmờ
Em khơng cịn yếu mềm nhý hoa kiểngờ
Tơi cũng khơng cịn làm cổ thụ chắn đông phongở
Những vui buồn trống rỗng một số khôngờ
Đã vắng xa tiếng nghẹn ngào từ bên đóờ
Tơi hóa thành hạt bụi rõi trên cỏờ
Chẳng ðau lòng ngày tháng lạnh lùng ðiở
<b>Trãm Nãm ịuộc ựẹn ịịn ịhờ</b>
Mối tình này có phải chãng lầm lỡờ
Mà trãm nãm cuộc hẹn vẫn còn chờờ
Ta nợ nhau chỉ một lần gặp gỡờ
Tuổi ðời qua chớp nhoáng chẳng kịp ngờở
Có cịn khơng nụ cýời em giọt nắngổ
Ðiểm hồng hào trên nỗi nhớ hố bãngờ
Và tim tơi cịn nhịp run ðều ðặnổ
Giữa gọi mờiờ nguyên vẹn một vách ngãn.
Ðành thả xi theo giịng trơi số phận
Gút týõng phùng cột chặt bởi cõ duyênờ
Tình xa xơi là tình mang lận ðậnờ
Mộng ða ðoan là mộng výớng ýu phiềnở
Có những điều khơng bao giờđõn giảnờ
Ðâu phải tình nào cũng ðến ðýợc với nhauờ
Nhỡ mai này cáchðầu sông cuối ngạnờ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>83</b></i>
<b>Ðôi ẹờ ẹiển ợọi</b>
Ở bên đó em nói gì với biểnổ
Bờ bên này gió vỗ cánh buồm cãngờ
Mặt trời chiều ngốy đầu nhìn lýu luyếnờ
Chýa cam lịng nhýờng lối ánh hải đãngở
Tơi đâu muốn bình minh em đến muộnờ
Ðể ðợi chờ gầy guộc dáng kiêu saờ
Em đừng biến hạt mýa đêm thành lệờ
Sợ rồi đây biển sẽ hết mặn màở
Niềm lo nghĩ của em tôi cũng hiểuờ
Nén nỗi buồn ðể ðýợc thấy tôi vuiờ
Điều hữu lý đôi khi thành nghịch lýờ
Đời không emờ tơi chỉ có ngậm ngùiở
Ta mỏi mệt giữa đơi bờ biển gọiờ
Em giữ chi một thống chốc dỗi hờnờ
Yêu một ngýời dĩ nhiên là không dễờ
Qn một ngýời cịn khó vạn lần hõnở
<b>Vẫn Ấà ẳm Nhý Thếờ Thờ Õ</b>
Ta bẻ thẳng những góc buồn u uấtờ
Cho nhớ nhung lặng lẽ býớc sang cầuờ
Mây đã tắm bao giờờ ta quên mấtờ
Thoáng bên trời rõi nhẹ một nỗi đauở
Chút nắng mong manh của mùa Thu cuốiờ
Bóng ta nằm ngã quỵ giữa đõn cơiờ
Tình u đóờ em ném vào đáy suốiờ
Nên kiếp này phải ngụp lặn mãi thôiở
Ở ðâu trong em là rừng chiều ảm ðạmờ
Ðã phai nhoà ngọt lịm buổi ban sõờ
Hay chỉ tại con tim ta nhạy cảmờ
Tâm hồn emờ vẫn nhý thếờ thờ õở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>85</b></i>
<b>Gửi Ấại Nõi Này </b>
Mai ta đi rồiờ gửi lại vần thõờ
Gửi lại xanh xao đêm dài khơng ngủờ
Gửi hết xót xa của ngày tháng cũờ
Gửi cả nỗi lịng thơi hết ðợi mongở
Mai ta điờ ở lại nhéấ mùa Đôngờ
Sợ lúc em vềờ con tim bãng giáờ
Chẳng chút bồi hồi nhớ lại chuyện xýaở
Gửi lại bãn khoãn cho phốđèn mờờ
Và những con đýờng ta đau từng býớc,
Hàng cây khôờ đêm muộn vềờ sýớt mýớtờ
Sầu đã bao mùa trãn trở lao đaoở
Gửi lại nõi này mộng vấy hý haoờ
Mai tuyết về qua phủđời mềm mạiờ
Rực nắng mùa Xuânờ ngày ta trở lạiờ
Hoa rộ tiếng cýời ngào ngạt tin yêuở
<b>Chẳng Mãi Ấà Niềm Ðau </b>
Hãy ðể tơi hồi lừa dối tơi
Rằng em trong tơi khơng cịn quan trọng nữa
Dù lối hồn xýa chýa một lần khép cửa
Nhýng quá quạnh hiuờ nỗi nhớ cũng qua ðời
Vẫn cứ đi tìm vùng ký ức đánh rõi
Trên những con kênh chảy về miền quá khứ
Có khoảng đời vui tơi chắt chiu gìn giữ
Cũng đã cạn dần theo con nýớc mùa khơ
Em mãi là chiếc bóng mờ từ cõi hý vô
Ðôi khi thật gầnờ ðủ vừa tầm tay với
Có lúc thật xaờ chạy ðuổi hồi chẳng tới
Nên cả ðờiờ tơi khát vọng có em
Có lẽ tơi cần một chút nhớðể qn
Một thống xa xôi ðể nghe ðời gần gũi
Ngày nối ngày không chỉ bằng tiếc nuối
Ðau thýõng này chẳng mãi là niềm ðau
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>87 </b></i>
<b>Đừng Phá Vỡ Nỗi ịô Đõn</b>
Tôi cũng có cùng nỗi cơ đõn
Của ghềnh đá cheo leo một mình giữa biển
Nếu là sóngờ xin em đừng lên tiếng
Ðể lặng yên tôi một kiếp sống xa bờ
Ðại dýõng õiấ ỷãy khép mắt hững hờ
Ðể mây khơng soi gýõng thấy mình buồn bã
Thời gian khơng rõi vơ tình trên cỏ may tàn tạ
Và bọt biển vẫn trôi trôi mãi đến vô cùng
Giữa đêm Đơngờ sýõng có phủ chập chùng
Tơi sẽ khơng tìm em giữa bạt ngàn dâu bể
Nhịp tim yêu có về run khe khẽ
Cũng nhý mọi ngàyờ chỉ một thoáng miên man
Cô đõn tôi đã luyện cứng nhý thép gan
Chắc em đâu là ngọn lửa hồng cháy rực
Máu qua tim dẫu có sơi hừng hực
Cứ ðể tơi làm kẻ lạ ðứng nhìn thơi
<b>Valentine’s ịho ẳm </b>
Nếu tơi có thể là mùa Xn
Tơi sẽ týới nắng vàng trên cành hoa cúc
Ðể lối em sang ngập tràn hạnh phúc
Giữa mn lời tình tự của sớm mai
Nếu tôi là thiên sứ của tháng ỷai
Mũi tên tình u tơi sẽ tẩm bằng mật ngọt
Nếu em có buồn vì thói ðời hời hợt
Nên nhớ có một ngýời thầm xoa dịu trái tim em
Nếu tôi là vị mát của ly kem
Tôi sẽ hôn ngàn nụ hôn lên môi em mềm mại
Ðể trong emờ niềm vui xýa trở lại
Bung cánh vàng cùng cúc đón Xn qua
Nếu tơi là lời của cung nhạc thiết tha
Rất đõn sõ từ tấm lịng chân thật
Của một tâm hồn vừa tìm lại tin yêu
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>89</b></i>
<b>Bài ThõÐầu Nãm </b>
Ta viết cho em bài thõðầu nãm
Trên nhánh hoa mai vàng trong áo mới
Gió sớm vềđýa hồn Xuân phõi phới
Ta cũng nghe lịng ngây ngất nỗi niềm riêng
Hình nhý trong tiếng cýời của đám trẻ hồn nhiên
Có những hạt pha lê chứa ngàn tia hy vọng
Mang hạnh phúc đõn sõ về trong cuộc sống
Chan chýa ðầy hứa hẹn của týõng lai
Ta chúc cho em một ngày qua hết ðắng cay
Ðể hân hoan chào tình yêu trở lại
Em sẽ cho đời býớc tung tãng sảng khoái
Của quả tim hồng choáng ngộp giữa đê mê
Mýợn tiếng chim non hát khúc Xuân về
Gửi cho em lời chúc mừng giản dị
Nãm mới sang ðýợc mọi ðiều nhý ý
<b>Ðầu Xuân ựái Ấộc </b>
Ðầu Xuân ði lễ chùa
Hỏi ỵhật yêu đýợc chýaổ
Phật lắc đầu vả lả
Cô bé này thắch đùaấ
Cùng bạn bè hái lộc
Cầu xin chuyện tình duyên
Lộc này may mắn thếấ
Qua cửaờ chàng theo liền
Phật gọi em lại bảo
Nãm nay em lấy chồng
Em liếc nhìn bối rối
Chẳng biết chàng nghe không
Thấy chàng lâm râm khấn
Chắc van nài lứa đôi
Chàng õiấ xin chi nữa
Em đã yêu chàng rồi
Cau xanh chàng về hái
Nhờ mối mai sang nhà
Thýa chuyện cùng ba mẹ
Đẹp dun tình đơi ta
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>91</b></i>
<b>Ta Thấy ẳm Trong ẹiển </b>
Ở trong em ta đã từng thấy biển
Còn bây giờ trong biển ta thấy em
Mà biển sáng nay bình minh nhý chậm ðến
Có tiếng thầm thì ai bỏ lại trong đêm
Biển vẫn nhớ em nhý nhớ bờ cát trắng
Cát đã vơ tình chẳng giữ dấu chân xýa
Cũng nhý emờ tự lâu rồiờ chắc hẳn
Ðâu nhớ gì lời nguyện của giọt mýa
Biển cũng týõng tý nên lòng sâu thãm thẳm
Gặp nhau ðây mà chẳng hỏi câu nào
Lặng yên thếờ sao tình ta lại ðắm
Sóng khi nào về góp nhặt những hý haoổ
Biển đứng đõn cơi từ em khơng quay lại
Bóng mây rõi thành khói mịt mù trời
Ta chợt hiểu biển có nỗi buồn tê tái
<b>Ðâu ịần ựiểu</b>
Em muốn nói gì tơiờ hỡi em gái ỷuếổ
Mà ngọt ngào nhý giịng nýớc sơng ỷýõng
Ngọt lắm nên tơi ðâu cần hiểu
Chỉ thống nhìn cũng ðủ ðể nhớ thýõng
Tơi đã lục tìm khắp quanh thành nội
Dáng mỹ nhân thời vua chúa huy hồng
Chỉ thấy có em truyền nhân cịn xót lại
Không lụa là vẫn quyền quý cao sang
Em từ ðâuờ ẹim ẻong hay Vỹ ịạổ
Ðể tơi cịn biết rứa ðể ði theo
Cầu Tràng Tiền vẫn đều mýời hai nhịp
Tim tôi đập nhịp nào mà nhý đã cheo leo
Có phải vì em giữ Xn lại ỷuế
Nên những con đýờng bỗng lạ với cõn mýa
Bài thõ tình tơi đã cài trong nón lá
Nếu thật lòngờ đừng đem đội giữa trýaở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>93</b></i>
<b>Em Về Quê Mùa Tết</b>
Hôm nay em về quê
Lúa trúng mùa xum xuê
Họ hàng vui đón Tết
Tiếng chào vang trên đê
Em xinh tà áo tắm
Gió heo may cợt đùa
Có chàng trai bên xóm
Thống trộm nhìn bâng qũ
Em tập làm ngýời lớn
Lúng liếng đơi má hồng
Mặt trời ghen khơng nắng
Bóng râm che cả ðồng
Mùi nýớc hoa thật mới
Níu chân ngýời ði qua
Ong bầu trên giàn mýớp
Cũng quên chýờm nhụy hoa
Mýợt mà em tóc tém
Hàng tre xanh cúi chào
Ngơi trýờng làng vẫy gọi
Cơ học trị hơm nao
Bao nãm giờ trở lại
<b>Buồn Trên Ấá ổhô</b>
Tôi chỉ là chiếc lá khô rõi bên ðuờng
Ðâu cần em quan tâm cúi nhặt
Tơi sẽ cuốn ði cùng cõn gió chiều hiu hắt
Đừng tiếc thýõng gì thống gặp gỡ mong manh
Tơi đã khơng cịn buồn từ khi lá thôi xanh
Và những áng mây quên về ýõm giọt lệ
Ngậm ngùi quay lýng khi tình chýa bén rễ
Ðể khơng thêm một lần tim chết lặng giữa bõ võ
Tôi giấu hình bóng em trong đêm mõ
Khẽ ru tên em để mùa Thu đẹp giấc
Cho chiếc lá khô mãi nằm im trên đất
Nhý cõi lịng tơi đang lắng đọng tiếng thở dài
Tôi sẽ lặng câm trong vũng tối u hồi
Dù có ýớc ao em về theo cánh býớm
Ðể gió có ðýa tơi ði theo làn sýõng sớm
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>95</b></i>
<b>Thủ Ðức Quê Tôi</b>
Tôi mời em về thãm q tơi Thủ Ðức
Phía bên này giịng nýớc ngọt Ðồng Ởai
Cũng có ðồng lúa xanhờ hàng dừa cao vút
Và sáu câu hị vọng cổ miền Tây
Tơi sẽðýa em ði một vịng phố chợ
Ðể em tìm hýõng vị miếng nem chua
Ðýợm thắm tình miền Ðơng ðất ðỏ
Bụi chập chùng ðang trơng ngóng mùa mýa
Nhỡ em muốn làm dâu nõi xứ lạ
Quà cýới xin chắc đõn giản thôi em
Quê tôi nghèoờ thýõng mẹ hiền vất vả
Mâm trầu cau không ngọc quý đi kèm
Nhýng ởðây có bốn mùa cây trái
Có ngọn gió hiền dịu mát quanh nãm
Có bờ vai chàng trai khơng quản ngại
Giọt mồ hôi ýõm hạt lúa nẩy mầm
Tôi hứa cho em một góc trời hạnh phúc
Yên lành nhý vạt bèo nổi trong mýõng
Rất bình thản giữa giịng ðời vẩn ðục
<b>Niềm Vui Quanh Ðây</b>
Niềm vui nhý ởðâu ðây
Giữa xôn xao lá trên cây trở mình
Býớm đùa sợi nắng lung linh
Sơng nằm ơm bóng tỏ tình cùng mây
Gọi em giữa khóm hoa gầy
Gió ðýa nhụy phấn ngật ngầy men thõm
Chỉ yêu mới ðýợc vài hôm
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>97</b></i>
<b>Còn ịhi Mà ựối Tiếc</b>
Không ðâu emờ chẳng bao giờ tơi hối tiếc
Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu
Yêu em ắt nhiều tự tôi mới biết
Em đào làm gì hố thử thách cho sâu
Rồi cứ nhý con đê bào mịn lần lữa
Tình tơi cho em rã nát từng ngày
Có lẽ em chýa bao giờ thấy rõ
Hạnh phúc nhỏ dần lọt qua khỏi kẽ tay
Ðể mỗi khi giấc mõ em về trống rỗng
Em kiếm tìm những hồi vọng đã xa
Có thể em gặp lại linh hồn cịn hõi nóng
Nhýng nồng nàn đã chết buổi can qua
Không giống emờ tôi đã trao ra tất cả
Nên cuối đýờng đi chỉ cịn lại hoang tàn
Em cũng biết khơng thể trồng hoa trên đá
Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng
<b>Ði Ðâu Vội Thế ẳmỉ</b>
Này cô bé ði ðâu sao vội thếổ
Ðýờng Sài Ấòn chật chội lắm ngýời qua
Nếu về nhà cần chi mà sợ trễ
Chậm býớc cùng anhờ mình ngắm phố chiều tà
Em cứ bảo mau về cùng ông xã
Nhẫn trên tay em ðeo trật ngón rồiấ
Có phải chãng em ngại mình xa lạ
Ði một ðoạn ðýờng rồi cũng quen thơi
Nói nhỏ em ngheờ anh là ngýời nhút nhát
Gặp em thõ ngây nên bấm bụng làm liều
Sao vội lắc ðầu ðể tình anh ngõ ngác
Rõi theo chiếc lá bàng giữa gió liêu xiêu
Phố tan giờ xe ngýợc xuôi nhý kiến
Em dịu dàng áo lụa chắc khó qua
Thong thả cho anh nụ cýời kiều diễm
Ðể lối anh về khói bụi bớt xót xa
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>99</b></i>
<b>Về ổiên ợiang</b>
Em ðýa ta về ẹiên Ấiang thãm quê mẹ
Mộng tha phýõng chở nặng những chuyến phà
Cửu ẻong về xám ðục cát phù sa
Ðồng lúa chín mịn màng nhý làn da thiếu nữ
Ðêm nghe muỗi hát ru câu tình tự
Trên nhánh bầnờ con sáo ðậu trầm ngâm
Phía bờ xa ai khua ðộng mái dầm
Cho mặt sóng bồng bềnh trãng mýời sáu
Những con kênh dọc ngang nhý mạch máu
Chảy về tim rộn điệp khúc dân ca
Thýõng đám lục bình màu hoa tắm hiền hoà
Thýõng cây cầu dừa nằm vắt ngang rọi bóng
Gió Tây Ðơ thổi ngýợc về Vàm ểống
Ðýa ta rẽ bên nào ở ẻộ Tẽờ hỡi emổ
Rạch Ấiá mùa này sóng nýớc có êmổ
Ta nhớ lắm quán ểafé khu ẻấn ữiển
Ở nõi nào quê em vàng bông ðiên ðiển
Ta sẽ cùng em gọi con nýớc lên nhanh
Trên chiếc xuồng con ba lá chịng chành
<b>Hạnh Phúc ổhơng Ấời</b>
Em có cần tơi mở hết trái tim
Cho em xem tình u tơi chỉ một
Vì tơi khơng tin vào lời thề thốt
Nên chẳng bao giờ biết hứa hẹn ðiều chi
Nếu những lời khơng nói khiến em phải hồi nghi
Thì lời nào nói ra em cho là thật
Lời nguyền trýớc ểhúa hay lời xin cùng ỵhậtổ
Miễn em vuiờ tôi cũng nguyện xin làm
Nhýng đừng nghĩ rằng lời nói đó thực tâm
Bởi tình tơi cho em là vơ bờ bến
Chỉ hiểu ðýợc qua ánh mắt nhìn trìu mến
Chứ khơng thể nào ðịnh lýợng ðýợc ðâu em
Ðừng vì tơi khơng nói mà hờn ghen
Bởi duy nhất em là linh hồn tơi đó
Tình u này q thâm trầm làm sao tỏ rõ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>101</b></i>
<b>Cảm Õn ẳmỂ</b>
Tôi không biết rõ ðiều gì em ðang nghĩ
Chắc là khơng mang vết bầm nhức nhối nhý tơi
(Ừấ ểó lẽđời dạy em phải nên ắch kỷẫ
Lúc không cần cứ giở giọng đãi bơi
Những gì tơi cho emờ có khi výợt xa giới hạn
Rất tiếc em xem là lẽ ðýõng nhiên
Ngoảnh mặt với chân tình mà khơng hề hối hận
Khý khý ơm cái Tơi mình nhý một kẻ cuồng ðiên
Cảm õn em biến tôi thành ngýời bất mãn
Biết giẫm lên mặt phải của ðời thýờng
Dám vứt bỏ mặt trời khi vẫn cần ánh sáng
Mạt sát cả lồi ngýời và ðảo ngýợc kỷ cýõng
Tơi phải tự giam mình lẻ loi nhý con bệnh
Để khơng làm tơi địi cho thù hận dằng dai
Khơng nghi hoặc tấm lòng ngýời muốn ðến
Và cho linh hồn mình thốt khỏi kiếp khổ sai
<b>Ngộ Nhận</b>
Em ạấ có thể hai ta ðều ngộ nhận
Cái xao xuyến ban ðầu cứ ngỡ là tình u
Chỉ vì tơi lãn lóc đã khá nhiều
Nên sớm hiểu điều em chýa kịp hiểu
Con đýờng ta đi có lúc nhý đõn điệu
Trực giác dè chừng sau tay lái ngủ quên
Từng nỗi nhớ lýớt qua đời khi lạờ khi quen
Lời bóng gió chỉ là ngọn đèn pha chói loè trong đêm tối
Nếu ánh mắt ta lỡ cắt nhau giữa lằn ranh bối rối
Thì em õiấ chắc hẳn rất vơ tình
Tơi cịn ðang mải mê với thổn thức riêng mình
Em cũng thếờ bộn bề với những ýớc mõ hào nhoáng
Tỉnh dậy ðiấ býớc ra nhìn bình minh rực sáng
Có khác khơng emổ màu nắng nhạt hồng hơn
Em với niềm vui và tôi với nỗi buồn
Cứ quay mãi giữa hai vịng quanh quẩn
Cũng có thể chẳng phải là ngộ nhận
Nhýng thà thế còn hõn phải hụt hẫng một lầnở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>103</b></i>
<b>Gọi Ấời Ãn Nãn</b>
Rồi nhý tiếng a lơ ở ngồi vịng phủ sóng
Tơi chới với gọi em giữa tuyệt vọng khôn cùng
Khoảng cách ðời nhau giờ bỗng nhý quá rộng
Lời ãn nãn tan biến dýới bão bùng
Ngỡ buông tay sẽ là ngýời thắng cuộc
Hố ra mình là kẻ bị lãng qn
Chỉ muốn lặng im nhìn chân trời phía trýớc
Mýa giơng chýa ngừng xơ ngã góc bình n
Ðâu trơng mong gì em sẽ cịn luyến tiếc
Những chuỗi ngày đã dậy sóng phong ba
Tơi cũng thử giả làm ngýời câm điếc
Mà trong lịng khơng cản nổi tiếng kêu ca
Gửi vào biển xanh lời tim muốn nói
Mai có trơi sang bên ấy cùng ngýời
Nhớ tạc trên cát vàng câu sám hối
Cho tình này ngoi ngóp giữa trùng khõi
<b>Thản Nhiên Ði ẳm NhéỂ</b>
Thơi thì hãy thản nhiên ði em nhéấ
Biết làm gì có kẻ lén ðứng trơng
Trong nụ cýời em hàm chứa nhiều ẩn ý
Ta ðâu khù khờ ðến nỗi chẳng nhận ra
Chỉ sợ tình em mang ra cho phung phí
E có ngày phá sản cả tim ta
Ðành an phận làm cánh býớm trên cành khép nép
Lòng muốn ngọt ngàoờ nhýng phải cố làm thinh
Ai cũng bảo em ngýời con gái ðẹp
Mà xýa nayờ ngýời ðẹp vốn ða tình
Gắng gýợng trân mình mặc lửa si thiêu ðốt
Ðể mai ðây siêu thoát khỏi lụy phiền
Dẫu sao em vẫn là hiện thân cõn gió lốc
Ðến quá gầnờ vũ trụ cũng ngả nghiêng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>105</b></i>
<b>Hýõng ửạ Ấý </b>
Ta gặp em giữa výờn khuya ịạ ẻý
Hýõng còn bay mà đã muộn đêm Xuân
Mé bờ tim lạnh ngắt một mộ phần
Sầu len kắn trên mơi cýời gýợng gạo
Nỗi đãm chiêu dài theo býóc em kiêu ngạo
Rất vơ tình khua nhịp ðiệu bâng qũ
Ta cố tìm chút cảm giác ngun sõ
Mà chẳng thể kéo thời gian quay ngýợc
Em dốc vào ðời ta một liều linh dýợc
Bỗng thấy mình lạ lẫm cuối con mê
Nỗi niềm riêng chợt thoáng cũng theo về
Trên nhánh gãyờ dáng xýa cịn lấp lửng
Em có dạy ta câu nói yêu chập chững
Vẫn ngọt ngào nhý thuở biết ðắm say
Ta sẽ vì em xua đuổi nỗi đau này
Cho Dạ ẻý đêm tàn hýõng vẫn ngát
<b>Khơng ịần Nói Thêm Ấời Xin Ấỗi</b>
Em khơng cần nói thêm lời xin lỗi
Niềm tin tơi từ lâu đã lõ lửng giữa dịng
Nói thêm nữa cũng khơng ngồi giả dối
Có gì vui khi em chẳng thật lịng
Em thấy đóờ cõn mýa về mát lạnh
Nhýng vào mùa ngập lụt mấy ngýời ýa
Nếu vì nguyên nhân nào em cố tình né tránh
Thì chớ bận tâm lời hoa mỹ quá thừa
Hời hợt thế bảo sao tôi đừng giận
Những thêu dệt bâng quõ đã cũ lắm rồi
Thà em cứ vô tý nhý chýa bao giờ hứa
Ðể tôi còn quẩn quanh kiếm cớ tự trả lời
Cho dù phải buồn lịng thêm lần nữa
Vẫn thế thơiờ một chút ðắng cho ðời
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>107</b></i>
<b>Lại Ấà ịhuyện ịhú ịháu</b>
Tôi cũng có một ngýời thích gọi tơi bằng chú
Giống buổi ðầu cô bé ghé nhà chõi
Mùa Thu trong tơiờ cịn chiếc lá chýa rõi
Tiếng gọi khẽ đã lay niềm thýõng nhớ
Cung Nguyệt lão khéo bày trò cắc cớ
Em, cành mẫu đõn từ một sớm tinh khôi
Tôiờ biết u thuở em cịn vẫn nằm nơi
Nhý bất chợt nối cầu qua ý nghĩ
Ðể bây giờ výớng ngang vào thế bí
Xýng bằng anh ngọng nghịu chẳng thành lời
Mà làm chú thì sao âu yếm tiếng…ỉm õiấ
Cái cảm giác lýng chừngờ ôi tệ hại
Chiều ra phốði cạnh thôi cũng ngại
Cảnh so le thiên hạ ngốy cổ nhìn
Cứ nhý là kẻ lạ ngồi hành tinh
Hay ganh tị tơi có riêng mình kho báuổổổ
Mặc kệ ðiờ mình vẫn gọi nhau chú cháu
Miễn trong lịng thấu hiểu một tình u
<b>Týởng ịhừng Nhý Quên</b>
Cứ týởng quên em là ðiều rất dễ
Khơng tìm nhau một dạo ắt cũng xong
Nào ngờ nhý cát bỏng rớt vào lòng
Ngày tháng cũ vẫn thập thị trong trí nhớ
Hýõng tóc em cịn đi qua từng hõi thở
Quyện trong sýõng cho đêm đến bồi hồi
Tôi mong một lầnờ chỉ một lần thôi
Niềm ray rứt không theo tôi vào giấc ngủ
Tôi đã nghe tiếng gió khuya thầm nhắn nhủ
Cố quên đi ýớc mộng đã xa vời
Có tìm về chốn ảo ảnh mù khõi
Thêm uất nghẹn trãm nghìn lần mất mát
Gom lại hết vùng tâm tý vỡ nát
Chỉ còn vang xa thẳm býớc em về
Nụ hơn đã nhồ mà đêm chýa nhạt đam mê
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>109</b></i>
<b>Dặn ựờ Thế Thôi</b>
Anh bây giờ khơng cịn bên em nữa
Hai buổi ði về con phố chắc bõ võ
Ong býớm lạ thức thời vây trýớc cửa
Sợ em cả tin nên anh mới dặn hờ
Nhớ em nhéấ mỗi chiều khi tan học
Ðừng ghé mua quà vặt trýớc cổng trýờng
Có những gã lừng khừng thích làm thõ trêu chọc
Nhỡ em cýời lại mất mấy phần thýõng
Chiều ra phố em cũng ðừng trang ðiểm
Em sẽðẹp hõn tài tử của xứ ỷàn
Rồi có ngýời nảy sinh ðiều tà niệm
Gánh phiền hà vô cớ phải cýu mang
Nếu ai gạn em không trả lời tin nhắn
Cứ ðổ thừa ðiện thoại mới hết pin
Cho dù phút giây cũng ðừng quên anh ði vắng
Gắng giữ cho nhau những nhung nhớ riêng mình
<b>Nàng Xn ịũng ổhóc</b>
Khơng chỉ mình tơi ðang thầm nhớðến em
Nàng Xuân vừa về bỗng dýng cũng khóc
Hạt rõi chýa ðầy ðể xanh nhánh cây còi cọc
Nhýng đã ýớt một mùa dĩ vãng ở trong tôi
Khuất nõi nào giữa giịng mực tắm phai phơi
Cịn những ýớc mõ chýa bao giờ nao núng
Còn những lời yêu mà em chýa xé vụn
Xếp đủ cánh dù che chắn hết đời nhau
Mây ở đâu về thân xác đã hý hao
Vỡ thành khói sýõng phủ chân trời tối sẫm
Từ phắa bên em tôi chờ tia nắng ấm
Hong lại cuộc tình lỡ đánh mất hơm xýa
Tơi thấy mắt em buồn hắt hiu trong giọt mýa
Rõi xuống hồn tôi ở tận cùng giá buốt
Quay quắt giữa hý không một lời ve vuốt
Ðã lặng câm rồi từ ðộ ấy chia tay
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>111</b></i>
<b>Bài Thõ ẹỏ Ấửng</b>
Hôm qua con býớm chết
Hơm qua tình đã hết
Buồn vui trong tim ngýời
Bài thõ cịn ðoạn kết
Ðành bỏ lửng vậy thơi
Ôiấ ðời ta phù phiếm
Vét cạn lời mýợn vay
Giờ hoá thân đã điểm
Cánh hồng chẳng buồn lay
Gió nghiêm mình mặc niệm
Từng ý thõ khơng thành
Mây ðan màu áo liệm
Vớt hồng hơn mong manh
Ta tìm trong cơ quạnh
Một niềm ðau chợt về
Ta vùi trong huyệt lạnh
Một cuộc tình hơn mê
<i>*Thõ một ngýời </i>
<b>Tránh ợió Saskatoonầ</b>
Ừấ ngộ nhỉờ có duyên ðâu mà gặp
Em từ nõi nào chẳng biết lạc vềðây
Tơi ði tìm vàng trong truyền thuyết Viễn Tây
Cùng tránh gió nõi góc ðýờng phố lạ
Bốn mắt nhìn nhau cũng khơng là gì cả
Tiếng chào tôi trõ trẽn nét vô hồn
Nụ cýời em nhẹ nhý cát Saskatoon
Nhý chýa muốn chia đôi niềm khốn khó
Em vội vã bỏ lại tơi đứng đó
Cái bóng mờ chợt ngã giữa hý vơ
Cịn trong tôi chút nuối tiếc mõ hồ
Sao chẳng phải là trãm nãm tiền định
Âu thì cũng là ðiều ngồi dự tính
Chỉ thêm một lần treo ngýợc nỗi bâng khuâng
Ấn týợng ðầu tiên dù cao ðến mấy tầng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>113</b></i>
<b>Từ Ðó ẹao Ấa Một ịõi Ðời - Tặng Mẹ</b>
Chẳng cịn nhớ lần cuối cùng nói câuọ ểon thýõng ẩẹấ
Tự trách mình hời hợt ðến thế sao
Trãm nãm tuổi ðếm dần cịn số lẻ
Chuỗi ngày vui nhìn lại chẳng là bao
Con ngờ nghệch lớn lên qua dịng sữa ấm
Từ đó bao la một cõi đời
Đuổi bắt ýớc mõ bằng đôi hia ngàn dặm
Giữa tha hýõng rõi mất tiếng ẩẹ cýời
Mẹ rạng ngời nhý ánh trãng rọi chiếu
Tỏa sáng býớc con giữa bóng tối nhọc nhằn
Con biết mình chýa làm trịn ðạo hiếu
Ðể ẩẹ già héo hắt với bãn khoãn
Ðừng giận conờ ẩẹ nhaờ ðừng giận
Vẫn còn ðây týõi thắm nhánh hoa hồng
Sẽ dâng ẩẹ hôm nayờ chính tay ẩẹ nhận
Chứ chẳng ðể dành cài áo lúc ẩẹ khôngởởở
<b>Cô ẹé ửa Ðỏ Trên ằth ỏveễ</b>
Thống chút xót xa trên bờ môi em lạnh
Giữa cõn mýa chiều se sẽ lýớt hàng cây
Dáng em nghiêng theo bóng nýớc ðổ gầy
Nhý gánh một nỗi ðau trĩu oằn từ muôn kiếp
Con ðýờng quạnh hiu lồng giữa thế gian ngủ thiếp
Tuổi mýời lãm trõ trọi ðếm býớc ðời
Em chao ðảo hay ðất trời chao ðảo
Em sẽ ra sao giữa mùa giơng bão
Có gýợng dậy đýợc không khi ngã trýớc lỗi lầm
Hãy gào lên nếu cần ai đó quan tâm
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>115</b></i>
<b>Có Ði Xa Mới Thấy Ðýợc Tình ợần</b>
Em thýờng hỏi tơi - một ngày khơng cịn nhau nữa
Tơi sẽ làm gì suốt khoảng trống đõn côi
Cau mặt trách em sao bỗng dýng ngớ ngẩn
Thích ðọc thõ buồn nên sinh tính dở hõi
Nhý ngýời ta nói - ðýờng ðời khó biết
Chuyện vui buồn lắm lúc chẳng là mõ
Trong xum họp đã có mầm tan vỡ
Em chợt điờ nhý lần đếnờ bất ngờ
Ðời hạnh phúc mong manh vành lá mỏng
Chút dỗi hờn cũng ðủ xé tim ðau
Tơi nhặt dý âm tàn trên phố lạ xôn xao
Cái chân lý tầm thýờng - bây giờ tơi mới hiểu
Có ði xa mới thấy ðýợc tình gần
Kiểm nghiệm lại hành trang thời ðýợcờ mất
<b>Trả Xong Nợ ịũ ịho Ðời</b>
Trả xong nợ cũ cho ðời
Chiều sang nắng trải môi cýời thênh thang
Thả lõi từng býớc nhẹ nhàng
Trãm con býớm ðậu nhuộm vàng lối hoa
Nhởn nhõ bầy én lýợn xà
Giang đôi cánh rộng mừng ta trở về
Qua mùa cỏ héo tái tê
Trời xanhờ lá cũng xum xuê khoe màu
Từ trong hýõng gió ngọt ngào
Có lời thõ mới bay vào cõi mõ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>117</b></i>
<b>Trò ịhõi Ðã ửứt</b>
Nhận ðýợc thý em hỏi
Ðời tôi giờ ra sao
Lời nhẹ nhàng nhý khói
Mà cứa ngàn vết dao
Cũng lời thân thiết ấy
Một thời êm bên tai
Bây giờ tìm chẳng thấy
Chút vấn výõng cuối ngày
Týởng em ðâu còn nhớ
Ở vùng trời riêng ta
Vầng trãng nào đã vỡ
Bóng đêm rõi mù lồ
Với em tình đùa giỡn
Nhý gió vờn hạt sýõng
Với tơi tình đau đớn
Giữa âm thầm đõn phýõng
Nhận ðýợc thý em gửi
Nhýng chắc không trả lời
Mong rằng em sẽ hiểu
Trò chõi chấm dứt rồi
<b>Trãm Nãm ẳm ựãy Vui ẹên Ngýời</b>
Bữa vơ tình ghé nhà em thãm mẹ
Mẹ vui mừng ðem ảnh cýới ra khoe
Nụ cýời týõi nhý chýa hề có nan đề
Hơm xýa đó nếu em chọn tơi làm chàng rể
Chýa chắc gì em vui ðýợc nhý hôm nay
Bởi tôi là tên hồðồ khoác danh thi sĩ
Mộng hoang vu đã bấy vết sýớt trầy
Dẫu không gặpờ cũng chúc em nhiều hạnh phúc
Bên ngýời chồng chất phác chẳng mê thõ
Ðể mỗi ngày không nãm bảy lần cãm tức
Khi ðọc những lời tình ỏthú thậtờ chỉ bâng qũẫ
Hy vọng em yêu chồng nhý yêu tôi thuở trýớc
(Chớ hững hờ sẽ lỗi ðạo sắt sonẫ
Nếu có thống buồn cho duyên xýa lỡ býớc
Hãy giấu vào trong khúc hát ru con
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>119</b></i>
<b>Nguyện ịầu ẳm ẹình Yên </b>
Hay tin em lâm bệnh
Ngỡ tim mình nứt đơi
Trời sao khơng dành lấy
Gánh ðau này riêng tôi
Em yếu mềm nhý cỏ
Ngã quằn giữa bão giông
Phải chi tôi là đá
Cho em nýõng vào lịng
Chân trời mênh mơng quá
Làm sao ðến cùng em
Lời nguyện cầu cũng lỗng
Vào khơng gian ảo huyền
Ýớc mong liều thuốc ðắng
Ðýa em về bình n
Và ngày mai cịn đó
Bình minh tơi dịu hiền
<b>Chẳng Phải Ấà ợhen</b>
Em chớ vội bực tôi cằn nhằn em xí xọn
Mýợn cớ mùa ỷè ðể khoe áo hở vai
Giả sử nhý làn da em ðừng trắng quá
Tôi ðâu phiền hà cặp mắt những chàng trai
Ai biết ðýợc có mấy ngýời hãm he giựt lấy
Cái may mắn trong tay thằng xấu xí nhý tôi
Cho dù cất kỹ em nhý cất viên ngọc q
Cịn khó ðề phịng các tay móc túi cừ khôi
Ðàng này em tung tãng giữa phố chiều lộng lẫy
Mây cũng thẹn thùng khi nghe những lời khen
Tôi giả vờ nhý không nghe không thấy
Nhýng áy náy trong lòng ỏmà chẳng phải là ghenẫ
Nếu đýợc chọnờ tôi chọn em kắn đáo
Không nhý hoa hýớng dýõng nổi bật giữa bầu trời
Sẽ có nhiều anh dại khờ chuốt vào mình nỗi khổ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>121</b></i>
<b>Em Giữ ợiùm Ta ịhút Thõ Ngây</b>
Em giữ giùm ta chút thõ ngây
Chờ mai vực dậy khỏi bùn lầy
Còn bàn tay mịn cho ta nắm
Còn giấc mõ hồng ðể ta xây
Vẫn biết ngồi kia mn trị lạ
Khó mà giữ mãi nét trinh nguyên
Em chớ vội rắp tâm cay cú
Trả thù ðời bằng nụ cýời duyên
Tóc huyền xýa nhuộm màu tím ðỏ
Ðừng chói chang nhý nắng mùa ỷè
Ðốt cháy hết dịu dàng còn lại
Ta sẽ buồn hõn cả tiếng ve
Treo nửa hiền từ trên môi thắm
Cho cỏ hoa thõm ngát lối về
Hy vọng ta xanh màu lá biếc
Buổi týõng phùngờ mát ngọn gió q
<b>Bài Vỡ Ấịng ịho ẳm</b>
Ai khiến xui em cợt đùa với lửa
Ðem tình yêu gạ gẫm giữa chợðời
Gửi nhung nhớ bên ngýời dãm ba bữa
Rồi ngang nhiên lấy lại chẳng cần lời
Em chỉ muốn giải khuây qua cõn chán
Nhýng tim ngýời chả phải chiếc xích ðu
Lá thý kín em chuyền tay bè bạn
Chắc ðâu ngờ giấy trắng biết ngầm ðau
Ðiều phải ðến cuối cùng rồi cũng ðến
Một chiều về mýa ðổ hạt týõng tý
Không cịn nữa những trị chõi býớng bỉnh
Có nỗi buồn lãn trên má tiểu thý
Bài học vỡ lòng - niềm riêng bối rối
Ngắt cánh hoa rừng đếm có đếm khơng
Ýớc mõ thầm ngýời ấy cũng ðợi trông
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>123</b></i>
<b>CháyỂ</b>
Cứ cháy ðiờ mùa ỷè ta nóng ðỏ
Hóa tro than lời lá úa thì thào
Khi mây trắng chở hờn ði ngang phố
Ðã vơ tình xóa sạch bóng xanh xao
Cứ cháy ðiờ ngọn ðồi khô hoang trọc
Suốt ngàn nãm chýa ngủ giấc yên lành
Khi biển cả uốn mình xoay cõn lốc
Niềm ðau kia theo cát bụi tan tành
Cứ cháy điờ góc trời ta lõđãng
Tự rất lâu quên lãng những vui buồn
Khi em đến giẫm trên vùng ánh sáng
Biết đâu làm sống lại một hoàng hôn
Cứ cháy điờ miền dý âm khắc khoải
Biến hồn này thành bình địa hoang vu
Khi sỏi đá nhú mầm xanh cỏ dại
Tình sẽ vềýõm sắc lá vàng Thu
<b>Hýõng Quê</b>
Có tiếng tự tình vang từ gốc rạ
Luyến tiếc mùa xanh hoa lúa rộn ràng
Ai thả hýõng quê trên ðầu ngọn gió
Lan khắp ruộng ðồng hồi ức thênh thang
Mênh mơng qờ tìm ðâu ra ngày cũ
Hàng cau non chỉ vừa vặn tầm nhìn
Nghiêng vai dỗi anh học trị bỏ xứ
Cô bé bên nhà sau cửa lặng thinh
Hàng xén trả treo phiên làng nhóm chợ
Mà đã đi đâu tiếng réo gọi đị
Bến cũ bỏ hoangờ lục bình chen cỏ
Bầy vịt lãng xãng cắm cổ rình mị
Hàng cau bây giờ cao hõn ngọn trúc
Cô bé ngày xýa chắc cũng theo chồng
Chỉ còn bờđê nýớc tràn róc rách
San sớt nỗi buồn lãng đãng ven sơng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>125</b></i>
<b>Chờ ẳm ịho Tơi Một Ấý ửo</b>
Có thể nào em cho tôi một lý do
Một lý do giản đõn đýa tôi về từ lạc lối
Mõ hồ chìm vào ngục tối vô biên
Tôi cần một nhánh ểam ẻồ rải phép linh thiêng
Từ đôi mắt em nhỏ giịng độ lýợng
Gội rửa những rêu phong trót đời tôi đã výớng
Giữa khoan dung ta làm lại từ đầu
Tơi thắm thía rồi cái nghiệt ngã của xa nhau
Ðã nhiều lần tự hỏi mình phải chãng ðang sống
Hồi quạnh hiu nhý biển chết nghìn nãm bất ðộng
Chờ sóng quay về tấu lại khúc tình xýa
Cho dù lý do bình thýờng nhý trời nắngờ trời mýa
Cũng ban cho tơi chút tự tin q trýớc gýõng hối lỗi
Bởi chính em là thiên thần quyền nãng sáng chói
Mới có thể cứu linh hồn này ra khỏi chốn bê tha
<b>Tự Ấýợng Sức Mình</b>
Cứ nhý thếờ em cần chi thắc mắc
Lá trên cây cịn biến ðổi theo mùa
Tơi chỉ lýợng sức mình mà cân nhắc
Con ngựa què kham nổi mấy vịng ðua
Tơi bao bận qua lýới tình trầy trật
Làm thân lìm kìm ngậm ðắng ngýợc giòng bõi
Em cuồn cuộn nhý triều cýờng chảy xiết
Một xế chiều đã cảm thấy hụt hõi
Dẫu phải týõng tý cũng đành lịng né tránh
Khơng dùng khoảnh khắc vui để mua lấy bẽ bàng
Mýa ðổ xuống nhýng rồi mýa sẽ tạnh
Cuộc phiêu lýu kết quả quá rõ ràng
Nỗi buồn em cũng theo giòng nýớc chảy
Thấm vào đất sâu lặng lẽ trở về nguồn
Tuổi đơi mýõi đýờng cịn xa lắm đấy
Ðừng ðể chút luyến lýu lấn cấn vào hồn
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>127</b></i>
<b>Výờn Mộng ẹỏ ựoang</b>
Em đã trở về theo mùa Thu lấp ló
Tháng ữảy mýa phùn che con phố lặng câm
Đâu mất rồi em hiền lành thuởđó
Nét phong trần hằn rõ giữa mi thâm
Em đấyờ tơi đây mà tình xa diệu vợi
Sao không nhý lần ta đã yêu nhau
Ngày em đi nắng hồng còn đứng đợi
Ngày em vềðời bỗng hóa âm u
Những mạch tim buồn ngớt ðau lần gặp lại
Cánh tay xýa cũng quên rộng vịng mừng
Mơi chýa héo khơ mà lời treo mấp máy
Nhý nýớc bên thềm từng giọt nhỏ dửng dýng
Có lẽ tơi vừa ðem mùa Xn tơi chơn kín
Nên chẳng cịn hýõng trên những cánh hoa tàn
Yêu dấu cũ lắng sâu vào cát mịn
Em ghé về výờn mộng đã bỏ hoang
<b>Khó Nói Ấời Thật Ấịng</b>
Hình nhý mỗi lần em giận dỗi cúp phone
Không đõn thuần là không muốn nghe tơi nói
Mà có thể em bắt tơi ðền tội
Cho những lời thật lòng nhýng nghe rất chói tai
Dễ lắm em àấ nếu tơi cứ giả nai
Ðể vùng trời em cánh ðồng xanh yên ả
Và em thản nhiên giẫm bừa lên cỏ lá
Y nhý rằng cỏ lá chẳng hý hao
Em býớng bò với tơi thì chả sao
Nhýng chung quanh em cịn mn ngàn ngýời khác
Ngày mai này nhìn lại có cịn ai
Nếu khơng vuiờ hãy cho là tơi nói sai
Lúc nào đó để tâm tý mình phản tỉnh
Em ngày xýa vốn thật thàờ vui tắnh
Nguyên do nào đã trở chứng kỳ khôi
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>129</b></i>
<b>Hãy Xem Là Ấần ịuối</b>
Thôi hãy xem lần này là lần cuối
Còn gọi nhau bằng ngôn ngữ của yêu ðýõng
Ðêm sẽ hếtờ chuyện chúng mình cũng hết
Mặt trời lênờ miên viễn cách đơi đýờng
Tơi khơng buồn em vì những lần trách móc
Biết làm sao cho em hiểu tận týờng
Em khờ khạo chẳng nhận ra hýờ thật
Khó výợt qua ý nghĩ của ðời thýờng
Bất ngờ em chắt chiu ðiều hoang týởng
Thiên ðýờng ta ðộc tố cũng lan tràn
Ni nấng mãi tình u khơng thể lớn
Thì cần chi một lời hứa đá vàng
Em chiêm bao thấy mình rõi vực thẳm
Trong tim em, cả niềm tin rạn vỡ
Luyến lýu hồi chỉ vơ nghĩa mà thơi
<b>Lênh Ðênh </b>
(Viết cho ỉmờ ngýời ẩẹ trẻ cô đõnẫ
Em vẫn im lìm đi qua ngày tháng im lìm
Lặng lẽ ni con chýa một lời than vãn
Khơng thể thấy trong em có điều buồn nản
Những vết lệ dài em giấu kỹ giữa màn đêm
Dýờng nhý em cam lòng với phận số lênh đênh
Làm nhánh liễu xanh trýờn trên mặt gió
Mang tiếng trẻ thõ lấp vùi khốn khó
Dù ánh mắt sâu hoằm còn canh cánh một nỗi ðau
Em từng ao ýớc mình một hạnh phúc bền lâu
Cái em có là nỗi cô đõn vô bờ bến
Em đã xanh xao nhiều so với ngày em đến
Mà týõng lai gầy guộc chiếc bóng mờ
Chập chờn phía sau bức rèm mỏng bng hờ
Em vuốt tóc con hay vuốt lịng hiu quạnh
Nhý sa mạc khô cần một đêm không giá lạnh
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>131</b></i>
<b>Không ựẹn Ấần Sau</b>
Ta gặp lại nhau sau mùa duyên lỡ
Hai tâm hồn khuyết nửa giấc mõ chung
Em chân ðất ðau vùng gai mắc cỡ
Tôi tay không hứng mýa bão chập chùng
Em thả dấu yêu chìm trong đáy mắt
Nên chỉ nhìn nhau qua kh lệ nhồ
Nghe khát khao trên bờ môi tắm ngắt
Nhýng chẳng thể nàoờ em đã thuộc ngýời ta
Em khẽ hỏi tôi đôi điều lạ lẫm
Výõng chút ngýợng ngùng của tháng ngày xýa
Có một mùa Thu về từ xa lắm
Gửi thống trách hờn vào gió ðong ðýa
Tay nắm tay nghẹn ngào câu từ biệt
Biết bao giờ lần nữa gặp lại nhau
Nếu lần trýớc đã không lời hẹn ýớc
<b>Lời ẹên Mộ</b>
(Lần ả về thãm mộ emẫ
Em nằm đó mõ giấc mõ có đẹpổ
Trên mộ biaờ bức ảnh chớm phai màu
Cỏ vẫn vây quanh nhý nãm nào tôi đến
Hình nhý xanh hõn từ em đã hết sầu
Tôi biết em không muốn thấy tôi rõi lệ
Nhý cái ngày tôi hay ðýợc hung tin
Nếu phụ mẫu không ép duyên ép nợ
Em ðâu chọn lối thoát này ðể giữ vẹn tiết trinh
Tuy hai ðứa mình chýa bao giờ dám tỏ
Tơi trong em chắc khơng khác gì em ở trong tơi
Con đýờng đóờ mỗi chiều ta đón gặp
Vẫn thênh thang bụi đỏ phủ lýng đồi
Tôi trồng bên cạnh em cây sứ trắng
Nhớ gọi mýa về týới mát mỗi sớm hôm
Tôi ở nõi xa cũng nghe lòng an ủi
Chỗ em nằm hoa sứ ngát hýõng thõm
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>133</b></i>
<b>Khơng ịịn ịủa Riêng ẳm</b>
Một ngày nào em tình cờ gõ phím
Tìm thấy thõ tơi khắc khoải một góc ðời
Em đừng týởng tơi cịn yêu màu tắm
Và làm thõ chỉ để cho em thôi
Thõ tôi giờ đã lạc cùng nãm tháng
Viết cho em và cho cả mọi ngýời
Mà cũng xa nhý hải ðảo cuối chân trời
Có những tâm tý trơi về từ tiềm thức
Có những thýõng ðau là hệ lụy của hơm nay
Có lúc buồn nhý mýa đêm ray rứt
Có lúc vui nhý nắng sớm đầu ngày
Theo nhụy phấn mãi mê bay cùng gió
Tình tơi rõi lai láng khắp mọi miền
Nếu đâu đó có chùm hoa đang nở
Cũng khơng cịn rực rỡ của riêng em
<b>Chỉ Nói Ðể Mình Nghe</b>
Chýa dám thốt lời thýõng nhớ em
Hồn tôi mỏng quá hạt sýõng mềm
Sợ em ngoảnh mặt lay gió thức
Hoa lá giật mình đau giấc đêm
Hơm ấy trải lòng bên bờ suối
Khe nýớc ngậm ngùi nỗi thýõng tâm
Thì thầm câu hát cùng vách núi
Gửi tiếng gọi em vào bâng khuâng
Em ði tháng tám mýa về hỏi
Liệu ánh trãng ngà có cịn thõổ
Cột khói mõ màng im chẳng nói
Tiếc mây một kiếp mãi lững lờ
Ngày vẫn đôi lần tim thảng thốt
Ngỡ em về lại mỗi chuyến xe
Lời yêu thầm kín xýa chải chuốt
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>135</b></i>
<b>Ðêm Tìm Trãng</b>
Em lo ði hái trãng rằm
Quẳng ngang nỗi nhớ sang nằm bên tơi
Ừ thì tơi chẳng đõn cơi
Ban đầu có lạờ nhýng rồi cũng quen
Kết thân cùng với đêm đen
Mõ về cái thuở chong đèn chờ nhauởởở
Em mang trãng giấu đã lâu
Ngân hà kia vỡ ngàn sao lập loè
Cú mèo giýõng mắt tròn xoe
Hỏi em có trả trãng thề lại khơngởởở
<b>Có ổhi ẳm Sẽ ẹiết ửừng ịhân </b>
Chớp mắt ba nãm qua rồi em nhỉấ
Những ðổi thay trong ðời em mãn nguyện lắm khơngổ
Cuộc tình mới có ðẹp nhý màu tranh sõn thủy
Hay chỉ thêm lý do cho kiếp nhạn phiêu bồng
Dù thế nào em cũng khơng cịn nhý trýớc
Rồi có khi em sẽ biết dừng chân
Vung vãi tình u qua dặm trýờng xi ngýợc
Gánh nợ duyên chắc nhẹ bớt mấy phần
Em đừng hỏi tơi đã qn hay cịn nhớ
Tơi và em đâu cịn gì để nhớ hay qn
Kho ký ức dặn lịng thơi khơng mở
Sót lại chút hýõng thầm cũng khó ðểðặt tên
Có một ðiều chắc hẳn em chýa biết
Hết yêu em rồi mà tôi chẳng thể yêu ai
Lỗi tại tơi ðặt tim mình nằm lệch
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>137</b></i>
<b>Bím Õi Ể </b>
Tóc bắm tơi õiấ đã về chýaổ
Rừng phong ven phố sắp sang mùa
Mai sợ sắc màu che khuất lối
Ðã bảo bím ðừng ði học xa
Để chú mèo ngoan đợi đã già
Khơng cịn bắt bóng bên kẽ vách
Ðờ ðẫn nhớ hõi kẻ vắng nhà
Thu hẹn khi nàoờ hỡi lá phongổ
Mà sýõng ủ dột ởtrong lòng
Hơm xýa lỡ hụt lần nói nhớ
Làm sao bím biết có tơi mong
Tát mãi thýõng u vẫn cịn ðầy
Nỗi niềm chật kín cả trời mây
Bao giờ thấy lại mùa Thu cũ
Bím với tơi và lá phong bayởởở
<b>Mừng Sinh Nhật ẳm</b>
Em cứ ýớcấ
Ýớc thật nhiều cho sinh nhật hôm nay
Hong nóng tin yêu nồng nàn trên ánh nến
Hy vọng có ði xa cũng quay về lại bến
Và hạnh phúc chan hòa vị ngọt chiếc bánh ngon
Máng hết muộn phiền trên những ðọt lá non
Gió sẽ tìm ðến sớt chia niềm tâm sự
Nếu býớc thãng trầm làm hắt hiu lòng viễn xứ
Cũng tan biến nhanh theo tiếng vỗ tay mừng
Ta chúc cho em một tuổi mới týng bừng
Rộn tiếng chim muông về cao giọng hát
Theo býớc chân em vào mùa xanh ngát
Có nắng týõi hồng ấm áp mãi tim ngoan
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>139</b></i>
<b>Lần Ðầu ựẹn ựò</b>
Mình ðýa nhau ra phố
Áo em màu rýợu nho
Vừa tung tãng ra cửa
Ngýời chung quanh trầm trồ
Em thẹn thùng tay níu
Quấn qt sau lýng tơi
Làm sao che em ðýợc
Tôi đã say mất rồi
Thôiờ thế này em nhéấ
Cứ trốn trong vòng tay
Lắng nghe đời hạnh phúc
Ðỗtrên con ðýờng dài
Mừng vui ngày hội lớn
Lần ðầu ta hẹn hị
Mơi em mùa hoa nở
Tỏa hýõng Xuân dạt dào
Phải em ðang nếm thử
Men tình u ngọt ngào
<b>Chỉ ịó ẳm Mới ựiểu</b>
Chỉ có biển mới hiểu*
Vì sao sóng bao chiều
Vỗ miên man bờ cát
Một ðiệu sầu cơ liêu
Chỉ có mây mới hiểu
Vì sao mýa khơng về
Cho ðời cây nhý thiếu
Một nhánh tình ðam mê
Chỉ có đá mới hiểu
Vì sao rong rêu chờ
Býớc chân nào trở lại
Khẽ khàng trên lối mõ
Chỉ có em mới hiểu
Vì sao tim tôi ðau
Một niềm ðau rất cũ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>141</b></i>
<b>Ðiều ổỳ ửiệu ịủa ịon Tim </b>
Em ðừng trách vì sao tôi mù quáng
Giữa gọi mời hấp dẫn của thế nhân
Rồi vờ vĩnh chõi trò chõi lãng mạn
Ðem rêu rao mộng týởng chẳng ai cần
Nhý nhà thám hiểm lầm lì thèm ðứng trên ðỉnh tuyết
Tơi cũng muốn truy tìm vị lạ của tình u
Nào hay biết vực sâu đầy đá nhọn
Sẩy tay một lần ngỡđời đã hẩm hiu
Hồi tỉnh lại thấy mình chýa tàn phế
Cảm õn ðiều kỳ diệu của con tim
Bỗng nghe nắng trở về xôn xao lá
Hoa vẫn cýời ở phía trýớc rộng thênh
Tơi sẽ giữ tâm hồn tôi cửa mở
Em býớc vào mang dịu ngọt vào theo
Nhỡ có ðắng em hãy cho vừa ðủ
Ngụm bia ngon không ðắng ắt nhạt phèo
<b>Một Mình Ðợi Sáng</b>
Em bên đó trời chiều výõng sợi nắng
Phố phýờng vui có biết vắng một ngýời
Nõi góc đýờng ta một thuở rong chõi
Giờ ai hẹn dýới chân thềm týợng đá
Ðêm bên này bốn bề yên tĩnh quá
Yên ðến nỗi tim chùng từng bậc van lõn
Chýa một mìnhờ chýa hiểu nghĩa cơ dõn
Tơi khơng em mới thấy ðời vị võ
Con cào cào nằm lẻ loi trên nhánh cỏ
Bỗng cựa mình nếm sýõng lạnh về quanh
Dõi mắt theo cảnh vật thiếp an lành
Thýõng cái bóng ai cịn ngồi ðợi sáng
Em thýờng bảo tình u ta vơ hạn
Buồn làm gì khi lịng vẫn nhớ nhau
Tơi nghe em mà có tránh ðýợc ðâu
Hồn thi sĩ vốn ða sầu thếấyấ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>143</b></i>
<b>Tấm Ấòng ịủa ẹiển</b>
Anh chẳng là ngýời hùng býớc ra từ huyền thoại
Anh chỉ là một thuyền trýởng bình thýờng với tấm lịng của biển
Và vòng tay yêu thýõng mang hy vọng ðến cho ngýời
Khi lýõng tâm thế gian ðang lạnh lùng quay mặt
Anh, hõn một lầnờ cýỡng lại lệnh làm ngõ
Dù biển mặn có vơ tình lên cõn thịnh nộ
Anh vẫn thấy ngọt ngào trong ánh mắt ðứa bé thõ
Hình phạt nào anh cũng cam tâm nhận lấy
Ðổi sự sống cịn của mấy chục sanh linh
Sóng cao nhýng khơng thể cao hõn tâm hồn cao cả ấy
Ðể nghìn sau cịn lýu dấu một chữ tình
Cảm õn ụnhấ ngýời anh hùng rất thật
Ở trong lòng của hàng triệu thuyền nhân
Tôi sẽ giành cho anh một nõi trang trọng nhất
Từ đáy tim mình cùng vạn tiếng tri ân
<b>Ðồi ợió ựát </b>
Ở bên ðồi gió hát
Ta đánh mất ngày xýa
Ngày em sang mýời tám
Theo chân mùa học xa
Con dốc dài nuối tiếc
Từng buổi trýa tan trýờng
Em ngừng xe dẫn bộ
Tà áo lem bụi ðýờng
Bên góc trang lýu bút
Ngại khơng viết một dịng
Ðể hơm nao nắng ðến
Có ngýời đành qua sơng
Bóng đa già nãm cũ
Treo hắt hiu sýờn đồi
Dýới tàng cây quán nýớc
Giờ dý một chỗ ngồi
Gió bên ðồi vẫn hát
Bài tình ca hơm xýa
Lời buồn ai gửi lại
Tím cả lịng hoa mua
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>145</b></i>
<b>Hạnh Phúc ẹao ợiờ Ta Sẽ Nhân Đơi</b>
Mai tơi về em có cịn ra đón
Khoe chiếc áo dài tinh khiết màu mây
Và nắng Sài Ấịn có theo một ðoạn
Hong má em hồng rạng rỡ thõ ngây
Tôi sẽ hôn emờ nụ hơn ngày ấy
Buổi mắt giao tìnhờ tim nối liền tim
Em có thẹn thùng sợ hoa nhìn thấy
Lây nỗi vui mừng ýớm mộng ðầy thêm
Mình lại ðýa nhau qua miền kỷ niệm
Vòng tay yêu thýõng tìm dấu ban ðầu
Hýõng tóc em bay theo chiều én liệng
Bng hết muộn phiền vỡ vụn phía sau
Sẽ nói cùng em bao lời chýa nói
Gom giữa chuỗi ngày lạc lối đõn côi
Nhất định hỏi em một điều chýa hỏi
Hạnh phúc bao giờ ta sẽ nhân đôiổ
<b>Khi Không</b>
Khi khơng nắng ðổ cháy ngýời
Ðể ta cịn týởng ỷạ lýời chýa ði
Nàng Thu gót mỏng kiêu kỳ
Ðã về sao vẫn nấp lì ởðâuổ
Cơng viên cỏ héo bạc ðầu
Van từng hạt sỏi cùng cầu mýa rõiởởở
Khi khơng em ðến nói cýời
Vai trần phủ kín một trời yêu thýõng
Cho mùa ỷạ đó vấn výõng
Và tim ta cũng lạc đýờng đi hoang
Trên ðầu nắng trải thênh thang
Bóng em dài tận ngút ngàn lối mõởởở
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>147</b></i>
<b>Nhý ựạt ẹụi ẹay</b>
Cho dù em có ðến với tôi
Nhý hạt bụi bay lửng giữa trời
Một thống thấy buồnờ vơ tình bám
Chờ gió quay vềờ tiếp tục rõi
Vẫn vui cho trọn lần gặp gỡ
Mai này ai biết nắng hay mýa
Ðời ngắn ngủiờ dài chi mộng týởng
Có nhau thơiờ hạnh phúc cũng vừa
Khơng ðể em xiềng trên cội nhớ
Cho bóng týõng tý ngã vào hồn
Nếu em rời khỏiờ tơi cũng hiểu
Thế gian nhiều lắm những trị chõi
Còn em vĩnh viễn là hạt bụi
Giữa chốn thãng trầm sẽ tự rõi
<b>Ðừng ổể Với Mùa Thu </b>
Em nèấ đừng kể với mùa Thu
Chuyện hơm nào đó dýới mái dù
Tơi lỡ nói lời chýa nên nói
Ðể em lúng túng giữa mýa mù
Ghét thậtờ gió ðâu về cứ tạt
Ngại ngùng cũng phải nép gần nhau
Tim khờ choáng ngộp mùi con gái
Dạy mơi liều lĩnh tiếng thì thào
Ngơng thếờ mà may khơng bị mắng
Õ thìờ em hiểu thấu từ lâu
Tình tơi ýớt đẫm mùa mýa trýớc
Mãi đến mùa này đã khô đâu
Giữ kắn niềm vui mìnhờ em nhéấ
Kẻo Thu ganh tịờ lá thơi vàng
Lại khiến ðau lòng bao thi sĩ
Ðang mỏi mòn trông Thu ghé sang
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>149</b></i>
<b>Sao Không Ðến Sớm</b>
Nhớ sao lần ấy chia tay
Nụ hôn thệ hứa Thu này có nhau
Ngồi kia lá chớm phai màu
Mà em còn ở phýõng nàoờ em õiấ
Lá buồn lá cứ thả rõi
Ta buồn biết phải làm või thế nào
Bên em ðời vẫn xôn xao
Bên ta ngõ vắng còn ðau býớc thầm
Ðằng nào cũng nợ trãm nãm
<b>Gió ịuốn Mây Trơi </b>
Tội tình chi em mím mơi cýời gýợng
Bao nãm rồi khơng gió cuốn cũng mây trơi
Tơi ðâu ðến nỗi vơ tình gặp em câm lặng
Cịn nhý in một thời ta tuổi nhỏ
Chẳng hiểu lịng nhau qua ánh mắt nhìn
Ngờ nghệch lắmờ sợ mất ði tình bạn
Nỗi niềm riêngờ cứ giữ lại cho mình
Hơm áo mớiờ em cùng ai trao nhẫn
Bài thõ vui tơi cịn kẹp giữa phong bì
Buổi tiệc tàn và bóng em xa khuất
Mới thấy mình nhý thiếu một ðiều chi
Lỡ làng rồi emấ nhớ làm gì quá khứ
Buồn hay vui cũng hết một kiếp ngýời
Em hãy cho tôi một nụ cýời hoan hỉ
Làm quà ðýa nhau qua lối rẽ cuộc ðời
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>151</b></i>
<b>Em Không Về ịùng Mùa Thu</b>
Ðýa tay hứng chiếc lá vàng rõi trýớc mặt
Nỗi nhớðong ðầy lộng gió cũng chao nghiêng
Dáng em xa xôi chợt hiện về quay quắt
Giữa nắng vàng Thu lóe mặt sóng bồng bềnh
Em ghé sang ðời nhẹ cõn mýa tháng chín
Vỡ tan nhanh khi đôi hồn vừa bịn rịn
Để trong tôi dài đêm mộng ngỡ ngàng
Sao em không bảo lần ði là mãi mãi
Tôi vẫn mong ngày trở lại với mùa Thu
Em giẫm lên tim tơi bằng gót chân mềm mại
Nhý buổi ðầu tim loạn nhịp hoang vu
Hỏi lá khơ có ðiều chi luyến tiếc
Chốn ta về cỏ vẫn mọc bình yên
Em ðến hay khơng cũng ðâu cần thiết
<b>Nói Với ẳmờ TorontoỂ</b>
Cũng có lúc thở dài nhìn về đó
Phía bên kia ðịa cầuờ nõi cắt rốn chôn nhau
Nõi ta lớn lên cùng gốc bầnờ cọng lúa
Với bờ mýõng dài chẻ thẳng những luống rau
Nõi ta gửi lại ngây ngô thời cặp sách
Cùng câu ca dao mẹ hát buổi trýa về
Nhánh tàu dừa ðong ðýa cùng nhịp võng
Ru một thời trai trẻ lắm nhiêu khê
Nhýng chỉ có emờ hõn nửa ðời cho ta hy vọng
Dẫu ai trách sao lõ là nguồn cội
Cũng xin gọi nõi này hai tiếngọ ẵuê ỷýõngấ
Vì trong taờ màu lá phong kiêu hãnh
Nhý màu áo em phõi phới giữa trời
Còn mãi quanh ðây bốn mùa týõi ðẹp
Ðẹp tựa lòng emờ Toronto õiấ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>153</b></i>
<b>Tình Vờ</b>
Em vẫn ðến ðây bằng trái tim hời hợt
Cớ vì sao tơi cứ phải phiền lịng
Ðã vốn biết em là hạt nhân vũ trụ
Tôiờ hành tinh con kiếp số phải quay vịng
Có mấy khi con ðýờng tình ðủ rộng
Cho hai tâm hồn ngýợc hýớng ðýợc cảm thông
Bởi quá nồng nàn nên lời tôi tắc nghẽn
Mặc em nhởn nhõ nhý hoa nở giữa ðồng
Rồi dại dột tỏ ra mình bản lãnh
Chõi trị chõi khó chịu của tình vờ
Em vơ tâm vẫn ði về bình thản
Thêm một lần thất vọng ðứng ngẩn ngõ
Chính là tơi mang nỗi buồn truyền kiếp
Thếđừng nên bắt chýớc nết đèo bồng
Ðã lỡ yêu thì trách chi phận bạc
<b>Vẫn Tin ịái Ngoéo Tay </b>
Chiều lãng đãngờ con sông nằm lýợn khúc
Soi ánh hồng ngai ngái giữa im thinh
Lá xoay vòng vẫy chào nhau trong gió
Ngỡ chừng nhý ai đó gọi tên mình
Thu trở lại mang nỗi buồn thật mới
Hay ta vừa rời khỏi chỉ hôm qua
Hạnh phúc cịn lâng lâng cùng mây khói
Giữa mõ hồờ týởng em đến cùng ta
Ai vuốt ve giòng sông thiêm thiếp ngủ
Mà ngoan hiền nhý em thuở mới quen
Nghe sóng gợn êm trên từng tiếng ồdạồ
Nhýng trong lịng giơng bão đã bùng lên
Dẫu con nýớc có lúc ðầy lúc cạn
Vẫn tin em thật lịng trong cái ngoéo tay
Có xa cách mới có vui ngày gặp lại
Sẽ bắt em ðền cho thýõng nhớ hôm nay
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>155</b></i>
<b>Biết ịó ịịn ỏi Ðể Nhớ Thýõng </b>
Ðã ði hết chặng ðýờng dằn xốc
Mới biết mình nặng gánh tha hýõng
Ở phía cuối chân trời bụi lắng
Biết có cịn ai để nhớ thýõng
Gió gửi xót xa miền đá dựng
Trãng về day dứt mấy mùa đau
Býớc chân tê dại chýa kịp mỏi
Đêm đã vội buông những canh sầu
Mênh mông trùng điệp sýõng tẻ lạnh
Trần gian che mặt với nghi ngờ
Mở lịng đón nhận nghìn roi quất
Hóa thành cổ thụ ðứng chõ võ
Ngýợc dấu con tàu ðýa ta tới
Dò lại bao lần lỡ bến ga
Ðến tận từng nõi xýa bỏ hẹn
<b>Đom Đóm ọ Sao Trời</b>
Em mãi mê hái sao trời lung linh
Tôi một mình bắt hào quang đom đóm
Em có biết chãng khi đêm đen đến nhuộm
Cả hai ðều toả sáng nhý nhau
So ðo bên này thấpờ bên kia cao
Cũng đâu bao giờ biến điều khơng thành có thể
Bức bình phong vơ hình do con ngýời đặt để
Khiến mộng đá vàng một chốc hố hý khơng
Em nhồi ðời tôi nhọc nhằn nhý quả cầu lông
Tổn thýõng tím bầm trên viền mơi mặn ðắng
Rồi ngày kia ngồi trên ngai vàng chiến thắng
Výõng quốc em trị vìờ có ðýợc một thần dânổ
Lùi lại ði emờ nắm hạnh phúc ở gần
Thời gian ðâu ðứng nhìn em do dự
Mõýớc cao xa ai chýa từng hái thử
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>157</b></i>
<b>Biết ựờn</b>
Ừ nhỉấ ỉm tôi biết dỗi hờn
Biết cài hoa tím nhạo hồng hơn
Mới vắng đơi ngày em chợt lớn
Khơng cịn vịi vĩnh kẹo Ộgấu conỢ
Cành Xuân liếng thoắng týõi mõn mởn
Lộng giữa ðời vui tiếng cýời giịn
Kẹo tơi pha chút lòng trắc ẩn
Của kẻ lỡ thời trýớc ngõ yêu
Mai này ai ngọt trên mơi thắm
Có nghĩ tình tôi mà nâng niu
Ðây lời từ tạ thôi giữ lại
Ðể em mãi nhớ phút ðợi chờ
Ðýờng mõ lỡ výớng ðiều chýớng ngại
<b>Chuyến ẹay Ðêm</b>
Cuối cùng rồi em cũng rời xa tôi
Chuyến bay đêm âm thầm rời sân bãi
Mýa rõi hắt hiu chen tiếng gầm vọng lại
Thoang thoáng nhý lời từ khýớc trãm nãm
Tôi ðâu ngờ em chỉ ghé sang thãm
Chứ khơng có lịng buộc dun cầm sắc
Dẫu trong tim tôi phủ đầy giãng mắc
Hỏi làm gìờ cũng đâu giữ đýợc em
Cánh chim sắt nhẹ nhàng tan vào đêm
Ýớc vọng tôi rõi bên thềm nýớc cuốn
Hýõng tóc quen lặng lờ trong Thu muộn
Cõn gió về thổi biền biệt nõi xa
Cuộc vui này chẳng phải của chúng ta
Mắt chia ly lệ em quên không chảy
Chuyến bay đêm mang em đi mãi mãi
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>159</b></i>
<b>Buồn</b>
Nỗi buồn nhẹðến theo mây
Choàng trên ðỉnh nắng thêm gầy lối xýa
Buồn nhý hôm ấy tiễn ðýa
Cầm tay khơng nói cũng thừa xót xa
Từ em khóa kín hồn ta
Cịn ðây hõi thở phôi pha từng ngày
Ðýờng mýa mấy ðộ bùn lầy
Býớc chân cô lẻ đã dày nhớ mong
<b>Cịn Mãi Việt Nam</b>
Em kêu tiếng ẩẹờ ểha trên vành môi ngọng ngịu
Ãn bánh mì thay thế phở với cõm
Ấy mà phía sau tà áo dài lễ hội
Chiếc eo thon dịu dàng còn rất ðỗi Việt Ởam
Dẫu em sinh ra ở vùng trời hợp chủng
Biết Washington nhiều hõn Trần ỷýng Ðạoờ ữà Trýng
Kangaroo, lá ỵhongởởởem u từ tuổi nhỏ
Nhýng dịng máu ỹồng Tiên vẫn đó chảy khơng ngừng
Có thể chýa một lần đặt chân về đất tổ
Em ðâu lạ gì mùi tinh túy quê hýõng
Dù những thanh âm có lạc dần qua thế hệ
Cũng hiểu nỗi ngậm ngùi trong câu hát cải lýõng
Khi nào em làm thõ bằng ngoại ngữ
Nhớ thêm vào chút hýõng vị ca dao
Và nếu ai hỏi em từ ðâu tới
Hãy nóiọ Việt Ởamấ với tất cả tự hào
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>161</b></i>
<b>Thấm Ấạnh </b>
Quảy gánh tình khơng ta tìm chốn trọ
Hạnh phúc nõi ðâu giữa tuyết sáng ngời
Týởng đã bao nãm đời dày chịu đựng
Cõn rét đầu Đông xé nát mặt ngýời
Ðêm dài loanh quanh hồn dýng tản mạn
Mắt lạc tầm nhìn cõi tối âm u
Bóng dáng hơm qua võ vàng trên lối
Sỏi đá co mình khóc cả thiên thu
Hỏi gió về chi cho đời thêm lạnh
Chỉ lần đau này cũng đủ tàn hõi
Tội cành cây non chõi või oằn oại
Biết với ai ðây ðể nói một lời
Ta có là ta mai này thức dậy
Nhìn nhánh sơng gầy hoá đá thành gýõng
Ta lại thấy ta đýờng quen cô độc
Quảy gánh mùa Đông qua dốc vô thýờng
<b>Làm ẹiếng Yêu</b>
Ðã trót lỡ chờ em từ kiếp trýớc
Nên kiếp này chẳng vội kiếm tìm nhau
Em sẽ ðếnờ tơi vẫn tin nhý thế
Khơng hơm nàyờ có lẽ chắc hơm sau
Ai khơng mang một tâm hồn mong mỏi
Một trái tim cảm ứng tiếng gọi tình
Ở đâu đó nõi cõi đời vơ định
Giữa xốn xang có kẻ cũng chờ mình
Một lúc nào chợt nghe lòng nao núng
Hoa sau výờn uống nắng bỗng týõi hõn
Tiếng chim hót rộn ràng nhý ngày Tết
Là býớc em len lén đã về gần
Tôi đã quyếtờ cứ chờờ chờ thêm nữa
Làm biếng yêu nên thõ đọng chút sầu
Xin ngýời đừng nhìn tơi bằng thýõng hại
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>163</b></i>
<b>Chào ẳmỂ Nãm Mới</b>
Chào emấ nãm mới về ðây
Giúp ta xếp lại tháng ngày bãn khỗn
Phố đêm thoang thống đèn giãng
Em tung tãng giữa đời vang tiếng cýời
Em về trong hạnh phúc ngýời
Trong câu mời mọcờ trong lời chúc nhau
Trên cành hoa thạch vỡ mau
Mang giịng lệ cũ rõi vào hý khơng
Dýờng nhý bãng giá trong lịng
Ðã theo sýõng ấm giữa Ðơng tan rồiởởở
<b>Góc Trời Tuổi Thõ ẳm</b>
Em kể tơi nghe chuyện q hýõng em đó
Ðất ữến Tre dừa xanh lá chập chùng
Vọng tiếng đàn xýa của anh bán chiếu
Rạch ẩiễu khuya về phà sáng một nhánh sơng
Dịng nýớc lũ kht bờ mýõng sạt lở
Gốc tre già lật ngã tuổi thõ em
Con đýờng cái ổ gà ngày một lớn
Lung linh nằm ôm gọn mảnh trãng đêm
Chiếc nón lá gió lồng đơi tay ngắn
Chuyến đị trýa thống thiết vẫyọ ẩẹõiấ
Cây trứng cá ðỏ hồng cõn say nắng
Cố tiếp lời cùng khói bếp nhẹ trơi
Bỗng thýõng q góc trời q n ả
Mặn mơi ngýời mùa gió chýớng lạnh cãm
Ao sen trắng nýớc trong nhìn thấy cá
Có còn chờ viễn khách ghé qua thãmổ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>165</b></i>
<b>Ru Em Mùa Ðông </b>
Ta ru em bằng ðiệu ru mùa Ðông
Hãy ngủ thật sâu cho qua lần ray rứt
Thế giới sẽ buồn hõn nếu hai ta cùng thức
Giấc mộng ðời ðâu còn chỗ ðể thãng hoa
Hiểu nhau nhiềuờ ðâu cần phải nói ra
Em và ta có chung niềm khắc khoải
Hai cánh chim côi trở về từ hoang dại
Đã một thời tê cóng cảđơi chân
Bình minh xa không hẹn cũng về gần
Lối vào tim vẫn chìm trong thãm thẳm
Týõng lai chập chờn ðýa tay muốn nắm
Mà nỗi lòng còn nhẹ lắm một niềm tin
Ðiềm mõ nào ðẹp em cho ta xin
Nhý đã lâu ta chýa hề bắt gặp
Mai em có bõ võ bên đời tấp nập
Ta sẽ lấy mõ này làm tay gối dịu êm
<b>Nỗi Ấịng Ðõn Phýõng</b>
Tơi muốn vậyờ ngại ngần chi em ạấ
u ðể thấy mình cịn biết sốngờ thế thôi
Thiên thu nữa mộ xanh thành phế tích
Một trái tim hố bụi hát giữa trời
Em khơng cần nghĩ suy khi cố tình hờ hững
Dịng sông kia ðâu hỏi lở hay bồi
Mũi cù lao hao mịn theo sóng cuộn
Khách trên thuyền ai từng trách nýớc soiổ
Nếu một ngày em ðột nhiên thấu hiểu
Tơi trao em thuần khiết tấm chân tình
Hãy nhớ rằng bể dâu mùa ly loạn
Tội nghiệp chi ðể chuốc khổ vào mình
Hoa lại nở khi Xuân về lối cũ
Bóng giai nhân đầy trên phố dạo chõi
Rồi có kẻ giống tơi đõn phýõng thầm nhớ
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>167</b></i>
<b>Nhớ Tết Sài ợịn</b>
Một nãm trơiờ ngỡ ngàngờ cịn nhý mới
Buổi hẹn đầuờ chợ Tếtờ ấm bàn tay
Xôn xao tiếngờ đýờng hoa đêm Ởguyễn ỷuệ
Gió ữạch Ðằng ngai ngái nhụy hýõng bay
Hai cái bóng ngã kề trên lối gạch
Nói với nhau câu âu yếm khơng lời
Ơiấ ngọt lịm miếng mứt gừng chia nửa
Em vô tý hay tình ghé bến ðời
Em ngắt cánh týõi màu trên hoa cúc
Trao cho tôi vàng ánh tuổi xuân thì
Chẳng dám nghĩ em giấu gì trong đó
Sợ một ngày výớng vắu býớc ngýời đi
Bốn mùa qua còn bao điều quênờ nhớ
Chốn hẹn hò ai háo hức chờ nhau
Dịng ngýời quenờ ánh đèn xýa có hỏi
Bóng hơm nào quấn qt đã sang đâu
<b>Thýõng Mẹ Trông ịon Về Tết</b>
Cội mai trụi lá ở góc sân
Khẽ nhắc ẩẹ tơi Tết ðến gần
Mắt mờ vị võ nhìn ra cổng
Tiếng chó sủa vang lại mừng thầm
Mẹ ạấ lần này con thất hẹn
Chẳng thể vềðun bếp lửa hồng
Ðòn bánh tét xanh tay mẹ gói
Nấu bằng nơn nóng của chờ trơng
Giao thừa lại vắng mùi khói pháo
Nhang trầm thoang thoảng trýớc bàn thiên
Mẹ lâm râm khấn đêm quạnh vắng
Chắc chỉ lời xin con bình n
Áo mới dập dìu ba ngày Tết
Lối xóm xum vầy rộn tình quê
Riêng ẩẹđõm đầy mâm kẹo mứt
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>169</b></i>
<b>Ngày Tình Nhân ịủa Tơi</b>
Tơi chẳng có một ngýời ðể nhớ
Valentine’s ịay vẫn ngồi ðếm từng ngày
Mày mò chọn hàng tá hoa ðiện tử
Lục ỉmail trống rỗngờ gửi ai ðâyổ
Ðịnh chiều nay ra ợlower Shop
Giống mọi ngýời mua ðại bó hoa týõi
Tự mình chúc mìnhọ một ngày hạnh phúcấ
Nhìn ðỏ xanh ðể thấm thía tình ðời
Ráng lội tuyết kiếm cà phê Starbucks
Thắp đèn cầy cho hợp lễ tình nhân
Caffeine có quá liềuờ cứ thức
Ðể nghe tim kể lể chuyện phong trần
<b>Tôi Ðã Thấy</b>
Tôi đã thấy trên quê hýõng tôi
Muôn mảnh ðời kẹt giữa hẻm sâu cùng ngặt
Đang đýợc dắt dìu bởi những vòng tayẦ
những vòng tay lâu rồi khoanh chặt
Chýa ơm lấy ai ngồi ơm lấy chắnh mình
Tơi đã thấy ánh mắt bạn tôi từ các nẻo yên bình
Xót xa hýớng về xóm làng xýa cõ cực
Một chút lịng thành
Một chút tình
Lặng thinh góp sức
Xố vết thýõng trên mình mẹ Việt mấy mýõi nãm
Tôi đã thấy bao giọt mồ hôi đang tuôn chảy âm thầm
Che hy vọng ðồng hýõng với mái tônờ týờng gạch
Ðể dãy ðất cong výõn lên cùng thử thách
Ca khúc hào hùng trên bão tố biển Đông
Cầu khỉ lắc lý ðýa nỗi ðau chung vào quá khứ
Tuổi trẻðồng lòng mạnh býớc ðến týõng lai
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>171</b></i>
<b>Giã Từ Oễịễ</b>
Ngày tơi ðiờ một mình nhý ngày tơi ðến
Cõn mýa chiều ðan nhện phố ữolsa
Little Sài Ấòn rung giữa mùa ðất ðộng
Ai đánh rớt nỗi buồn trên ẩagnolia
Brookhurst gầy gò duỗi chân ra mé biển
Trách chi tóc dài nhiễm mặn muối ểali
Gia Hộiờ Tây ỷồờ ẻa ểayờ Ởguyễn ỷuệ
Hýõng vị nào lýu luyến býớc ngýời ði
Nghe quen quen lời chào nhau thống vội
Bằng ngơn ngữ thân tình tơi học thuở trèo nôi
Quanh quẩn chờ tà áo bay mềm ấm
Gió Westminster len lỏi lạnh chỗ ngồi
Giã từ ỳởểở từ lâu xem nhý bạn
Gửi lại lời yêu cho ngýời ấy tơi tìm
Giàn mýớp ðắng trĩu xanh miền ðất lạ
<b>Mong Manh Nhý Sýõng </b>
Sýõng bên em và sýõng ở bên tơi
Có bao giờðến từ chung nguồn cội
Mịt mờ phía em nhý về ðây giãng lối
Nắng ngập ngừngờ ngày muộnờ vẫn chýa lên
Trôi qua mặt đời bao hạt nhỏ lênh đênh
Còn muốn tìm nhau sau mùa tan vỡ
Hay nhý mây lạnh lùng chýa từng hoài nhớ
Thý thả giữa trời vui býớc lãng du
Có những ngàyờ ta cũng thếờ âm u
Nhýng chẳng muốn làm con chuồn chuồn báo bão
Sợ lối mòn xýa thêm lần chao ðảo
Ai sẽ làm vai tựa ðể em qua
Biết muộn phiền ðâu mà sýõng cũng phơi pha
Mai tiếng u thýõng cịn gì giữ lại
Thà để trong nhau đôi điều e ngại
Cho cánh hoa tình nở mãi trong tim
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>173</b></i>
<b>Hẹn Nhau ổhi Trời Trở Ấm</b>
Em gặp ta từ khốn khó trở về
Khơng dám hứa một tâm hồn lành sẹo
Nhýng trýởng thành từ sau những nhiêu khê
Chỉ cần em hát bài ca trên cỏ úa
Núi trắng rã tan theo cung bậc nồng nàn
Cả thế giới sẽ hồi sinh ðứng dậy
Cùng em khoe duyên dáng dýới nắng vàng
Sẽ không cịn trong em những býớc dài hụt hẫng
Sẽ khơng cịn trong ta những ngao ngán tình ðời
Ðýờng ði tới thõm lừng hýõng nhựa mới
Nhánh cây cằn khoan khoái nhú mầm týõi
Xin ðừng hỏi và cũng xin ðừng nhắc
Dĩ vãng ðau là kinh nghiệm lớn khôn
Ta gút chặt ðốt thời gian còn lại
Buộc nhau vào vùng miên viễn keo sõn
<b>Nửa Mùa Ðơng ịịn Ấại</b>
Qua tháng ngày mênh mang rẽ lối
Biết em bên ấy buồn hay vui
Bên này tuyết trắng chiều tan vội
Va giữa thinh không tiếng ngậm ngùi
Dấu vết hôm nào chân so býớc
Chôn kắn nõi đâu dýới bùn lầy
Nỗi nhớ lung linh chìm đáy nýớc
Ta về nghiêng bóng gió ðầy tay
Tình ngắt giữa dịng con suối cạn
Mảnh ðời lận ðận vẫn chờ trơi
Tia nắng chýa chi tìm góc lặn
Bỏ nửa mùa Ðơng vắt ngang ðồi
Chỉ nửa mùa Ðông sao buốt giá
Sầu dâng man mác quyện rừng thýa
Cây đã đổi thayờ ngýời chýa lạ
Len lỏi bây giờ một chút xýa
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>175</b></i>
<b>Ví ửụ Thơi</b>
Ví dụ ngày mai tơi khơng cịn online
Nhý vệt khói lan man tan giữa chiều gió lộng
Em có nao lòng khi đêm sang vắng mộng
Pha giọt lệ thầm vào nỗi nhớ bâng qũ
Ví dụ ngày mai tơi khơng còn làm thõ
Dệt khung trời em bốn mùa thêm týõi ðẹp
Mang ý thõ tôi về trong vũ điệu nửa khuya
Vắ dụ ngày mai tôi không đến cýời đùa
Giúp em tạm quên con đýờng đầy gai góc
Em có hỏi cái emoticon ðang bật khóc
Lời nhắn tin kia bao giờ ðýợc trả lời
Ví dụ cũng chỉ là ví dụ thơi
Ðiều tơi nghĩ ðâu hẳn ðiều em nghĩ
Có lẽ khơng tơiờ ðời em vẫn vậy
Thế gian này ai biết có cần ai
<b>Bài Ðầu Mùa</b>
Cõn mýa Xuân ðổ ào qua dãy phố
Dội tróc hết ýu phiền âm ỉ suốt mùa Ðơng
Khóm anh đào chực chờ mai nở rộ
Mang hân hoan về rải tắm khắp trời không
Em khẽ khàng đi trên đầu ngọn gió
Výờn hoa tình chýa dậy đã ngát hýõng
Týõng tý đến quây quần con býớm nhỏ
Sớm tinh sýõng ngớ ngẩn bỗng quên đýờng
Tôi trở lại vùng tâm tý bỏ ngõ
Em hãy ðến nõi tôi ðang ðịnh ðến
Lắng nghe lời lá mới nói u thýõng
Kể cho tơi những ðiều em học lén
Làm thế nào cho lòng hiểu vấn výõng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>177</b></i>
<b>Ðừng Mong Mỏi ợì Thêmờ ẳm ÕiỂ</b>
Ðừng mong mỏi gì thêm nữaờ em õiấ
Tình yêu đâu đõn thuần đến từ cái nick
Em và tôiờ nẻo đýờng chung mờ mịt
Có song hànhờ chẳng dễ mà nhận nhau
Làm sao em hiểu con ngýời tôi thế nào
Ðýợc bao nhiêu chân thành phía sau lời ðýờng mật
Có thể tôi là cụ già sắp sửa về cùng ðất
Tìm chút nắng tàn giữa buổi xế hanh hao
Làm sao tôi hiểu con ngýời em thế nào
Cô bé ngây thõổ ỷay tình trýờng lão luyệnổ
Bức ảnh em khoe trên màn hình giao diện
Em yên tâmờ ðứng vững ở mé bờ
Trýớc mýõng sâuờ tội tình chi nhảy gấp
Quảđất trịn voờ ắt có khi sẽ gặp
Biết nhau rồiờ lúc đó hẳn tắnh sau
<b>Café Ðêm</b>
Từ trong tiếng nhạc ru êm
Có ngày xýa đó khua đêm nhịp nhàng
Chồng qua tia mắt vội vàng
Em nghiêng tay hất thiên đàng tôi rõi
Thôi rồiờ gót mộng rong chõi
Bỗng dýng chựng lại giữa ðời phong ba
Em là giọt ðắng nõn nà
Nhỏ hýõng tình ðậm vào cà phê thõm
Ta về thức nốt vài hơm
Ðể xem nỗi nhớ gầy cịm ðến ðâu…
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>179</b></i>
<b>Tình ịờ</b>
Em thấy đóờ nụ cýời tơi týõi thế
Có gợn gì đâu khắc khoải của hơm xýa
Tơi đã biết học làm sao xem nhẹ
Vuốt mặt tự mình býớc ra khỏi cõn mýa
Tuy có chút ngỡ ngàng của bèo mây đối mặt
Nhýng dấu chia lìa ngừng rỉ máu từ lâu
Em vẫn vậyờ vùng mắt sâu huyễn hoặc
Mà quá phiêu diêu cảm xúc buổi ban ðầu
Dĩ vãng đó một phần tơi giữ lại
Thả lênh đênh cho ýớc vọng thêm đầy
Bao uẩn khúc nhốt chung vào khoang lái
Cho mũi thuyền cao khỏi sóng bủa vây
Cái bắt tay tôi không hề ái ngại
Chỉ sợ ngýời bên em lấy cớ phiền lịng
Tơi hiểu hạnh phúc về trên đôi môi ấy
Chẳng muốn em nhìn cái bóng phắa sau lýng
<b>Thãm Ấại Mýa Sài ợòn</b>
Mai thãm lại Sài Ấòn mýa nãm cũ
Con ðýờng dài nýớc trắng ngộp máy xe
Chẳng biết em cịn ống xỗn cao nhón gót
Tiếng kèn khuya còn giật bắn đêm hè
Ánh đèn vàng lung linh trên nón nhựa
Chốn ta về bỗng hố vạn vì sao
Em trộn lẫn giữa dịng ngân hà ấy
Tìm ðâu ra làn tóc mýợt hơm nào
Hàng cây khẳng khiu thèm giọt mýa không bụi
Cạnh dãy cao tầng xám ngắt với bộ xýõng
Em Sài Ấòn thịt da mau thay ðổi
Còn giữ lại khơng nét kiều diễm bình thýờng
Ta khốc trên vai nỗi lịng viễn xứ
Ði tìm lại mình giữa thành phố hai tên
Mong khói tan nhanh sau ngày lam lũ
Em vẫn là của thuởấy thân quen
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>181</b></i>
<b>Thýõng ẳm Miệt Výờn</b>
Tơi da mỏngờ gót mềmờ đắch thị dân thành phố
Thýõng em miệt výờnờ về lội ruộng bãng mýõng
Cây cầu dừa nổi ghen nằm lúc lắc
Em không ðýa tay chắc tơi trẹo bẹ sýờn
Ba thật tình bắt tay cýời nói giễu
"Yếu kiểu này sao làm rể nhà nôngồ
Má khều vai lôi ngay vào nhà bếp
"Chuyện hai bây bao giờ tính vợ chồngổồ
Bữa cõm chiều bắt đầu bằng rổ súc
Xuống lội sìnhờ đìa cạn vớt cá tôm
Tội nghiệp thằng tôiờ cả đời chýa tát nýớc
Thấy râu lục bình týởng đỉa cứ nhảy týng
Cảm õn trờiờ em tâm hồn chất phác
Cõm trắng cá kho mà ðýợm thắm tình ngýời
Em chịu gảờ thì gật ðầuờ em nhéấ
Mình vềðây cùng gặt lúa cảðời
<b>Tình ổhơng</b>
Em chỉ nhả mũi tên bằng ðuôi mắt
Sao hai trái tim q quặt thế này
Nó và tơi - vốn bạn thân chí cốt
Bỗng nhiên thành tình ðịch - kiếm so vai
Nó bấy lâu khạc chẳng ra nốt nhạc
Giờ nghêu ngao khúc lãng mạn ðợi chờ
Lục bát và tơi xýa ngýời dýng nýớc lã
Nay học địi trãn trở với vần thõ
Vẫn đinh ninh em giả vờđến khó
Ung dung làm ngý phủ nhấp cần câu
Biết ðâu ngýời móc sẵn một niềm ðau
Rồi một buổi cả hai thằng chýng hửng
Em nhởn nhõ cùng kẻ lạ nói cýời
Tách café đành chia nhau mỗi nửa
Uống cho või đắng chát của tình đời
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>183</b></i>
<b>Mất Nhau</b>
Ta mất em và em cũng mất ta
Chập choạng ðời nhau giữa chiều lịm tắt
Quanh quẩn lối đi nỗi buồn chýa nhặt
Bóng đêm về se sẽ thốn býớc chân
Ngýời giờ xa xôi mà ký ức quá gần
Chật giữa trời khôngờ vừa đýa tay đã chạm
Ngày tháng đõn côi ngỡ qua đây trú tạm
Ðã mấy trãng rồi lòng vẫn lạnh mù sýõng
Nýớc vẫn lao xaoờ biển hát khúc miên trýờng
Thuyền nhỏ bé vội chìm theo mộng lớn
Sóng cịn có nhau bấu lýng đùa giỡn
Sao đá âm thầm khép mặt khóc hồng hơn
Ðã mất nhau rồiờ còn ai ngắm cỏ non
Ao ýớc một ngày mýợt mà xanh nẻo ðến
Tình yêu ấy chýa hẹn lần cập bến
Mà biển sâuờ sâu thẳm ðến vô cùng
<b>Ngày Về</b>
Ta về bóng ðỗ sân ga cũ
Nắng vẫn cịn hong oi lối ra
Giữa rừng mặt lạ hân hoan ðợi
Ðâu dáng ngýời quen vẫy gọi ta
Làm sao em nhớ ngày trở lại
Khi tiếng lòng xýa vắng bặt rồi
Chiếc va-li trĩu niềm tâm sự
Cuộc tình vừa chớm đã nổi trơi
Dãy cột hành lang cịn ởđó
Chẳng thấy có ai đứng thập thị
Cành hoa đánh rớt bên thềm gạch
Nhìn lữ khách buồn býớc ðắn ðo
Cũng một lần về sao bỗng khác
Quê hýõng ta đó vẫn có em
Con đýờng vào phố mây rợp mát
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>185</b></i>
<b>Niềm Vui Xin ợiữ </b>
(Tặng các em tại Trung tâm trẻ ỷỪV Tam ữình – Thủ Ðứcẫ
Em ðến nõi này trên chuyến tàu không may mắn
Bến ga ðời chẳng ở lại ðýợc lâu
Dẫu sao mình cũng có dun gặp gỡ
Niềm vui này xin giữ mãi về sau
Em có lẽ chýa lớn khơn ðể hiểu
Con virus ngặt nghèo ðang chờ chực bên trong
Bất ngờ cýớp ði tuổi thanh xuânðầy mộng
Hạnh phúc bình thýờng là ðiều ýớc viễn vơng
Cầm tay em bỗng thấy mình xấu hổ
Ánh mắt trong nào gợn chút u sầu
Sao tôi chẳng cầm lòng mà rớm lệ
Em ðâu cần ai thýõng hại em ðâuấ
Cảm õn em cho tôi tiếng cýời giòn giã
Từ những tâm hồn tinh khiết nhý sýõng
Ðời tơi có qua bao lần bầm dập
<b>Cơ ựàng Xóm ửễ ThýõngỂ</b>
Dọn về nõi trọ mấy đêm
Là ngần ấy tối ngồi thềm ngó sang
Tay ga em lýợn dịu dàng
Nhánh Saoề gửi chiếc lá vàng bay theo…
Nếu mai em biết tơi nghèo
Nụ cýời ấy có výõng ðiều bãn khỗn
Ðời tơi trắng tựa màu rãng
<i><b>Bi</b><b>ê</b><b>n t</b><b>ập</b><b>: Nguy</b><b>ễn Lê Quang Duy</b></i> <i><b>187</b></i>
<b>Gọi Mẹ Ngày Vu Ấan</b>
Có tiếng a-lơ ẩẹ ngọt ngào
Nhý lời thánh thiện ở trên cao
Nhìn hoa hồng ðỏ cài trên áo
Tôi biết là tôi rất tự hào
Dẫu cho ngày tháng rèn tôi cứng
Câu ẩẹ dặn dị vẫn ðâu ðây
“ẻàm ngýời phải có tâmờ con ạ
Bằng không nhý lúa héo sâu rầyấ”
Ðể vuốt ðầu con buổi nắng mýa
Mùa Vu ẻan hếtờ rồi trở lại
Tôi mong ðỏ mãi cánh hoa hồng
Cho tôi hãnh diện cýời tháng ữảy