Tải bản đầy đủ (.docx) (16 trang)

Nhung bai van mau 7

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (202.29 KB, 16 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Cảm nghĩ loài cây em yêu.</b>



Thời thơ bé dới mái trờng tiểu học là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời ngời. Mỗi khi nhớ về
thời thơ ấu, quá khứ lại gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, thầy cơ , mái trờng tha thiết và một lồi cây mà tơi
vơ cùng u q, trân trọng. Lồi cây ấy đã quá quen thuộc với tuổi thơ của mỗi ngời. Một nhà văn đã gọi
nó với cái tên thân thơng: cây phợng- cây hoa học trò.


Ngày đầu tiên tới trờng, tôi đã ngây ngất trớc màu lá xanh non mợt mà ấy. Tơi vơ cùng thích thú khi
đừng trớc một “cây me khổng lồ”. Cái ý nghĩ ngây thơ ngày ấy tôi vẫn giữ mãi trong lịng kể cả bây
giờ-khi tơi đã rời xa mái trờng tiểu học thân thơng.


Ngày chia tay mái trờng, từng chiếc lá ve vuốt vơng vấn trên mái tóc tơi. Tơi đã khóc, buồn vơ cùng vì
phải xa bạn bè, thầy cô, cây phợng và mái trờng tiểu học- nơi đã lu giữ những kỉ niệm đệp nhất trong tuổi
thơ tôi. Trong giờ phút chia tay đầy cảm động ấy, tôi chợt thất phợng đáng yêu và gần gũi biết nhờng nào!
Với tôi, phợng vẫn mãi là 1 ngời bạn gần gũi, tri âm, tri kỉ của tôi, cùng chia sẻ những kỉ niệm vui buồn .
Phuợng vẫn mãi sống trong tâm hồn tôi, tâm hồn một con ngời thơ dại.


Thu về, lá phợng ngả sang màu vàng. Từng đợt, từng đợt lá rụng tạo thành những tấm thảm vàng dới gốc
phợng. Chúng tôi thờng nhặt lá rụng chơi nấu bếp hay tung lên đầu nhau thành những chiếc vịng nh vơng
miện. Có những lúc lại tung lên trả lại cho cây nhng nó chẳng thể trở lại cành, mà rơi xuống đất rồi nó
ngây thơ ngớc nhìn lên, mỉm cời …Chúng tơi thờng lấy quả phợng để chơi trị trận giả hay lấy hạt của nó
để chia nhau ăn. Phợng gọi về bao kỉ niệm của tuổi học trò…


Đông đến, HS phải trốn trong lớp áo dày, trông chẳng khác gì những chú gấu bơng đáng u. Phợng
vẫn đùa nghịch với cơn gió mùa đơng, vẫn mỉm cời hạnh phúc.Sân trờng lạnh lẽo nhng vẫn ấm áp bởi bớc
chân học trị. Phợng vẫn cùng chúng tơi đùa vui, cùng chạy nhảy dới những cơn gió lạnh lẽo. Phợng ngớc
nhìn bầu trời xám xịt, mong sao đơng qua nhanh. Phợng cũng giống nh một ngời bạn, biết quan tâm đến lũ
học trị chúng tơi đấy chứ! Những ngày lạnh lẽo cuối cùng trôi đi, nắng vàng trở lại sởi ấm sắc trời.


Xuân về, sân trờng rộn lên một niềm vui. HS trở lại trờng sau những ngày ngỉ tết vui vẻ càng làm khơng
khí thêm rộn rã. Chúng tơi trị chuyện say sa về những ngày đi chơi tết, phợng chăm chú lắng nghe. Nó lại


mỉm cời hiền dịu, thân thơng.Cha kịp giã biệi mùa xn thì mùa ơn thi đã đến…


Hè về, mùa thi cũng tới. Phợng mừng khi thấy những đứa bé của nó học hành chăm chỉ nhng cũng
không giấu đợc nỗi buồn chia tay. Lúc ấy, HS mới đẻ ý tới màu hoa học trò đỏ tơi trên nhành lá. Đứa nào
đứa ấy say sa ngắm nhìn khơng biết chán. Hoa phợng đày kiêu sa nhng có nét gì thầm kín đến mê say. Mỗi
lần nhìn là một lần thích thú, mỗi lần nhìn là một lần ghi nhớ, là một lần thấy u thơng phợng hơn. Kì thi
sắp tới rồi, lịng HS giống nh cây phợng – băng khuâng, xao xuyến đến bồi hồi. Những ngày cuối cùng
chúng tôi tới lớp là lúc cây phợng rực rỡ, tơi tắn nhất. Dờng nh, cây hoa học trị muốn trớc khi chúng tơI rời
khỏi cánh cổng trờng tiểu học, trong lòng ai cũng chỉ lu giữ những kỉ niệm đẹp. Ba ngày…hai ngày …một
ngày…Buổi cuối cùng rồi, chúng tôi lặng lẽ bớc đi, hoa phợng rơi trên mái tóc cũng khơng làm ai để ý.
Cánh cổng trờng đóng lại, phợng nồng nàn nhìn theo bóng dánh những đứa học trị thân u.


Cây phợng mùa nào cũng đẹp nhng nó cha bao giờ đẹp bằng lúc này, khi bàn tay tôi chạm vào thân
cây xù xì của nó. Những vết sờn ấy ẩn chứa vơ vàn kỉ niệm. Mai đay, dẫu có đi đến bất cứ nơi nào thì hình
ảnh của cây phợng vẫn ngự trị vĩnh hằng trong trái tim tôi nh ngọn nến khơng bao giờ tắt. Ơi! Phợng và
tuổi thơ mới tuyt vi lm sao!


<b>HÃy phát biểu cảm nghĩ về dòng sông em yêu</b>



Quờ em l vựng i nỳi chiờm trng ở gần con sơng Hồng Long. Con sơng ấy đã trở thành kỉ niệm
khó quên đối với những con ngời đợc sinh ra và lớn lên bên dịng sơng thơ mộng này.


Em khơng biết dịng sơng bắt nguồn từ đâu, khi chảy qua làng em nó uốn khúc quanh co giữa làng
rồi chạy dài bất tận về phía chân trời xa. Lịng sơng sâu và khá rộng. Dọc hai bên bờ sông là những hàng
tre xanh cao vút soi bóng xuống làn nớc trong xanh. Nhìn từ xa, dịng sơng nh dải lụa mềm mại ơm trọn
lấy ngôi làng. Tuổi thơ của lũ trẻ chúng em đã gắn bó với dịng sơng ấy, dịng sơng nh ngời mẹ hiền đã cho
lũ trẻ chúng em biết bao nhiêu kỉ niệm êm đẹp.


Buổi sáng khi những tia nắng ban mai đan trên những ngọn tre rồi chiếu xuống mặt sơng, mặt sơng
lại cuộn lên những lớp sóng nhỏ lăn tăn xô mãi vào bờ khiến cho buổi sớm mai tĩnh lặng lao xao những âm


thanh chào ngày mới. Dịng sơng buổi sáng thờng cho ta cảm giác bình n. Gió thổi dìu dịu trên triền đê
khiến cho khơng gian càng trở nên trong trẻo và thoáng đãng hơn. Lúc này cũng là lúc mọi ngời làng em ra
sông gánh nớc, tiếng cời đùa, tiếng gọi nhau râm ran cả một vùng. Trên màu xanh biếc của nớc sông nổi
lên vài chiếc thuyền con thả lới tất cả đều hối hả, khẩn trơng với mong muốn đợc mẻ lới nặng. Em thấy
dịng sơng mới hiền hồ và ấm áp làm sao!


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Làm sao em quên đợc những tra hè nóng bức, em cùng các bạn túm năm tụm ba lại tắm sơng. Dịng
sơng nh dang rộng vịng tay, ơm tất cả đàn con vào lịng. Dịng nớc mát lạnh, trong xanh xua đi hết sự mệt
mỏi, nóng bức.Tiếng đùa giỡn, tiếng đập nớc vang dội cả một khúc sơng.Và có lẽ vì thế mà dịng sơng gắn
bó với em chăng? Mỗi khi vui, khi buồn em đều tâm sự cùng sơng, dịng sơng nh là một ngời bạn thân của
em vậy. Gió từ sơng thổi lên mát rợi.


Con sơng hiền hồ, thân thiết là vậy mà gặp những ngày nớc lũ thì nó trở nên dữ dội vơ cùng. Nó
mang một dịng nớc đỏ màu phù sa và ngầu đỏ, từng con sóng cuồn cuộn nh mn nhấn chìm tất cả.Trên
bờ những ngọn tre oằn cả thân mình nh muốn giục dòng nớc chảy nhanh hơn để khỏi ngập lụt làng
xóm.Sau mỗi đợt nh vây ruộng đồng lại đợc bồi đắp phù sa, lúa sớm trổ đòng, cây cối thêm xanh hơn.


Bao năm tháng qua đi, dịng sơng vẫn cứ hiền hồ êm đềm chảy. Khơng biết dịng sơng đã lu giữ
những kỉ niệm của chúng em ở đâu mà sao em thấy dịng sơng quen thuộc đến thế. Từng bờ tre, từng ngọn
cỏ, dịng sơng đã trở thành một phần không thể thiếu với tuổi thơ của mỗi chúng em. Sau này dù có đi đến
bất cứ nơi nào thì em vẫn ln nhớ về dịng sơng thân u của mình.


<b>Cảm nghĩ về người thân. (Ơng Nội)</b>



Hai tiếng “Ơng nội” trong tơi là hai từ vô cùng đẹp và thiêng liêng. Cả tuổi ấu thơ của tôi đều gắn liền với
những kỉ niệm về người ông yêu quý.Những kỉ niệm ấy được ông vun đắp và gieo trồng tạo nên một góc
đẹp trong tâm hồn tôi. Vậy mà giờ đây ông đã yên giấc ngàn thu. Nhưng hình ảnh ơng sẽ mãi là ngọn lửa
không tắt trong trái tim tôi .


Lúc nhỏ, tôi sống với bố mẹ, ông. Nghe mẹ kể lại khi tơi nhỏ xíu, bố mẹ đi làm tối khơng về, tơi khóc suốt,


ơng phải thức đêm để dỗ tơi.Cho tới tận bây giờ cái mùi trầu thơm thơm ông nhai vẫn cịn mơn man trong
tâm hồn tơi.


Hồi đó người đầu tiên chứng kiến những bước đi chập chững đầu đời, tiếng nói ngượng nghịu của tơi
chính là ông. Ông luôn kiên nhẫn cầm tay và hướng dẫn tơi đi, ln chỉnh sửa lời nói cho tơi. Ơng tơi bảo
khi tơi biết nói lời đầu tiên tơi gọi là “Ơng”. Lúc đó, ơng ngạc nhiên và vui lắm vì trẻ con khi biết nói làm
sao nói được ln từ khó như từ “Ơng” được.


Người đầu tiên dạy dạy cho tôi biết yêu thương mọi người, giúp đỡ các bạn cùng lớp dậy khi vấp ngã.
Người đầu tiên đã mang cả thế giới đến bên tôi. Người đã nâng đỡ chở che cho tôi trong sự bỡ ngỡ lạ lẫm
khi tôi tự bước những bước đi đầu đời. Đó là ơng, chính vì lẽ đó mà hình ảnh ơng đã chiếm chọn trái tim
thơ ngây của tơi.


Lớn hơn một chút tơi đã biết nói nũng nịu với ông :"Con hông chơi với ông, ông hơng mua gấu cho chon".
Ơng ơm tơi vào lịng thủ thỉ :" Con à,cố gắng ngoan ngoãn và học thật giỏi ông sẽ mua gấu thật to cho con
nha"., Câu nói ấy của ơng giờ đây vẫn cịn vang vọng trong tôi như một lời nhắc nhở tôi phải cố gắng, cố
gắng nhiều hơn nữa. Ơng chính là động lực, là bến bờ đem đến cho tôi niềm tin và hi vong


Tơi cịn nhớ rất rõ ơng và tơi sống trong một căn nhà mái ngói ngồi sân kê một chiếc võng. Làn gió mát
rượi xen lẫn nhũng câu chuyệnOông kể về Tâm Cám, Thạch Sanh nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Nghe
những câu chuyện ông kể tôi tròn xoe mắt há hốc mồm như nuốt lấy từng lời ơng kể. Ơng dặn tơi rằng "
Con phải ngoan ngoãn như Tấm, tốt bụng chăm chỉ như lọ lem để luôn được mọi người yêu quý và con
phải nhớ phải rộng lòng giúp đỡ mọi người như ông bụt bà tiên" tôi thật sự rất hiểu và cảm ơn những lời
ông dạy. Tôi sẽ mãi cố gắng để có một tâm hồn đẹp như ông vậy. Cảm ơn ông đã đem cả thế giới đến bên
tôi giúp tôi làm quen và cảm nhận nó. Ở bên ơng tơi ln tìm đựơc sự ấm áp đến lạ kì. Ơng như ơng tiên
hiền hậu trong truyện cổ tích với bao phép lạ kì bí. Ơng ln là người tơi hãnh diện khoe với lũ ban. Nhìn
ánh mắt thán phục của bọn bạn với ông tôi, tôi thấy hạnh phúc lắm!


Tuổi thơ tôi với bao hờn dỗi vui buồn đã qua đi, tôi bắt đầu bước chân vào cuộc sống này. Một sự kiện và
có lẽ là thử thách đầu tiên đến với tơi đó là lúc tơi vào lớp 1. Buổi tối đó tơi hồi hộp vơ cùng đến tận bây


giờ tơi vẫn cịn nhớ rõ cái cảm giác bồn chồn ấy. Chỉ ngày mai thơi tơi khơng cịn tung tăng đi chơi với lũ
bạn nữa mà đã trở thành một bé gái lớp một. Tôi sẽ quen bạn mới, trường mới , thầy cô mới.. Dường như
hiểu được suy nghĩ của tơi ơngơm tơi và nói :" Ông tin con sẽ làm được, con sẽ học giỏi ngoại luôn ở bên
và ủng hộ con"


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

những điểm mười đầu tiên. Đó chính là minh chứng cho sự cố gắng của tơi. Ơng mỉm cười xoa đầu tơi hài
lịng. Lại một lần nữa ơng giúp tơi hồn thiện hơn bản thân mình, giúp tơi vững bước trong cuộc sống. Tất
cả những gì ơng làm, những lời ơng nói đều hay vơ cùng. Tơi cảm nhận được sự bình n khi bên ơng.
Khi lên lớp 4 gia đình tơi trở nên khá giả và có điều kiện hơn. Bố mẹ xin bà rước tôi về nhà. Từ đó, tơi ít
có thời gian lên thăm nhà vì bố mẹ bận. Tơi vơ tình khơng nhận ra ơng đã yếu đi nhiều,tóc bạc dần.Càng
lớn tơi càng vô tâm, lạnh nhạt và tránh những cử chỉ u thương của ơng, chắc lúc đó ơng buồn lắm
Rồi có một ngày ơng ốm nằm viện. Ơng gầy đi trông gương mặt xanh xao nhưng lúc nào cũng thế, khơng
muốn làm phiền đến con cái. Nhìn thấy bà, tim tôi như thắt lại, cổ họng nghẹn ứ. Bác sĩ nõi những gì ơng
cịn níu giữ được trong cuộc sống này chỉ cịn được tính bằng từng ngày. Khi tôi đang học ở trường, mẹ tôi
điện vào, tôi bàng hồng sững sờ khi nghe mẹ nói ơng đang hấp hối, người ông muốn gặp nhất là tôi. Tôi
ồ khóc nức nở, khóc cho sự vơ tâm của tơi, khóc cho những gì tơi chưa làm được với ơng. Khi về tới nhà,
tơi ồ khóc ơm lấy ông nói: “Con yêu ông nhiều lắm, ông đừng đi hãy ở bên con đi bà”. Lời nói của tơi lúc
này phải chăng đã quá muộn, ông nắm tay tôi và nói:" Ở nơi nào đó bà vẫn ln hướng về con...". Phải
chăng khi đánh mất cái gì mình đang có thì mình mới biết q và trân trọng nói hơn. Người ơng u q
của tơi đã ra đi, ra đi mãi mãi. Trước khi mất, ông không một lời trách cứ ai hết. Chính cái sự vị tha của
ông đã khiến tôi buồn thêm. Mong rằng ở nơi xa, ông sẽ hạnh phúc như những niềm hạnh phúc mà ông đã
mang đến bên tôi. Ngày nào tôi cũng nhớ và cầu nguyện cho ông luôn hạnh phúc, vui vẻ.


“Những ngời thân đã xa ta, có thể là xa mãi mãi nhng họ vẫn luôn hiện hữu bên ta, dù chỉ là trong
những giấc mơ thì ta vẫn ln cảm thấy hạnh phúc, có một sự động viên an ủi lớn lao” Bà ơi, bà có nghe
thấy cháu nói gì khơng? Dâũ bà có ở chốn thiên đờng hay nơi địa phủ cháu vẫn ln muốn nói rằng: “Bà
ơi, cháu yêu bà nhiều lắm! Bà sẽ mãi mãi là thiên thần hộ mệnh tuyệt vời và thân thơng nhất của cháu!”


<b>Cảm nghĩ về mẹ</b>


“Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”


Trong cuộc đời này, có ai lại khơng được lớn lên trong vịng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt
ngào, có ai lại khơng được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời
này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như
mẹ.


Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất
trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tơi khơng đẹp. Khơng đẹp vì khơng có cái nước da trắng, khn
mặt trịn phúc hậu hay đơi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khn mặt gầy gị, rám nắng, vấng trán cao,
những nếp nhăn của cái tuổi 38, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tơi bảo mẹ đẹp
hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên
cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng
nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tơi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tơi có cả
giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế.
Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đơi
mơi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên
mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thơi. Từ nhỏ đến lớn, tơi đón nhận tình u vơ hạn của mẹ như một ân huệ,
một điều đương nhiên.


Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ
chấp nhận hy sinh vơ điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tơi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng,
thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tơi, tơi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho
đến một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tơi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật
ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ khơng có quyền động vào. Mẹ ác
lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người,
hai gị má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tơi khơng dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải
chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương?



Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tơi cảm thấy như có một bàn tay ấm áp,
khẽ chạm vào tóc tơi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào
đầy yêu thương. Tơi chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm
giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vơ và trước mắt ta chỉ là một khoảng không thực tại. Sáng hôm sau tỉnh
dậy, tôi cảm thấy căn nhà sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tơi phải ăn bánh mỳ, khơng có
cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện
một tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu
cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận q, chỉ vì nóng giận q mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của
ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc
thế. Bữa nào tơi cũng phải ăn cơm ngồi, khơng có mẹ thì lấy ai nấu những món tơi thích. Ơi sao tơi nhớ
đến thế những món rau luộc, thịt của mẹ quá luôn.


Sau một tuần, mẹ về nhà, tơi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy tơi, mẹ đã chạy đến ơm chặt tơi. Mẹ
khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ khơng nên xem bí mật của con. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi
xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tơi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại
con mà thơi. ” . Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tơi đã ơm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái
tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với cơng việc mà sao mẹ như
có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu
món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thơi nhưng
chứa chan cái niềm u tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu
thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào khơng có mẹ, bố con tơi hị nhau làm việc tống cả lên. Mẹ cịn
giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp
được gì cho mẹ. Kể cả những lời u thương tơi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết
can đảm để nói với mẹ nhưng rồi lại thơi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu
mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở,
con khơng cịn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui
hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không
chỉ là mẹ của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi
có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình.



Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời
nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc
nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được.
Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời
này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con khơng
thích mẹ. Con mãi u mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều khơng may. mẹ là cả cuộc đời của con
nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan
tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời.


Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã ni dưỡng bao con người trưởng
thành, dạy dỗ bao con người khơn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy,
con ln u thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con
dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”


<b>Cảm nghĩ về bài thơ “Nam quốc sơn hà”</b>



Ở nứơc ta, thời trung đại đã có một nền thơ văn rất phong phú và hấp dẫn. Thơ trung đại Việt Nam đựơc
viết bằng chữ Hán hoặc chữ Nôm và có nhiều thể như thất ngơn tứ tuyệt (bốn câu, mỗi câu bảy chữ),ngũ
ngôn tứ tuyẹt (bốn câu, mỗi câu năm chữ), thất ngôn bát cú (tám câu, mỗi câu bảy chữ)... Bài thơ "Sông
núi nước Nam" sử dụng thể thất ngôn tứ tuyệt. Tuy bài thơ chỉ vỏn vẻn bốn câu nhưng ẩn chứa những hàm
ý sâu sắc. Ngay từ câu đầu tiên, tác giả đã khẳng định:


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

(Sông núi nứơc Nam vua Nam ở)


Câu thơ có hai vế là "Nam quốc sơn hà" và "Nam đế cư". Ở vế đâu, tác giả nói về giang sơn đất nước, cịn
vế sau thì lại nói về chủ quyền của giang sơn đó. Ngay từ đầu, tác giả đã vẽ phong cảnh của nước Nam ta,
như một bức tranh sơn thuỷ tuyệt vời sông với núi. Và non sơng gấm vóc ấy đã có chủ:"Nam đế cư". Điều
đó đã đựơc khẳng định như một chân lý:



"Tiệt nhiên định phận tại thiên thư"
(Vằng vặc sách trời chia xứ sở)


Câu thơ một lần nữa khẳng định rằng lãnh thổ nước Nam ta đã có từ rất lâu và nó là thành quả xương máu
của cha ông để lại. Cái đất nước muôn quý ngàn u ấy ln ln phải đựơc giữ gìn trứơc hoạ ngoại xâm.
Chính tấm lịng u Tổ quốc thiết tha đã khiến tác giả giận dữ thốt lên:


"Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm"
(Giặc dữ cớ soa phạm đến đây)


Tác giả đã tức giận, căm thù trứơc một điều trái lẽ tự nhiên. Xưa nay, bọn xâm lược chỉ có một lí do lớn
nhất khi đi đánh chiếm nước khác là mở rộng lãnh thổ, xoá tên của nước đó ra khỏi bản đồ thế giới. Chính
vì điều đó đã gợi lên lịng căm thù sâu sác trong lòng người dân nứơc Việt Nam. Lòng căm thù đựơc dồn
nén đã trở thành sức mạnh của một lời thề:


"Nhữ đẳng hành khan thủ bạn hư"
(Chúng mày nhất định phải tan vỡ)


Một lời thề mãi mãi khắc sâu trong lịng người dân nứơc Nam. Đó là lời thề sẽ đánh tan tác kẻ thù hung
hãn để giữ yên quê hương xứ sở. Câu thơ chỉ có bản chữ mà có sức gợi rất lớn. Nó khiến ta liên tưởng đến
cả một truyền thống bất khuất hào hùng cảu dân tộc. Truyền thống ấy bắt nguồn từ lòng yêu nứơc sâu nặng
đã nhấn chìm mọi kẻ thù xâm lược. Lịch sử Việt Nam rạng ngời những chiến công như Lý Thường Kiệt
thắng Tống, Lê Lợi đánh đuổi giặc Minh ra khỏi bờ cõi... Và hơn thế nữa, chúng ta đã chiến thắng hai kẻ
thù sừng sỏ là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để Quốc kỳ mãi kiêu hãnh trên nến trời xanh thẳm. Bài thơ
khép lại nhưng ý thơ thì cứ lan toả mãi...


Bằng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, giọng thơ dõng dạc, đanh thép, "Sông núi nước Nam" là bản Tuyên ngôn
độc lập đầu tiên khẳng định chủ quyền về lãnh thổ của đất nuớc và nêu cao ý chí quyết tâm bảo vệ chủ
quyền đ1o trứơc mọi kẻ thự xõm lc.



<b>Cảm nghĩ về cô giáo chủ nhiệm</b>



ú l một ngày bình thờng nh bao ngày khác. Sau tiếng trống báo vào lớp vang lên, năm mơi ba tập vở
và sách Ngữ văn đợc chúng tôi bày lên bàn. Những tiếng ồn ào huyên náo, bép xép chuyện trò chỉ tắt hẳn
khi cô chủ nhiệm bớc chân vào lớp. “Cả lớp lấy giấy ra làm bài một tiết!”. Năm mơi ba gơng mặt ngơ ngác
và cả phẩn nộ, chẳng đứa nào ngờ tới việc cô cho làm bài một tiết mà chẳng báo trớc gì thế này ! “Nhng cô
ơi, mấy hôm trớc cô kiểm tra rồi mà…”. “Cô ơi điểm em kém lắm, em lại cha chuẩn bị gì cả …”. Bỏ ngồi
tai tất cả, cơ vẫn điềm nhiên đọc đề trong sự ấm ức và cả lo sợ của học sinh.


Câu chuyện vừa rồi chỉ là một trong số hàng trăm nghìn tình huống chúng tơi gặp năm chúng tôi học
lớp 7B. Hồi ấy vừa chia tay với cô giáo cũ xong, chúng tôi cha quen với phong cách cô chủ nhiệm mới.
Cách dạy văn của cô thì đúng là độc nhất vơ nhị. Phần Tiếng Việt thì ln giải quyết gọn bài tập trên lớp,
khơng bao giờ có bài về nhà làm. Phần Văn và Tập làm văn cũng khơng bao giờ có chuyện học thuộc làu
làu sách giáo khoa rồi lên bảng đọc lại cả. Ban đầu đứa nào đứa ấy sớng âm ỉ. Đã thế cô không lập vở ghi
các khuyết điểm trong tuần và điểm thi đua trong tuần của mỗi đứa nữa chứ ! Bụng bảo dạ rằng sao cô rộng
rãi thế ! Nhng sau vài tuần thì cả lớp kinh hồng: Điểm văn thấp quá ! Cô không bắt học thuộc, nhng lại
cho điểm kiểm tra mời lăm phút và một tiết liên miên, và toàn những đề trong sách giáo khoa khơng có.
Thậm chí có tiết Tốn thầy nghỉ có việc riêng, cô vào mang theo một đề kiểm tra mới ... Kể cả hơm nào có
mơn kiểm tra một tiết vẫn vậy. Lúc ấy sao mà em ghét cô quá đi thôi !


Nhng rồi dần dẫn điểm Ngữ văn tệ hại của lớp đợc nâng lên, chính là cách viết văn “trầy da tróc vảy”
của cơ đấy. Cách kiểm tra và cách lấy điểm của cô cũng phong phú: chuẩn bị bài soạn hoặc tác giả - tác
phẩm tốt với phần Văn, hoặc cách làm bài đột xuất vài bài tập khó trong phần Tiếng Việt ra giấy ... Cuối
năm, nhìn vào tập đựng bài kiểm tra có tới hơn mấy chục bài kiểm tra Văn và Tiếng Việt mà em ngạc nhiên
quá. Cứ nh thế cô đã từ từ giúp chúng em gỡ điểm, nâng điểm lên mà chúng em không để ý.


</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>

thấy hay quá, rất nhiều cái đáng xem. Rồi đến khi ra chùa Bái Đính, chúng em xơ nhau đi mua đồ ăn. Lúc
đó em mới nhớ ra câu nói của cơ trớc đó. Đúng là “cá khơng ăn muối cá ơn”!


Chuyến đi thứ hai gây ấn tợng thật đặc biệt. Lớp đợc lên Thác Đa, Ba Vì ngắm cảnh núi cao, có bể bơi,


có kỉ niệm leo núi, vắt cắn, ong đốt và có cả đốt lửa trại trong đêm. Cơ đã hóm hỉnh đùa rằng: “Một ngày
đổ máu !”. TRong giờ học, cơ cũng có câu nói đùa nh thế, làm giảm đi khơng khí nặng nề của một ngày
học nào đó nhiều mơn kiểm tra và khơng khí lớp nhờ thế sôi động hẳn lên. Dĩ nhiên, cô luôn kèm theo
những câu triết lí, câu thơ rất hay và sâu sắc, khiến đứa nào cũng thấy tâm đắc và thấm thía.


Một điều nữa rất thích là cơ cực kì tâm lí. Hơm nào liên hoan văn nghệ hay chia tay, hoặc là học sinh
mệt, khát nớc dới cái nắng hè oi bức cơ có ngay cho lớp cả gói kem hoặc những bịch nớc mát lạnh. Hay chỉ
là khi chơi mệt, mỗi đứa lên ô tô về trờng mà tay cịn cầm chiếc bánh mì nóng hổi cơ vừa dúi cho. Cô thấu
hiểu những chuyện linh tinh lặt vặt khác của lứa tuổi chúng em nữa cơ chứ... Có lẽ từ trớc tới giờ, em cha
gặp cô giáo chủ nhiệm nào vui vẻ, hiểu chúng em nh vậy !


Dĩ nhiên, bên cạnh đó, nhiều khi cơ chủ nhiệm nghiêm đến mức làm chúng em phải sợ. Những chuyện
lớp rề rà giải quyết khơng dứt khóat, vào tay cơ đều hết sức nhanh gọm, suôn sẻ, mặc dù chúng em phải
chịu ngồi nghe cơ mắng mỏ. Những cái gì cơ nói đều hết sức tự nhiên, chân thành, không hoa mĩ cầu kì. Cơ
đa ra những câu chuyện, những nhân vật,... để làm gơng cho tất cả lớp khi có ai mắc khuyết điểm hay làm
ảnh hởng đến lớp. Em không nhớ đợc hết những gì cơ nói, và có thể lớp cũng vậy, nhng nhờ thế mà những
vụ vi phạm kỉ luật cũng giảm hẳn. Hình nh trong tâm trí đứa nào cũng khơng muốn làm cơ phải phiền lịng
và cáu giận nữa. Có lẽ cũng vì những lời động viên, khuyên nhủ và mắng mỏi nh thế mà “ma dần thấm
lâu”, chúng em mới đạt thành tích rực rỡ – mang về bốn mơi lăm giả học sinh giỏi quận ở các môn trong
năm học vừa qua.


... Một năm trôi qua thật mau, và bây giờ lại sắp tới ngày 20 – 11 rồi. Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam
năm nay, em hứa với cô: Sẽ cố gắng học thật gỏi và ngoan ngoãn nh mong muốn nh của cả em lẫn cơ. Em
cảm ơn cơ vì đã đến với chúng em. Cảm ơn cơ vì tất cả !


<b> Cảm nghĩ về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương.</b>



Chúng ta đang được sống trong một thế giới tràn đầy hạnh phúc,một thế giới có sự bình đẳng về chủng tộc về mọi
tầng lớp dân tộc. Mà trong ta có ai biết được trong xã hội xa xưa người phụ nữ phải chịu đựng một quan niệm cổ
hữu sai trái”trọng nam khinh nữ”Sống trong hồn cảnh đó ,cũng mang trong mình số phận người phụ nữ Hồ Xuân


Hương đã viết nên tác phẩm “Bánh trôi nước”


“Thân em vừa trắng lại vừa trịn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầ tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lịng son”


Chỉ có những chiếc bánh trơi nước mộc mạc giản đơn thế thôi mà tác giả Hồ Xuân Hương đã làm nên một bài thơ
nói lên sự chịu đựng, gánh lấy quan niệm sai trái trọng nam khinh nữ của người phụ nữ lúc bấy giờ. Bài thơ chỉ có
những vốn từ đơn giản thân thuộc mà chất chứa biết bao nhiêu tình cảm.


“Thân em vừa trắng lại vừa trịn”


Tác giả đã sử dụng mơ típ ca dao quen thuộc “Thân em” để ngưởi phụ nữ có thể hóa thân vào những chiếc bánh trơi
nước dân dã đáng yêu. Hàm chứa bên trong vẫn là ca ngợi vè đẹp của người phụ nữ biến họ thành những đóa hoa
xinh đẹp, lộng lẫy và thắm tươi nhất của cuộc đời. Làm cho cuộc sống này thêm tươi đẹp thêm màu sắc.


“Bảy nổi ba chìm với nước non”


Thành ngữ “bảy nổi ba chìm” được vận dụng tài tình nhằm gợi tả số phận người phụ nữ Việt Nam trong xã hội
phong kiến xưa. Để bày tỏ nỗi xúc động thương cảm của bà Hồ Xuân Hương đứng trước số phận lênh đênh chìm
nổi chẳng biết đi về đâu của người phụ nữ. Chỉ mặc cho số phận định đoạt. Tôi tự hỏi:”Một người phụ nữ đẹp đến
mà vì lẽ gì phải chịu đựng cuộc đời như vậy, chẳng lúc nào được sống trong cuộc sống vui vẻ hạnh phúc?” Tại sao
những người đàn ông to lớn khỏe mạnh như thế mà không chịu những số phận khổ cực mà bắt những phụ nữ nhỏ
bé kia phải gánh lấy chứ?


“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn”


</div>
<span class='text_page_counter'>(7)</span><div class='page_container' data-page=7>

tỏng phu, phu tử tịng tử” . Lúc ở nhà thì phụ thuộc vào cha, cha bảo gì làm nấy chằng giám làm trái. Khi lập gia
thất thì phải cung phụng cho chồng , cũng chẳng giám làm sai. Lúc chồng mất sống phận của mình phải nương nhờ


vào con của mình. Trên cuộc đời này làm gỉ có quan niệm vơ lí đến thế! Vậy biết bao giờ họ mới có được cuộc
sống riêng tự lâp cho chính bản thân mình. Họ phải đau khổ biết bao để chịu đựng những thứ đao lí như thế
“Mà em vẫn giữ tấm lòng son


Giọng thơ tự hào quả quyết biểu thị thái độ kiên trì, bền vững. “Tấm lịng son” tượng trưng cho phẩm chất sắc son
thủy chung, chịu thương chịu khó của người phụ nữ Việt Nam đối với chồng con, Với mọi người tuy bị cuộc sống
phụ thuộc, đối xử không công bằng trong cuộc đời. Câu thơ thể hiện niềm tự hào và biểu lộ khá đậm tính cách của
Hồ Xuân Hương: cảm thương cho người phụ nữ, căm phẫn đối với người chồng.


Bài thơ nói về người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua hình ảnh bánh trơi nước - một món ăn dân tộc bằng một thứ
ngơn ngữ bình dị, dân gian. Thể thơ thất ngơn tứ tuyệt đã được Việt hóa hoàn toàn. Thơ hàm súc đa nghĩa giàu bàn
sắc Xuân Hương. Bài thơ biểu lộ niềm thông cảm và tự hào đối với số phận, thân phận và của người phụ nữ Việt
Nam nó có gái trị nhân bản đặc sắc. Nữ sĩ viết với tất cả lòng yêu mến, tự hào bản sắc nền văn hóa Việt Nam.
Nguyễn Khuyến (1835-1909) là nhà thơ Nôm kiệt xuất của dân tộc. Ơng để lại nhiều bài thơ nói về tình
bạn: bạn cùng quê, bạn đồng học, bạn đồng khoa…


Cảm nghĩ về bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến


Nguyễn Khuyến sau khi cáo quan, lui về sống bình dị ở chốn vườn Bùi quê cũ, với “năm gian nhà cỏ thấp
le te”, với một cơ ngơi:


“Chín sào tư thổ là nơi ở,
Một bó tàn thư ấy nghiệp nhà”.
(Ngày xuân dạy các con – 1)


Phần thực và luận, tính hệ thống của ngôn ngữ thơ rất chặt chẽ, nhất quán ở một cách nói, một lối biểu
cảm: Có tất cả mà cũng chẳng có gì để đãi bạn thân! Có ao và cá, có vườn và gà, có cà và cải, có mướp và
bầu… Bức tranh vườn Bùi thân thuộc hiện lên sống động, vui tươi. Một nếp sống thong dã chất phác, cần
cù, bình dị đáng yêu. Một cuộc đời thanh bạch, ấm áp cây đời và tình người rất đáng tự hào. Chúng ta như
cảm thấy Nguyễn Khuyến đang dắt tay bạn ra thăm vườn cây ao cá, tận hưởng thú vui dân dã của một ông


quan về quê ở ẩn. Phép đối hợp cách, chặt chẽ; cảnh với cảnh, thượng hạ, trắc - bằng phân minh, tạo nên
một giọng thơ nhẹ nhàng, vui tươi lời thơ cân xứng, hoà hợp như cảnh vườn tược xinh xắn, hữu tình:
“Ao sâu nước cả, khơn chài cá


Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà”.


Dân gian có câu: “Khách đến chơi nhà khong gà cũng vịt”. Qua các câu thơ trên, ta thấy Nguyễn Khuyến
đang giãi bày với bạn: trong nhà ngồi vườn có bao nhiêu thứ, nhưng thực ra chẳng có gì để thết bạn, đãi
bạn vì tất cả mọi thứ, mọi thức chưa đến lúc, đến thời! Câu thơ thứ bảy tiếp nối và mở rộng ý thơ trên,
khẳng định luôn cái “khơng có”:


“Đầu trị tiếp khách trầu khơng có”.


Phải chăng cái nghèo của cụ Tam nguyên Yên Đổ đã đến mức ấy ư? “Vẻ chi một mớ trầu cay” (ca dao).
Nhà thơ đã thậm xưng hoá cái nghèo, thi vị hố cái nghèo. Một ơng quan to triều Nguyễn về quê ở ẩn, với
một cơ ngơi “chín sào tư thổ là nơi ở” thì khơng thể “miếng trầu là đầu câu chuyện” để tiếp bạn cũng
“khơng có”. Đây là một lời thơ hóm hỉnh, pha chút tự trào vui vui, để bày tỏ một cuộc sống thanh bạch,
một tâm hồn thanh cao của một nhà nho khước từ lương bổng của thực đan Pháp, lui về sống bình dị giữa
xóm làng q hương.


Câu kết là một sự “bùng nổ” về ý và tình. Tiếp bạn chẳng cần có mâm cao, cỗ đầy, cao lương mĩ vị, cơm
gà cá gỏi, mà chỉ có một tấm lịng, một tình bạn chân thành, thắm thiết:


“Bác đến chơi đây, ta với ta”.


</div>
<span class='text_page_counter'>(8)</span><div class='page_container' data-page=8>

tình riêng ta với ta” của Bà Huyện Thanh Quan là nỗi buồn cô đơn của khách ly hương khi đứng trên đỉnh
đèo Ngang lúc hồng hơn, cịn ở đây, trong câu thơ của Nguyễn Khuyến lại ấm áp tình đời và sau nặng
tình bạn. Qua đó, ta cảm nhận được phần nào tính cá thể hố cua ngơn ngữ và sắc điệu trữ tình tạo nên giá
trị văn chương trong những bài thơ cổ.



Có đọc qua một số bài thơ của Nguyễn Khuyến viết về tình bạn, ta mới thấy cái hay, cái ý vị của bài thơ
“Bạn đến chơi nhà”:


“Từ trước bảng vàng nhà sẵn có,
Chẳng qua trong bác với ngồi tơi”
(“Gửi bác Châu Cầu”)


“Đến thăm bác, bác đang đau ốm,
vừa thấy tôi, bác nhổm dậy ngay
Bác bệnh tật, tôi yếu gầy.


Giao du rồi biết sau này ra sao?”


(“Gửi thăm quan Thượng thư họ Dương”)


Bài thơ viết theo thể thơ thất ngôn bát cú, niêm luật, đối chặt chẽ, hợp cách. Ngơn ngữ thuần nơm, khơng
có một từ Hán - Việt nào, đọc lên nghe thanh thoát, nhẹ nhàng, tự nhiên. Ta có cảm giác như Nguyễn
Khuyến xuất thân thành chương. Đặc biệt bố cục bài thơ không theo qui cách; đề, thực, luận, kết – mà lại
cấu trúc theo: (1+6+1) câu đầu nói lên niềm vui khi bạn đến; 6 câu giữa hóm hỉnh, cười vui khơng có gì để
tiếp bạn; câu cuối chỉ có tình bạn đẹp mà thơi!


Bài thơ nơm khó qn này cho thấy một hồn thơ đẹp, một tình bằng hữu thâm giao, chân tình, một tấm
lịng hồn hậu, đẹp đẽ. Tình bạn của Nguyễn Khuyến trong sáng, thanh bạch, đối lập với nhan tình thế thái
“cịn bạc, còn tiền, còn đệ tử - Hết cơm hết rượu hết ông tôi” mà Nguyễn Bỉnh Khiêm đã kịch liệt lên án.
Hai nhà thơ sống cách nhau mấy trăm năm mà có chung một tâm hồn lớn: nhân hậu, thuỷ chung, thanh
bạch. Tâm hồn đó, tấm lịng đó của tiền nhân đối với ngày nay vẫn xứng đáng là tấm gương sáng để mọi
người soi chung. Nguyễn Khuyến không những là nhà thơ của làng cảnh Việt Nam mà cịn là nhà thơ của
tình bạn trong sáng, thuỷ chung và cao đẹp rất đáng yêu, đáng kính.


<b> Cảm nghĩ về bài thơ “Phị giá về kinh” của Trần Quang Khải</b>




Hào khí Đông A (chiết tự chữ Trần viết theo Hán tự) khởi phát bởi chiến thắng đế quốc Nguyên - Mông lần thứ
nhất - 1258 đã được khẳng định rực rỡ, hùng hồn bằng các chiến công vang dội trong hai lần đại thắng 1285, 1287
sau đó. Con cháu của những “Người lính già đầu bạc, kể mãi chuyện Nguyên Phong” đã làm cho kẻ xâm lược hãi
hùng ngay cả khi chúng yên ổn về nước - “Nghe tiếng trống đồng mà tóc trên đầu bạc trắng” (Đồng cổ thanh trung
bạch phát sinh). Đó là sức mạnh toàn diện của dân tộc dưới thời nhà Trần trên cơ sở ý thức tự cường, tự chủ.
Khí phách hào hùng ấy đã vang động thành cảm hứng yêu nước được biểu hiện một cách tập trung, đa dạng trong
thơ văn. Từ một lời hịch thiết tha trước khi lâm trận, bài phú hào sảng, hồi quang mấy chục năm sau đến những tứ
tuyệt, những ngũ ngôn 4 câu, 20 chữ ngay trong cuộc chiến.


Phò giá về kinh của Trần Quang Khải là một trong những bài như thế.


Cuối năm 1284 đầu năm 1285, quân Nguyên- Mông ào ạt tấn cơng nước ta lần thứ hai. Tình thế đất nước hiểm
nghèo, các vua Trần phải dời kinh đơ tìm phương kế chống đỡ. Nhưng chỉ qua mùa xuân năm 1285, quân ta đã
chuyển thế tấn công. Tháng tư, trong trận đánh tại Hàm Tử, một địa điểm trên sơng Hồng tại huyện Khối Châu
(tỉnh Hưng Yên ngày nay) tướng Trần Nhật Duật đã phá tan đạo quân Thát Đát, bắt sống giặc Ô Mã Nhi. (Trong
Đại cáo bình Ngơ sau này Nguyễn Trãi nhầm sự việc nên viết “Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đơ, sơng Bạch Đằng giết
tươi Ơ Mã”). Tháng 6, Trần Quang Khải thắng tiếp trận Chương Dương, đuổi đạo qn chủ lực của Thốt Hoan
chạy dài lên phía bắc, giải phóng Thăng Long, rước vua Trần trở lại kinh thành. Trong khơng khí ấy, ơng ngẫu
hứng cao độ làm nên Tụng giá hồn kinh sư (Phị xa giá nhà vua về lại kinh đô) danh bất hư truyền. Cùng khoảng
thời gian này, vua Trần khi đến tế ở nhà Thái miếu cũng ứng khẩu hai câu : "Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã / Sơn hà
thiên cổ điện kim âu". Nghĩa là "Đất nước hai phen bon ngựa đá /Non sơng nghìn thủa vững âu vàng", cùng một
mạch cảm hứng yêu nước, tự hào dân tộc.


</div>
<span class='text_page_counter'>(9)</span><div class='page_container' data-page=9>

phải bỏ chạy, Thăng Long được giải phóng. Chính nhờ chiến tháng Chương Dương mà có cái khơng khí rạo rực
phấn chấn trong ngày “về lại thủ đô” này. Lời thơ rất cô đúc, vẻn vẹn mười chữ, nêu hai sự việc là “cướp giáo giặc”
và “bắt quân thù”. Song qua hai hình ảnh này người đọc cảm nhận được niềm phấn chấn, hân hoan. Đúng là câu thơ
đăng đối bên ngoài đanh chắc, bên trong chứa chan xúc cảm. Cảm xúc theo kiểu cô lại. Sự cô đúc này tạo ra một
thế năng, khả năng khơi gợi người đọc suy ngẫm. Một trong những đặc trưng thẩm mĩ của thi pháp cổ là gợi, ít chú
trọng kể, tả.



Hai câu thơ sau là lời động viên, quyết tâm xây dựng,bảo vệ nền thái bình của giang sơn, đất nước.
Nguyên văn :


Thái bình tu trí lực
Vạn cổ thử giang san


Vẫn trình bày theo lối ngũ ngôn như trước nhưng lại đặt ra một nhiệm vụ, một u cầu hồn tồn mới. Thơng
thường, sau chiến thắng người ta dễ thoả mãn, dễ say sưa với vinh quang, bỏ lỡ một khoảng thời gian cần thiết
chuẩn bị cho tương lai. Trần Quang Khải đã có nhận thức hồn tồn đúng và đặt vấn đề một cách kịp thời về những
công việc thời hậu chiến. Ông hiểu rằng những công việc của một đất nước sau chiến tranh là hết sức bộn bề. Thái
độ và hành động ở thời kì thái bình rất cần phải tập trung là “tu trí lực”. “Tu” là học tập, bồiđắp, “trí lực” là trí tuệ,
khả năng. Ý thơ vẫn tiếp tục gợi cho người đọc hiểu thêm rằng, đất nước vẫn đang đòi hỏi, còn yêu cầu những con
người chiến thắng này nhiều cống hiến hơn nữa. Có như vậy mới có sự n bình, vững chãi muôn năm. Một ý thơ
đầy tinh thần trách nhiệm.


Bài thơ có cái hồ hởi, phấn chấn tột cùng trước những chiến thắng, những chiến công. Niềm tự hào, niềm say mê,
tinh thần lạc quan thật bay bổng phù hợp với hào khí Đơng A thủa ấy. Nhưng đây cũng là một niềm vui rất lí trí, rất
tỉnh táo sáng suốt của con người ý thức được giá trị trọn vẹn của niềm vinh quang. Mặt khác phù hợp với phong
cách ngôn ngữ, uy thế của vị tướng quốc đầu triều.


Kết cấu chặt chẽ, có sức khái qt cao, cảm xúc cơ đọng lại vừa có khả năng gợi mở ý tưởng đã tạo ra một sự thống
nhất nội dung và hình thức theo kiểu tuyên ngơn riêng biệt. Đấy chính là nét đặc sắc của Phị giá về kinh.


Cho đến hơm nay bài thơ vẫn sống trong niềm tự hào dân tộc, vẫn giữ nguyên giá trị thời sự nóng hổi, vẫn là một
bài học. Bài học về ý thức, trách nhiệm xây dựng đất nước vững mạnh sau chiển tranh.


<b> Phân tích bài thơ Qua đèo ngang của Bà huyện Thanh quan:</b>


Qua đèo ngang



Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.
Lom khom dưới núi tiều vài chú,
Lác đác bên sông chợ mấy nhà.
Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc,
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.
Dừng chân đứng lại trời non nước,
Một mảnh tình riêng ta với ta.


Tên thật là Nguyễn Thị Hinh sống trong nửa đầu thế kỷ 19. Quê ở làng Nghi Tàm, ven Hồ Tây, kinh thành
Thăng Long. Bà xuất thân trong một gia đình quan lại, có nhan sắc, có học, có tài thơ Nơm, giỏi nữ cơng
gia chánh – bà được vua Minh Mệnh vời vào kinh đô Phú Xuân làm nữ quan “Cung trung giáo tập”.
Chồng bà là Lưu Nghi làm tri huyện Thanh Quan, tỉnh Thái Bình, nên người đời trân trọng gọi bà là Bà
huyện Thanh Quan.


Bà chỉ còn để lại 6 bài thơ Nôm thất ngôn bát cú Đường luật: “Qua Đèo Ngang”, “Chiều hơm nhớ nhà”,
“Thăng Long thành hồi cổ”, “Chùa Trấn Bắc”, “Chơi Đài Khán Xuân Trấn võ”. “Tức cảnh chiều thu”.
Thơ của bà hay nói đến hồng hơn, man mác buồn, giọng điệu du dương, ngôn ngữ trang nhã, hồn thơ đẹp,
điêu luyện.


Trên đường vào Phú Xuân…, bước tới Đèo Ngang lúc chiều ta, cảm xúc dâng trào lòng người, Bà huyện
Thanh Quan sáng tác bài “Qua Đèo Ngang”. Bài thơ tả cảnh Đèo Ngang lúc xế tà và nói lên nỗi buồn cơ
đơn, nỗi nhớ nhà của người lữ khách - nữ sĩ.


</div>
<span class='text_page_counter'>(10)</span><div class='page_container' data-page=10>

mặt trời đã “tà”, đã nghiêng, đã chênh chênh. Trời sắp tối. Âm “tà” cũng gợi buồn thấm thía. Câu 2, tả
cảnh sắc: cỏ cây, lá, hoa… đá. Hai vế tiểu đối, điệp ngữ “chen”, vần lưng: “đá” – “lá”, vần chân: “tà” –
“hoa”, thơ giàu âm điệu, réo rắt như một tiếng lòng, biểu lộ sự ngạc nhiên và xúc động về cảnh sắc hoang
vắng nơi Đèo Ngang 200 năm về trước:


“Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”.



Chỉ có hoa rừng, hoa dại, hoa sim, hoa mua. Cỏ cây, hoa lá phải “chen” với đá mới tồn tại được. Cảnh vật
hoang sơ, hoang dại đến nao lòng.


Nữ sĩ sử dụng phép đối và đảo ngữ trong miêu tả đầy ấn tượng. Âm điệu thơ trầm bổng du dương, đọc lên
nghe rất thú vị:


“Lom khom dưới núi tiều vài chú,
Lác đác bên sông chợ mấy nhà”.


Điểm nhìn đã thay đổi: đứng cao nhìn xuống dưới và nhìn xa. Thế giới con người là tiểu phu, nhưng chỉ có
“tiều vài chú”. Hoạt động là “lom khom” vất vả đang gánh củi xuống núi. Một nét vẽ ước lệ rong thơ cổ
(ngư, tiều, canh, mục) nhưng rất thần tình, tinh tế trong cảm nhận. Mấy nhà chợ bên sông thưa thớt, lác
đác. chỉ mấy cáilèu chợ miền núi, sở dĩ nữ sĩ gọi “chợ mấy nhà” để gieo vần mà thôi: “tà” – “hoa” – “nhà”.
Cũng là cảnh hoang vắng, heo hút, buồn hoang sơ nơi con đèo xa xơi lúc bóng xế tà.


Tiếp theo nữ sĩ tả âm thanh tiếng chim rừng: chim gia gia, chim cuốc gọi bầy lúc hồng hơn. Điệp âm “con
cuốc cuốc” và “cái gia gia” tạo nên âm hưởng du dương của khúc nhạc rừng, của khúc nhạc lòng người lữ
khách. Lấy cái động (tiếng chim rừng) để làm nổi bật cái tĩnh, cái vắng lặng im lìm trên đỉnh đèo Ngang
trong khoảnh khắc hồng hơn, đó là nghệ thuật lấy động tả tĩnh trong thi pháp cổ. Phép đối và đảo ngữ vận
dụng rất tài tình:


“Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc,
Thương nhà mỏi miệng cái gia gai”.


Nghe tiếng chim rừng mà “nhớ nước đau lòng”, mà “thương nhà mỏi miệng’ nỗi buồn thấm thía vào 9
tầng sâu cõi lịng, toả rộng trong khơng gian từ con đèo tới miền quê thân thương. Sắc điẹu trữ tình dào
dạt, thiết tha, trầm lắng. Lữ khách là một nữ sĩ nên nỗi “nhớ nước”, nhó kinh kỳ Thăng Long, nhớ nhà, nhó
chồng con, nhớ làng Nghi Tàm thân thuộc không thể nào kể xiết!



Bốn chữ “dừng chân đứng lại” thể hiện một nỗi niềm xúc động đến bồn chồn. Một cái nhìn mênh mang:
“Trời non nước”; nhìn xa, nhìn gần, nhìn cao, nhìn sâu, nhìn 4 phía… rồi nữ sĩ thấy vơ cùng buồn đau, như
tan nát cả tâm hồn, chỉ cịn lại “một mảnh tình riêng”. Lấy cái bao la, mênh mông, vô hạn của vũ trụ, của
“trời non nước” tương phản với cái nhỏ bé của “mảnh tình riêng”, của “ta” với “ta” đã cực tả nỗi buồn cô
đơn xa vắng của người lữ khác khi đứng trên cảnh Đèo Ngang lúc ngày tàn. Đó là tâm trang nhớ quê, nhớ
nhà:


“Dừng chân đứng lại trời non nước,
Một mảnh tình riêng ta với ta”.


“Qua Đèo Ngang là bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật tuyệt bút. Thế giới thiên nhiên kỳ thú của Đèo
Ngang như hiển hiện qua dòng thơ. Cảnh sắc hữu tình thấm một nỗi buồn man mác. Giọng thơ du dương,
réo rắt. Phứp đối và đảo ngữ có giá trị thẩm mỹ trong nét vẽ tạo hình đầy khám phá. Cảm hứng thiên nhiên
trữ tình chan hồ với tình u q hương đất nước đậm đà qua một hồn thơ trang nhã. Bài thơ “Qua Đèo
Ngang” là tiếng nói của một người mà trở thành khúc tâm tình của mn triệu người, nó là bài thơ một
thời mà mãi mãi, bài thơ Non Nước.


<b> Cảm nghĩ về thân phận người phụ nữ</b>



<b> qua bài thơ “Bánh trôi nước” và “Chinh phụ ngâm khúc”</b>


Nhà thơ Huy Cận từng viết :


" Chị em tôi toả nắng vàng lịch sử
Nắng cho đời nên cũng nắng cho thơ "


</div>
<span class='text_page_counter'>(11)</span><div class='page_container' data-page=11>

" Đau đớn thay thân phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung "


Câu thơ trên đã hơn một lần xuất hiện trong sáng tác của đại thi hào Nguyễn Du giống như một điệp khúc
rùng rợn. Chả thế mà chị em miền núi lại than rằng " Thân em chỉ là thân con bọ ngựa, chao chược mà thơi


! ", cịn chị em miền xi lại than mình như con ong cái kiến. Đây khơng phải là một lời nói q mà điều
này lại được thể hiện khá phổ biến trong văn học Việt Nam, trong " Bánh trôi nước " của Hồ Xuân Hương,
trong Truyền Kì mạn lục, đặc biệt là trong Đọc Tiểu Thanh Kí ( Nguyễn Du ) , các đoạn trích Chinh Phụ
Ngâm ( Đặng Trần Cơn + Đồn Thị Điểm ) và Cung n Ngâm ( Nguyễn Gia Thiều ).


Thời đại phong kiến trọng nam khinh nữ, đầy rẫy những sự bất công oan trái. Bị ảnh hưởng và phải chịu
đựng nhiều nhất chính là người phụ nữ. thế nhưng, những người phụ nữ ấy vẫn ln xinh đẹp, nết na, giàu
lịng thương yêu và hết mực quan tâm đnế mọi người xung quanh. Ta có thể bắt gặp lại hình ảnh của họ
qua các tác phẩm văn học dân gian và văn học trung đại Việt Nam.


Người phụ nữ ngày xưa xuất hiện trong văn học thường là những người phụ nữ đẹp. Từ vẻ đẹp ngoại hình
cho đến tính cách. Đều là đẹp nhưng mỗi người lại mang một vẻ đẹp khác nhau, mỗi thân phận có một đặc
điểm ngoại hình riêng biệt.Trong tác phẩm " Bánh trơi nước" của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, hiện lên hình ảnh
người con gái "vừa trắng lại vừa tròn", một người mang vẻ bề ngồi đầy đặn, trịn trịa. Đó là vẻ đẹp tự
nhiên, dân dã, không chăm chút mà mộc mạc, tự nhiên nhưng không kém phần duyên dáng với làn da
trắng mịn màng. Đấy chính là vẻ đẹp của người con gái lao động hay lam hay làm, đầy mạnh mẽ chốn
thôn quê. Ta cũng bắt gặp người phụ nữ như thế xuất hiện trong "Chuyện người con gái Nam Xương" của
Nguyễn Dữ. Vũ Thị Thiết cũng giống như cô gái trong "Bánh tôi nước", là một người phụ nữ tư dung tốt
đẹp, chăm chỉ siêng năng,... khiến Trương Sinh phải đem lòng thương mến mà bỏ ra trăm lạng vàng rước
nàng về làm dâu.


Từ những cô gái quê chân chất đến tiểu thư đài các con của viên ngoại "gia tư nghĩ cũng thường thường
bậc trung" đều mang vẻ đẹp thật đáng yêu, đáng quý. Như Thúy Vân và Thúy Kiều trong tác phẩm lớn của
đại thi hào Nguyễn Du "Truyện Kiều", là hai tiểu thư cành vàng lá ngọc, thông minh xinh đẹp "mai cốt
cách, tuyết tinh thần'. Tuy mỗi người một vẻ nhưng ai cũng vô cùng xinh đẹp, dáng vẻ thanh thoát, yêu
kiều như nhành mai, còn tâm hồn lại trắng trong như băng tuyết, thanh cao, kiều diễm và quý phái...


Những người phụ nữ đẹp là thế, vậy mà đáng tiếc thay họ lại sống trong một xả hội phong kiến thối nát với
bộ máy quan lại mục ruỗng, chế độ trọng nam khinh nữ vùi dập số phận họ. Càng xinh đẹp họ lại càng đau
khổ, lại càng phải chịu nhiều sự chén ép, bất cơng. Như một quy luật khắc nghiệt của thời bấy giờ "hồng


nhan bạc phận". Đớn đau thay số phận của nàng Vũ Nương! Chỉ vì muốn con vui, muốn bớt buồn,giải
khuây khi sống cơ đon vị võ nuơi con nên nàng đã lấy cái bĩng, nĩi với con đĩ là cha. Nhưng nàng đâu
thể ngờ, chính điều này đã gây ra cho nàng bao nỗi bất hạnh, tủi nhục, bị chồng nghi oan mà phải trầm
mình xuống sơng tự vẫn! với nàng, để minh oan, khơng cịn cách nào khác nữa. Nàng đã cùng đường mất
rồi! Giá như cái xã hội này cĩ một chút cơng bằng, để cho lời nĩi của người phụ nữ cĩ giá trị thì chắc
chuyện đáng tiếc này đã khơng xảy ra. nàng khơng phải chịu uất ức, khơng phải lấy nước sơng để rửa trơi
nỡinhơ nhục mà chồng nàng áp đặt.


Vâng, số phận người phụ nữ thời xưa phải chịu bao nhiêu oan khuất, bất hạnh. Bị vu oan, bị nghi ngờ mà
không thể giãi bày, không thể minh oan cho bản thân. Số phận của họ ở thế bị động, phải phụ thuộc vào
người khác - những gã đàn ông chỉ lấy phụ nữ làm thứ mua vui, tiêu khiển. Họ không làm chủ đựoc số
phận của chính họ:


"Thân em như hạt mưa sa


Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày"
"Thân em như tấm lụa đào


Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai"


</div>
<span class='text_page_counter'>(12)</span><div class='page_container' data-page=12>

cày"? Đối với họ, quãng đời phía trước vơ cùng mịt mù, chẳng biết được điều gì sắp xảy đến, sẽ "vào tay
ai"...Có khi lấy phải người chồng vô dụng, người phụ nữ yếu đuối sẽ phải chịu nhiều cực khổ


Trong văn học trung đại Việt Nam khi viết về người phụ nữ, một mặt vẫn có sự kế thừa tư tưởng của văn
học dân gian, song mặt khác, “Hồng nhan bạc phận” cũng được xem là tư tưởng chủ đạo của các tác giả.
Nàng Vũ Nương hiếu thảo, đảm đang, chung thuỷ thì bị ngờ oan là ngoại tình, đến nỗi phải lấy cái chết để
minh oan - mà khi chết đi rồi trong lòng vẫn mang nặng nỗi oan uổng đó (Chuyện người con gái Nam
Xương - Nguyễn Dữ). Người cung nữ xinh đẹp, tài hoa, khát khao hạnh phúc thì bị nhà vua bỏ rơi, sống cơ
đơn, mịn mỏi, lạnh lẽo nơi cung cấm, chôn vùi tuổi thanh xuân trong cung điện thâm u (Cung oán ngâm
khúc - Nguyễn Gia Thiều). Người phụ nữ chỉ có một khát vọng rất bình thường là được chung sống cùng


với người chồng thân yêu, song lại rơi vào cảnh đau đớn “tử biệt sinh li”, đằng đẵng chờ đợi khơng biết có
ngày gặp lại. (Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn). Nàng Kiều của Nguyễn Du xinh đẹp tài hoa là thế,
nhưng lại bị dập vùi trong cảnh "Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần", liên tiếp bị đầy đọa cả về thể xác lẫn
tinh thần để rồi phải thốt lên (thực tế là sự đầu hàng hoàn cảnh) rằng: "Thân lươn bao quản lấm đầu/ Chút
lòng trinh bạch từ sau xin chừa!". Đây không chỉ là bi kịch của riêng nàng Kiều, mà còn là bi kịch chung
của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Mặt khác văn học trung đại Việt Nam, bước đầu đã phản
ánh được quan niệm về con người cá nhân trong xã hội. Nhiều nhân vật nữ trong giai đoạn này cũng thể
hiện sự phản kháng, sự tố cáo xã hội cũ, nêu lên nhiều suy nghĩ, nhiều quan điểm chống đối lại quan điểm
của xã hội phong kiến (tiêu biểu hơn cả là thơ Hồ Xuân Hương). Đặc biệt văn học đã chú ý khám phá nội
tâm nhân vật. Các tác giả (Nguyễn Dữ, Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm, Hồ Xuân Hương..) khi mô tả người
phụ nữ, thường để cho nhân vật bộc bạch trực tiếp những nỗi đau khổ, những niềm riêng tư (sự tự ý thức
về mình): "Đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung" (Truyện Kiều - Nguyễn Du),
hoặc bộc lộ những phản ứng: "Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng/ Chém cha cái kiếp lấy chồng chung"... (Hồ
Xuân Hương). Có thể khẳng định rằng cảm giác mất mát hạnh phúc và nỗi khát khao hạnh phúc là hai tâm
trạng, hai nỗi niềm thường gặp nhất ở các nhân vật nữ trong văn học trung đại Việt Nam.


<b>Nụ cười của mẹ</b>


Mẹ! Tiếng gọi đầu tiên lúc rời nơi khi cịn thơ bé. Mẹ là con đị rẽ nước, xi ngược dịng đời, chở gánh
nặng qua bao ghềnh thác. Dẫu biết con là gánh nặng của đời mẹ nhưng sao môi kia không ngừng nở nụ
cười? Nụ cười ấy đối với tơi là một món q vơ giá, đã tiếp cho tôi thêm niềm tin, sức mạnh và nghị lực để
vươn lên trong cuộc sống.


Từ thuở cịn thơ, tơi đã có cái may mắn được nhìn thấy nụ cười của mẹ: một nụ cười tràn đầy tình cảm. Đó
là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trên đời. Thật bất hạnh thay cho bao người không được ngắm nụ cười của
mẹ. Đau đớn thay cho những kẻ lại vùi dập, hắt hủi nụ cười ấy. Có ai đó bảo rằng: “Nụ cười làm con người
ta được gần nhau hơn”. Vâng, chính nụ cười ấy đã giúp tơi thấu hiểu hết tình thương con vơ bờ bến của
mẹ, một tình cảm mà khơng gì có thể mua được. Và nụ cười ấy là cả một vũ trụ bao la mà tơi khơng khám
phá hết được. Nhưng tơi biết nó là sức mạnh dìu tơi đứng dậy mỗi khi vấp ngã, là niềm tin, là lẽ sống của
đời tôi.



Nhưng đâu phải lúc nào nụ cười của mẹ cũng giống nhau. Mỗi khi tôi ngoan, mẹ cười, một nụ cười u
thương, vui vẻ. Nó làm tơi thấy rằng mình đã làm cái gì đó lớn lao cho mẹ. Rồi nụ cười của mẹ động viên,
khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao. Nụ cười ấy làm cho niềm vui nhân lên gấp bội, làm cho tôi thấy
cuộc sống này tươi đẹp biết bao khi có mẹ trên đời. Đơi lúc tơi có chuyện buồn, mẹ vẫn cười nhưng là nụ
cười an ủi, vỗ về. Nụ cười ấy như ngọn lửa hồng, sưởi ấm con tim non trẻ đang lo lắng, thổn thức...


Có gì đẹp trên đời hơn thế, khi biết rằng mẹ đang ở bên tôi. Nụ cười mẹ sưởi ấm lịng tơi, đã tiếp thêm cho
tơi sức mạnh. Nhưng cũng có lúc vắng nụ cười của mẹ! Và khi ấy, tôi càng nhận ra nụ cười mẹ là một “gia
tài” lớn đối với tôi...


<b>Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ</b>



"Mẹ là đọt mía ngọt ngào, mẹ là nải chuối, buồng cau, mẹ là tiếng dế thâu đêm, là ánh trăng soi đường cho
con khi con lạc lối. Thật tự hào trên đời này ta có mẹ".Và thật vui sướng biết bao khi tơi ln nhìn thấy nụ
cười của mẹ nở trên mơi.


</div>
<span class='text_page_counter'>(13)</span><div class='page_container' data-page=13>

tươi...". Tơi biết khi đó mẹ mệt mỏi như thế nào nhưng vẫn cố nở một nụ cười vì mẹ đã sinh ra một sinh
linh bé bỏng hay bởi mẹ vui sướng chăng. Tôi cũng không biết nữa nhưng chắc chắn rằng nụ cười đó là nụ
cười hạnh phúc của mẹ. Rồi ai cũng gặp khó khăn: Khi tập lẫy, tôi cảm thấy lật được người lên là rất khó,
mẹ cười, cho dù lúc đó tơi chưa cảm nhận được gì mẹ vẫn khích lệ:"Cố lên con, mẹ tin con sẽ làm được".
Hay là lúc biết bị, biết đi, mẹ đặt tơi xuống đất nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi những bước đi đầu đời, tơi ngẩng
lên nhìn mẹ vui sướng như muốn nói: " Con đi được rồi mẹ ơi". Mẹ nở 1 nụ cười mãn nguyện như chúc tôi
thành công. Tôi biết nói, câu đầu tiên mà tơi gọi là :" Mẹ". Mẹ cười, chao ôi


Nụ cười ấy thật đẹp và quan trọng đối với tôi biết nhường nào.


Vậy là sự trưởng thành của tôi theo sau là nụ cười mẹ như những ngày nào tôi vào lớp 1. Ngày khai trường
đã đến, mẹ đưa tôi đến rất sớm để làm quen với trường lớp. Ân tượng đầu tiên của tôi là trường mới đẹp
làm sao! Lớp 1A hiện dần trong mắt tôi 1 cách quen thuộc biết chừng nào....Đang miên man nghĩ, tiếng


trống trường như đánh thức tôi. Nỗi sợ hãi, lo lắng bao trùm lên tâm trí tơi, mẹ cười "Kìa con vào lớp đi,
cứ đi đi mẹ sẽ luôn ở bên con". Và mẹ thật tuyệt trong mắt tôi.


Những khi bị điểm kém, những lần nói dối mẹ, trốn đi chơi, mẹ đã khóc có lẽ mẹ thất vọng về tơi nhiều
lắm. Nhưng mẹ lại cười để an ủi, khích lệ vì mẹ biết tôi cũng rất buồn:" Đừng lo con chỉ cần con cố gắng
thôi " . Nụ cười ấy như làm tôi thêm quyết tâm, cố gắng: " Mẹ ơi con sẽ cố gắng nữa để nụ cười của mẹ
luôn đọng mãi trên môi và con hứa con sẽ khơng làm mẹ buồn nữa đâu vì nụ cười của mẹ luôn bên cạnh
con khi con cần phải khơng mẹ"


Nụ cười của mẹ ln giúp tơi có thêm nghị lực, che trở cho tôi. Và nụ cười ấy là suối nguồn yêu thương là
bến đỗ tâm hồn của cuộc đời con mãi mãi.


<b>Cảm nghĩ về thầy cô giáo</b>



Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đị bên con sơng kia vẫn ln miệt
mài, cặm cụi chở những đợt khách cuối cùng sang sơng. Mồ hơi họ đã rơi trên tấm ván đị cũ kĩ. Cuộc
sống quá bận rộn, có quá nhiều việc phải lo làm tơi khơng có thời gian suy nghĩ quá nhiều, quan tâm đến
những người xung quanh. Giờ ngồi một mình, nhìn cơ lái đị má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy
cơ đã dạy tơi. Tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cơ đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, như người lái đó
chở khách sang sơng, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng tôi- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến
những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng tôi.


Cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi năm nay khoảng 30 tuổi. Cơ có nước da trắng hồng. Dáng người cô
không cao lắm.


Cuộc đời cô đưa biết bao nguời qua dịng sơng tri thức.Dịng sơng vẫn cứ êm trơi... Tóc cơ bạc đi, mắt thầy
nheo lại nhưng vẫn ln vững tay chèo và hết lịng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông ?
Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngối đầu
nhìn lại thầy ơi...Thầy cơ đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến
thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm


về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có
ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trị? Nói đến đây, tơi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa
năm ấy, cách đây ba năm...


Hôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước tôi muộn nên tôi đứng đợi một mình với nỗi
lạnh buốt. Chờ mãi chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng
trường lao về phía tơi. Hóa ra là giáo chủ nhiệm. Cơ đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa
mừng. Phút chốc cô đã chở tơi ra đường, gị tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tơi thấy
mặt cơ tái lại, mơi tím rung rung. Khơng màng tới sự giá buốt, cơ đưa dầu và khăn cho tơi. Đã có bố tôi ở
nhà, nên cô cũng yên tâm. Mưa chưa dứt, cơ hối hả ra về. Tơi nhìn theo mà lịng đầy cảm động. Dù có
khơn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lịng cơ thật cao cả biết bao!
Một dòng đời - một dịng sơng


Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sơng phải có đị


</div>
<span class='text_page_counter'>(14)</span><div class='page_container' data-page=14>

Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đị và cơ cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông
rồi, con đị vẫn như say sưa miệt mài giữa đơi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dịng sơng tri thức. Cịn gì vui
hơn đối với những người thầy khi học trị của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những
chú chim non mới. Cịn gì vui hơn khi những khách qua sơng đã nhớ dịng sơng bến đị xưa và cả người
chèo đị lặng lẽ.


Cô ơi, mặc cho cuộc sống bơn ba, thầy vẫn một đời chèo đị đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri
thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có
lắm bão táp, chơng gai.


Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dịng sơng đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng
khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà
giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ
quay về lái tiếp chuyến đị sau.



“Con vơ cùng cảm động sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải
quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác. Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng
sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hồi những con sóng
đã đi qua. Thầy cơ giáo là người chèo đị, đưa khách sang sơng, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết
bao giờ trở lại, có nhớ con đị và lần qua bến ấy - sang sông!”


Làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là
cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết cịn vương tơ...
Ơi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khơn, bầy học trị nhỏ hơm nay mới hiểu được tình cảm
của thầy cơ dành cho chúng. Cơ ơi!


<b>Cảm nghĩ về mẹ</b>


<i>“Đêm nay con ngủ giấc tròn</i>
<i>Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”</i>


Trong cuộc đời này, có ai lại khơng được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ
ngọt ngào, có ai lại khơng dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong
cuộc đời này, có ai u con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng
con như mẹ. Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và
mang ơn nhất trên đời này.


</div>
<span class='text_page_counter'>(15)</span><div class='page_container' data-page=15>

chăn cho tơi. Đúng rồi tơi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tơi chìm
đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đĩ sẽ bay mất, xa mãi
vào hư vơ và trước mắt ta chỉ là 1 khoảng khơng thực tại. Sáng hơm sau tỉnh dậy, tơi cảm thấy hối hận vì
hành động của mình hơm qua và tìm tới mẹ để xin lỗi. Nhưng khi gặp được mẹ rồi thì sao khĩ nĩi thế! Tơi
ngẩng đầu lên và đang định nĩi lời xin lỗi thì mẹ đã mỉm cười và hỏi tơi:<i><b> “Con muốn ăn gì vào </b></i>
<i><b>bữa sáng để mẹ làm cho kịp?” </b></i>Tôi cứ tưởng mẹ sẽ giận dữ và mắng tơi 1 trận nhưng khơng đổi lại
là sự yêu thương chìu mến chứa trong nụ cười, tiếng nĩi của mẹ.



Tôi chợt hiểu ra nếu không có mẹ thì ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi?


Hằng ngày, mẹ bù đầu với cơng việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo
cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải
cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thơi nhưng chứa chan cái niềm u tương vô hạn của mẹ. Bố con
tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào khơng có
mẹ, bố con tơi hị nhau làm việc tống cả lên. Mẹ cịn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm
chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Đơi lúc con tự hỏi mình đã biết yêu
thương, nghe lời mẹ chưa. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con khơng cịn giận dỗi nữa, con
chỉ cúi đàu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để
được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà là tất cả
của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt
giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. Mẹ ơi, mẹ hi sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao
giờ mẹ đòi con trả công. Tuy mẹ chỉ là người phụ nữ lớn tuổi trong gia đình mình nhưng mẹ như “trụ cột
của gia đình”.Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu.
Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm đẻ nói lên ba
tiếng: <i><b>“ Con yêu mẹ! ”</b></i> thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được
nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi
con chống đối lại mẹ là vì con khơng thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều
không may. Mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi
con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời.Tình mẫu tử là tình cảm thiêng
liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã ni dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người
khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con ln u thương mẹ,
mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ.


<i><b>Bài số 2:</b></i>


Yên bình nhất là tình u của mẹ. Người ln thầm lặng dõi theo từng bước con đi. Ngọt ngào nhất cũng
chính là tình u của mẹ. Người xoa dịu bao cay đắng đời con... Tơi cịn nhớ hồi là 1 học sinh tiểu học,
nhà tuy khó khăn nhưng tơi vẫn cố để đạt được nhiều thành tích cao trong học tập lẫn phong trào Đội, tôi


chỉ mong mẹ có thể đến dự lễ tổng kết khen thưởng của con gái mình như bao phụ huynh khác, dù chỉ một
lần, nhưng điều đó chưa bao giờ thành hiện thực! Bởi mẹ bận trông con cho người ta! Thế mà có lần, tơi
đọat giải nhất cuộc thi “Quyền trẻ em”, vẫn nghĩ như mọi khi là mẹ sẽ vắng mặt, không ngờ lúc đang chờ
giám khảo trao giải, bỗng có tiếng…trẻ con khóc vang lên khắp hội trường, bao ánh mắt dồn về người phụ
nữ ăn mặc giản dị đang bối rối, xấu hổ giữ trong tay một đứa bé. Thì ra mẹ đã tranh thủ đến để xem tôi
thi.Mẹ tôi là thế đấy!


</div>
<span class='text_page_counter'>(16)</span><div class='page_container' data-page=16>

thế, nhưng tơi vẫn thấy mình thật may mắn khi được mẹ lo cho từng miếng cơm manh áo, thật hạnh phúc
khi có mẹ yêu thương…


Từng giọt mồ hôi mẹ rơi trên con đường mưu sinh- giữa cái nắng như thiêu như đốt hay những cơn mưa
bất chợt của Sài thành- vẫn không làm mất đi nụ cười của mẹ dành cho con cái sau những chiều tan ca
cũng như những lời động viên, chia sẻ với tôi và thằng em bất kể chuyện vui buồn. Mẹ hay răn dạy chúng
tôi rằng sống trong cảnh khó phải biết thương người khốn khó giống mình, dù nghèo nhưng giúp người ta
được bao nhiêu thì giúp. Vậy là mỗi lần đi chợ cùng mẹ, tôi thấy mẹ dè dặt trả giá từng đồng nhưng khi
thấy đứa bé ăn xin hay cụ già hành khất đi ngang qua là mẹ lại cúi xuống cho họ tiền- những đồng tiền mà
mẹ vất vả lắm mới kiếm được. Sự mâu thuẫn này của mẹ càng làm tôi hiểu ra tiền quan trọng nhưng không
phải là tất cả, và càng thấy mẹ đẹp hơn trong mắt mình. Cứ thế, mẹ thầm lặng gánh trên vai bao bộn bề lo
toan để đóng cho trọn vai diễn lớn và thiêng liêng nhất đời mình: “làm <b>MẸ"</b>. Từ năm này sang năm khác,
mẹ như ngọn đèn cố cháy mãi để thắp sáng cho tương lai của chúng tôi, mong con cái mẹ không phải sống
cuộc sống khổ cực như mẹ lúc này. Không biết tự bao giờ những poster đẹp long lanh của các sao Brad
Pitt hay Britney đều khơng cịn hiện diện trên tường nhà tôi nữa, bởi giờ mẹ là thần tượng của tơi mất rồi-
phải, một idol bình dị, khơng chói lóa trong ánh đèn sân khấu nhưng vẫn thật đẹp trong mắt tôi, một idol
mà không cần phải có hình ảnh trong những tấm poster lung linh, bởi hình ảnh của mẹ ln ở trong tim tơi,
là một tấm gương để tôi noi theo cả cuộc đời.Tôi tự hào về mẹ!


</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×