Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (2.88 MB, 18 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
Nguyễn Du là con ng ời có trái tim giàu yêu th ơng. Chính nhà
thơ đã từng viết trong <i>Truyện Kiều</i>: “Chữ <i>tâm</i> kia mới bằng ba
chữ <i>tài</i>”. Mộng Liên Đ ờng trong lời tựa <i>Truyện Kiều </i>cũng đề cao
tấm lòng của Nguyễn Du đối với con ng ời, với cuộcđời:
<b>Tiết 26:</b>
<b>1. Vị trí</b>
<b>2. Nguồn gốc:</b>
<b>3. Thể loại</b>
<b>4. Tóm tắt :</b>
<b>5. Giá trị của tác phẩm:</b>
Phần 1:
-Gặp gỡ và đính ước
-<sub>Gia thế, tài sản</sub>
-<sub>Gặp gỡ Kim Trọng</sub>
-Đính ước thề nguyền
<b>3 phần </b>
Phần 2:
-Gia biến , lưu lạc
-Bán mình cứu cha
-Vào tay họ Mã
-Mắc lừa Sở Khanh, vào lầu xanh lần 1
-Gặp gỡ và làm vợ Thúc Sinh, bị Hoạn
Thư đày đoạ. Trốn, nương nhờ cửa phật.
Sư Giác Dun vơ tình gửi cho Bạc Bà.
-Vào lầu xanh lần hai, gặp Từ Hải
-Mắc lừa Hồ Tôn Hiến, tự vẫn.
-Sư Giác Duyên cứu, Nương nhờ cửa phật
lần hai.
<b>Tiết 26:</b>
I. Tác giả Nguyễn Du:
<b>1. Ví trí</b>
<b>2. Nguồn gốc:</b>
<b>3. Thể loại</b>
<b>4. Tóm tắt :</b>
<b>5. Giá trị của tác phẩm:</b>
a. Giá trị nội dung:
Giá trị nhân đạo: Giá trị hiện thực :
- Đề cao tài năng,
nhân phẩm và
khát vọng chân
chính …
- Niềm thương
cảm trước số
phận bi kịch ...
- Lên án, tố cáo
thế lực xấu xa ...
- Phản ánh hiện
thực một xã hội
bất công, tàn
bạo.
- Phản ánh số
phận bi kịch của
con người đặc
biệt là người
Giá trị nghệ thuật:
- Thành công ở các phương
diện : ngôn ngữ, thể loại, kết
cấu, nghệ thuật tự sự …
- Miêu tả nhân vật .
- Miêu tả thiên nhiên.
<i> “ <b>Dưới trăng quyên đã gọi hè</b></i>
<i><b> Đầu tường lửa lựu lập lịe đơm bơng”</b></i>
<i> “ <b>Cỏ non xanh tận chân trời</b></i>
<i><b> Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”</b></i>
<i><b>“Long lanh đáy nước in trời</b></i>
<i><b>Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”</b></i>
<i><b>“Sầu đơng càng lắc càng đầy</b></i>
<i><b>Ba thu dọn lại một ngày dài ghê”</b></i>
<i><b> “Người xuống ngựa, kẻ chia bào</b></i>
<i><b>Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”</b></i>
- Tả Hồ Tôn Hiến : “Nghe càng đắm ngắm càng say
Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình”.
- Tả Tú bà : “Thoắt trông nhờn nhợt màu da
Ăn gì cao lớn đẫy đà làm sao”.
- Tả Mã Giám Sinh : “Quá niên trạc ngoại tứ tuần
Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao
…. Ghế trên ngồi tót sỗ sàng …”
<i><b>5 kỷ lục thế giới</b></i>
1. Truyện Kiều là quyển sách duy
nhất trên thế giới có được hiện tượng
chắp nhặt những câu thơ ở các chỗ
khác nhau để thành nhiều bài thơ mới.
2. Là thi phẩm dài có nhiều bản dịch
nhất ra cùng một ngoại ngữ.
3. Là thi phẩm có nhiều người viết về
phần tiếp theo nhất trên thế giới.
4. Là cuốn sách duy nhất trên thế giới
mà người ta có thể đọc ngược từ cuối
lên đến đầu.
5. Cuốn sách duy nhất trên thế giới
<i><b>7 kỷ lục Việt Nam.</b></i>
1. Là tác phẩm đã đưa một nhà thơ lên hàng danh nhân văn hoá thế giới.
2. Là cuốn sách duy nhất khơng phải viết ra để bói mà người dân vẫn
dùng bói, được ơng Phạm Đan Quế trình bày riêng thành quyển: Bói Kiều
như một nét văn hố.
3. Là quyển sách có được hiện tượng vịnh Kiều với hàng ngàn bài thơ
vịnh.
4. Bộ phim đầu tiên của Việt Nam ra đời năm 1924 tại Hà Nội mang tên
Kim Vân Kiều.
5. Thi phẩm có sách đề cập đến nhiều nhất với hàng trăm cuốn.
- Đều khát vọng về tự do cơng lí, về tình yêu, về hạnh phúc.
Nhưng là nạn nhân của xã hội bất cơng, tàn bạo, cùng có
số phận bi kịch về cuộc đời.
Đều tượng trưng cho vẻ đẹp của người phụ nữ về tài sắc,
về trí tuệ thơng minh, về lịng hiếu thảo, sự thuỷ chung, trái
tim yêu thương và lòng nhân hậu.
- Đều tìm đến cái chết để giải mọi nỗi oan ức, để giải thoát
cuộc đời đầy đau khổ, oan nghiệt của mình.
<b>KHÁC NHAU : </b>
-<sub> Vũ Nương là nạn nhân của chế độ phong kiến nam quyền bất </sub>
công. Bi kịch xảy ra chủ yếu là bi kịch về gia đình bởi thói ghen
tng, ích kỉ, sự hồ đồ, vũ phu của người chồng. Trong đó có
chiến tranh ngăn cách.
<b>Ố</b>
<b>Ố</b> <b>NN</b>
<b>Ả</b>
<b>Ả</b>
<b>R</b>
<b>R</b>
<b>H</b> <b>ƯƯ</b>
<b>Ọ</b>
<b>Ọ</b> <b>NN</b>
<b>D</b>
<b>D</b>
<b>G</b>
<b>G</b> <b>TT</b>
<b>A</b>
<b>A</b> <b>NN</b> <b>HH</b> <b>TT</b>
<b>Ư</b>
<b>Ư</b> <b>NN</b> <b>GG</b> <b>BB</b> <b>ÍÍ</b>
<b>T</b>
<b>T</b>
<b>H</b>
<b>H</b>
<b>Ừ</b>
<b>Ừ</b>
<b>T</b>
<b>T</b>
<b>T</b>
<b>T</b>
<b>M</b>
<b>M</b>
<b>I</b>
<b>I</b>
<b>K</b>
<b>K</b>
<b>Á</b>
<b>Á</b>
<b>I</b>
<b>I</b>
<b>G</b>
<b>G</b>
<b>Ư</b>
<b>Ư</b>
<b>S</b>
<b>S</b>
<b>Ơ</b>
<b>Ơ</b>
<b>Ư</b>
<b>H</b>
<b>H</b>
<b>C</b>
<b>C</b> <b>HH</b>
<b>U</b>
<b>U</b>
<b>Ú</b>
<b>Ú</b> <b>YY</b> <b>KK</b>
<b>G</b>
<b>G</b>
<b>I</b>
<b>I</b> <b>ỀỀ</b> <b>UU</b>
<b>Â</b>
<b>Â</b> <b>MM</b> <b>TT</b> <b>ÀÀ</b> <b>II</b> <b>NN</b> <b>HH</b> <b>ÂÂ</b> <b>NN</b>
<b>Y</b>
<b>Y</b> <b>ÊÊ</b> <b>NN</b>
Với Truyện Kiều, Nguyễn Du xứng đáng điều này.
<b>Tiết 26:</b>
1.
2.