Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (2.75 MB, 17 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
Thuë ®i häc, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn
bị thầy cho điểm kém.
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp
cho lá đơn, có đ ợc không?
Cao Bá Quát vui vẻ trả lời:
- T ëng viƯc g× khã, chø viƯc Êy cháu xin sẵn lòng.
Lỏ đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà
cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc không đ ợc nên thét lính đuổi bà ra
khỏi huyện đ ờng. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Qt vơ cùng
ân hận. Ơng biết dù văn hay đến đâu mà chữ khơng ra chữ cũng chẳng ích
gì. Từ đó, ơng dốc sức luyện chữ sao cho đẹp.
Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ông mỗi ngày một đẹp. Ông nổi
danh khắp n ớc là ng ời văn hay chữ tốt.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn
bị thầy cho điểm kém.
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp
cho lá đơn, có đ ợc khơng?
Cao Bá Quát vui vẻ trả lêi:
- T ëng viÖc gì khó, chứ việc ấy cháu xin sẵn lòng.
Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà
cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc khơng đ ợc nên thét lính đuổi bà ra
khỏi huyện đ ờng. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Quát vô cùng
ân hận. Ông biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích
gì. Từ đó, ơng dốc sức luyện chữ sao cho đẹp.
Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ơng mỗi ngày một đẹp. Ơng nổi
danh khắp n ớc là ng ời văn hay chữ tốt.
<b>Đoạn 1</b>
<b>Đoạn 2</b>
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.
ễng bit dự vn hay n õu m ch khụng ra
ch cng chng ớch gỡ.
<b>Đoạn 1:</b>
Thuë ®i häc, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu
nên nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm
kém.
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn
khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn
kêu quan, nhờ cậu viết giúp cho lá đơn, có đ ợc
không?
Cao Bá Quát vui vẻ trả lời:
- T ëng viƯc g× khã, chø viƯc Êy ch¸u xin
sẵn lòng.
<b>Đoạn 2:</b>
Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát
yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà cụ. Nào
ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc khơng đ ợc
nên thét lính đuổi bà ra khỏi huyện đ ờng. Về
nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá
Quát vô cùng ân hận. Ông biết dù văn hay
đến đâu mà chữ khơng ra chữ cũng chẳng
ích gì. Từ đó, ơng dốc sức luyện chữ sao cho
p.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.
ễng bit dự vn hay đến đâu mà chữ không ra
chữ cũng chng ớch gỡ.
- Cao Bá Quát th ờng bị điểm kém vì ông viết
rất xấu dù bài văn của ông rất hay.
<b>Đoạn1:</b>
- Bà cụ nhờ ông viết hộ lá đơn để kêu quan.
- Bà cụ tỏ thái độ rất khẩn khoản.
- Cao Bá Quát trả lời vui vẻ .. xin <b>…</b> sẵn lòng.
Cao Bá Quát th ờng bị điểm kém vì chữ
viết xấu, rất sẵn lịng giỳp hng xúm.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu
nên nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm
kém.
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khÈn
kho¶n:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn
kêu quan, nhờ cậu viết giúp cho lá đơn, có đ ợc
khơng?
Cao B¸ Qu¸t vui vẻ trả lời:
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kÐm.
Ơng biết dù văn hay đến đâu mà chữ khơng ra
chữ cũng chẳng ích gì.
<b>Đoạn 1:</b>Cao Bá Quát th ờng bị điểm kém vì chữ
viết xấu, rất sẵn lịng giúp đỡ hàng xóm.
<b>Đoạn 2:</b>
- Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng. Ơng tin quan sẽ xét
nỗi oan cho bà cụ.
- Bà cụ bị quan đuổi ra khỏi huyện đ ờng vì
chữ trong đơn xấu quá, quan đọc không đ ợc
=> Không giải đ ợc nỗi oan cho bà cụ; ông ân
hận.
- Dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ
cũng chẳng ích gì => ơng dốc sức luyện viết.
Cao Bá Quát ân hận vì chữ mình xấu
làm bà cụ không giải đ ợc oan. Ông tự
rút ra bµi häc q.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kÐm.
Ơng biết dù văn hay đến đâu mà chữ khơng ra
chữ cũng chẳng ích gì.
<b>Đoạn 1:</b>Cao Bá Quát th ờng bị điểm kém vì chữ
viết xấu, rt sn lũng giỳp hng xúm.
<b>Đoạn 3:</b>
- Sáng sáng: ông cầm que vạch lên cột nhà.
- Ông m ợn sách chữ mẫu để luyện thêm.
- Luyện tập suốt mấy năm.
chữ tốt.
<b>Đoạn 2:</b>Cao Bá Quát ân hận vì chữ mình xấu
làm bà cụ không giải đ ợc oan. Ông tù
rót ra bµi häc q.
- Ông là ng ời rất kiên trì, nhẫn nại khi
làm việc.
Cao Bá Quát nổi danh khắp n ớc là ng ời
văn hay chữ tốt nhờ ông kiên trì luyện
viết và năng khiếu viết văn từ nhỏ.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.
ễng bit dù văn hay đến đâu mà chữ không ra
chữ cũng chẳng ích gì.
<b>Đoạn 1:</b>Cao Bá Qt th ờng bị điểm kém vì chữ
viết xấu, rất sẵn lũng giỳp hng xúm.
<b>Đoạn 3:</b>
<b>Đoạn 2:</b>Cao Bá Quát ân hận vì chữ mình xấu
làm bà cụ không giải đ ợc oan. Ông tù
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho ®iĨm kÐm.
Ơng biết dù văn hay đến đâu mà chữ khơng ra
chữ cũng chẳng ích gì.
<b>Đoạn 1:</b>Cao Bá Quát th ờng bị điểm kém vì chữ
viết xu, rt sn lũng giỳp hng xúm.
<b>Đoạn 3:</b>
<b>Đoạn 2:</b>Cao Bá Quát ân hận vì chữ mình xấu
làm bà cụ không giải đ ợc oan. Ông tự
rút ra bài học quý.
Cao Bá Quát nổi danh khắp n ớc là ng ời
văn hay chữ tốt nhờ ông kiên trì luyện
viết và năng khiếu viết văn từ nhỏ.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn
bị thầy cho điểm kém.
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp
cho lá đơn, có đ ợc khơng?
Cao Bá Quát vui vẻ trả lêi:
- T ëng viÖc gì khó, chứ việc ấy cháu xin sẵn lòng.
Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà
cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc khơng đ ợc nên thét lính đuổi bà ra
khỏi huyện đ ờng. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Quát vô cùng
ân hận. Ông biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích
gì. Từ đó, ơng dốc sức luyện chữ sao cho đẹp.
Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ơng mỗi ngày một đẹp. Ơng nổi
danh khắp n ớc là ng ời văn hay chữ tốt.
<b>Më bài</b>
<b>Thân bài</b>
<b>Kết bài</b>
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn
bị thầy cho ®iĨm kÐm.
Mét hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp
cho lá đơn, có đ ợc khơng?
Cao Bá Quát vui vẻ trả lời:
- T ëng viƯc g× khó, chứ việc ấy cháu xin sẵn lòng.
Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà
cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc khơng đ ợc nên thét lính đuổi bà ra
khỏi huyện đ ờng. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Qt vơ cùng
ân hận. Ơng biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích
gì. Từ đó, ơng dốc sức luyện chữ sao cho đẹp.
Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ông mỗi ngày một đẹp. Ông nổi
danh khắp n ớc là ng ời văn hay chữ tốt.
Thuở đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên
nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.
<b>on 1:</b>Cao Bỏ Quỏt th ng bị điểm kém vì chữ
viết xấu, rất sẵn lịng giỳp hng xúm.
<b>Đoạn 3:</b>
<b>Đoạn 2:</b>Cao Bá Quát ân hận vì chữ mình xấu
làm bà cụ không giải đ ợc oan. Ông tự
rút ra bài học quý.
Cao Bá Quát nổi danh khắp n ớc là ng ời
văn hay chữ tốt nhờ ông kiên trì luyện
viết và năng khiếu viết văn từ nhỏ.
Thuë đi học, Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn
bị thầy cho điểm kÐm.
Mét h«m, cã bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
- Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp
cho lá đơn, có đ ợc khơng?
<b>Cao Bá Qt (1808 – 1855) người làng Phú Thọ, Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh </b>
<b>(nay thuộc Hà Nội), từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, giỏi thơ văn. </b>
<b>Ơng có nhiều tác phẩm hay nổi tiếng, đến đỗi vua Tự Đức, một người giỏi </b>
<b>và chuộng văn chương phải khen ngợi văn tài của ông là một trong bốn </b>
<b>tay cự phách của Mạc Vân thi xã. Người đương thời thì tơn gọi ông là </b>
<b>Thánh Quát</b> .
<b>Ảnh: </b>
<b>Cao </b>
<b>Bá </b>
<b>Quát </b>
<b>khi </b>
<b>làm </b>
<b>quan </b>