Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (152.24 KB, 9 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<i>Phịng Văn học Việt Nam đương đại</i>
1. Bốn mươi năm về trước, trong cuộc Tổng
tấn công và nổi dậy mùa xuân Mậu Thân, Nguyễn
Thi đi theo một cánh quân đánh vào Sài gòn với hy
vọng là để lấy thêm tài liệu cho mấy cuốn tiểu
thuyết cịn dang dở. Cũng khơng loại trừ miền đất ấy đã ghi dấu nhiều kỷ niệm của đời
ông, nơi lúc bấy giờ đứa con gái mà ông chưa biết mặt đang sống. Sáu năm ở chiến
trường Nam bộ vào thời kỳ cuộc chiến tranh đang diễn ra đầy cam go đó, với Nguyễn
Thi lại là quãng thời gian ông thực hiện được nhiều nhất cho những dự định về nghề
nghiệp. Nhưng ơng đã khơng trở về. Ơng đã ngã xuống ở ngay cửa ngõ thành phố trong
một cuộc chiến đấu không cân sức...
2. Sự nghiệp văn chương của Nguyễn Thi được mở đầu bằng giải thưởng văn học
Cửu Long năm 1951 cho tập thơ Hương đồng nội với bút danh Nguyễn Ngọc Tấn. Cho
đến nay hầu như rất ít người biết đến thơ ơng, có thể vì chất lượng nghệ thuật của nó.
Nhưng cũng vào thời điểm đó ông bắt đầu chuyển sang viết văn xuôi và càng ngày ông
càng nghiệm ra rằng mọi thành quả của lao động, ý nghĩa của cuộc đời ơng chỉ thật sự
có khi ơng gắn mình với cuộc sống của nhân dân và chiến sỹ. Năm 1954, tập kết ra Bắc
và trước khi trở lại chiến trường miền Nam năm 1962, ông có hai tập truyện ngắn Trăng
<i>sáng và Đơi bạn.</i>
cịn sơ lược, một chiều thì Nguyễn Ngọc Tấn ít nhiều vẫn bộc lộ năng lực của một cây
bút truyện ngắn qua một số truyện. Tính "mơ hồ" trong cách gọi tên nhân vật, trong việc
thể hiện tâm lý của cơ gái nơng thơn trẻ có chồng hy sinh đã mấy năm giờ đang có một
cuộc sống mới nơi cơng trường, đang có tình cảm với một chàng trai quê xa, với nỗi
chộn rộn náo nức của kẻ đang u khơng thể giấu, lại khơng hẳn đã qn hình ảnh
3. Trong thời gian sống ở chiến trường Nguyễn Thi là một trong những người chịu
trách nhiệm tổ chức tờ Văn nghệ Quân giải phóng và bản thân ông cũng là một cây bút
chủ lực của tờ báo này. Ông quan niệm nhà văn cũng như văn chương là phải phục vụ
cho sự nghiệp cách mạng. Cho nên ông đã làm tất cả những gì mà một tờ báo ra đời
trong hoàn cảnh thiếu thốn của đời sống chiến tranh lúc bấy giờ đang cần; và đặt ra như
<i>mãi chỉ là những dự định"</i>. Ông tranh thủ mọi thời gian để ghi chép. Đặc biệt là sau
hoá dân gian... trong đó có những tư liệu như đã là phác thảo khá hoàn hảo cho những
cuốn tiểu thuyết, những truyện ký. Những sáng tác của ông phần lớn được ra đời trong ý
thức công dân - nghệ sỹ, trong ý muốn từ bầu nhiệt huyết của mình để có thể truyền
ngọn lửa yêu nước đến với người đọc nhất là khi văn học nhận về mình trách nhiệm làm
vũ khí chiến đấu và nhà văn là chiến sỹ. Đó là những ghi chép kịp thời dường như còn
mang hơi thở nóng hổi của một cuộc sống chiến đấu đầy khẩn trương như Những sự
<i>tích đất thép, Đại hội anh hùng, Dịng kinh q hương, Những câu nói trong đại hội.</i>
Cùng với những tác phẩm khác, những sáng tác này ra đời trong cảm hứng sâu sắc của
ông về ý thức, về lòng quyết tâm đánh Mỹ của mọi lớp người trên đất miền Nam. Với
giọng điệu tráng ca, những bài ký của Nguyễn Thi đã đốt lên trong lòng người đọc ngọn
lửa của lòng yêu nước, của ý thức quyết tâm đánh Mỹ đến cùng để bảo vệ nền độc lập
của Tổ quốc qua những câu nói từng là phương châm sống của nhân vật: "Đừng lo tôi
<i>chết, cứ để tôi ở đây sống với đồng bào"</i> (Nguyễn Thị Hạnh), "Chết, chết thẳng đứng còn
<i>hơn sống quỳ"</i> (Nguyễn Văn Quang), "Cứ đánh, trước khó sau quen" (Phạm Văn Cội)...
Một trong những đặc điểm của văn xi giải phóng là nhà văn viết từ cảm hứng
anh hùng và các tác phẩm thường ra đời trên cơ sở người thật việc thật. Nói như Nguyễn
Minh Châu là các tác phẩm "thường ra đời cùng với các bản tin chiến sự" và là kết quả
của các chuyến đi thâm nhập vào thực tế cuộc sống chiến đấu anh hùng của các nhà văn.
Phần lớn những sáng tác của Nguyễn Thi, trong đó bao gồm những tác phẩm đã hồn
thiện và cả những tác phẩm chưa hoàn thiện là kết quả của những tháng ngày đi và viết.
Nhất quán với mình và cùng nằm trong dòng chảy chung của nền văn học cách mạng
lúc bấy giờ, cảm hứng anh hùng là nguồn cảm hứng chính trong sáng tạo nghệ thuật của
thành một người nổi tiếng về tài đánh giặc với tư tưởng "còn cái lai quần cũng đánh"
đối với trường hợp chị cũng khơng đến nỗi khó cắt nghĩa. Nguyễn Thi không viết
nhiều về những sự thật trần trụi chiến tranh nhưng âm hưởng của <i>Người mẹ cầm</i>
<i>súng vẫn là khơng khí của một đời sống khốc liệt và dữ dội. Truyền thống yêu nước</i>
của dân tộc đã được Nguyễn Thi đặt trong mối quan hệ giữa hiện tại với quá khứ và
tương lai qua hình ảnh một cô bé đi ở đợ dám chống lại sự áp bức trước đây của chủ
nhà và hình ảnh đứa con gái của chị Út Tịch "giống hệt mẹ nó hơn hai mươi năm về
truớc" khi đeo khẩu súng quần vo quá gối tiễn mẹ đi dự Đại hội anh hùng hơm nay.
Giữa hai hình ảnh này là hình ảnh một "người mẹ cầm súng"- một người phụ nữ coi
việc đánh giặc cũng là tất yếu như việc sinh đẻ và nuôi dạy con cái. Mối quan hệ này
càng được khẳng định thêm trong một truyện ngắn khác, rất giàu chất thơ: Mẹ vắng
<i>nhà. Hình ảnh một người phụ nữ đơng con nhưng vẫn thu xếp tốt cơng việc gia đình</i>
và dũng cảm, nhiệt tình, hiệu quả trong cơng việc đánh giặc, một đàn con trẻ biết cắt
đặt công việc gia đình để cho mẹ yên tâm đi đánh giặc, qua ngịi bút trữ tình đặc sắc
của Nguyễn Thi, quả đã có sức lay động mạnh đến tâm hồn độc giả khi các sáng tác
này xuất hiện trong đời sống xã hội lúc bấy giờ.
Cảm hứng anh hùng không chỉ đã cho Nguyễn Thi viết nên thiên truyện ký <i>Người</i>
<i>mẹ cầm súng lấy cảm hứng từ người anh hùng Nguyễn Thị Út mà nguồn cảm hứng đó</i>
cịn tiếp tục ni dưỡng ngịi bút của ơng qua Ước mơ của đất - tác phẩm cuối cùng
cũng ra đời từ cảm hứng về anh hùng Nguyễn Thị Hạnh, người phụ nữ đã vượt qua
Nguyễn Thị Út đã từ cuộc đời bước vào trang sách rồi từ tài hoa, tâm huyết của Nguyễn
Thi, hình tượng chị Út có một sức sống mới, tiếp tục đi trở lại đời sống. Cũng như Anh
Đức đã sáng tạo ra một nhân vật chị Sứ đặc sắc trong tiểu thuyết Hòn Đất xuất phát từ
một nguyên mẫu có thật ngồi đời. Hai hình tượng nhân vật phụ nữ, qua hai bút pháp
của Nguyễn Thi và Anh Đức, ở hai thể loại, tuy mang hai tính cách khác nhau nhưng
cùng đạt đến mức độ điển hình trong văn học Giải phóng những năm sáu mươi. Bên
cạnh đó Ước mơ của đất, Sen trong đồng, Cô gái đất Ba Dừa, kết hợp kể và tả, ông đã
thuyết phục người đọc bằng lối viết mộc mạc và sức thuyết phục của những sáng tác
này lại nằm ở câu chuyện cuộc đời của nhân vật.
Nếu như bối cảnh của Người mẹ cầm súng là bối cảnh của thời kỳ Đồng khởi và
quá khứ của nhân vật như một sự nối dài hiện tại nhằm khẳng định phẩm chất anh hùng
của nhân vật thì Ước mơ của đất (và cả Sen trong đồng, Cô gái đất Ba Dừa) Nguyễn
Thi đã cắt nghĩa sức mạnh nội lực để những người phụ nữ này có thể làm được những
điều mà một người bình thường khơng thể làm. Lý giải điều này ơng cho đó là lòng tin
So với Người mẹ cầm súng, những sáng tác khác trong di cảo của Nguyễn Thi có
xu hướng nghiêng về hiện thực khi tác giả đặt họ vào một đời sống được miêu tả thô ráp
và trần trụi hơn. Dĩ nhiên đây là truyện ký, ghi chép viết theo xu hướng sử thi, lại chưa
được hồn thiện nên việc tác giả khơng đi sâu vào diễn giải các trạng thái tâm lý hoặc
mô tả tỉ mỉ sự ác liệt của các trận chiến đấu cũng là điều có thể lý giải được. Tuy nhiên ở
<i>Sen trong đồng khi xây dựng nhân vật Sáu như một hình mẫu đẹp đẽ về niềm tin trong</i>
sáng của quần chúng nhân dân đối với cách mạng, Nguyễn Thi đã xử lí thành cơng sự
chiến thắng của lịng tin trong sáng ở cơ trong bối cảnh kẻ thù giở mọi mánh khóe mưu
mẹo lừa gạt, đánh vào chỗ yếu nhất của cô: tri thức khoa học. Những trang viết về trạng
thái tâm lí của nhân vật khi vào tù, khi bị tra tấn, khi chứng mắt trông thấy sự phản bội
của những người cách mạng, sự hoang mang khi những kẻ chiêu hồi chơi đòn hiểm
đánh vào tâm lí của một người trung thành nhưng ít học... là những trang viết đặc sắc.
Có thể nói Sen trong đồng là một trong số không nhiều những tác phẩm đã xử lý một
cách nhuần nhuyễn mối quan hệ giữa cách mạng và quần chúng.
dưới con mắt của họ tiêu chí về con người xã hội trở thành thước đo đầu tiên, quan trọng
nhất đối với chồng; khi mà niềm say mê công việc chung lấn át thời gian và tình cảm
dành cho riêng tư...
Biết nắm bắt và chắt lọc những điển hình trong cuộc sống, Nguyễn Thi cịn là cây
bút có khả năng thổi hồn cho nhân vật cuộc đời như chị Út, chị Nguyễn Thị Hạnh trở
thành những hình tượng văn học. Những tác phẩm này của Nguyễn Thi, đứng về mặt
thể loại, là những đóng góp suất sắc của ơng cho thể truyện ký - một trong những thể
loại mang tính đặc thù của một thời kỳ lịch sử. Đó là lịch sử đất nước những năm chiến
tranh, văn học với yêu cầu là "tấm gương soi lịch sử" về một cuộc chiến tranh nhân dân,
lịch sử về sứ mạng của nhà văn là chiến sỹ trên mặt trận của Đảng. Trong những ngày
Chọn bối cảnh lịch sử của Ở xã Trung Nghĩa vào thời kỳ những năm sau Hiệp định
Giơnevơ - một thời kỳ mà cách mạng miền Nam ở vào tình thế gay go nhất, Nguyễn Thi
đã chọn cho tác phẩm một tình huống đắt giá để nhân vật được đặt vào những cuộc
đụng độ, những thử thách. Lúc này lực lượng kháng chiến phần lớn đã tập kết ra miền
Bắc, một bộ phận cịn lại rút vào bí mật. Miền Nam thuộc quyền kiểm sốt của đối
phương. Tính chất căng thẳng của cuộc đối đầu ngay từ những trang viết đầu tiên đã tốt
ra từ khơng khí của làng xã từ dáng vẻ, cử chỉ và những câu đối thoại giữa đại diện
Hiếm và ông Tư Trầm. Không khí ấy càng trở nên oi ngột hơn sau khi ông Tư Trầm biết
Hai Khê đã bị bắt và vợ Hai Khê trong nơm nớp lo ngại có kẻ nhìn thấy cuộc đến thăm
của ơng. Độ căng của khơng khí oi ngột càng dữ dội hơn khi ngòi bút tác giả đã miêu tả
cảnh vợ chồng ơng Tư Trầm trị chuyện trong đêm người nói chỉ nói ra một phần nhỏ
điều mình nghĩ, cịn người nghe thì đang cố đốn ra những gì mà người nói chưa nói hết
trong cảnh "tiếng chó sủa lúc gần lúc xa, đầy rẫy sự ngờ vực đinh tai nhức óc". Tất cả
những sự kiện đó dồn dập xảy ra trong một khơng gian làng chật hẹp, trong không gian
tâm tưởng của Tư Trầm. Cảm giác bất an về một tai họa như đang treo lơ lửng trên đầu
khi trước mắt, những nhu cầu thiết yếu của đời sống như cơm ăn áo mặc, mà trước mắt
là sự giao lưu tối thiểu của người dân đang bị tước đoạt.
cố giữ một vẻ ngồi lịch sự để lấy lịng dân nhưng khi đối diện với Tư Trầm, một gia
đình thuộc diện bảng đen thì hắn đã bộc lộ mình trong màn độc diễn: "vừa mới sởi lởi
là một cách để cho người đọc nhận diện nhân vật kẻ địch của Nguyễn Thi. Thế nhưng
khi trở lại với nhân vật người nông dân Nguyễn Thi lại sử dụng giọng điệu trắc ẩn, xót
Chỉ mới 3 chương nhưng Ở xã Trung Nghĩa đã thể hiện được những gì tinh túy
nhất có trong văn tài của cây bút chiến sỹ này. Với những câu văn chắc nịch và đầy sức
gợi cảm Nguyễn Thi đã trở lại một đề tài không mới nhưng không hề cũ, kể cả cho đến
thời điểm này. Đối với người nông dân ruộng đất vẫn là vấn đề quan trọng nhất. Cho
nên đem lại ruộng đất cho người nông dân cũng có nghĩa là Cách mạng đem lại cho họ
cuộc sống và Bảy Kiệt, Ba Sồi cấu kết với đại diện Hiếm, cảnh sát Âu âm mưu cướp lại
ruộng đất của họ cũng có nghĩa là đẩy họ vào tình thế buộc phải đứng lên cầm súng. Từ
xuất phát điểm đó, Nguyễn Thi đã có một cách lý giải đặc sắc con đường đi đến với
cách mạng cho nhân vật của mình. Và ơng đã kết hợp hài hịa lịng yêu quê hương xứ sở
với lòng yêu cách mạng của những con người vốn trọng tình, trọng nghĩa. Đặt Ở xã
Nguyễn Thi cịn có nhiều truyện ngắn khác thể hiện được những thế mạnh của một cây
bút trữ tình mà tiêu biểu là Mẹ vắng nhà và Những đứa con trong gia đình. Những sáng
tác này đặt vào trong thế giới nghệ thuật của ông là một thứ bổ sung hoàn hảo cho tinh
thần của một cuộc chiến tranh nhân dân. Sinh thời Nguyễn Thi đã từng "im lặng mà
viết, im lặng mà đọc sách, im lặng mà suy nghĩ, im lặng để rất ít nói về mình" (Nguyễn
Trọng nh). Dẫu rằng bốn mươi năm về trước, Nguyễn Thi đi vào cõi vĩnh hằng mà
khơng kịp nói lời vĩnh biệt thì những sáng tác mà chúng ta có được từ hơm nay đã nói
về ơng rất nhiều. Những bi kịch trong đời sống tình cảm riêng tư mà một cá tính
Nguyễn Thi từng chịu đựng, vượt qua và coi việc "đi, viết, ghi chép" như một lẽ đương
nhiên không thể khác khiến chúng ta càng cảm phục nghị lực phi thường của ông.