Tải bản đầy đủ (.doc) (6 trang)

canh

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (158 KB, 6 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

Ông Lê Bá Cải – Ủy viên Ban Liên lạc những người trực tiếp phục vụ Bác Hồ


hiện ở khu tập thể Văn phịng Chính phủ phường Phương Mai (Hà Nội) còn giữ


được tấm ảnh quý giá và nhớ mãi những câu chuyện như bài học Bác dạy ...



Bác Hồ hỏi chuyện anh Nguyễn Văn Nuôi - đang chống que chọc lò
rèn lưỡi cày - Ảnh: Đinh Đăng Định


Cưa cây phải để hở mạch


Đầu năm 1953, ông Cải cùng nhiều thanh niên quê Thanh Hóa được tuyển chọn điều lên chiến
khu Việt Bắc, bổ sung vào Đội Xây dựng thuộc Ban kiểm tra 12 – bí danh của Chủ tịch Phủ – Thủ
tướng phủ tại An toàn khu (ATK) Sơn Dương, Tuyên Quang.


Cuối năm đó, một đêm cả vùng bị cơn lốc mạnh làm đổ nhiều cây chắn ngang đường. Đội được
lệnh phân làm nhiều tổ đi giải tỏa các con đường mòn khi trời sáng.


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

Anh em vội đứng lên chào Bác, luống cuống quên cả việc đang làm. Bác xuống ngựa, rồi tiến tới
chỗ mọi người đang bối rối. Bác bảo: "Các chú chào Bác xong lại tiếp tục công việc, khẩn trương
lên chứ, sao còn đứng đấy".


Bấy giờ ai nấy mới vội chạy về vị trí đang làm, cầm cưa. Nhưng luống cuống cưa mắc kẹt, kéo
đẩy đều không được. Bác bảo cặp cưa Cải – Quang: "Các chú phải một chân giữ cây, một chân
đè lên thân cây hai bên cho nó hở mạch thì cưa mới nhanh được:.


Bác nhìn sang cặp Tước – Chi, lưỡi cưa cũng đang mắc kẹt giữa thân cây dài vắt qua đường.
Người nói vui, thân mật: "Mấy chú này chắc chưa quen cầm cưa. Cây này dài, đè chân lên mạch
càng ngậm chặt, các chú phải kê đỡ dưới mạch hoặc một người nâng mạch cưa lên".


Một người đi cùng Bác cũng đứng hướng dẫn thêm. Anh vừa nói, vừa chỉ tay ra hiệu. Bác đến
bên vỗ vai: "Chú nói đúng. Nhưng miệng nói tay làm giúp các chú cho nhanh, càng đúng hơn".
Mọi người cùng cười vui vẻ và Bác cũng giúp một tay dọn dẹp rất nhanh một lối đi nhỏ.


May mà Bác ra sớm


Tác phong làm việc của Bác Hồ rất sâu sát và đặc biệt, giao việc cho ai, dù tin vẫn phải kiểm tra.
Lần ấy, hè năm 1957, Bác tiếp Đồn văn cơng Trung Quốc sang biểu diễn. Ơng Trần Q Kiên –
Phó Văn phịng được Chánh văn phịng Phan Mỹ giao nhiệm vụ trực tiếp bày bàn ghế để Chủ
tịch nước tiếp khách.


Ông Cải cùng anh em được phân cơng xếp bàn ghế hình chữ T phủ khăn trắng và sắp ghế hai
bên. Trước 8 giờ 15 phút, Bác ra xem liền hỏi: - Chú Mỹ, chú Kiên đâu? Anh em nhớn nhác nhìn
nhau, vội tìm hai ơng. Bác chỉ dãy bàn vội hỏi:


- Các chú quên rồi sao? Hôm nay Bác tiếp khách hoa quả. Bày chữ T thế này khách đến họ lại
tưởng ăn tiệc mặn…


Nói rồi, Bác tự tay ra hiệu mọi người xúm vào kê lại bàn ghế hình chữ U để khách ngồi quanh.
Vừa bày lại xong, nhìn ra cổng Phủ Chủ tịch, đồn xe khách từ từ tiến vào sân.


Tinh thần thế là tốt


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

Chi đoàn Thanh niên cơ quan đề xuất, được Chánh Văn phòng Phan Mỹ ủng hộ, anh em xây
một lị đúc lưỡi cày 51 ở phía sau đình Hội đồng (nay là phịng họp lớn của Chính phủ).


Hơm khai lị, anh em khơng ngờ Bác và Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến xem. Bác hỏi đoàn viên
đứng lị Nguyễn Văn Ni: "Các chú đúc được bao nhiều lưỡi cày rồi?"


- Dạ thưa Bác, chúng cháu mới đúc thử 10 chiếc ạ!
Bác lại hỏi: Thế các chú đúc ra định đem bán hay làm gì?


Cả Bác cháu cùng cười ồ lên. Anh em chưa ai nghĩ ra nên trả lời Bác như thế nào thì Chánh Văn
phịng Phan Mỹ đỡ lời: "Thưa Bác, chi đoàn báo cáo là lưỡi cày đúc được sẽ đem tặng các hợp


tác xã làm ăn giỏi ạ".


Bác khen: Làm được cày 51 là “Tất cả cho nông nghiệp". Tinh thần của việc làm như thế là tốt…
<b>Bác coi người cán bộ là đầy tớ của dân. Dân có phúc khi</b>
<b>gặp người cán bộ biết lo cho dân. Cịn cán bộ mà tha hóa</b>
<b>về đạo đức thì đó là cái họa cho dân. </b>


Bác Hồ là một tấm gương sáng về thực hành tiết kiệm. Với
Bác tiết kiệm khơng có nghĩa là kiệt sỉ. Tiết kiệm phải phù hợp
với tình hình thực tế, chi tiêu phải đúng lúc, đúng chỗ, phải đạt
được hiệu quả cao!


Trong thời kì hoạt động cách mạng ở Trung Quốc, Bác vẫn thường mặc chiếc áo len vừa cũ kĩ lại
vừa bị rách. Bà Tống Khánh Linh khuyên Bác nên đổi chiếc áo khác nhưng Bác từ chối với lí do
áo còn tốt. Cảm động quá, bằng bàn tay khéo léo của mình, bà Tống Khánh Linh đã mạng lại
chiếc áo bị rách cho Bác.


Rõ ràng trong hồn cảnh đó, tiết kiệm của Bác là đúng chỗ, và hiệu quả cao. Những người phục
vụ khi thấy Bác vẫn mặc chiếc áo bơng đã có nhiều miếng vá, ái ngại muốn Bác thay chiếc khác.
Bác nói “Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước mặc áo vá vai thế này là cái phúc của dân đấy, đừng bỏ
cái phúc ấy đi”. Hội phụ nữ cứu quốc Hà Động tặng Bác tấm áo lụa, trên ngực có thêu dịng chữ
“Kính dâng Hồ Chủ tịch”. Bác cất đi khơng dùng, để tặng cho người có công với Tổ quốc!


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

cao su đã đi vào huyền thoại! Những
người phục vụ vẫn thường thấy Bác
mặc chiếc quần đùi cũ và chiếc áo may
ơ sờn vai...


<b>Sáng ngày 24/7/1957, lúc đó Bác đang</b>
<b>ở thăm Ba Lan, tại phòng lễ tân vào</b>


<b>khoảng 9 giờ sáng, khi mặt trời đã lên</b>
<b>cao mà ba chùm đèn với hàng trăm</b>
<b>ngọn sáng trưng, Bác Hồ đã yêu cầu</b>
<b>gặp Vụ trưởng lễ tân. Bộ trưởng Bộ</b>
<b>ngoại giao nước bạn liền có mặt. Bác</b>
<b>hỏi: “Chỗ tắt điện ở đâu?”. Lập tức</b>
<b>mấy chiến sĩ bảo vệ đi tắt điện. Chủ</b>
<b>tịch Ba Lan Zawasdzki nói giọng</b>
<b>nghiêm trang: “Xin cảm ơn đồng chí</b>
<b>Hồ Chí Minh. Tôi thành thật nhận</b>
<b>khuyết điểm chưa nghiêm túc thực</b>
<b>hiện chỉ thị tiết kiệm của Lênin”. </b>
Khi nhắc đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, bà
J.Xtin-sơn, nhà sử học Mỹ đã viết: “Tôi
xin ca ngợi lời ca đẹp nhất về Người, tôi
ngưỡng mộ Người bằng cả đầu óc khoa
học của tơi, đồng thời bằng cả trái tim
của người con gái hậu thế…. Hồ Chí
Minh là một người cộng sản vĩ đại, là


một siêu nhân. Người càng vĩ đại hơn ở chỗ Người là một con người bình dị…”.


Soi tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh vào thực tế hiện nay mà thấy chạnh lịng. Nhiều cơ quan
đồn thể thi nhau sắm xe hơi sang trọng đắt tiền, đập nhà cũ xây nhà mới. Nhiều lãnh đạo cũng
thi “xem xe ai hơn xe ai” để bằng mọi cách mua xe đắt tiền, với tư tưởng “con gà tức nhau tiếng
gáy”. Chính vì thế mới sinh ra tham ơ, tham nhũng.


Có xe rồi phải biết ăn sang! Tôi từng chứng kiến nhiều hội nghị, tiệc tùng thấy có những vị lãnh
đạo cứ nâng li liên tục, mồm hét lớn “Dzô! Dzô! Dzô!”. Họ uống rượu ngoại, bia hảo hạng, thứ ăn
ê hề, thừa mứa... Như thế khơng chỉ là lãng phí mà cịn thậm lãng phí.



Có thủ trưởng đứng trước cơ quan thì nói hay lắm, “tiết kiệm” lắm, nhưng thực tế là một người
lãng phí có hạng. Lãng phí về sức khoẻ do chơi bời nhậu nhẹt; lãng phí về thì giờ do nói nhiều,


<b>Đề thi viết tháng thứ tư (từ 10-9 đến 10-10)</b>
Sinh thời, Bác Hồ thường nhận được tặng phẩm như
vải lụa, quần áo do các tầng lớp nhân dân trong nước


và bạn bè quốc tế gửi biếu, Bác đã dùng những tặng
phẩm đó để tặng lại các cụ phụ lão, các anh em chiến
sĩ, bộ đội, thương binh, bệnh binh và những người có


nhiều thành tích trong học tập, lao động sản xuất,
chiến đấu.


Trong khi đó, Bác vẫn mặc một chiếc áo bơng đã
được vá nhiều chỗ. Bác nói với các đồng chí phục vụ
“Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước mặc áo vá vai thế này


là cái phúc của dân đấy, đừng bỏ cái phúc ấy đi”.
Bạn hiểu thế nào về câu nói và về tấm gương cần
kiệm liêm chính, chí cơng vơ tư của Chủ tịch Hồ Chí
Minh? Qua câu nói của Bác, bạn hãy viết lên những


suy nghĩ của mình và liên hệ với thực tiễn ở địa
phương, ngành mình… trong bối cảnh chúng ta đang


thực hiện cuộc vận động học tập và làm theo tấm
gương đạo đức Hồ Chí Minh, thực hành tiết kiệm,



chống lãng phí?


Bài dự thi không quá 1.000 chữ, gửi e-mail: , hoặc
qua bưu điện đến địa chỉ: Báo TT, 60A Hoàng Văn


Thụ, Q.Phú Nhuận, TP.HCM.


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

bởi vì khơng có chuẩn bị trước; lãng phí tiền bạc của cơ quan vì “ tiếp khách”… Cán bộ xa hoa
lãng phí, chắc chắn là phải phải dính tới gian trá, tham ơ … Vậy, lớp trẻ, người dân học gì ở họ ?
Hy vọng gì ở họ?


Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, đặc biệt về thực hành tiết kiệm thật đáng để mọi người (trong
đó có tơi) phải suy ngẫm...


<b>TT - Trong suốt cuộc đời hi sinh vì dân vì nước, Bác đã gần như quên đi những gì thuộc</b>
<b>về bản thân mình. Chúng ta, và cả người nước ngoài, đã biết tới đôi dép cao su, những</b>
<b>chiếc áo, chiếc quạt, viên gạch sưởi lưng... vô cùng giản dị của Bác.</b>


Nghe đọc nội dung toàn bài:


Nhân đọc một tư liệu lịch sử mới xuất bản của Trung Quốc (<i>Chu Ân Lai và Hội nghị Genève,</i> Nhà
xuất bản Lịch Sử Đảng Cộng Sản Trung Quốc) có một tình tiết mới rất cảm động về chuyện riêng
của Bác Hồ mà lâu nay chúng ta chưa biết. Chuyện xoay quanh chiếc thắt lưng.


Thời kỳ đó là tháng 6-1954. Sau chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu, Thủ tướng Phạm Văn
Đồng dẫn đầu đoàn đại biểu VN tới Genève để đàm phán. Hội nghị kéo dài được gần một tháng
thì các bên tạm nghỉ để về nước báo cáo lập trường các bên cho chính phủ mình.


Phía Trung Quốc đã mời phái đồn VN sang Trung Quốc để trao đổi. Phái đoàn VN do Bác Hồ
và đại tướng Võ Ngun Giáp dẫn đầu.



Hơm đó, Bác Hồ nghỉ tạm tại nhà nghỉ đảng bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Quảng Tây. Sáng
Bác Hồ đi họp. Ở nhà, một đồng chí của bạn đi kiểm tra phịng Bác xem các đồng chí phục vụ
phịng có chu đáo khơng. Sau khi kiểm tra một lượt, đồng chí này thấy trên sàn nhà một mảnh
vải đã cũ, dài khoảng 80cm, rộng khoảng 10cm, màu vàng đã bạc. Đồng chí này cầm lên xem,
khơng hiểu là vật gì. Đốn đây là dây gói tài liệu rớt ra sau khi cầm tài liệu đi, đồng chí này bỏ
mảnh vải vào thùng đựng giấy rác.


Bác đi họp về, hỏi: "Thắt lưng của tôi đâu? Tôi thường để sau ghế tựa nên bị rơi xuống đất". Mọi
người tìm và đưa lại cho Bác.


</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>

Thời điểm đó, sau chiến dịch Điện Biên Phủ, thắt lưng chiến lợi phẩm thu được rất nhiều, nhưng
Bác vẫn chỉ tiếp tục dùng chiếc thắt lưng quen thuộc cũ kỹ của mình.


<b>NGUYỄN LƯƠNG MINH TUỆ (TP.HCM)</b>


Đề thi viết tháng thứ tư (từ 10-9 đến 10-10)
Sinh thời, Bác Hồ thường nhận được tặng phẩm như vải lụa, quần áo do các tầng lớp đồng bào
trong nước và bạn bè quốc tế gửi biếu, Bác đã dùng những tặng phẩm đó để tặng lại các cụ phụ
lão, các anh em chiến sĩ, bộ đội, thương binh, bệnh binh và những người có nhiều thành tích trong


học tập, lao động sản xuất, chiến đấu. Trong khi đó, Bác vẫn mặc một chiếc áo bơng đã được vá
nhiều chỗ. Bác nói với các đồng chí phục vụ : "Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước mặc áo vá vai thế


này là cái phúc của dân đấy, đừng bỏ cái phúc ấy đi".


Bạn hiểu thế nào về câu nói và về tấm gương cần kiệm liêm chính, chí cơng vơ tư của Chủ tịch Hồ
Chí Minh? Qua câu nói của Bác, bạn hãy viết lên những suy nghĩ của mình và liên hệ với thực tiễn
ở địa phương, ngành mình… trong thời điểm chúng ta đang thực hiện cuộc vận động học tập và



</div>

<!--links-->

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×