Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (59.03 KB, 3 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b> CHẠY NÀO!</b>
Chào các bạn! Tớ là Trần Diệp Hằng. Tớ rất thích đọc những câu
chuyện kể về Bác Hồ kính yêu, và học hỏi được nhiều điều: Đức tính
giản dị, tiết kiệm, biết quý trọng thời gian, sức lao động... Hôm nay, tớ
sẽ giới thiệu với các bạn câu chuyện “Chạy nào!”. Chuyện kể rằng...
... Đi đường với Bác Hồ thật là vui, vì được nghe những chuyện lạ,
những lời khuyên bảo nhẹ nhàng mà bổ ích. Lại có những chuyện bất
ngờ thú vị.
Hôm ấy, Bác cùng các chiến sĩ nghỉ đêm tại một chiếc lán bên
đường. Bác cháu cùng nằm quanh đống lửa. Sáng sớm hôm sau, trời rét,
sương mù dày đặc, hơi lạnh của núi rừng toả ra buốt cóng chân tay. Anh
em đều ngại đi sớm. Bác bèn hỏi:
- Các chú có biết làm thế nào cho khỏi rét khơng?
Mọi người chưa biết trả lời ra sao thì Bác nói:
- Bây giờ ta mặc áo vào rồi chạy thi, xem ai chạy nhanh và
dai sức, như vậy thì khỏi rét và tranh thủ được thời gian.
Nói xong, Bác đứng lên trước, hô to: “Chạy nào!”. Mọi người vui vẻ
chạy ào ra.
Được gần một cây số thì Bác vượt lên trước.
Chạy chừng bốn cây số, ai nấy đều thấm mệt, người nóng rực lên.
Bác ngừng chạy, bước thong thả, nhìn anh em, tươi cười và bắt đầu kể
chuyện...
<b>CÂU CHUYỆN: "gần dân"</b>
Sinh thời, tất cả tiền lương, tiền viết sách, viết báo Bác giao hết cho cần
vụ gửi tiết kiệm ở một ngân hàng trên đường Quán Thánh. Năm 1965,
Mỹ ném bom bắn phá Hà Nội, tình hình căng ghê gớm.
Một buổi trưa, Bác nằm dưới tán cây to ở Phủ Chủ tịch, Bác gọi đồng
chí Vũ Kỳ lại hỏi: "Trời nắng thế này, mình nằm dưới tán cây mà cịn
thấy hầm hập, khơng biết anh em trực chiến trên nóc nhà Quốc hội có đủ
nước dùng khơng? Bác dạo này yếu q, sợ lên khơng nổi".
Đồng chí Vũ Kỳ chạy đi một lúc, quay trở về. Bác nói ngay: "Chú phải
nói đúng những điều chú thấy, chú nghe. Bác bị tuyên truyền khơng
ít...". Đồng chí Vũ Kỳ báo cáo lại anh em chiến sĩ có nước chín để dùng
nhưng phải dè sẻn... Sau một hồi suy nghĩ, Bác nói lại: "Chú cho rút tất
cả tiền tiết kiệm của Bác, gửi ngay sang Bộ Quốc Phịng. Chú nói tiền
này Bác tặng cho bộ đội phịng khơng để có thêm nước uống". Trưa hơm
sau, đồng chí Lê Hữu Lập, cán bộ văn phịng Phủ Chủ tịch rút tồn bộ số
tiền tiết kiệm của Bác và trao cho Bộ Quốc phịng.
lượng.,Bác cịn rất gần gũi nơng dân.,xem nơng dân có những khó khăn
gì để cùng các đồng chí lãnh đạo tìm cách khắc phục.,
Một lần Bác nói với đồng chí trưởng ban cảnh vệ - người ln ở sát bên
Bác.,bảo vệ Bác :
- Chú chẩn bị xe để mai Bác đi thăm ruộng.,nói chuyện với Nơng Dân ở
ngoại thành...,,,
Đồng chí trưởng ban Cảnh vệ rất lo lắng.,sợ rằng khi bác nói chuyện với
nơng dân sẽ có nguy hiểm cho Bác.,nhất là ở ngoại thành.,xa trung
tâm...,,,Cuối cùng Đồng chí trưởng ban cảnh vệ cũng nghĩ ra một cách :
đốn Bác chỉ đứng trên bờ nói chuyện với nông dân nên đã cắt cử một
loại chiến sĩ cảnh vệ "giả" làm nông dân đứng dọc 2 bên đường để khi
xe Bác đến thì đón Bác nói chuyện...,,,Hơm sau.,Xe vừa dừng lại.,Bác đã
xuống xe.,Xắn quần q gối.,lội xăm xăm ra nói chuyện với nơng dân
đang cày ruộng ở xa tít ngồi bãi.,đồng chí Trưởng ban Cảnh Vệ vội
chạy theo mời Bác quay lại sợ nguy hiểm cho Bác.,Bác nói :