Tải bản đầy đủ (.doc) (31 trang)

Bài giảng thay giao len deo

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (124.67 KB, 31 trang )

Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Thầy giáo lên đèo

Thời gian thấm thoắt trôi đi thật nhanh. Mới ngày nào nhận đợc Quyết định
điều động giáo sinh đi công tác của Sở Giáo dục - Đào tạo Hà Bắc mà nay tôi đã
có 16 năm liên tục gắn bó với nghề dạy học. Song có lẽ kỉ niệm in đậm sâu sắc
nhất trong đời daỵ học của tôi là cái ngày đầu lên đờng đi nhận công tác.
1
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Năm ấy, tôi mới tròn 19 tuổi, một trai làng trông dáng thật th sinh. Cầm
Quyết định công tác trên tay, trong tôi cảm xúc dâng trào, lòng đầy xao xuyến,
bâng khuâng. Ước mơ bình dị của tôi đã trở thành hiện thực : hôm nay tôi là thầy
giáo. Cả gia đình tôi rất vui mừng vì điều đó. Trớc ngày tôi lên đờng đi nhận công
tác, gia đình đã tổ chức một bữa cơm thân mật thật đông vui, đầm ấm; đợc ngời
thân, bạn bè cùng bà con láng giềng đến chúc mừng, động viên và chuyện trò
đến tận khuya.
Sáng hôm sau, chuyến xe khách chở tôi cùng chiếc xe đạp Phợng Hoàng
chạy lên mạn ngợc đến thị trấn Chũ. Phòng Giáo dục Lục Ngạn tổ chức tiếp đón
và bố trí nơi ăn ở qua đêm cho các thầy, cô giáo trẻ từ dới xuôi lên vùng đất vải
2
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
thiều này, tại Trờng PTDT nội trú của huyện. Mỗi ngời lại đợc nhận một Quyết định
mới của Trởng phòng Giáo dục huyện Lục Ngạn. Bản thân tôi thì đợc điều đến Tr-
ờng PTCS Sơn Hải - một trong 7 địa bàn vùng sâu khó khăn nhất của huyện Lục
Ngạn.
Thế rồi một ngày mới lại bắt đầu. Đúng 6 giờ sáng, cũng nh mọi giáo sinh
khác, tôi háo hức, khấp khởi tìm đờng đến trờng công tác. Đứng giữa ngã t thị
trấn Chũ, tay thì cầm Quyết định để xem lại địa chỉ cần đến, tay thì nắm chặt
chiếc ghi-đông xe đạp mà tôi không biết đi về hớng nào. Tự nhiên tôi cảm thấy
buồn buồn, tủi tủi. Tôi ngơ ngác, bơ vơ nh con nai rừng lạc lối và cảm thấy trống
trải, hụt hẫng vô cùng. Tâm trí tôi đã lần tìm về với gia đình. Không biết lúc này ở


3
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
quê, bố mẹ tôi đã đi làm đồng cha? Và, chắc bố mẹ nghĩ là tôi đã đang ở trờng
mới từ hôm qua rồi. Nhà không có điện thoại, làm thế nào bây giờ ? Mà ... có lẽ
đành vậy, nếu không, tôi sẽ khóc mất.
Chợt có ngời hỏi bên kia đờng:
- Cháu về trờng nào ?
- Dạ, trờng Sơn Hải ạ. Đi hớng nào hở bác ?
4
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Ngời mà tôi gọi bằng bác ấy (sau này tôi mới biết là ông Trởng phòng
Giáo dục của chúng tôi) chỉ tay về phía cuối con đờng đất đỏ, có biển chỉ dẫn
Khu du lịch Khuôn Thần - 9km:
- Cháu cứ đi theo hớng này, khoảng 5km nữa thì rẽ phải, qua doanh trại bộ
đội 101 rồi hỏi tiếp.
Cứ thế, tôi vừa đi vừa hỏi đờng. Họ chỉ đờng cho tôi rồi bảo:
- Thế thì thầy giáo lên trờng trên đèo đấy! Nhng không phải đến vùng Sa Lí
tự do cách đây 60km nữa là mừng rồi.
5
§ång Thanh S¸ng ThÇy gi¸o lªn ®Ìo
6
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Chiếc Phợng Hoàng cùng tôi tiếp tục hớng về phía chân núi xanh mờ kia.
Tôi cha nhìn thấy đèo suối bao giờ, cũng cha một lần đặt chân đến nơi rừng
thiêng nớc độc nh họ nói nên cũng có chút do dự, lo lắng. Nhng trong tôi vụt loé
lên suy nghĩ: Hồ Khuôn Thần nằm ngơ ngác trên vùng núi cao này thì thật thơ
mộng và thú vị lắm !. Cảm hứng ấy đã khiến lòng tôi nhẹ nhàng hơn và cuộc
hành trình về bản làng xa xôi nh bớt đi nỗi vất vả, gian nan.
Nhng rồi càng đi, tôi càng thấy vắng vẻ và heo hút quá. Núi rừng nh quây
dần lại, đờng mỗi lúc một nhỏ hẹp và gập ghềnh đá sỏi. Nhà cửa và ngời qua đ-

ờng cũng tha thớt dần. Một mình tôi cứ lầm lũi mà đi dới nắng trời heo hắt, lòng
nặng trĩu suy t. Sự can đảm đã thôi thúc bớc chân của thầy giáo trẻ. Gặp đợc
7
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
đoạn xuống dốc nào mòn mòn ít đá, tôi ngồi lên yên xe, thõng cả hai chân để xe
trôi đi cho đỡ mỏi cẳng. Rồi lại phải xuống xe dắt bộ. Tôi vừa đi vừa ngong ngóng,
thỉnh thoảng ngoái lại phía sau xem còn có ai cùng lên trờng nữa không. ... Tiếng
xe đạp vẫn cậm cạch nghe rời rạc mà thật buồn bã, nặng nề.
Mong ngóng mãi rồi cũng gặp đợc bạn đồng hành. Đó là hai ngời bạn học
cùng khoá cũng lên trờng Sơn Hải nhận công tác. Vẻ mặt họ đầy lo âu, phấp
phỏng. Gặp nhau giữa đờng giữa chợ thế này chúng tôi mới mừng làm sao! Từ
lúc gặp nhau, dọc đờng chuyện trò hỏi han dăm câu ba điều nên chúng tôi phần
nào cũng yên tâm hơn, đỡ lo hỏng xe hay lạc đờng,
8
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Nắng mỗi lúc một gay gắt hơn. Ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi, mặt mũi đỏ tng
bừng, trông vẻ uể oải đầy mệt mỏi. Dờng nh không ai muốn chuyện trò gì nữa.
Mỗi ngời theo đuổi một suy nghĩ riêng. Với tôi, hai tiếng Sơn Hải nghe cũng thật
hữu tình. Nhng biết còn bao xa nữa thì tới đợc ngôi trờng này? Và tôi cố hình
dung về ngôi trờng của mình.
Phía trớc vẫn là dãy núi chắn ngang cao ngất trời. Con đờng lởm chởm xô
đầy đá sỏi sau trận ma này sẽ đa chúng tôi về đâu đây? Bất chợt, chúng tôi gặp
mấy ngời già mặc quần áo chàm trông thật lạ mắt, cổ chân đeo vòng, đầu đội
vác củi, lng dắt con dao qoắm, miệng nói gì léo nhéo. Họ vừa tạt từ sờn núi xuống
đờng. Tôi hỏi thăm đờng đến trờng học Sơn Hải mà họ cứ nhìn nhau ngẩn ngơ c-
9
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
ời, chẳng nói năng gì cả. Rồi lại đi, lại nói xì xồ gì đó. Hình nh họ không biết nói
tiếng Kinh. Tôi nhìn theo họ mà ngời cảm thấy rờn rợn vì cha gặp thổ dân nh thế
bao giờ.

Thế rồi chúng tôi cứ đi mà không có định hớng, không biết đi đến đâu. Đ-
ờng đi mỗi lúc càng quanh co, khúc khuỷu, nhiều khi không nhìn thấy phía trớc
con đờng. Nào thì cứ đi, con đờng này hình nh là duy nhất. Ngẩng mặt lên là thấy
núi đá trơ trơ dựng đứng. Nhà cửa hoang vắng nằm lúp xúp tận trong khe núi.
Mặc dù rất chán ngán nhng tôi vẫn cố ra vẻ hào hứng để cô giáo trẻ đi cùng đỡ
tủi thân. Nhng mắt cô đã hoe hoe đỏ từ khi nào rồi. Tôi cố gắng an ủi mọi ngời:
10
§ång Thanh S¸ng ThÇy gi¸o lªn ®Ìo
- Yªn t©m, s¾p ®Õn n¬i råi. H×nh nh díi ch©n nói kia cã mét qu¸n nhá th×
ph¶i ?
11
Đồng Thanh Sáng Thầy giáo lên đèo
Anh bạn đồng hành hởng ứng:
- Đúng rồi! Đến đấy mình nghỉ chân một lát.
Lúc này đã là 10 giờ rỡi tra. Một cái quán nhỏ lợp lá rừng nằm xiêu vẹo dới
cái dốc khá cao uốn lợn theo các sờn núi, chạy lên tít phía trên. Trong quán bày
mấy gói mì tôm, vài chai Cô-ca, một vài bao thuốc lá cuốn ... Thấy chúng tôi vẻ
mặt bơ phờ, chủ quán mời mỗi ngời một cốc nớc nguội rồi nói giọng ngọng
nghịu:
12

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×