<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<b>Đặc điểm nghệ thuật</b>
Câu chuyện chỉ có duy nhất một nhân vật, một em bé khơng có tên: em bé bán diêm. Ba
người trong gia đình em là bà, mẹ và cha đều không được miêu tả trực tiếp. Mẹ được
nhắc đến thông qua đôi giày quá khổ, cha hiện diện trong nỗi sợ hãi khi cô bé bán diêm
nghĩ đến việc phải về nhà khi chưa bán được xu nào và bà thì trong ảo ảnh của những que
diêm cháy. Với lối dẫn chuyện đa dạng: miêu tả cảnh vật, miêu tả tâm trạng, lời độc
thoại, lời đối thoại một chiều và dẫn lời gián tiếp, câu truyện trở nên hấp dẫn, tránh được
sự đơn điệu. Xuyên suốt câu truyện là sự tương phản giữa cảnh ngộ của cô bé bán diêm
với khung cảnh rực rỡ, đầm ấm xung quanh trong buổi tối giao thừa, với ảo ảnh đẹp đẽ
nhưng ngắn ngủi do những que diêm mang lại. Cảnh ngộ đó cịn đáng thương hơn khi
con người xung quanh cũng lạnh giá như mùa đông khắc nghiệt. Đỉnh điểm của câu
truyện là cái chết của em bé bán diêm giữa đêm giao thừa, một kết cục không giống như
cổ tích truyền thống, tính cổ tích có chăng là đôi má hồng và nụ cười của em khi lên cõi
thiên đàng, giải thoát khỏi mọi khổ đau.
<b>[</b>
<b>sửa</b>
<b>] Dị bản</b>
Cơ bé bán diêm có một số dị bản, một hoặc một số tình tiết khác với truyện xuất bản lần
đầu năm
1848
:
Cô bé bán diêm mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Cả hai chiếc giày của em bị một cậu bé lấy mất.
Không nhắc đến cha và cô bé bán diêm không dám trở về nhà vì sợ làn roi của mẹ
kế.
Cơ bé bán diêm gặp mẹ thay vì bà khi đốt những que diêm.
<b>[</b>
<b>sửa</b>
<b>] Phóng tác</b>
Đã có nhiều tác phẩm nghệ thuật dựa trên câu chuyện cổ tích nổi tiếng này, ngoài một số
tiểu thuyết
,
truyện ngắn
phóng tác, những phim, nhạc phẩm đáng chú ý là:
<b>[</b>
<b>sửa</b>
<b>] Phim</b>
Trung thành với cốt truyện hoặc khác biệt không nhiều:
<i>Cô bé bán diêm</i>
(La Petite Marchande d'Allumettes), phim câm của
Jean Renoir
,
Pháp
,
1928
.
<i>Cô bé bán diêm</i>
(
The Little Match Girl
); chủ nhiệm:
Charles Mintz
, đạo diễn
Arthur Davis; do
Hãng phim Columbia
,
Mỹ
phát hành năm
1937
và được đề cử
Giải Oscar
cho thể loại phim hoạt hình ngắn cùng năm.
<i>Hansu Kurushitan Anderusan no sekai</i>
(phát hành tại
Mỹ
với tiêu đề
<i>The World </i>
</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>
Thay đổi, thậm chí thay đổi hẳn so với cốt truyện:
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim truyền hình
Anh
, Richard Bramall
và Tom Robertson đạo diễn, phát hành năm
1974
.
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim video
Mỹ
, đạo diễn Mark Hoeger
và Wally Broodbent, phát hành năm
1983
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim truyền hình
Anh
Richard Bramall
và Tom Robertson đạo diễn, phát hành năm
1987
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim nhạc của
Anh
, đạo diễn Michael
Custance, phát hành năm
1987
.
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim truyền hình
Mỹ
, Michael
Lindsay-Hogg đạo diễn, phát hành năm
1987
.
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim hoạt hình
Mỹ
, Michael Sporn đạo
diễn, phát hành năm
1991
.
Sự hồi sinh của cô bé bán diêm (Sungnyangpali sonyeoui jaerim), phim nhựa
Hàn
Quốc
, do Sun-Woo Jang đạo diễn, phát hành năm
2002
, bản
tiếng Anh
có tựa đề
<i>Resurrection of the Little Match Girl</i>
.
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim nhựa
Canada
, James Ricker đạo
diễn, phát hành năm
2004
.
Cô bé bán diêm (H.C. Andersens eventyrlige verden: Den lille pige med
svovlstikkerne), phim hoạt hình
Đan Mạch
, đạo diễn Jørgen Bing nằm trong một
sery phim hoạt hình dựa trên truyện cổ Andersen của ơng, phát hành năm
2005
.
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl), phim hoạt hình
Mỹ
, Roger Allers đạo
diễn, phát hành năm
2006
và được đề cử
Giải Oscar
cho phim hoạt hình ngắn hay
nhất trong năm đó.
<b>[</b>
<b>sửa</b>
<b>] Nhạc</b>
Cô bé bán diêm (The Little Match Girl),
opera
một hồi của nhà soạn nhạc
Đan
Mạch
August Enna viết năm
1897
.
Cô Bé Bán Diêm 2 - câu chuyện có thật 100%
Sunday, 18. October 2009, 02:03:29
truyện đọc
</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>
.
Vào một buổi tối mùa thu, tại một khu phố thuộc thành phố Copenhagne - Đan Mạch. .
- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm ! .
Một tiếng nói khàn khàn, mệt mỏi chợt vọng đến tai Andersen. Đằng kia, trước mặt chàng
hơn mươi bước là một người đang ngồi co ro trên thềm của một ngôi nhà cao ráo. Ánh sáng
đèn từ trong nhà chiếu ra cho chàng thấy đó chỉ là một đứa bé con. Hẳn nó đã phát ra
những lời vừa rồi. .
- Tối lắm rồi sao cháu còn chưa về nhà ngủ ? .
Andersen bước đến, ái ngại. Đấy là một cô bé khoảng hơn 10 tuổi, run rẩy trong bộ quần áo
vá víu bẩn thỉu. Vai áo rách để lộ đơi vai gày cịm. Nhìn gương mặt hốc hác của nó, có thể
đốn nó đang chịu cảnh thiếu ăn, thiếu uống từ lâu. .
- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm ! - Tay cầm bao diêm, cô bé chỉ vào chiếc túi con căng
phồng bên cạnh, khẩn nài- Cả ngày cháu chẳng bán được gì, cũng chẳng ai bố thí cho cháu
đồng nào. .
Cơ bé rơm rớm nước mắt. Thân hình tiều tụy ốm yếu của em run lên khi gió lạnh thổi qua.
-Thế sao ? Andersen động lòng. .
Chàng khẽ vuốt mái tóc dài xoăn thành từng búp trên lưng cô bé. .
- Gia đình cháu đâu cả rồi ? Không ai lo cho cháu sao ? .
Cô bé buồn bã lắc đầu. Em bùi ngùi kể lại những năm xưa khi cịn sống trong ngơi nhà xinh
đẹp với những dây trường xuân leo quanh. Từ khi bà em qua đời, gia sản lụn bại, gia đình
em phải lìa bỏ mái nhà thân yêu đó để chui rúc trong một xó xỉnh lụp xụp, tối tăm. .
- Khơng có tiền cháu đâu dám về nhà vì bố sẽ đánh chết thơi ! Cơ bé nhìn Andersen, đơi mắt
cầu khẩn. .
Thực vậy, em có một người cha ác nghiệt. Hơn nữa về nhà cũng chẳng hơn gì. Hai cha con
chen với nhau trên một gác xếp tồi tàn, gió rét vẫn lùa vào được dù đã bít kín những lỗ
thủng trên vách. Lúc này, đơi chân cơ bé đã lạnh cóng, em mang đơi giầy vải mòn cũ do mẹ
em để lại. .
</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>
.
- Còn bấy nhiêu chú cho cháu cả. Cháu về nhà mau kẻo chết cóng mất. .
- Ơi, lạy Chúa ! Vẻ đầy mừng rỡ, cơ bé hơn tíu tít lên tay chàng - Từ ngày bà cháu mất đi,
chú là người thương cháu nhất trên đời này. Với món tiền này, bố con cháu sẽ được nhiều
bữa no. Nhưng... cô bé bỗng đăm chiêu... Nếu chú cho cháu hết thì tiền đâu chú sống, hở
chú ? .
- Sao cháu khéo lo thế ? Chàng mỉm cười, nụ cười đầy hiền dịu - Chú sẽ còn cho cháu
nhiều thứ nữa. Chú sắp đi xa, đầu năm tới mới trở lại nơi này, khi ấy chú sẽ tặng cháu một
món quà đặc biệt. .
</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>
tên ấy chưa ? .
- Tên chú nghe quen lắm - Cơ bé nhìn đăm đăm gương mặt trầm tư có chiếc mũi khoằm của
chàng .
- Chú có phải là thợ mộc khơng ? .
- Không phải ! Andersen mỉm cười lắc đầu. .
- Thợ may ? .
- Cũng không. - Hay chú là bác sĩ ? .
- Ồ, không phải đâu. Thế này này...
Chàng đưa ngón tay trỏ viết viêt vào khơng khí, vẻ hơi đùa cợt.
- A ! Cô bé reo lên - Cháu hiểu rồi, chú làm nghề bán bút ! -
Andersen chỉ tủm tỉm cười. Chàng thấy yêu cô bé quá. Em khiến chàng, một nhà văn thề
suốt đời gắn bó với tuổi thơ, nhớ đến thời thơ ấu của mình và thành phố Odense cổ kính,
nơi tuổi thơ của chàng êm ả trơi qua. Là con một trong gia đình nên dù cha chỉ là một bác
thợ giày nghèo, cậu bé Andersen hầu như chẳng phải mó tay đến bất cứ một việc gì ngồi
mỗi việc là mơ mộng liên miên. Cậu bé lắm khi chỉ thích bầu bạn với chiếc cối xay già nua
đứn run rẩy trên bờ sông hiền lành của thành phố quê hương. ...
Sau đó Andersen đi du lịch đâu đó... và chàng đã quên luôn lời hứa với cô bé bán diêm. Khi
về thăm lại khu phố năm nào, chàng tự trách mình đã quá mải mê với chuyến viễn du đến
nỗi quên khuấy đi lời hứa với cô bé bất hạnh mà giờ này hẳn đang lang thang đâu đó với
chiếc túi đựng đầy diêm. Phải mua ngay cho em một chiếc áo len, một chiếc áo lông cừu
dày và thật ấm để em qua được cái lạnh khắc nghiệt của mùa đơng...
Và Andersen sau những lần dị hỏi tin tức của em bé bán diêm, được ông chủ hiệu quần áo
cho biết :
</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>
Andersen quên khuấy món q ơng định tặng cho cơ bé bán diêm. Nhưng cô bé, cô bé vẫn
nhớ tới lời hứa của mình với vị khách tốt bụng của buổi tối mùa thu. Hơn nửa thế kỷ qua,
hàng triệu con người trên trái đất đã nghe tim mình thổn thức mỗi khi đọc câu chuyện về cô
bé đáng thương của văn hào Đan Mạch. Phải chăng Andersen đã viết câu chuyện ấy như
một món quà để tặng hương hồn cô bé bán diêm ?
</div>
<span class='text_page_counter'>(7)</span><div class='page_container' data-page=7>
<b>Một đêm đông lạnh giá </b>
<b>Em bé bán diêm côi cút giữa bao người </b>
<b>Một mình em ngồi với chiếc tạp dề với những bao diêm đầy </b>
<b>Lẽ loi trên đường phố, em run lạnh </b>
<b>Chẳng còn ai đến đây cùng bé bán diêm mồ cơi </b>
<b>Và năm mới đã đến, bên góc phố kia bé bán diêm đang ngồi </b>
<b>Em bé đói và khóc, khóc một mình, em khóc mãi ko thui </b>
<b>Rồi em mơ đc đến nơi bà đang sống </b>
<b>Ước mơ em thật nhỏ nhoi và đáng thg hỡi em </b>
<b>Bé bán diêm giữa đêm lạnh em bé mồ côi </b>
<b>Cầu trời ban cho em một ánh sáng thiên thần </b>
<b>Sẽ đến với em vào giờ phút này </b>
<b>Em có bik chăng, bik bao ng` đang nghĩ zìa em </b>
<b>Để tình iu thương zìa đêy chảy trong đêm nài </b>
<b>Và thế gian như đang hòa ca...trong mơ. </b>
ɍɋɍȲȞ<b>Một que diêm một ước mơ - thu thủy</b>
<b>Ngoài trời tuyết vẫn rơi thật dầy </b>
<b>Cô bé bán diêm vẫn ngồi đây </b>
<b>Từng hạt tuyết sắt se lòng em </b>
<b>Từng que diêm chợt sáng trong đêm. </b>
<b>Lòng thầm ước bao nhiêu niềm vui </b>
<b>Một điều ước đơn sơ nhỏ nhoi </b>
<b>Lò sưởi với bữa cơm sum vầy </b>
<b>Ôi hạnh phúc tràn đầy. </b>
<b>Từng que diêm thắp lên, từng que diêm thắp lên </b>
<b>Rồi vụt tắt trong đêm mồ côi </b>
<b>Đời em như chiếc lá quay cuồng trong giông bão </b>
<b>Em đi về đâu trong đêm mùa đông. </b>
</div>
<span class='text_page_counter'>(8)</span><div class='page_container' data-page=8>
<b>Từng hạt tuyết vẫn không ngừng rơi </b>
<b>Cô bé bán diêm vẫn nằm đây </b>
<b>Hồn lặng lẽ trơi theo mn vì sao </b>
<b>Đưa em về chốn thiên đường </b>
<b>Lòng thầm ước bao nhiêu niềm vui cho em về chốn thần tiên. </b>
<b>Cảm nhận CÔ BÉ BÁN DIÊM </b>
Điểm Ngôi sao Blog: <b>12</b>
(2 lượt) | Lượt xem:
2116
| Bình chọn:
ch?n
Ai đã từng đọc
<b>Cô bé bán diêm</b>
của nhà văn Đan Mạch An-đéc-xen hẳn sẽ
không thể nào quên những ánh lửa diêm nhỏ nhoi bùng lên giữa đêm giao thừa
giá rét gắn với một thế giới mộng tưởng thật đẹp của cô bé nghèo khổ. Kết cục
câu chuyện thật buồn nhưng sức ám ảnh của những giấc mơ tuyệt đẹp vẫn ắp
đầy tâm trí người đọc, người nghe qua những lời kể và sự miêu tả rất cuốn hút
của An-đéc-xen.
Trong bóng tối và cái rét cắt thịt da của xứ sở Đan Mạch, ta như nhìn thấy rõ một
cơ bé đơi mơi tím tái, bụng đói cồn cào đang lần từng bước chân trần trên hè
phố. Một cô bé mồ côi khốn khổ, không dám về nhà vì chưa bán được bao diêm
nào thì sẽ bị cha đánh. Nhà văn đã tạo ra cảm giác thật sống động khi ông nhập
vào những khoảnh khắc tâm trạng của cô bé.
Ấn tượng đậm nét đầu tiên khơi lên mối cảm thương chính là hình ảnh cô bé
như lọt thỏm giữa cái mênh mông của bóng đêm vào thời khắc sắp giao thừa.
Khi “mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay”, cô
bé đã hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp khi bà nội hiền hậu còn sống. Ngôi nhà
xinh xắn với những dây trường xuân trong những ngày đầm ấm tương phản với
thực tại cuộc sống của hai cha con trong một xó tối tăm, sự nghèo khổ kéo theo
những lời mắng nhiếc chửi rủa của người cha khi gia sản đã tiêu tán. Để nguôi
cảm giác lạnh, em đã “ngồi nép trong một góc tường”, “thu đơi chân vào người”
nhưng có lẽ chính nỗi sợ hãi cịn mạnh hơn giá rét đã khiến em “càng thấy rét
buốt hơn”. Em khơng thể về vì biết “nhất định cha em sẽ đánh em”. “Ở nhà cũng
rét thế thôi”, điều đáng sợ nhất đối với cô bé không phải là thiếu hơi ấm mà là
thiếu tình thương. Thật đáng thương khi thân hình bé nhỏ của em phải chống
chọi vơ vọng với cảm giác giá buốt bên ngồi và cái lạnh từ trong trái tim khiến
“đôi bàn tay em đã cứng đờ ra”.
</div>
<span class='text_page_counter'>(9)</span><div class='page_container' data-page=9>
sưởi biến mất”. Khoảnh khắc em “bần thần cả người” khi hình dung ra những lời
mắng chửi của cha khiến ta phải nao lịng. Bóng tối lại phủ lên màu u ám trong
tâm hồn em.
Có lẽ vì vậy, nhà văn đã để em tiếp tục thắp lên que diêm thứ hai, thắp lên niềm
vui nhỏ nhoi dù chỉ là trong mộng tưởng. Không chỉ phải chống chọi với cái rét,
cơ bé cịn phải cầm cự với cơn đói khi cả ngày chưa có miếng nào vào bụng.
Bởi thế, ánh sáng rực lên của ngọn lửa diêm đã biến bức tường xám xịt thành
“tấm rèm bằng vải màu”. Cái hạnh phúc trong những ngôi nhà ấm áp đã đến với
em, khi em nhìn thấy : “Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát
đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay”. Giá như tất cả những hình
ảnh tưởng tượng biến thành hiện thực thì em sẽ vui sướng biết bao, khi “ngỗng
nhảy ra khỏi đĩa” sẽ mang đến cho em bữa ăn thịnh soạn để vượt lên phút đói lả
người. Nhưng một lần nữa, ảo ảnh lại vụt biến, em lại phải đối mặt với “phố xá
vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xố, gió bấc vi vu”. Khơng những thế, em
cịn chứng kiến sự thờ ơ ghẻ lạnh của những người qua đường, hình ảnh tương
phản được nhà văn khắc họa làm ta nhói đau trước em bé bất hạnh.
Và một lần nữa, que diêm tiếp theo lại sáng bừng lên, để em được sống trong
những giấc mơ đẹp nhất của một em bé. Trong một cuộc sống phải từng phút
từng giây vật lộn mưu sinh, em đã phải từ giã những niềm vui được đùa chơi
của con trẻ. Ánh sáng từ que diêm đã toả ra vầng hào quang lộng lẫy, cho em
“một cây thông Nô-en”, như đem đến cho em một thiên đường của tuổi thơ:
“Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức
tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”. Điều trớ trêu nghiệt
ngã là tất cả những hình ảnh tươi đẹp ấy em chỉ kịp nhìn nhưng khơng thể chạm
tay vào, bởi lẽ tất cả chỉ là ảo ảnh, như những ngôi sao trên trời mà em không
thể với tới. Trái tim ta như nghẹn lại cùng lời kể của nhà văn, bởi lẽ em bé đang
dần kiệt sức và sắp phải gục ngã trước cái lạnh chết người của xứ sở bà chúa
Tuyết.
Trong giây phút cuối cùng của đời em, có lẽ nhà văn khơng muốn người đọc
phải chứng kiến một cái chết thảm thương vì rét, vì đói, vì thiếu tình thương và
niềm vui trong cuộc đời khốn khổ của cô bé, nên đã cho em rất nhiều ánh lửa và
niềm vui được gặp lại bà nội hiền hậu mà em rất mực kính u. Hình ảnh bà
hiện lên trong những phút cuối cùng của em bé không hẳn là ảo ảnh mà chính là
sự thực đã được nhìn qua tâm hồn thánh thiện của em. Bà em hiện ra với nụ
cười như ban cho em diễm phúc được sống lại quãng đời ấm áp đầy tình
</div>
<span class='text_page_counter'>(10)</span><div class='page_container' data-page=10>
– để em được thấy bà em “to lớn và đẹp lão” đến đón em cùng bay vào thế giới
ước mơ trong ánh sáng huy hoàng xua hết tối tăm đè nặng cuộc đời em.
Câu chuyện kết thúc. Ngày mới lại bắt đầu, “mặt trời lên, trong sáng, chói chang
trên bầu trời xanh nhợt”. Sự sống vẫn tiếp diễn, mọi người đón “ngày mồng một
đầu năm hiện lên trên thi thể em bé ngồi giữa những bao diêm”, nhìn em để
bng ra lời nhận xét thờ ơ: “chắc nó muốn sưởi cho ấm”. Khơng ai được biết
những cái kỳ diệu em đã trông thấy, chỉ duy nhất một người chứng kiến được
“cảnh huy hồng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm”,
đó chính là nhà văn. Ông đã cúi xuống nỗi đau của một em bé bất hạnh, kể cho
ta nghe câu chuyện cảm động này bằng tất cả tình u thương vơ bờ bến đối với
trẻ thơ và những con người nghèo khổ. An-đéc-xen đã cất lên tiếng nói cảnh tỉnh
những trái tim đông cứng như băng giá, gửi bức thông điệp của tình thương đến
với mọi người.
T.H.N
Báo cáo
Tâm trạng: Cô đơn
<b>Cô bé bán diêm và Andersen (An-đéc-xen) (2)</b>
Đăng ngày: 21:05 02-01-2010
Thư mục: Làm tí văn thơ
Sau khi đã tìm hiểu về nhà văn An-đéc-xen và sự nghiệp văn chương có tầm ảnh hưởng sâu sắc
của ơng, ta sẽ tiếp tục tìm hiểu về giá trị nỗi dung rực rỡ sắc màu cổ tích của câu chuyện “Cơ bé
bán diêm”. Giá trị nội dung của tác phẩm này được thể hiện trước hết thông qua sự dẫn dắt tài
tình của tác giả, tạo cho người đọc một sự cảm thơng chai sẻ trước hồn cảnh của nhân vật em
bé bán diêm. Bối cảnh câu chuyện là đêm giao thừa trên con phố đông người qua: cửa sổ của
mọi nhà đều sáng rực rỡ và trong phố ực nức một mùi ngỗng quay. Ấy là biểu hiện của sự hạnh
phúc, ấm no và đoàn tụ của ọi người trong đêm giao thừa giá rét. Nhưng những điều tốt đẹp ấy
không mỉm cười với em bé bán diêm tội nghiệp, em ngồi nép vào trong xó tường gữa hai ngơi
nhà, một cái xây thụt vào trong và nhớ về những người thân yêu đã mất của mình : mẹ và bà nội
thân thương. Nhớ lại giao thừa năm nào ngập tràn tiếng cười, niềm hạnh phúcbên gia đình em
lại nghĩ tới hình ảnh người ảnh người cha nghiện ngập luôn chưiử mắng và ruồng rẫy em – em
không dám về nhà. Kể cũng phải thôi! Trong cái căn gác xép sát mái lạnh giá lại thiếu hơi ấm
tình thương thì chẳng bao giờ em có thể cảm thấy ấm áp hơn.
</div>
<span class='text_page_counter'>(11)</span><div class='page_container' data-page=11>
đã thay thế cho mộng tưởng, chẳng có gì cho em cả, chẳng có bàn tiệc mà chỉ có phố xá vắng
teo, lạnh buốt, gió bấc vi vút thổi và một vài người khách qua đường với quần áo ấm áp vội vã đi
tới chỗ hẹn hị, hồn tồn lãnh đạm với tình cảnh tội nghiệp của em bé. Que diêm thứ ba lại chói
sáng trên đôi tay bé nhỏ của em : một que diêm nữa được quẹt lên. Bỗng em thấy hiện ra một
cây thông Noel. Cây thông ấy lớn và được trang hồng lộng lẫy vơ cùng, trên cây có hàng ngàn
ngọn nến sáng rực rỡ như những món đồ lấp lánh bày trong tủ kính của các cửa hàng. Và vẫn
như hai lần trước …diêm… vụt tắt khi em đưa tay về phía cây. Nến bay lên… hóa thân thành sao
trời …. Sự tài tình của An-đéc-xen khi viết về mộng tưởng qua những lần quẹt diêm của em đã
mang đến cho độc giả những trải nghiệm đầy bất ngờ, hấp dẫn mà nhẹ nhàng, sâu lắng…. Lần
này, em quẹt diêm, diêm lại tỏa ra đẹp đẽ - ấm áp : bà nội thân yêu đang mỉm cười với em. “ Bà
ơi ! Bà cho cháu đi với ! Cháu biết, khi diêm tắt thì bà cũng biến đi mất giống như lị sưởi , ngỗng
quay và cả cây thông nữa, nhưng bà đừng bỏ cháu …. Cháu van bà, bà xin thương đế chí nhân
cho cháu về với bà . Chắc người khơng từ chối đâu.”- em bé nói thật vội vàng…..Diêm phụt tắt,
bà nội thân yêu của em cũng biến mất. Vậy là em quẹt tất cả những que diêm cịn lại trong bao
để níu kéo bà lại ! Bà em hiện ra to lớn và đẹp lão như một bà tiên. Bà nắm lấy tay em rồi cùng
nhau bay lên trời, đón lấy niềm vui đầu năm….
Giá trị nội dung của tác phẩm “Cô bé bán diêm” không chỉ được thể hiện thơng qua
cách dẫn dắt tài tình khéo léo, một cốt truyệnvới nhiều tình tiết hấp dẫn, thú vị mà cịn được bơc
lộ một cách giàu tính nhân văn thơng qua cái kết độc đáo. Cái kết câu chuyện thần kì ấy làm cho
người đọc cảm thơng vơ cùng bởi nó khơng giống như những cái kêt có hậu trong những câu
chuyện cổ tích truyền thống. “Sáng hơm sau, người ta nhìn thấy ở xó tường, có một cơ bé con
với đơi má ửng hồng và nụ cười trên môi. Nhưng cô bé ấy đã chết vì cái lạnh của đêm giao
thừa”. Tới đây, màu sắc của sự diệu kì khơng cịn xuất hiện nữa, có chăng chỉ là thống qua một
sắc hồng, một nét cười trên gương mặt em bé bán diêm đáng thương. Niềm hạnh phúc của em
hiện rõ trên khuôn mặt, em đã được cùng bà nội bay về với thượng đế chí nhân, nơi mà ở đó
khơng cịn những đói rét, khổ cực nơi trần thế… mặc dù em đã chết trong sự cô đơn, cái lạnh,
cái đói…. ! Cảm thương biết nhường nào những ước mơ bé nhỏ của em không bao giờ thành
hiện thực. Nhưng đối với sinh linh bé nhỏ, đáng thương ấy, ước mơ được về bên bà nội thân yêu
và thượng đế chí nhân đã đến với em, để lại trên gương mặt thánh thiện một nụ cười ngập tràn
hạnh phúc. Cái kết của câu chuyện cũng lên án xã hội vô tâm, họ - những con người đã hững hờ
bước đi trên phố đêm giao thừa mà khơng một phút mảy may suy nghĩ rằng : có một cơ bé tội
nghiệp đang run lên vì đói vì lạnh và cần một tình yêu thương. Họ - những on người chỉ biết chỉ
trỏ, bàn tán trước cái chết của em bé bán diêm, không một ai chạy đến nắm lây đôi tay bé nhỏ và
cầu nguyện cho một linh hồn đã ra đi, chẳng một ai ngả mũ tỏ lòng thương tiếc. Mà họ chỉ biết
bảo nhau rằng :” Chắc nó muốn sưởi cho ấm!”. Kể cũng đúng thơi ! Làm sao họ có thể hiểu được
cái điều kì diệu mà em đã nhìn thấy, đặc biệt là cảnh tương huy hoàng khi hai bà cháu cùng
nhau bay lên trời đón niềm vui đầu năm….Nội dung đậm chất nhân văn của tác phẩm “ Cơ bé
bán diêm” có cái kết giống như một lời ngỏ : Đừng sống quá vô tâm, lãnh đạm với những mảnh
đời tội nghiệp ở quanh bạn, hãy sống va sẻ chia với cuộc đời giống như cuộc đời đã sẻ chia
cũng bạn.
</div>
<span class='text_page_counter'>(12)</span><div class='page_container' data-page=12></div>
<!--links-->
<a href=' /><a href=' />
Những giải pháp nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên trường trung cấp sư phạm mẫu giáo nhà trẻ hà nội luận văn thạc sĩ khoa học giáo dục